Google+ Blog tình yêu, những câu chuyện tình yêu đẹp, lời muốn nói August 2012 | lời trái tim muốn nói

Thursday, August 30, 2012

Tạm biệt tình yêu của em


Chẳng biết khi nào thì em mới có thể quên được anh, quên được nụ cười đó, ánh mắt đó, giọng nói đó nữa. Em ước có ai đó có thể níu kéo mình lại, nhưng đó chỉ là ước thôi anh nhỉ.
Cảm ơn anh!

Cảm ơn anh đã cho em biết được cảm giác thế nào là nhớ nhung một người, thế nào là quan tâm một người. Người ta bảo cái gì dễ đến rồi cũng sẽ dễ đi nhưng đối với em nó khó đến như thế, nhưng rồi cũng đi nhanh thật. Không ai có thể điều khiển được chuyện tình cảm anh à! Em cũng không thể hiểu được chính bản thân mình nữa.
Quãng thời gian gần anh, bên anh thật ngắn ngủi nhưng nó đã để lại trong em ấn tượng khó phai. Bên anh, dường như em quên đi tất cả mọi phiền muộn của cuộc sống. Em cảm thấy mình được sống là chính mình, không phải gồng mình lên với tất cả. Em biết rằng mình vẫn chưa thực sự đủ lớn, đủ chín chắn để hiểu mọi chuyện trong cuộc sống, lắm lúc vẫn còn ngây ngô và hồn nhiên lắm. Nhưng có nhất thiết cứ phải dạn dày, chín chắn mới được yêu đâu anh nhỉ? Có lẽ do em đã nghĩ quá nhiều nên em sợ nhiều như vậy.

Anh à!

Em muốn được hằng ngày nói chuyện với anh, muốn được đọc tin nhắn từ số máy của anh thôi. Những cuộc nói chuyện với nội dung không đâu vào đâu, lung ta lung tung thế mà sao em vẫn không muốn kết thúc cuộc gọi một tí nào cả. Chỉ từng đấy thôi cũng đã đủ làm em vui cả ngày hôm đấy rồi. Từ khi yêu anh, em đã có một thói quen dở người đó là nghĩ và cười một mình.

Em muốn được kể với anh tất cả những gì thuộc về cuộc sống xung quanh em, muốn kể với anh thật nhiều. Để rồi mong ước được anh chia sẻ cùng em tất cả những gì trong cuộc sống.

tam-biet-tinh-yeu-cua-em
Em muốn được ngồi kêu ca, phàn nàn mỗi lúc anh đi chơi về. Rồi sau đó lại ra vẻ mặt tưng tửng như chẳng cần gì.

Em muốn được cùng đi với anh cả đêm quanh phố phường Hà Nội, được nghe anh nghêu ngao hát. Kể từ khi yêu anh, em trở thành một cô gái hay hát hẳn. 

Còn rất nhiều và nhiều nữa. Phải chăng em là cô gái tham lam? Phải chăng em là cô gái quá mơ mộng hở anh?

Tình yêu đầu của em nó quá vụng về anh nhỉ? Anh và em cứ như thử độ kiên nhẫn của nhau ấy và hầu như em toàn phải chịu thua. Sự vụng về và lúng túng của em đã để tuột mất một mối tình đáng để hối hận. Giờ đây anh đã không còn bên em nữa rồi và em phải cố quên.

Anh à, quên một người thật là một chuyện không dễ như người ta tưởng tượng. Em đã cố gắng rất nhiều nhưng vẫn không thể được. Cảm giác thật là buồn và đau khổ anh à. Em đã đổi tên trong danh bạ nhưng cũng chẳng ích gì. Anh biết không, vẫn có người âm thầm theo dõi anh hằng ngày qua Facebook. Hằng ngày em vẫn online như để hy vọng ai đó sẽ vào nói chuyện với mình. Vẫn luôn luôn nhớ đến hình ảnh anh kể cả trong mơ. Hy vọng càng nhiều thì thất vọng càng lớn thôi anh à. Đứa bạn em đã từng nói rằng muốn quên một người thì phải cắt đứt mọi liên lạc. Nhưng em không nỡ anh à, em không thể và em vẫn cứ hi vọng một điều gì đó dù biết rằng nó rất mong manh. Mỗi khi đọc được một mẩu chuyện về tình yêu, hay một lời trích dẫn là lòng em lại đau nhói và hình ảnh của anh lại xuất hiện. Em không thể ngờ được là mình lại bị như thế này.

Chẳng biết khi nào thì em mới có thể quên được anh, quên được nụ cười đó, ánh mắt đó, giọng nói đó nữa. Em ước có ai đó có thể níu kéo mình lại, nhưng đó chỉ là ước thôi anh nhỉ. Giờ đây anh đã có một tình yêu mới rồi! Và em thầm chúc anh hạnh phúc bên người ấy dù lòng chẳng muốn tí nào.

Wednesday, August 29, 2012

Sốc khi bị mẹ người yêu coi thường


Tôi là con gái út trong một gia đình khá giả. Từ nhỏ, tôi luôn được bố mẹ yêu thương, được anh chị đùm bọc, che chở. Vì chưa bao giờ biết cảm giác đau khổ nên tôi luôn nghĩ rằng, cuộc sống xung quanh mình thật tươi đẹp, ấm áp. Thế nhưng, tất cả những suy nghĩ của tôi đã hoàn toàn thay đổi kể từ khi gặp anh, một người con trai khiến tôi không thể nào quên... Một người đã mang đến cho tôi những cảm xúc yêu thương ngọt ngào… nhưng cũng chính anh đã mang đến cho tôi sự đau khổ, hận thù.
Tôi bước chân vào thành phố để lựa chọn cho mình một hướng đi mới, kèm theo là sự quyết tâm học hành thành tài để ba mẹ tôi được vui vẻ, để những người coi thường tôi phải nhìn tôi bằng ánh mắt khác. Tôi thi rớt đại học nhưng tôi không buồn vì điều đó. Có ai thi đại học lần đầu tiên cũng được như ý muốn đâu? Với suy nghĩ đó khiến tôi quyết tâm hơn để ôn lại một năm nữa.
Vào một ngày trời nắng nóng, tôi đăng ký ôn thi tại trường Đại học Sư phạm Kỹ thuật Thành phố Hồ Chí Minh. Hôm đó, tôi đang ngồi ở góc bàn của căng tin trường thì có một chiếc máy bay giấy bay xuống trước mặt mình. Tôi nhìn xung quanh thì thấy anh chỉ vào máy bay đó, ra hiệu đó là thông điệp của anh chuyển tới. Khi tôi mở chiếc máy bay thì thấy một dòng chữ: "Cho anh làm quen nhé!" và anh cũng không quên để lại số điện thoại cho tôi. Tôi không để ý lắm đến điều đó vì cho rằng, đấy chỉ là trò đùa nhất thời của con trai.
Mấy hôm sau, tôi lại gặp anh ở căng tin trường nhưng tôi vẫn giả vờ như không quen biết. Vừa nhìn thấy tôi, anh đã gọi chào nhưng tôi không trả lời mà chỉ im lặng. Không phải vì tôi khinh người mà vì tôi rất nhát, từ trước tới nay tôi cũng rất ít tiếp xúc với con trai.
Tôi đang cúi xuống đọc sách thì bỗng dưng nghe tiếng anh:
-    Ê, bạn không nghe mình gọi à? Hay bạn bị keo dán miệng rồi, không nói chuyện được. Hay bạn bị câm vậy?
Vừa nghe thấy câu nói đó, tôi ấm ức vô cùng vì chưa bao giờ gặp phải gã trai nào vô duyên như anh. Tôi đáp trả:
-    Tôi không bị câm, cũng không bị điếc. Tôi không thích nói chuyện với một con người vô duyên như anh!
Anh nhìn tôi bằng ánh mắt tức giận rồi vội vàng bỏ đi. Tôi những tưởng mình sẽ không bao giờ bị anh ta làm phiền nữa nhưng mấy hôm sau, tôi đã thấy anh ta kè kè bên tôi làm quen. Và cũng kể từ đó, tôi và anh bắt đầu trở thành bạn bè của nhau.
Khi ở bên cạnh anh, tôi luôn cảm giác vui vẻ, hạnh phúc. Những kỷ niệm một thời hai đứa quen nhau, những buổi hẹn hò ở căng tin trường, những buổi ăn trưa, những lần chúng tôi cùng đi siêu thị, ăn chè… tôi và anh đã có những kỷ niệm đẹp biết bao. Và lần đầu tiên trong đời, tôi được người mình yêu thương nắm tay, được ở bên cạnh anh và trái tim luôn đập loạn nhịp mỗi khi anh nhìn tôi ấm áp.
Tôi quen anh từ khi mới chỉ là một cô bé 19 tuổi lần đầu tiên xa gia đình. Cảm giác không có người thân bên cạnh mỗi lúc bị bệnh khiến tôi tủi thân và khóc rất nhiều. Nhưng từ khi yêu anh, mỗi khi bị bệnh, tôi luôn có anh ở bên cạnh chăm sóc, lo lắng cho tôi rất chu đáo.
Tôi và anh đều là người tỉnh lẻ lên thành phố học tập nên khi yêu nhau, hai đứa rất hiểu và biết thông cảm cho nhau. Dù quê của chúng tôi ở rất xa nhau nhưng vì tình yêu, cả tôi và anh đều động viên nhau vượt qua mọi khó khăn trước mắt.
Ngày thi xong đại học, trong khi chờ có kết quả, tôi phải về với gia đình và phải xa anh một thời gian ngắn. Trước khi tôi về, anh có hỏi rằng:
   Nếu như sau này anh thay đổi, em sẽ làm thế nào?
-    Cái gì của mình thì sẽ là của mình, còn nếu không phải là của mình thì dù có níu kéo cũng khiến nhau thêm đau khổ. Ông trời đâu cho ai được như ý muốn hả anh? – Tôi cười trả lời anh.
...
Tôi mong chờ gặp lại anh sau bao ngày xa cách. Chưa bao giờ tôi nhớ một ai quay quắt như nỗi nhớ anh. Dường như hình bóng anh đã in sâu vào trong trái tim tôi từ lâu lắm rồi. Vậy mà ngày gặp lại nhau, anh chỉ đứng im lặng như một khúc gỗ ở bến xe, không một lời hỏi han khi nhìn thấy tôi. Lúc đó, tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng, có lẽ do anh đợi tôi lâu quá nên hơi mệt và không muốn nói nhiều.
Thấy anh vậy, tôi cũng không hỏi han anh vội mà lẳng lặng đi theo anh về. Vừa chở tôi đi được một đoạn, anh nói rằng: "Mẹ anh mới lên thành phố thăm anh nên muốn gặp em luôn". Lúc đó, trong tôi cảm giác vui sướng khi nghĩ rằng, có lẽ anh yêu tôi thật lòng nên mới đưa tôi về giới thiệu với mẹ.
Sốc khi bị mẹ người yêu coi thường, Bạn trẻ - Cuộc sống, tinh yeu, chuyen tinh yeu, me chong nang dau, tinh yeu gioi tre, ban tre, bao, chuyen gia dinh, hanh phuc gia dinh, moi tinh dau, tinh yeu sinh vien, gioi tre 9x
Tại sao mẹ anh và anh lại có thể đối xử tệ bạc với tôi như vậy? (Ảnh minh họa)
Tối đó, anh chở tôi sang nhà ăn cơm với hai mẹ con anh. Vừa ăn cơm xong, anh liền kiếm cớ đi ra ngoài, để tôi ở lại nói chuyện với mẹ anh. Khi chỉ có hai người, tôi bỗng sởn da gà khi thấy ánh mắt bà nhìn dò xét tôi từ đầu tới chân… tôi cảm giác như bà đã nhìn thấu hết con người, tâm can tôi. Thấy tôi có vẻ lo sợ, bà liền nói:
-    Có ai ăn thịt cô đâu mà cô phải cúi mặt như vậy? Tôi nói thật nhé, cô không xứng với con trai tôi. Nó là con một nên tôi yêu cầu con dâu rất cao. Cô nhìn lại mình đi, một đứa con gái chỉ biết ăn bám lấy con trai tôi, chứ cô chả được cái tích sự gì. Mong cô buông tha cho nó giùm tôi. Từ khi quen cô, nó gặp bao nhiêu là xui xẻo, cô biết không? Nó sắp ra trường rồi, hãy để nó yên. Đúng là đồ con gái không biết liêm sỉ là gì?
Tôi như chết đứng khi nghe được những lời mạt sát của mẹ người yêu mình. Nhưng vì lòng tự trọng, tôi không cho phép mình được rơi nước mắt mà tôi cố gắng bình tĩnh để đứng dậy chào bà ra về.
Trên đường về phòng trọ, tôi như một đứa con gái mất hồn. Từ lúc nói chuyện với mẹ anh đến khi đi trên đường, tôi không hề có một chút cảm xúc nào… nhưng chỉ khi về với căn phòng trọ, đối diện với bốn bức tường lạnh lẽo, tôi đã không thể nào cầm được những giọt nước mắt tủi nhục. Từ nhỏ tới giờ, tôi chưa bao giờ phải nghe những lời nói nặng nề từ bố mẹ mình… vậy mà người phụ nữ ấy, người đã sinh ra người yêu tôi lại có thể nói những lời lẽ xúc phạm, mạt sát với tôi như vậy?
Dù rất uất ức khi bị mẹ anh coi thường nhưng vì tình yêu lớn lao dành cho anh, tôi muốn bình tĩnh để suy nghĩ lại mọi chuyện. Tôi không muốn đánh mất tình yêu của mình chỉ vì những lời nói ác ý của mẹ anh.
Vài ngày sau, chúng tôi gặp nhau ở trường. Anh đã gọi tôi ra và nói rằng: "Mẹ anh thì có một nhưng bạn gái thì không có người này sẽ có người khác. Mẹ nuôi anh từ nhỏ, chứ bạn gái đâu có thể nuôi được anh? Anh xin lỗi… ngoài em ra, anh cũng có một người con gái khác. Bọn anh yêu nhau đã được mấy năm rồi. Cả anh và cô ấy đều hứa hẹn với nhau rằng, chờ ngày anh ra trường, bọn anh sẽ làm đám cưới. Em đừng bám theo anh nữa. Mẹ anh không thích em và điều quan trọng nhất là bạn gái anh sẽ hiểu lầm. Hy vọng em giữ thể diện cho mình một chút".
Tôi đã thực sự sốc khi nghe được những lời "dằn mặt" cùng với những "yêu cầu" của anh. Lúc đó, tôi chỉ muốn cười thật lớn cho cái sự "kiêu ngạo" của anh… nhưng sao tôi lại không thể nói được điều gì? Tại sao lại có chuyện nực cười như vậy? Tại sao anh theo đuổi tôi bấy lâu nay, để giờ đây anh lại cho rằng, tôi là một người con gái không biết liêm sỉ, một kẻ bám đuôi anh?
Tôi đã suy sụp suốt một thời gian khá dài nhưng nhờ có bạn bè, người thân luôn ở bên cạnh động viên, an ủi đã giúp tôi vượt qua giai đoạn khó khăn nhất.
Khi suy nghĩ lại mọi chuyện, tôi tự hỏi mình, tại sao phải đau khổ vì một người đàn ông tồi tệ và nhu nhược như vậy? Tại sao phải hối tiếc khi người ta đã phũ phàng, coi thường tình cảm của mình trong suốt thời gian qua? Dù rất yêu anh, trân trọng những kỷ niệm trong suốt thời gian bên anh... nhưng tôi sẽ không bao giờ cho phép bản thân được yếu lòng trước một người đàn ông tệ bạc như anh nữa...

Tuesday, August 28, 2012

ấm áp và cô đơn


Cô đơn không phải là không có người chia sẻ khi buồn. Mà là khi ngay cả chuyện vui cũng không có ai để cùng chia sẻ.
Ấm áp không phải khi bạn đóng cửa và chui vào chăn, mà khi bạn mở toang cửa sổ, nhìn ra bên ngoài. Chắc chắn sẽ có điều thú vị sưởi ấm lòng bạn.

Ấm áp không phải khi ngồi bên đống lửa, mà là bên cạnh người bạn thương yêu.

Ấm áp không phải khi bạn mặc một lúc hai, ba áo, mà là khi bạn đứng trước gió lạnh, từ phía sau có ai đó khoác lên bạn một tấm áo.

Ấm áp không phải khi bạn đội chiếc mũ len, mà là khi đầu bạn dựa vào một bờ vai tin cậy.

Ấm áp không phải khi bạn dùng hai tay xuýt xoa, mà là khi tay ai kia khẽ nắm lấy bàn tay bạn.

Ấm áp không phải khi bạn nói “ấm quá”, mà là khi có người thì thầm với bạn: “Có lạnh không?”

Ấm áp chưa hẳn là khi bạn ôm ai đó thật chặt, mà là khi ai đó khoác vai bạn thật khẽ.

Và ấm áp là khi mùa thu qua, cái lạnh ùa về… Có một ai đó khẽ thì thầm vào tai bạn: “Chúc ấy một mùa đông ấm áp!”

am-ap-va-co-don
Vậy khi nào ta cảm thấy cô đơn ?

Cô đơn không phải là khi ta một mình mà là khi thấy mình đi giữa biển người mà như ở chốn không người.

Cô đơn là khi trong mắt mọi người mình như một kẻ vô hình.

Cô đơn không phải là không có ai sáng đèn trong Yahoo list. Cô đơn là khi nhìn vào cái list vàng khè sáng choang mà không biết nhấp chuột vào đâu, cũng chẳng có ai buzz mình.

Cô đơn không phải là một mình trong bóng tối với bản nhạc buồn rền rĩ. Mà là nghe một bản nhạc vui nhộn mà nước mắt cứ chực trào ra.

Cô đơn là khi lạc lõng giữa đám đông với tiếng nói cười lạ hoắc và vô nghĩa hơn cả lá cây trong gió.

Cô đơn không phải là không có người chia sẻ khi buồn. Mà là khi ngay cả chuyện vui cũng không có ai để cùng chia sẻ.

Sunday, August 26, 2012

Anh là gì trong mắt em???


Anh chẳng là gì trong cuộc sống của em!
anh-la-gi-trong-mat-em
Ừ thì em chỉ chào hỏi anh như những người quen khác thôi. Nhưng hình như cái tên của anh đã tự ghi nhớ ở đâu đó rồi, em nghe gần gũi mà thân quen lắm!

anh-la-gi-trong-mat-em
Ừ thì em chỉ biết anh là người quen cũ thôi. Nhưng hình như có cái gì đó khiến em muốn anh gặp em nhiều hơn những người khác.

anh-la-gi-trong-mat-em
Anh chẳng là gì cả, em chạnh chọe, kiêu căng, chẳng thèm bận tâm tới anh đâu. Nhưng thật ra em đã thích anh rồi đấy. Cố tình kiêu căng chỉ để anh chú ý tới em nhiều hơn, cố tình không thèm bận tâm đến anh để anh theo đuổi em hơn. Vì em là con gái mà.

anh-la-gi-trong-mat-em
Những ngày anh hờ hững với em, anh vẫn chẳng là gì cả. Nhưng em chợt nhận ra xung quanh mỗi chúng ta, trong đó có cả em, vẫn rất cần những người chẳng là gì cả, mà chính họ lại là người rất quan trọng trong cuộc đời mình.

anh-la-gi-trong-mat-em
Những ngày nắng, anh chẳng là gì cả. Vì anh không thể làm cho trời mát đi, nhưng những lời nói ngọt ngào của anh khiến cái nắng trở nên dịu đi.

anh-la-gi-trong-mat-em
Vì anh không thể bắt cơn mưa kia ngừng trút nước, nhưng chỉ cần anh đến bên em thì lòng em lại trở nên ấm áp và những giọt mưa kia không đủ làm em ướt.

anh-la-gi-trong-mat-em
Những ngày vui, anh chẳng là gì cả. Anh không làm niềm vui của em tăng lên hơn trước đó, nhưng có anh bên cạnh, em biết rằng có người đang vui cùng em, vậy là đủ làm em vui rồi.

anh-la-gi-trong-mat-em
Anh không thể đổi chuyện buồn thành vui, nhưng em biết rằng anh vẫn dõi theo em từng ngày và chắc chắn rằng anh sẽ bên cạnh cùng em vượt qua những khó khăn của cuộc sống.

anh-la-gi-trong-mat-em
Những ngày hạnh phúc bên anh, anh chẳng là gì cả. Vì em vẫn chưa hiểu được giá trị của người bên mình, chưa hiểu được anh là gì trong trái tim em.

anh-la-gi-trong-mat-em
Những ngày xa anh rồi, anh chẳng là gì cả. Vì anh đã không còn hiện diện trong cuộc sống của em, nhưng chỉ ngày đó em mới hiểu được giá trị của người chẳng là gì trong những ngày nắng, ngày mưa, ngày vui, buồn, ngày hạnh phúc và ngày xa anh.

Anh ạ, có thể anh chẳng là gì trong những ngày của em, nhưng lại là tất cả trong trái tim em.?

Em sẽ yêu theo cách của riêng em


Em luôn muốn bắt đầu một cách đặc biệt, thực hiện một cách đặc biệt. Bởi lẽ cảm xúc là duy nhất, tình yêu là duy nhất chỉ dành cho một người duy nhất mà thôi...
Em vốn dĩ không có thói quen “sao chép”. Bởi vậy nên, không khi nào em muốn tình yêu của mình giống bất kỳ ai, hay bất kỳ câu chuyện, bộ phim nào, cho dù nó lãng mạn và tuyệt vời ra sao đi nữa. Cũng giống như, anh là duy nhất, em là duy nhất vì vậy nên tình yêu của mình chỉ có một mà thôi.

Em sẽ yêu theo cách của em. Giống như lần đầu tiên gặp măt, em cố tình đổ café vào anh, chỉ vì nhìn bộ mặt anh lạnh te tới mức đáng ghét. Sau này yêu nhau mới biết, anh thật “sến” khi vẫn giữ gìn chiếc sơ mi ố màu café ấy.

Khi bị em phát hiện lại còn ra điều ngụy biện: “Lúc ấy là em ghét thật hay em cố tình gây chú ý đây?”. Ừ, cứ cho là em cố tình đấy, em thích bắt đầu theo cách đặc biệt của riêng em. Như vậy có được không?

Em sẽ yêu theo cách của em. Cho dù em có những ý thích vẩn vơ, những thói quen kì cục làm anh phải “chay đôn chạy đáo”. Thi thoảng em cũng sẽ ngẩn ngơ lơ đãng rồi tự nhiên nước mắt nhoẹt nhòe, làm anh cuống cuồng sợ hãi. Thế là em thỏa thích ngắm anh bối rối cho tới khi chán chê, rồi toe toét: “Em chỉ đùa thôi”.

Lúc ý đừng giận nhé, vì em yêu anh bằng tất cả những gì em có, kể cả điều đó có hơi dị thường và quái đản. Người yêu à, không phải với ai em cũng “giả” khóc đâu.

Em sẽ yêu theo cách của em. Em sẽ tiếp tục nằng nặc đòi anh đi xem phim, để rồi vừa vào tới rạp, em lại dựa vai anh mà ngủ ngon lành. Em cũng vẫn sẽ cùng anh đi Kichi hải sản, cho dù em chẳng khi nào ăn được chút gì.

Hơi tệ một chút khi món khoái khẩu của anh lại không thể có trong thực đơn “kén chọn” của em. Nhưng chẳng vấn đề gì vì em sẽ lại huênh hoang khi kéo anh – “con người của công việc” đi la cà phố xá với em, ăn kem và những món vỉa hè mà trước khi chúng ta gặp nhau, anh chẳng hề đụng tới.

em-se-yeu-theo-cach-cua-em

Em sẽ yêu theo cách của em. Dù đôi lần em vô tình bắt gặp chị chân dài, váy ngắn nào đó đang khoác tay anh, có chút khó chịu nhưng em sẽ không nghi ngờ gì hết. Em thích tin tưởng theo cách của em. Những thứ thuộc về mình sẽ mãi là của mình. Vậy nên em chẳng hề hứng thú với chuyện “ghen tuông vô lý”.

Nhiều lần khiến anh chịu không nổi mà thắc mắc: “Em không biết ghen thật hả?”. Anh ngốc thật đấy, có ai lăng nhăng mà lại hỏi người yêu câu đó không, hả anh?

Em sẽ yêu theo cách của em. Em sẽ chạy lăng xăng khắp chợ mua mua sắm sắm rồi nấu cơm sẵn cho anh. Em sẽ chọn sơ mi, rồi thắt sẵn cà vạt treo trong tủ. Đôi lần em có thể bận thi cử mà quên mất một vài việc, anh nhớ phải chọn cà vạt cho hợp màu áo, nha.

Em cũng sẽ chẳng hề phân vân khi nghĩ về viễn cảnh chúng ta với một gia đình hạnh phúc. Thế nhưng, em vẫn sẽ yêu anh “vừa đủ” cho hiện tại. Liệu có điều gì là mãi mãi? Nếu có, em vẫn mãi mãi yêu anh theo cách của riêng em.

Em luôn muốn bắt đầu một cách đặc biệt, thực hiện một cách đặc biệt. Bởi lẽ cảm xúc là duy nhất, tình yêu là duy nhất chỉ dành cho một người duy nhất mà thôi.

Thursday, August 23, 2012

Anh sẽ về, nếu mình là của nhau


Những câu nói thoáng qua trên đầu môi, những lời hẹn hứa tan nhanh theo cơn gió, những khoảng chờ giữa lời yêu còn bỏ ngỏ…
Là yêu thương kia chối bỏ chúng ta ngay từ khi bắt đầu? Hay tình yêu đã trót bỏ quên em như thể em không còn xứng đáng?

Em phải làm gì để níu giữ một bàn tay, mà chưa bao giờ nắm lấy tay em thật chặt?

Em phải làm gì để gương mặt em trọn vẹn trong một ánh mắt, nơi đã mang hình ảnh của người con gái khác, không phải là em?

Em phải làm gì để bước vào trái tim anh, khi mà nó đã sớm đóng lại, chưa một lần hé mở để đón lấy tình yêu của em?

Là yêu thương kia quá lớn lao khiến em tự đưa mình vào ngộ nhận, hay sự thật, chưa bao giờ anh là của em?

Là bàn tay anh buông em ra quá nhanh, hay chưa một phút giây nào mình được nắm lấy tay nhau?

Là anh vô tâm, hững hờ với tình yêu của em, hay chưa lúc nào anh quan tâm, để ý đến em dù chỉ một lần bé nhỏ thôi?

Những câu nói thoáng qua trên đầu môi, những lời hẹn hứa tan nhanh theo cơn gió, những khoảng chờ giữa lời yêu còn bỏ ngỏ… nhiều lúc em đã cảm thấy mệt mỏi lắm, anh có biết không?

anh-se-ve-neu-minh-la-cua-nhau

Em chọn cô đơn là bạn, lấy bóng tối là nhân tình, xem nỗi buồn lặng lẽ như một thói quen khó bỏ, dùng giọt nước mắt để mong rửa đi những khổ đau…

Em học cách bước đi một mình khi không còn có anh bên cạnh, học cách nhớ nhung một mình, khóc thầm một mình và nhớ thương chỉ từ một phía…

Em học cách tự yêu lấy bản thân, nhủ thầm rằng dẫu có một mình thì phải càng mạnh mẽ…

Anh à!
Đừng dành sự thương hại cho em bởi yêu anh là một sự chọn lựa của định mệnh.

Đừng xin lỗi em bởi nhớ anh là một thói quen yêu thương đã trở thành cuộc sống.

Hãy về với em nếu như trong anh vẫn còn một chút tin yêu thân thuộc. Nhưng đừng trở lại nếu như anh đã quá mệt vì phải ở cạnh em...

Bởi em không muốn tình yêu mình hóa thành gánh nặng, yêu một người là chấp nhận nhìn người đó hạnh phúc, dẫu có cạnh mình hay không.

Em không hứa rằng mình sẽ đợi, sẽ chờ đến bao lâu. Bởi em tin, nếu thực sự là của nhau, anh sẽ quay về.

Wednesday, August 22, 2012

Sau yêu còn có chia tay


Em thật ích kỉ đúng không? Nhưng tình yêu đã từng là của em, em chẳng muốn chia sẻ cho bất kì ai, em muốn chỉ riêng em thôi!
Chia tay…

Em sẽ không khóc đâu! Cho dù những kí ức về anh như chỉ mới ngày hôm qua. Cho dù đó là tất cả những gì đẹp đẽ đã đến với em. Cho dù em sẽ chẳng biết bắt đầu từ đâu để quen với cuộc sống không có anh bên cạnh. Nhưng…

Em sẽ không rơi nước mắt nữa đâu anh…. Sẽ chỉ lặng lẽ buông tay anh ra để anh tiếp tục đi trên con đường đã từng là của hai đứa và giờ nó là của anh, chỉ riêng anh thôi.
 
Chia tay...

Hãy ghi nhớ trong trái tim những khoảnh khắc đẹp nhất của em! Trong những tấm ảnh mà anh đã ghi lại khi em duyên dáng trong chiếc váy màu cam mà anh mua tặng, khi nụ cười của em rực rỡ như ánh nắng ban mai, khi đôi mắt em đăm chiêu nhíu theo những dòng suy nghĩ, khi em nhõng nhẽo phụng phịu với anh, khi anh véo má em và nói: “Đồ ngốc”…

Hãy quên những giận hờn, trách móc, ích kỉ, nhỏ nhen, cãi vã và những giọt nước mắt xấu xí lem nhem của em đi nhé! Em muốn xinh đẹp, luôn đẹp nhất trong suy nghĩ của anh, ngay cả khi không còn bên anh.

Chia tay…

Hãy xóa hết những gì của chúng mình đi anh nhé, những lá thư, những món quà, những dòng tin nhắn ngập tràn yêu thương, tất cả những thứ hiện hữu trước mặt anh, đừng giữ lại gì cả. Xóa nó đi và lưu lại nó trong trái tim của anh! Để chúng mãi là những kỉ niệm của cả hai đứa, chỉ em và anh thôi.

Em thật ích kỉ đúng không? Nhưng tình yêu đã từng là của em, em chẳng muốn chia sẻ cho bất kì ai, em muốn chỉ riêng em thôi!

sau-yeu-con-co-chia-tay
Chia tay…

Em với anh vẫn là “người quen” được không anh. Chỉ là người quen thôi đừng là bạn, vì ta vẫn yêu và sợ một khi tình bạn đến, nó lại dẫn “tình yêu trở lại”. Có lẽ sau tình yêu không còn chỗ cho tình bạn.

Quen nhau, để khi vô tình gặp nhau chúng ta có thể nhìn nhau mà mỉm cười với nhau, để em ngoan ngoan chào một tiếng: “Anh!”, để em không phải lặng lẽ mà nhìn anh từ phía xa và bước vội qua anh như những người xa lạ khác.
 
Chia tay…

Có một bộ phim nhân vật nam chính đã nói rằng: “Anh yêu em… Cho dù có hàng trăm lí do chúng ta không thể ở bên nhau nhưng chỉ cần một lí do duy nhất vì tình yêu bắt buộc chúng ta phải bên nhau”. Em đã từng mỉm cười vì điều đó và nghĩ rằng nếu đúng như vậy thì anh và em sẽ chẳng bao giờ có thể chia xa được đâu, rằng chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau, mãi mãi anh ạ. Vậy mà còn có những lí do bắt buộc chúng ta phải rời xa nhau mà chẳng thể lí giải nổi, những câu hỏi không bao giờ có lời giải đáp.

Nhưng chia tay không có nghĩa là ngừng yêu đâu anh. Chia tay chỉ là bắt đầu cho một sự bắt đầu mới. Em sẽ tìm lại con đường của riêng em. Rồi em cũng được sống trọn vẹn với những đam mê của chính mình… Em chẳng phải là một khuôn hình đẹp đẽ như người ta vẫn hình dung. Em chỉ là em thôi, là em của ngày xưa nhạy cảm, yếu đuối và vụng về khi chưa biết anh, chưa yêu anh… nhưng Em của ngày hôm nay, mạnh mẽ và cứng rắn, khi không còn anh bên cạnh!
 
Hứa với em anh nhé! Anh và em cùng bắt đầu lại. Bắt đầu lại một tình yêu mới, không em và không anh. Chúng mình… hãy là tất cả những kí ức đẹp đẽ nhất của ngày hôm qua.

Sau yêu còn có chia tay, phải không anh?

Monday, August 20, 2012

Khi yêu thương chỉ là thói quen


Nếu một ngày những tin nhắn quan tâm, ngọt ngào được gửi chỉ vì quen tay mà không phải là những quan tâm thực sự...

Nếu một ngày những nụ hôn chỉ còn là những cái chạm môi mà không có vị ngọt và hơi ấm kèm theo...

Nếu một ngày những cái nắm tay chỉ là một sợi dây trói những cổ tay chứ không còn dấu gạch nối 2 trái tim...

Nếu một ngày những cái ôm chỉ còn là những vòng tay hờ hững mà không còn khao khát giữ nhau thật chặt...

Nếu một ngày bước đi bên nhau chỉ vì đã quá quen với nhịp chân ấy và không còn khao khát cùng nhau bước mãi trên đường đời...

Nếu một ngày câu yêu chỉ còn là câu cửa miệng, nói ra dù trong tim chẳng còn nghĩ vậy...

Nếu một ngày tình yêu chỉ còn là trách nhiệm, không còn là hạnh phúc, không còn là ngọt ngào, không đam mê... thì tình yêu chỉ còn là một thói quen.

khi-yeu-thuong-chi-la-thoi-quen
Vì thói quen có thể sẽ thay đổi...

Vì thói quen có thể mất đi vào một ngày nào đó...

Vì thói quen không hẳn lúc nào cũng tốt... thế nên khi tình yêu chỉ còn là thói quen thì cũng là lúc nó nên kết thúc. 

Để ta không trói buộc nhau. Để ta không trở thành gánh nặng của nhau. Để giữ lại những gì tốt đẹp nhất về những điều đã cùng nhau có được. Và để ngày mai gặp nhau ta có thể mỉm cười đi ngang nhau.

Thursday, August 16, 2012

Bởi vì em là con gái


Khi yêu, con gái luôn muốn chàng trai là của riêng mình và đương nhiên, em cũng nằm trong số ấy.
Vì em là con gái

Nên em vẫn luôn cần lắm những yêu thương…

Có thể anh sẽ cho rằng em tham lam, nhưng anh đâu biết được rằng… Chỉ đơn giản là một tin nhắn nhắc em mặc ấm vào một buổi sáng trời trở rét cũng đủ làm em thấy vui cả ngày hôm ấy rồi… Chỉ đơn giản là một cái nắm tay thật nhẹ mỗi khi cùng em dạo phố cũng đủ khiến em thấy thật hạnh phúc… Chỉ đơn giản là một cái ôm siết chặt cũng thay cho những lời yêu thương có cánh cũng đủ cho em cảm nhận được sự quan tâm tuy âm thầm những mãnh liệt của anh…

Vì em là con gái

Nên em có thể giận vu vơ hay ghen vô cớ…

Có thể anh sẽ thắc mắc tại sao, nhưng anh đâu biết được rằng… Có những khi chỉ vì anh lỡ hẹn mà em có thể giận anh đến cả tuần nếu không nhận được từ phía anh một lời xin lỗi chân thành… “Lời xin lỗi chân thành” là gì ư? Là nói ra được câu xin lỗi khi biết rằng mình đã sẵn sàng sửa sai và đôi khi đâu cần phải cầu kì, khoa trương phải không anh? Có những khi chỉ vì một câu nói bông đùa xã giao hay một cái liếc nhẹ mà anh dành cho một cô gái nào khác ngoài em cũng có thể khiến cho anh phải hứng chịu sự kết tội vô lý từ em đấy… Khi yêu, con gái luôn muốn chàng trai là của riêng mình và đương nhiên, em cũng nằm trong số ấy… Nhưng “cơn ghen” của em sẽ không kinh hoàng như của Hoạn Thư mà cũng không đủ tinh tế để đi đánh ghen như những người đàn bà… em chỉ biết rằng nếu anh khiên em phải ghen thì anh đã mắc một sai lầm lớn…

vi-em-la-con-gai
Vì em là con gái

Nên khi bên anh, em sẽ tâm sự nhiều thật nhiều… Có thể anh sẽ coi như đó là việc mà em có thể làm khi ở bên cạnh những người bạn khác, nhưng anh đâu biết được rằng… Chỉ với anh, em mới có thể nói hết từ những điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống hàng ngày của em cho đến những dự định sắp tới cho tương lai tốt đẹp mà em đang cố gắng từng ngày để đạt được… Chỉ với anh, em mới thấy thoải mái và tự tin khi là chính mình chứ không phải một ai khác… Tại sao ư? Bởi con gái chỉ thích “lảm nhảm” với người con trai họ thực sự yêu thương mà thôi…

Và vì anh là con trai

Nên anh sẽ không bao giờ hiểu được hết những gì mà một người con gái muốn… Và chỉ cần anh làm được một nửa trong số ấy thì em cũng nhận ra là anh yêu em đến nhường nào…

Nhưng anh biết không? Đơn giản thôi mà. Anh sẽ làm được tất cả, chỉ cần sự chân thành đó xuất phát từ trái tim.

Monday, August 13, 2012

Em yêu anh nhiều hơn em nghĩ



Em đã từng nghĩ liệu con đường sau này anh bước đi có hình bóng của em hay không?
Em đã từng nghĩ nên nhận lời yêu anh để anh đỡ tổn thương vì một cô bé ngốc. Nhưng thực ra là em đã yêu anh thật lòng rồi.

Em đã từng nghĩ giá như không vội vàng yêu anh thì bây giờ có lẽ em đã có một người khác hoàn hảo hơn anh rồi. Nhưng thực ra chắc gì đã có người nào khác yêu em và lo cho em nhiều hơn anh.

Em đã từng nghĩ nếu chúng mình hàng ngày được ở bên nhau, cùng đi chơi với nhau thì tốt biết mấy. Nhưng chúng ta đã may mắn hơn bao người khác vì anh và em chỉ sống cách nhau có một bức tường nhà trọ, ngày nào cũng gặp nhau và nói cho nhau nghe: “Love U!”

Em đã từng nghĩ phải làm sao để mỗi ngày anh yêu em nhiều hơn. Nhưng điều tốt nhất trước hết em nên làm là mỗi ngày hãy dành cho anh nhiều điều bất ngờ hơn, hãy yêu anh nhiều hơn, nhiều hơn nữa…

Em đã từng nghĩ nếu anh yêu em nhiều hơn thì em sẽ lấy anh. Nhưng sự thật là chỉ cần anh yêu em và điều đó làm em hạnh phúc thì em sẽ tình nguyện theo anh đến bất cứ đâu.

Em đã từng nghĩ gia đình là điều ngăn cản tình yêu của chúng mình. Nhưng dù thế nào thì em cũng không từ bỏ nữa… vì em đã quá yêu anh!

em-yeu-anh-nhieu-hon-em-nghi
Em đã từng nghĩ anh thật vô tâm và không phải là một người con trai lãng mạn như em từng mong muốn. Nhưng em lại vẫn cứ yêu anh thật nhiều… Vì em biết đó mới chính là anh.

Em đã từng nghĩ tại sao mình lại có thể khóc dễ dàng đến thế khi mà nhìn thấy anh ngủ ngon trên nền nhạc “Back in time”. Thì ra chỉ có người đang yêu một cách say đắm mới có thể cảm nhận được những gì thân thương nhất từ người mình yêu.

Em đã từng nghĩ anh là cả cuộc sống này của em, đơn giản bởi chính những yêu thương, quan tâm của anh dành cho em. Khi em ốm, anh sẵn sàng thức đêm canh nồi cháo để sáng mai em được ăn. Khi em buồn hay có chuyện không vui, anh ôm em vào lòng, dịu dàng xoa đầu em và nói: “Không sao đâu, sẽ không có chuyện gì đâu. Vì anh luôn ở đây, ngay bên cạnh em.


Anh! 

Em nghĩ nhiều quá phải không anh? Em không biết phải làm sao để ngừng suy nghĩ về anh, về cuộc sống hàng ngày của anh, về chúng ta và về cả tương lai của chúng ta nữa. 

Em đã từng nghĩ liệu con đường sau này anh bước đi có hình bóng của em hay không?

Em đã từng nghĩ “hoa bồ công anh” có gặp gió mà bay đi không?

Em đã từng nghĩ có một lần nào đó anh suy nghĩ về một “happy ending”?

Và em đã nghĩ mình sẽ nắm thật chặt tay anh và không buông tay cho đến khi bàn tay anh chủ động rời khỏi bàn tay em. Dù có ngày ấy đ