Google+ Blog tình yêu, những câu chuyện tình yêu đẹp, lời muốn nói December 2013 | lời trái tim muốn nói

Friday, December 13, 2013

Đông về rồi, sao mình chưa nắm lấy tay nhau?

Những ngày cuối năm, rét buốt, mưa lạnh, lễ hội quây quần. Chúng ta lạc ở đâu sao vẫn chưa thể tìm thấy nhau?

Trời co mình ủ buốt, em và anh co mình trong một mối quan hệ không thể gọi tên. Đôi khi chỉ là một chiều lững thững trên phố, với ánh đèn phủ mờ tâm trạng, bụi bay vào mắt, nhòe nhoẹt nước, em run vai khóc nấc cho một chuyện tình buồn.

Người ta vẫn bảo với nhau rằng, ở trong một mối quan hệ không rõ ràng thật tốt. Có thể đến bên cạnh nhau khi cần, được đan tay nắm tay, được tựa vào nhau để sống, được quan tâm chăm sóc, cũng được phép hững hờ, được phép trong tay với những người khác ngoài lề cuộc sống,… Như thế, quá dễ dàng để yêu thương. Và không sợ bị tổn thương. Bởi, có là gì của nhau đâu? Nhưng đấy là người ta nói thế, người ta cũng chỉ là người ở ngoài nhìn vào những kẻ ở trong mối quan hệ hời hợt lướt qua mà phán xét vậy thôi. Thường thì, người ở ngoài muốn nhảy vào, người bên trong lại muốn chạy ra.

Em đủ cô đơn để hiểu, có những lúc cảm thấy tâm hồn mình như già nua vì chờ đợi. Chờ đợi một người vốn không thuộc về mình, chờ một trái tim không chỉ dành cho riêng mình một chỗ đứng, là điều khó khăn đến nhường nào. Những khoảnh khắc đợi chờ ấy khiến tuổi trẻ già nua, khiến tình yêu trong em như chết héo. Những khoảnh khắc đợi chờ ấy, người yêu nhau không tài nào biết được, vì chúng mình đâu phải là người yêu của nhau, chỉ là hờ hững với nhau thôi.
 
Đông về rồi, sao mình chưa nắm lấy tay nhau? 1
Em đủ yếu lòng để hiểu, có những lúc cảm thấy lạc lõng trong những mối quan hệ lớn nhỏ không thể gọi tên. Ngoài em ra còn có vô vàn người con gái khác, giống như việc ngoài nắm lấy tay em, tựa vào vai em, yêu thương em, anh còn vô vàn cô gái khác cũng mặc định không danh phận giống như em. Rồi em thắt lòng, tự hỏi, một mối quan hệ không rõ ràng, nhập nhằng giữa yêu và thương, giữa quyền lợi và trách nhiệm, có gì hay ho mà người ta ca tụng nhiều đến thế?

Những ngày cuối năm, rét buốt, mưa lạnh, lễ hội quây quần. Chúng ta lạc ở đâu sao vẫn chưa thể tìm thấy nhau? Chúng ta loay hoay bởi những dòng người xuôi ngược, những cảm xúc không thể gọi thành tên. Mùa sum họp, mình có là gì trong lòng người ta đâu mà cho nhau một chỗ đứng? Mùa yêu thương, mình có là gì trong tim người ta đâu mà tìm một chốn yêu?

Em chỉ ước, nếu có thể, chúng ta không phải vùng vằng giữa đi và ở. Suy cho cùng, một mối quan hệ không thể gọi tên mới chính là mối quan hệ dễ làm cho người ta tổn thương nhiều nhất. Không chỉ vì không thể trọn vẹn yêu thương, mà vì cả khi rời xa chúng ta cũng quên mất rằng quá khứ chưa từng đặt một danh phận nào cho nhau. Người thương hay người yêu? Hay là người đi bên lề cuộc sống?
 
Thế nên anh à, đông về rồi, sao chúng mình chưa nắm lấy tay nhau?

Wednesday, December 4, 2013

Thành công thì thế nào, thất bại thì đã sao?

Thành công và thất bại, tưởng như là hai khía cạnh đối lập, nhưng lại luôn song hành cùng nhau. Biết vươn lên sau thất bại chính là một loại thành công, còn sau khi thành công mà dễ dàng buông bỏ thì đó chính là thất bại.

Tôi có một anh bạn, sau khi biết mình thi trượt đại học, đã tự tử. Tất cả mọi người thân bên cạnh, cả bạn bè thầy cô đều bàng hoàng. Căn bản không phải vì bởi anh ấy kém cỏi, mà bởi vì anh ấy chịu thua bản thân mình, chịu thua cả những vấp váp đầu đời, chịu thua cả những ánh mắt từ những người khác.
 
Khi đó, thất bại đã chi phối toàn bộ sinh mệnh. Và thành công đột nhiên chính là điều quyết định việc con người ta có thể sống, còn thất bại lại khiến người ta mất dần lý do để sống. Những nỗi lo ngại về thất bại và thành công lớn dần, để rồi có những cái chết như thế!
 
Người ta vẫn băn khoăn mọi nỗi thành công hoặc thất bại trong cuộc đời mình. Có người lấy đó làm thành tích, cũng có người lấy đó làm niềm vui, có người lấy đó để tự mãn, cũng có người coi đó chỉ là những niềm vui nhỏ nhặt, để nó không ảnh hưởng quá nhiều đến cuộc sống.
 
Thật ra, thành công hay thất bại chỉ là một phần nhỏ của cuộc sống, chứ không phải giữ vai trò quyết định toàn bộ cuộc sống. Có biết bao thứ quan trọng hơn, chỉ tiếc là thái độ của mọi người dành cho nó khác nhau. Đến độ, nó sắp trở thành chuẩn mực quyết định giá trị con người mất rồi!
 
Nhưng bạn biết không, chúng ta làm gì có thể sống hai lần? Tại sao chúng ta luôn lãng phí cuộc đời tiêu xài vào cảm giác thắng thua. Thành công hay thất bại âu cũng chỉ là một cái đích để phấn đấu, chứ không phải là cái để bạn sẵn sàng mang tính mạng hay cả cuộc đời để đánh đổi.
 
Thành công thì thế nào, thất bại thì đã sao? 1
Bởi vì sẽ có lúc bạn nhận ra, chúng không phải là toàn bộ cuộc đời mình.
 
Cuộc đời mỗi người có rất nhiều giá trị, cũng có rất nhiều lý do để bạn sống, và cảm thấy hạnh phúc, chứ không nhất thiết phải mãi chìm đắm trong thành công và thất bại, để rồi bị nó chi phối hoàn toàn.
 
Bạn không thể vì hôm nay thất bại một lần mà từ bỏ toàn bộ cuộc đời mình, cũng không thể vì thành công đến quá dễ mà tự cho rằng mình hơn người khác. Đừng khiến chúng điều khiển cuộc đời bạn, mà hãy tìm cách điều khiển chúng theo ý mình.
 
Thành công và thất bại, tưởng như là hai khía cạnh đối lập, nhưng lại luôn song hành cùng nhau. Biết vươn lên sau thất bại chính là một loại thành công, còn sau khi thành công mà dễ dàng buông bỏ thì đó chính là thất bại.
Nhưng, cũng xin đừng vì thế mà lãng phí toàn bộ cuộc sống của mình bởi thành công hay thất bại, cuộc sống có nhiều thứ quý giá hơn nhiều, đâu chỉ có tranh đấu, đâu chỉ có hơn thua. Có người phấn đấu cả đời chỉ để thăng tiến, cũng có người phấn đấu cả đời chỉ để làm được những điều mình thích, hoặc yên lặng, kiên trì tiến gần đến với ước mơ.
 
Đôi khi chúng ta luôn tự hỏi, hạnh phúc trong cuộc đời mình là gì, nhiều người sẽ trả lời là thành công, là có một người yêu thương mình hết mực, có một gia đình vững chãi để an toàn trở về. Thế nhưng có một đáp án vô cùng giản đơn, hạnh phúc là chỉ cần được sống, và cảm thấy hạnh phúc mà thôi.
 
Là lúc vấp ngã, đơn giản là biết đứng dậy, lúc đạt được ước mơ thì mỉm cười thanh thản. Lúc được yêu thương thì phải trân trọng yêu thương. Lúc cho đi yêu thương, cũng đừng nghĩ nhiều đến chuyện trả lại. Chỉ cần mọi thứ được nâng lên trân trọng trong tim, sẽ là lúc bạn nhận ra, tất thảy điều cần làm nhất trong đời là gì.
 
Thành công thì thế nào, thất bại thì đã sao? 2
Thành công thì thế nào, thất bại thì đã sao?
 
Chẳng sao cả, thành công thì tiếp tục phấn đấu để thành công, thất bại thì lấy dũng khí để làm lại. Coi mọi chuyện nhẹ nhàng hơn, không phải cuộc đời sẽ tốt hơn sao?
 
Thái độ sống quyết định rất nhiều đến tâm trạng khi sống. Chỉ cần cảm thấy sống tốt, như vậy đã là thành công lớn nhất rồi.
 
Đừng mãi chìm đắm trong nỗi buồn thất bại, cũng đừng sợ người khác cho rằng bạn kém cỏi. Nói với họ rằng, thành công của tôi chỉ là đến muộn hơn mà thôi!
 
Ai nói với bạn, cuộc đời chỉ cần trải qua một lần thành công, một lần thất bại?
 
Rất nhiều, thế nên hãy lấy dũng khí để đối diện, đừng trốn tránh, cũng đừng sợ hãi. Đôi ba lần vấp váp, đôi ba lần thất bại, là sẽ có một lần thành công thôi.
 
Mà thành công khi ấy, còn có giá trị hơn rất nhiều lần. Bạn có dám tin không?
 

Tuesday, December 3, 2013

Còn yêu sao lỡ buông tay?

Lỡ một lần, là lãng phí một đời. Những gì đã vứt bỏ, có tìm cách co kéo lại cũng chẳng thể vãn hồi. Vẫn còn yêu thương nhau mà đành tâm buông bỏ thì chắc chắn sau này sẽ chỉ mang hối tiếc không nguôi.

Dẫu cho vẫn hờn giận nói rằng, chẳng thà chia tay nhau đi, nhưng những lời nói trong lúc tức giận đâu được tính là những lời xuất phát từ đáy lòng. Chỉ xin rằng, khi vẫn còn yêu, thì đừng buông tay nhau.
 
Người nói với tôi rằng người đã mệt mỏi, chút ngọt ngào của tình yêu chớm đầu tan biến, kéo lại hiện thực phải đối diện quá khốc liệt. Những khuyết điểm của đối phương cùng quá nhiều tính xấu chạm vào nhau tạo thành những trận cãi vã. Chúng ta đã hơn một lần nói rằng hay là chia tay.
 
Bạn bè nói với tôi, tại sao yêu nhau mà cứ phải giằng co mãi như thế, chia tay để cho cả hai dễ thở, như thế có phải tốt không?
 
Thế nhưng chẳng ai hiểu, vẫn còn yêu nhau thì sao có thể dễ dàng chia tay như thế? 
 
Còn yêu sao lỡ buông tay? 1
Mọi cuộc gây gổ rồi cãi vã, những mâu thuẫn cỏn con vặt vãnh trong cuộc sống hẳn nhiên chỉ là chút gia vị, rồi chúng ta còn sẽ phải đối mặt vỡi quá nhiều sóng gió to hơn. Ấy vậy mà chỉ bằng những hao tổn nhỏ xíu, lòng tự trọng của bản thân bất chợt vươn mình, thế là chia tay nhau vậy sao?
 
Tình yêu có được đâu phải dễ, trong trăm ngàn người đi lướt qua nhau mới có thể tìm được ai đó trao gửi yêu thương chân thật. Đừng vì cái tôi quá lớn mà vung tay hất đổ, cũng đừng vì tự ái cá nhân mà buông tay để yêu thương trôi tuột đi quá xa. 
 
Nếu như còn yêu thương, thì đừng bao giờ nói sẽ chia tay.
 
Nếu như chỉ là phút nông nổi nhất thời, thì đừng nóng nẩy làm gì.
 
Lỡ một lần, là lãng phí một đời. Những gì đã vứt bỏ, có tìm cách co kéo lại cũng chẳng thể vãn hồi. Vẫn còn yêu thương nhau mà đành tâm buông bỏ thì chắc chắn sau này sẽ chỉ mang hối tiếc không nguôi. 
 
Còn yêu sao lỡ buông tay? 2
Bởi vì ngoảnh mặt lại, người đã không còn ở chỗ cũ nữa rồi, bởi vì làm gì có ai nguyện chờ đợi chúng ta suốt đời suốt kiếp.
 
Hời giận, hiểu lầm, mâu thuẫn, cãi vã, rồi chiến tranh lạnh vốn chỉ là những quá trình nhỏ khi người ta yêu nhau. Có thể dung hòa được tính cách đối phương mới là con đường đi đúng đắn để đến với hạnh phúc, tuyệt đối đừng ương bướng, kiêu ngạo, lạnh lùng nói lời cắt đứt để rồi hối cũng không còn kịp.
 
Phải chăng tự ái cá nhân cao hơn tình yêu còn đó? 
 
Phải chăng chỉ vì một vài ngày u ám mà có thể quên đi cả đoạn đường đã cùng nhau hạnh phúc?
 
Chỉ biết nếu còn yêu thì đừng bao giờ nghĩ đến chuyện buông tay nhau, bởi vì quá trình chia ly sau đó, sẽ còn cực nhọc và khó khăn biết nhường nào.

Monday, December 2, 2013

Chúng mình ngừng cãi nhau đi anh!

Mỗi lần chúng mình cãi nhau, hai đứa cứ khăng khăng cho rằng mình đúng, người kia sai. Để rồi, cuộc tranh luận đi tới hồi kết bằng việc chiến tranh lạnh mấy ngày liền.

Anh à... Chúng mình đừng cãi nhau nữa nhé. Ngày nào cũng cãi nhau như thế này, em thấy mệt mỏi và chán chường.
Tình yêu của chúng mình, mong manh và dễ vỡ lắm. Bởi lẽ, chúng mình vốn dĩ là hai thái cực đối nghịch nhau, từ suy nghĩ đến hành động.
Em, đứa con gái nhân mã bốc đồng, yêu tự do và sống một cuộc sống đầy hứng thú và mạo hiểm. Còn anh, chàng trai xử nữ cầu toàn, coi trọng cuộc sống bình ổn và thích những gì đem lại sự an toàn. Mặc dù vậy, chúng mình vẫn cứ yêu nhau. Nồng nàn. Tha thiết. Đong đầy.
Những tháng ngày bên nhau là quãng thời gian đủ để chúng mình có thể hiểu thêm về con người, tâm hồn và trái tim của đối phương. Nhưng càng đi sâu, em càng thấy sự khác biệt giữa chúng mình quá lớn. Em cứ như đứa con nít hay làm nũng, cần được quan tâm, chiều chuộng. Trái lại, anh trưởng thành, lạnh lùng và khô khan.
Chúng mình ngừng cãi nhau đi anh! 1
Giống như bao đứa con gái khác, em thường vờ hờn giận để được anh dỗ dành. Nhưng lỗi lầm em dỗi vu vơ như thế, anh lại tỏ ra khó chịu và bực mình. Anh à, dỗ dành em một chút, chỉ một chút thôi, cũng không được sao? Anh không thể tỏ ra dịu dàng khi em bướng bỉnh được sao?
Mỗi lần chúng mình cãi nhau, hai đứa cứ khăng khăng cho rằng mình đúng, người kia sai. Để rồi, cuộc tranh luận đi tới hồi kết bằng việc chiến tranh lạnh mấy ngày liền. Đôi khi em muốn anh nhường nhịn em một chút thôi, dù có là em sai đi chăng nữa. Để rồi khi chúng mình làm lành với nhau, anh có thể nhẹ nhàng chỉ ra lỗi sai cho em được mà.
Anh à, chúng mình ngừng cãi nhau đi anh. Cứ thế này, em sợ cả hai sẽ mệt mỏi rồi buông tay mất thôi. Anh có biết rằng đêm nào gối em cũng đẫm nước mắt. Tương lai chúng mình sao mà mịt mù quá. Cái bóng anh càng ngày càng xa tầm với. Hơi ấm từ bàn tay anh cứ tan dần…
Anh à, chúng mình ngừng cãi nhau đi anh. Hãy đưa nhau về lại lúc mới yêu. Hãy cho em cảm nhận được cái tình yêu dài rộng mà anh đã từng nói. Hãy nắm chặt tay em, đừng để gió cuốn em đi mất. Hãy hôn em, nụ hôn dịu ngọt như dài bất tận…
Anh à, chúng mình ngừng cãi nhau đi anh. Nào, mình cùng nhau đập tan cái suy nghĩ “không hợp nhau” ấy đi anh nhé. Em sẽ bớt bướng bỉnh, nhõng nhẽo đi một tẹo. Anh sẽ thêm một chút dịu dàng, ân cần. Tình yêu dù mỏng manh đến đâu nhưng chỉ cần hai bên biết nâng niu, vun đắp thì chẳng cơn sóng nào có thể xô nó đi ra ngoài xa mãi được, phải không anh?
Anh à, chúng mình ngừng cãi nhau đi anh.