Google+ Blog tình yêu, những câu chuyện tình yêu đẹp, lời muốn nói September 2014 | lời trái tim muốn nói

Wednesday, September 17, 2014

Vì cuộc đời chia cách chúng ta

Phải có những phút chờ đợi ta mới biết được rằng, thế giới không có em sẽ ra sao. Dù cho em có ôm lấy tôi cũng sẽ không bao giờ chặt quá bởi vì em, bởi vì tôi.


Miên man cùng bản Wait của nhóm Oringchains ít lâu trước khi viết những dòng này, đằng sau những dấu chấm lặng lẽ là cả một câu chuyện không thành lời. Có khi người ta tự chừa ra cho mình một hy vọng đế viết tiếp ở ngày sau. Ai mà biết được?

Tôi yêu em không phải vì em là người đẹp nhất, tốt nhất. Kiếm tiền đôi khi lại dễ dàng hơn viết những điều thế này, về em – về tôi – về những đổ vỡ mà cả hai ta vờ như đã quên mất.

Gần đây, tôi lạc giữa thành phố, nơi tôi sinh ra và lớn lên. Đi đâu, làm gì và hôm nay tôi nhớ em đến da diết. Bất chợt, mẹ lại hỏi:

- Thế bao giờ mày định dắt bé T. về ra mắt gia đình? Mày cứ định sống mốc meo ế già ra hả con?

Tôi cười đấy, đôi lúc thấy việc mình cười trở nên hèn quá. Trong một khoảnh khắc nào đó, tôi tìm cho mình câu trả lời thật đơn giản:

- Cuối năm nay cô ấy sẽ lấy chồng mẹ à, nhưng người ấy không phải con!



Hình như giữa phụ nữ với nhau, họ có sự thông cảm đặc biệt. Mẹ lặng đi ít giây, có gì đó hơi nuối tiếc vì bà vẫn luôn nhắc đến em trước đây. Giờ bà chầm chậm khẽ bảo, cầu mong cho em được hạnh phúc. Bất giác tôi cảm thấy dường như em được quá nhiều sự ưu ái từ mọi người xung quanh dù xa hay gần. Cô gái mộc mạt, hồn nhiên ngày nào từng bảo:

- Sau này ông xã cứ ở nhà trông em bé, bà xã sẽ đi làm nuôi ông xã nha. Mỗi ngày chỉ cho ông xã ăn mỳ thôi, sáng 1 gói, trưa 1 gói, tối 1 gói. Cuối tuần khuyến mãi thêm 1 gói nữa, thích nhé!

Thế là tôi mỉm cười và biết mình phải kiếm nhiều tiền hơn, kiếm tiền để có thể chăm lo cô gái hồn nhiên ấy. Vì tôi thích phụ nữ đơn giản như thế, không toan tính, không nghĩ suy về những điều thiệt hơn khi nhìn vào hạnh phúc kẻ khác mà so đo.

Tôi thích một cô gái chung thủy, dù có những ngày đi làm về khuya hay phải theo sếp, nhưng cô ấy vẫn nhắn tin hỏi: "Ông xã đã về chưa?". Dù tôi chưa về được nhưng vẫn sẽ không quên cô gái đang chờ mình mỗi đêm. Tôi vẫn sẽ dành ra ít phút để gọi, nhắc nhở con gấu mập ấy phải ngủ sớm. Bởi phụ nữ thức khuya không chỉ ảnh hưởng đến sức khỏe, mà còn ảnh hưởng đến bệnh vô kinh thứ phát. Một triệu chứng thường xảy ra với phụ nữ mới lớn vì hay suy nghĩ quá nhiều.

Tôi nhớ những ngày đầu yêu nhau, sao cuồng nhiệt đến lạ, say đắm đến mức tôi chợt nhớ ra mình chưa từng dành cho ai nhiều niềm vui như thế. À đúng rồi, vì chúng tôi ở cách xa nhau.

Tôi luôn muốn bù đắp cho em bằng những niềm vui bất chợt, có khi là món quà, có khi là bài hát từ tổng đài hoặc từ chính mình. Hoặc là những lời động viên nào đó, những lời trêu đùa khiến cô gái bé nhỏ tức điên lên như muốn nhảy thẳng vào màn hình… mỗi khi nhìn nhau. Đôi khi, hạnh phúc của chúng tôi lại đơn giản hơn những cuộc tình khác, chỉ nhìn nhau, nghĩ về nhau cũng đủ thấy bình yên.

Tình yêu của tôi như hai cục nam châm xa xôi cứ thế lao vào nhau, rồi bỗng một ngày soi gương thấy cả hai trở nên lạ lẫm quá. Tính tôi ở ngoài vốn trầm, không hoạt bát dù tôi mê nhạc rock, như có cả một ngọn lửa tuổi trẻ điên cuồng cháy trong người. Mặc kệ đời, mặc kệ người, mặc kệ những định kiến già nua của lũ người vô thường dèm pha, tôi đi làm và chỉ yêu em. Hai việc đó tôi thấy đơn giản hơn phải mưu tính cái gì cao xa hơn. Mà ở xa, điều trở ngại duy nhất đó là lòng tin. Mà niềm tin mong manh như chính cô gái nhỏ tôi thương, cô cũng có những ghen tuông, trách móc tuổi đầu đời. Tôi chẳng sợ những kẻ chơi xấu mình, nhưng vì ở xa, thế là tôi lại giải thích cho em hiểu. Tình yêu cứ thế ngày một xa hơn theo những lời giải thích.

Sự nghiệp xuống dốc, hạnh phúc gia đình tan nát, niềm an ủi duy nhất còn xót lại có lẽ là em. Có một ngày tôi hỏi:

- Em vẫn sẽ yêu anh mỗi sáng mai thức dậy chứ?

Dù cô ấy nói có hay không, tôi vẫn mỉm cười bởi đâu đó trong tôi có một linh cảm tình cảm ngần ấy năm sáp tàn lụi. Nó bị phá hủy bởi những người quanh tôi, quanh em. Thế là tôi bắt đầu quan tâm đến những kẻ đang tồn tại quanh em, họ là ai, thù hay bạn? Đôi khi cô gái bé nhỏ của tôi vô tư đến mức không phân biệt được lòng tốt của em sẽ là niềm khao khát của những gã độc thân đang vây quanh.



Mà thôi, cái gì của mình sẽ là của mình, dọn rác mãi đâu phải phong cách của một thằng đàn ông. Một người có lòng kiêu hãnh, tôi lại chẳng muốn quan tâm đến, tôi nghĩ mình nên tập trung giải quyết rắc rối riêng vì trong lòng tôi đã có dự định sẵn cho mọi thứ. Tôi đợi em ra trường, cũng là lúc tôi dành cho em một hạnh phúc trọn vẹn như bao người. Ít nhất tôi vẫn còn nhà, còn đất đai, vẫn còn bản chất trai Sài Gòn - ngại gì không chơi?

Ấy thế mà…

Ta đề phòng từ những đau thương, nhưng cây lại ngã về phía không vết rìu!

Tôi luôn tự hỏi cớ sao ngần ấy năm em lại phụ tôi? Mà không, có lẽ tôi đã sai. Tôi sai vì tôi quên mất lẽ ra mình nên dành cho em những cái vòng tay ôm thật chặt, cái vuốt tóc dịu dàng như đôi mắt em ngày xưa. Những điều thiết thực nhất lẽ ra tôi nên làm sớm hơn trước khi có một gã khác thay thế. Quanh em có quá nhiều lời ra tiếng vào, sắt đá đến mấy cũng sẽ có ngày tan rã.

Tôi lại thấy mình ngu ngốc vì sao đã đến cửa nhà em lại quay về. Lẽ ra tôi nên giải quyết cho xong, không ngu xuẩn quay về và cứ ngồi thế mà nhìn em trong vòng tay kẻ khác, vẫn nụ cười hồn nhiên vô ưu ấy.

Tôi đã đập hư vài thứ, vài món vô tri chỉ để thỏa cơn tức giận trước khi nhận ra mình đang bốc đồng. Níu giữ một tình yêu đã không còn dành cho riêng mình. Gật đầu chấp nhận để em được bình yên như em muốn.

Cô gái năm nào bây giờ đã biết lên kế hoạch cho tương lại, thật trọn vẹn và chu đáo. Ra trường, xin việc và cuối năm lấy chồng, lấy một gã đã theo đuổi em nhiều năm mà tôi không hề hay biết. Vì tôi vẫn bận rộn loay hoay với đồng tiền và mơ về thứ hạnh phúc xà phòng.

Có lẽ em giờ đang yên vui, mỗi tuần sớm tối đều có người yêu đón đưa, pha trò mua vui, và âu yếm em trong vòng tay ấm trong những cái rét lạnh miền Bắc. Thế cũng tốt, chẳng biết em có yêu gã không, nhưng tôi sẽ gửi quà cưới mừng cho hai người. Nếu bảo gửi quà sẽ khiến em không vui thì vì điều gì chứ? Không vui, không hạnh phúc, em lấy chồng để làm gì?



Đùa tý cho bớt căng thẳng thôi…

Kết hôn cũng tốt, đẹp lòng mẹ cha, vừa lòng bạn bè. Em sẽ lại là cô vợ ngoan sớm tối nấu cơm chờ chồng về ăn, quây quần bên mâm cơm nóng. Em sẽ có cơ hội nhiễu từng giọt mồ hôi hạnh phúc khi giặt quần áo cho chồng. Rồi một ngày kia, cả hai vỡ òa hạnh phúc khi em sinh cho cậu ấy đứa con. Sinh con trai đi, con trai lớn lên sẽ mạnh mẽ, không bị lệ thuộc vào ai, sẽ dũng cảm vì tình yêu của đời nó. Nếu nó hèn yếu, ít ra cũng nối dõi tông đường.

Hơn 10 năm lăn lộn với đồng tiền, kinh nghiệm nhắc tôi nhớ là để chôn một người không cần phải dùng đến tay chân, chỉ cần ta đẩy tinh thần họ xuống cùng cực. Kẻ nào lòng kiêu hãnh càng lớn, sợ đánh mất nhiều thứ đang có, kẻ đó chính là kẻ yếu đuối nhất.

Tôi sẽ tự tha thứ cho những ngu ngốc của mình, nếu một ngày nào đó khi trái tim này vẫn khắc khoải. Tôi sẽ quay về và lấy hết những gì thuộc về mình, vì khi ấy kẻ sợ đánh mất nhiều thứ không còn là tôi nữa.


Độc giả Hoàng Anh

Monday, September 15, 2014

Đừng so sánh em với người yêu cũ anh nhé!

Lòng tự trọng của con gái rất cao, đặc biệt là nếu so sánh về ngoại hình với nhau, mấy ai nghe cho lọt tai?
dung-so-sanh-em-voi-nguoi-yeu-cu
Chuyện tình yêu là giữa 2 người nhưng dường như mọi người lại hay phán xét tới..
Khi yêu nhau việc ra mắt bạn bè gia đình dòng họ là chuyện rất bình thường, nên bao giờ con gái cũng diện chăm chút quần áo và học cách ứng xử tử tế để mọi người có ấn tượng tốt, con gái bao giờ cũng áp lực và ngượng ngùng khi gặp người xa lạ, nếu lỡ lời hay phát ngôn thiếu tế nhị lại bị soi mói rất nhiều. Nếu là 1 đứa con gái thông minh việc ra mắt chẳng khó khăn gì, sẽ để lại ấn tượng rất tốt cho mọi người.
Nếu người yêu mới là 1 người không được tự tin cho lắm, rụt rè nhút nhát chỉ biết ngồi ‘dạ dạ thưa thưa’ mà chẳng dám rục rịch hó hé đôi lời, đảm bảo cuộc gặp gỡ kết thúc họ sẽ bàn tán xôn xao rằng “người yêu mới của nó không bằng người yêu trước”.
Nếu đã chia tay người yêu cũ thì đừng bao giờ nhắc lại tên hay đem họ so sánh..
Nếu khơi gợi trước mắt người yêu mới nói bao nhiêu điều rằng người ấy có nhiều ưu điểm tốt hơn, ngoại hình xinh xắn hơn, tóc dài hơn, ăn mặc sành điệu hơn, chân dài hơn,thì các bạn con trai nên đi tìm người yêu cũ mà yêu.
Mấy ai thích và nghe cho lọt tai? mấy ai chịu sự so sánh và gán ghép? Bạn tự nhắc đến tức là bạn còn nhớ nhung người ấy, vậy sao bắt đầu với tình yêu mới làm gì?
Người đến sau đa phần đều thiệt thòi, chịu bao ánh mắt soi mói của mọi người, người mình yêu còn đem so sánh mình thì người thân bạn bè lại càng phán xét nhiều như vậy. Nếu là điều kiện hoàn cảnh ngoại hình tốt hơn người ta sẽ khen nức nở nhưng bù lại là 1 cô bé thua kém hơn rất nhiều thì có ai hạnh phúc với việc so sánh như vậy không?
dung-so-sanh-em-voi-nguoi-yeu-cu-1
Là 1 người con trai biết nghĩ và quan tâm đến bạn gái, thì đừng bao giờ đem kể với tất cả mọi người hay ngồi trực tiếp mà mộng du về nhan sắc người yêu trước, bạn đừng nên cho rằng nói ra như vậy là trước kia bạn đã từng quen với người sang chảnh và giờ tôi mới có diễm phước mà quen bạn, ngồi kể lể ra đảm bảo bạn sẽ nhận được “1 bạt tai” vào mặt và cô ấy ngoảnh mặt bước đi đó.
Không ai thích bị đem ra so sánh cả, mỗi người đều có lòng tự trọng của riêng mình, những việc tế nhị như vậy ai cũng phải biết rõ, đừng cố làm ra vẻ ta đây đã từng quen với toàn người đẹp, dù không có ý như thế nhưng cũng đừng nhắc lại tên cô ấy trong cuộc hẹn hò 2 người, nếu cô ấy muốn bạn kể thì bạn cũng nên biết ý mà tránh đặt lên bàn cân so sánh, ai cũng có ưu nhược điểm riêng, đâu có ai mà hoàn hảo. Bởi vậy, là con trai đừng nên làm bạn gái mới cảm thấy hổ thẹn và không xứng đáng với mình, bởi ai cũng có lòng tự tôn, đừng đem người yêu ra đùa cợt.
Người đời cũng vậy, cứ hay thích nhận xét soi mói cân đo người này người kia, nhưng thử hỏi nếu đặt bản thân vào cô gái ấy, nếu nghe được những lời như thế, thái độc đối xử như thế, thì có bao nhiêu cô gái đủ mạnh mẽ để chống chọi với tình yêu của mình? Thật khó khăn và gian khổ để vừa lòng cả hai.
Theo Zing Me

Wednesday, September 3, 2014

Đừng đổ lỗi cho khoảng cách làm phai nhạt tình cảm

Nếu giữ cho tình ấm thì chẳng bao giờ sợ nó đông thành đá rồi chảy thành nước qua thời gian, chỉ sợ trái tim hay ngó nghiêng dễ thay đổi, xa nhau một chút đã vội dõi theo người khác...

Cái làm phai nhạt tình cảm, chính là trái tim của con người, là sự phản bội trong cảm xúc của con người.

Nực cười biết bao khi mọi người vẫn đổ thừa cho khoảng cách, đổ thừa cho sự trái ngược lẫn nhau về suy nghĩ để rồi cho rằng chính nó làm phai nhạt tình cảm. Họ không biết rằng, cái làm tình cảm đổi thay không phải là bất đồng quan điểm hay xa nhau quá lâu, chỉ có một lý do giải thích duy nhất chính là con người đã thay đổi rồi.
 
Tất nhiên, sự tiếp xúc hàng ngày cũng khiến tình cảm được vun đắp, sự ngọt ngào dành cho nhau cũng chính là liều thuốc bổ để duy trì tình cảm mỗi ngày. Người ta vẫn nói, yêu nhau là phải ở bên nhau, điều này không phải là sai lầm. Thế nhưng cũng không phải vì thế mà nó trở thành độc tôn, là điều duy nhất quyết định mối quan hệ yêu đương của con người.
 
Có phải chúng ta đang sống quá yếu đuối không?
 
Con người không chỉ cả ngày sống trong tình yêu, chúng ta còn phải lo đối mặt với hàng tỉ thứ phiền toái mà cuộc đời bắt phải gánh gồng, hàng triệu điều phải lo, hàng trăm thứ phải chịu trách nhiệm. Chúng ta còn có gia đình, bạn bè, còn có các mối quan hệ thân thiết khác, chúng ta không nhất thiết phải kè kè bên nhau mọi lúc, không nhất thiết cứ phải dành hết thời gian bên nhau.
Thế nên không phải cứ vì khoảng cách thời gian và không gian mà cho rằng tình cảm sẽ nhạt phai. Không phải vì tạm thời xa cách mà cho rằng sẽ nhất định phân li, đổ vỡ. Nếu giữ cho tình ấm thì chẳng bao giờ sợ nó đông thành đá rồi chảy thành nước qua thời gian, chỉ sợ trái tim hay ngó nghiêng dễ thay đổi, xa nhau một chút đã vội dõi theo người khác, rời nhau một chút đã vội rung động với hình bóng mới hơn.
 
Tại sao có thể hôm qua còn thề thốt yêu đương, ngày mai xa nhau một chút đã vội bội phản, để rồi đổ lỗi cho việc khoảng cách làm tình nhạt phai.
 
Ai có thể tin, ai có thể chấp nhận những lý lẽ mẻ cùn nực cười đó cơ chứ?
 
Chúng ta vẫn sẽ bị tổn thương sau những lần tan vỡ, dù ít hay nhiều, dù trầm trọng như một cơn bạo bệnh hay chỉ là trận cảm cúm. Thế nhưng, đau vẫn là đau, thương tổn vẫn là thương tổn. Nếu không yêu thật lòng, nhất thiết đừng gật đầu, để rồi sau này lại phải nói lời xin lỗi vì đã trót quay lưng…