Google+ Blog tình yêu, những câu chuyện tình yêu đẹp, lời muốn nói October 2012 | lời trái tim muốn nói

Wednesday, October 31, 2012

Hạnh phúc là gì em biết không?


Hạnh phúc là một ngày nào đó đi bên ai đó mà lại nhớ đến ai đó đến nao lòng và quay quắt về một kỷ niệm đã thoáng qua trong đời.

Một ngày của một lần nắm tay ai đó mà lại mơ hồ hơi ấm bàn tay ai đó của một thời dại khờ và nông nỗi. Đó cũng là một niềm hạnh phúc khi xa người mà vẫn nhớ đến người.
 
Hạnh phúc là gì em biết không em ?
 
Hạnh phúc là được yêu và được yêu thương.
 
Hạnh phúc là gì em có biết hay không ?
 
Hạnh phúc là khi ta yêu nhau thật lòng mong gần nhau mãi mãi.
 
Mình sẽ chẳng bao giờ cô độc dù mình không được ở gần nhau.
 
Hạnh phúc của anh là ngày em hạnh phúc và bình yên bên người ấy.
 
Hạnh phúc là kỷ niệm và nỗi nhớ vẫn luôn đong đầy trong nhau.
 
Nếu ngày mà mình gặp nhau là Duyên may và ngày mình chia tay nhau cũng là định mệnh. Tháng tư về với những chùm hoa bằng lăng tím biếc ngoài ngõ,rồi tháng tư bỏ quên như gió vô tình.Để vòng tay gió không bao giờ ôm trọn hết một nỗi nhớ. Gió đến rồi gió đi.đôi lúc gió cũng không nhớ những gì về nơi gió đến.
 
Hạnh phúc là gì em có biết không ?
 
Đó có thể là đam mê và là sở thích của riêng mình. Một thứ hạnh phúc không thể nào đánh đổi mà người đời thường gọi là niềm vui. Bởi Ai cũng có một ai đó cho riêng mình, ai đó cũng có một giấc mơ cho riêng mình. Ai đó cũng có một mối tình thoáng đi qua trong cuộc đời mình. Tôi biết quá khứ là không thể nào thay đổi được.
 
Quá khứ cũng là một phần cuộc sống mà tôi và ai đó đã từng trải qua. Dại khờ nông nổi cũng như ngọt ngào sâu lắng đầy thiết tha lưu luyến...
 
Hạnh phúc là gì em biết không? 1
 
Tất cả dù muốn hay không giờ cũng đã thuộc về quá khứ mà người ta nói quá khứ cũng là một kỷ niệm, đôi khi còn là một vết thương, một vết thương lòng đã lành nhưng mãi mãi cũng là vết sẹo không bao giờ liền. Đã là một vết thương khi trái gió trở trời sẽ thổn thức và đau nhói đến chạnh lòng. Khi quá khứ là nỗi đau thì hiện tại cũng là niềm Hạnh phúc. Đó có phải là hạnh phúc phải không em ?
 
Có đôi khi vết thương cũng nhói đau khi ai đó vô tình chạm phải.Trong những khi ấm êm, khi đau khổ, có khi đang bình yên cũng thấy nhức nhối về một nỗi đau. Nỗi đau kỷ niệm đã trở thành niềm an ủi cho chính mình cũng là một niềm hạnh phúc không thể nào quên được.
 
Nếu cảm xúc là vô tội thì nỗi đau cũng trở thành vô nghĩa. Tôi không biết cảm giác yêu một người và thương một người là như thế nào? Để rồi khi xa đã trở thành một nỗi nhớ cho cả một đời người đó có phải là hạnh phúc. Liệu quá khứ có thể mãi mãi ngủ yên trong hố sâu của kỷ niệm?
 
Hạnh phúc là một ngày nào đó đi bên ai đó mà lại nhớ đến ai đó đến nao lòng và quay quắt về một kỷ niệm đã thoáng qua trong đời. Một ngày của một lần nắm tay ai đó mà lại mơ hồ hơi ấm bàn tay ai đó của một thời dại khờ và nông nỗi.
 
Đó cũng là một niềm hạnh phúc khi xa người mà vẫn nhớ đến người.Một thời của nông nỗi để rồi mãi miết đi tìm hạnh phúc mà ngày xưa đã có kỷ niệm ngọt ngào thiết tha và lắng đọng đến chạnh lòng. Một thứ hạnh phúc mong manh ngày xa xưa.Để rồi bất chợt khẽ gọi tên ai đó ơi mà cứ ngỡ như ngày hôm qua vẫn còn đâu đó ở trong góc khuất nào đó trong tâm hồn mình.
 
Có phải giờ đây tôi phải bắt đầu  một con đường không có ai đó,để rồi vẫn thấy niềm hạnh phúc luôn lung linh trong từng nỗi nhớ... Tâm hồn luôn mang một nỗi nhớ bình yên về một ai đó đã thoáng qua trong đời. Yêu và được yêu,đó là điều hạnh phúc nhất trong tình yêu. Kể cả lúc xa khi không còn thuộc về nhau nữa. Mãi mãi mất nhau trọn đời.
 
Đó cũng là một thứ Hạnh phúc phải không em ?

Sunday, October 28, 2012

Mật khẩu trái tim


“Nếu trái tim anh đã cài password, thì em sẽ cố gắng trở thành hacker chuyên nghiệp. Em tin chỉ cần kiên trì, từng chút từng chút một, thì một ngày nào đó em sẽ tìm được mật mã để mở cửa trái tim anh, phải không anh?”...
Hạ Nguyên 
 
Tôi là con gái chuyên Tin. Mặc dù đây không phải là chủ định của tôi khi thi vào ngôi trường này. Sự thật là vì trượt chuyên Toán nên tôi học chuyên Tin vậy đó mà. Quả thật lúc đầu tôi cũng không hứng thú với môn học này cho lắm. Nhưng với cá tính có phần mạnh mẽ ngầm, ưa mạo hiểm ngầm và nổi loạn ngầm của mình, tôi đã yêu thích môn Tin với những mật mã, những code lập trình tự bao giờ không hay. 
 
Đừng vội nói môn Tin là khô khan. Bởi cuộc sống ảo cũng có linh hồn, cũng là nơi để sẻ chia những gì mà cuộc sống thật khó có thể mang lại cho mình. Mà bật mí cho các bạn một bí mật nho nhỏ nhé, sở thích của tôi chính là…hack đấy. Đừng vội hiểu lầm, vì tôi sẽ giải thích ngay đây. Tôi thích hack, nhưng lúc nào cũng có 3 nguyên tắc : 
 
1/ Chỉ hack tình cảm.
 
2/ Không hack những gì mà biết chắc dù có hack được cũng sẽ không bao giờ thuộc về mình.
 
3/ Không được vi phạm 2 quy tắc trên, vì nếu thế sẽ tự có lỗi với chính bản thân.
 
Cậu ấy là con trai chuyên Toán. Lâm Vũ đam mê nghệ thuật của những con số, những công thức, những khối hình học, khao khát chứng minh những định lí và những bài toán chưa có đáp số và tận hưởng cảm giác thỏa mãn và hạnh phúc khi giải được một bài toán khó.  
 
Bởi vậy, đối với Vũ, những điều gì càng bí ẩn, càng khó hiểu thì càng trở nên thu hút, càng khơi dậy khao khát muốn khám phá luôn thường trực trong tôi. 
 
Tôi thích LâmVũ…
 
Cũng chính vì cậu ấy mà tôi quyết tâm thi vào ngôi trường cấp 3 danh tiếng này, dù kết quả học tập của mình ở trung học chỉ ở hạng vừa bình thường lại vừa thất thường. Tôi gặp cậu ấy lần đầu tiên ở lớp học thêm Toán. Lần đầu tiên tôi thất thần trước một chàng, và tôi thích cậu ấy ngay từ cái nhìn đầu tiên.  
 
Đừng hỏi tôi lí do vì sao tôi thích Vũ, vì chính tôi cũng sẽ không thể cắt nghĩa được. Tôi cũng từng tự hỏi mình câu hỏi này, phải chăng là bởi có ánh mắt vừa dịu dàng vừa ấm áp của cậu ấy đã thu hút tôi, hay nụ cười như mặt trời mùa hạ của cậu ấy? Thích một người nào đó, vốn chỉ là cảm giác. Đâu cần tìm hiểu rõ nguyên nhân vì sao? Một khi đã biết nguyên nhân rồi, thì cũng chính là khi không còn cảm giác nữa.  
 
Lâm Vũ 
Tôi biết cô gái ấy. Cô ấy học lớp chuyên Tin cùng trường tôi, có cái tên khá lạ, hay và rất thơ, Hạ Nguyên. Cái tên rất hợp với vẻ ngoài của chủ nó. Một cô gái có vẻ ngoài rất dịu dàng và bình lặng. Đó là ấn tượng ban đầu mà hầu hết mọi người sẽ có về Nguyên. 
 
Tôi gặp cô ấy lần đầu tiên ở lớp học thêm Toán. Khi đó chưa vào lớp tôi đứng ngoài cửa chờ lớp trước tan ca, chăm chú gặm bánh mì và ngó qua bài buổi trước, tên bạn thân đứng bên cạnh huých khẽ khuỷu tay tôi : “Nhìn đi mày ơi, bé kia dễ thương nhỉ?”. Tôi nhìn theo hướng đó. Cô ấy đang rứt rứt từng miếng bánh ngọt nhỏ luôn tay đưa vào miệng, trông giống như một con mèo con, sau khi ăn xong còn tỉ mỉ gấp vỏ bánh lại như thể đang tạo ra một tác phẩm nghệ thuật vậy. Quả thật là rất dễ thương. Tôi cứ nhìn cô ấy chằm chằm như thể gặp sinh vật lạ, vừa lúc bắt gặp ánh mắt của cô ấy ngước lên. Đôi mắt trong suốt to tròn ấy liếc nhìn tôi rất nhanh, rồi lại nhanh chóng cúi xuống hoàn thiện nốt tác phẩm nghệ thuật của mình. Tôi lơ đãng quay sang thằng bạn bên cạnh, tìm một câu nào đó chuyển chủ đề.
 
Tôi đã nói thế nào ấy nhỉ, à, trong ấn tượng ban đầu của hầu hết mọi người, Nguyên là một cô gái có vẻ ngoài dễ thương nhưng hơi ít nói và trầm lặng. Nhưng nếu sáng nào cũng nhìn thấy cô ấy tung tăng nhảy chân sáo vào canteen trường rồi sôi nổi cất giọng tám chuyện với mấy cô bạn thân…thì chắc hẳn mọi người sẽ có ấn tượng khác. 
 
Mật khẩu trái tim 1
 
 
Khác với vẻ ngoài có phần dịu dàng của mình, cô ấy rất hoạt bát và sôi nổi, luôn luôn tràn trề năng lượng. Nhất là khi cô ấy nói chuyện với ai đó, mắt cô ấy rất sáng và tràn đầy hứng khởi.
 
Nói chuyện với Hạ Nguyên khá thú vị. Cứ mỗi tối sau khi học xong, tôi và cô ấy hẹn nhau cố định lúc 11 giờ để cùng online, chủ yếu là chuyện học hành, bạn bè, trường lớp…thỉnh thoảng buổi tối cô ấy sẽ thức ngồi làm đề toán đến 2h sáng. Đôi khi tôi sẽ bật cười trước những tin nhắn hỏi bài của cô ấy :
 
“Help me, plz… Cứu tớ khỏi mấy bài tích phân này với, học là bể khổ quay đầu không thấy bờ”.
 
“Hì hì, giờ cậu có bận không? Cậu giở bài 27 chương 3 sách bài tập ra quân sư dùm tớ một chút được không…Sao đọc bài giải rồi mà vẫn không hiểu? ><”
 
Gần đây tôi và Nguyên nói chuyện với nhau nhiều hơn, tuy chat trên mạng vẫn là chủ yếu. Chủ đề cũng mở rộng hơn từ chuyện bạn bè, trường lớp, thi cử, phim ảnh, âm nhạc, đến chuyện con mèo ở nhà tôi… Cảm giác bây giờ đã khác, thân thiết hơn rất nhiều, là thứ cảm giác mà cho dù không cần nói gì nhiều thì bầu không khí giữa chúng tôi cũng rất thân thiết, không hề gượng gạo chút nào.
 
Hạ Nguyên
 
- Cậu đã từng thích ai chưa?  
 
Trong một lần chat gần đây, đột nhiên cậu ấy hỏi tôi như vậy. Tim tôi sững lại trong một thoáng, rất nhanh, tôi trả lời lại : 
- Chưa. Sao cậu lại hỏi thế? 
 
Tôi trả lời “chưa” là vô cùng thành thật. Bởi vì cậu ấy hỏi “đã từng”, nghĩa là ở thời quá khứ rồi, còn tôi vẫn đang thích cậu ấy đấy thôi, sao có thể tính là “đã từng” được. 
 
Không thấy hồi âm. Tôi đánh liều gõ thêm một dòng nữa : 
 
- Còn cậu thì sao? Thích ai rồi phải không? Nói thật đi, hihi, rồi bạn quân sư quạt mo cho ;;)
 
Nói vậy nhưng trong lòng bồn chồn lo lắng, Lâm Vũ là chàng trai được rất nhiều cô gái yêu mến, liệu cậu ấy đã yêu chưa nhỉ?
 
- Nói với cậu thì ích gì? cậu bảo là “chưa” thì lấy kinh nghiệm ở đâu ra mà quân sư thế ? 
 
Cậu ấy đang né tránh câu hỏi của tôi. 
 
- Ehhhh, đừng đánh trống lảng nha =)) Trả lời vào câu hỏi đi ;))
 
- Ừ, tớ đã từng thích một người :)  
 
Tim tôi chùng xuống, lạc mất một nhịp. Bây giờ không hiểu sao tôi lại cảm thấy thật may mắn, vì nhân loại đã phát minh ra hình thức gọi là chat này. Không phải nhìn thấy mặt nhau trực tiếp, che giấu cảm xúc một cách hoàn hảo, thật là tốt =.=. Tôi bắt đầu quá trình trả lời – gõ gõ xóa xóa : 
 
- Thật à ? 
 
…Có thể bật mí cho tớ không? 
 
Không được. Xóa ><. 
 
- Ừ, tớ biết :)
 
Không được. Xóa xóa ><. Điên đầu mất thôi. Suy đi tính lại, cuối cùng, tôi vẫn làm một con rùa rụt cổ chọn giải pháp an toàn.
 
- Ừ, tớ đang nghe đây :)
 
Một câu trả lời vừa thể hiện sự giả-vờ-không-biết, vừa thể hiện sự đồng cảm và lắng nghe – tôi tự thán phục mình trong giây lát. Cậu ấy vẫn tiếp tục chuỗi tâm sự của mình : 
 
- Nhưng mà mọi chuyện đã qua rồi. Có quá nhiều thứ là do mình tự tưởng tượng ra. Hóa ra tình cảm của mình chưa đủ sâu sắc như mình vẫn tưởng. 
 
-  Tớ hiểu :) Thực sự đấy :)  
 
-  Cảm ơn vì đã hiểu.
 
Cậu ấy lại im lặng một lát.
 
- Này, có lẽ từ giờ tớ sẽ Shift+Del tất cả :)) 
 
Tôi bối rối thật lâu cũng không biết nên trả lời cậu ấy thể nào. Cậu ấy không type thêm dòng nào nữa. Có phải cậu ấy có ý chờ tôi trả lời? Hay chỉ đơn giản là muốn tâm sự với một người bạn để tìm được sự đồng cảm? Dù sao im lặng cũng không phải là một giải pháp hay. Vì thế, với vốn chuyên môn ít ỏi về Tin học và khả năng văn vẻ có hạn của một đứa con gái chuyên Tin, cuối cùng tôi cũng nghĩ ra câu trả lời.    
 
"Cậu nên tự cho mình thêm một cơ hội. Nhưng tớ nghĩ, một người đâu nhất thiết phải delete hết các file cũ để làm lại profile của mình?  Chúc ngủ ngon ^^. 
Tái bút: Đừng dùng icon :)) nếu cậu không thật sự cảm thấy thế  :)"
 
Mật khẩu trái tim 2
 
Tôi save lại đoạn chat vừa rồi vào file word, tắt máy, nhìn cái màn hình tối đen trước mặt mà trong lòng thấy nao nao. Không ngờ tôi cũng có ngày nói ra được một câu sâu sắc và đầy triết lý như vậy. Cậu ấy có lẽ sẽ không hiểu hết ý tôi trong câu nói đó. Tôi chỉ muốn nói rằng : “Cô ấy đã từng là kí ức của cậu, dù cậu có quên được hay không thì tớ vẫn sẽ chấp nhận. Bởi vì tớ thích cậu. Vì thế hãy cho tớ một cơ hội, cũng là cho chính cậu một cơ hội, được không?”  
 
Nhưng những điều này, có lẽ tôi chưa có đủ dũng khí để nói ra. Quyết định vẫn là ở cậu ấy.
 
Lâm Vũ
 
Thấy nick cô ấy trên facebook sáng, tôi liền chủ động nói chuyện. Không hiểu sao tôi lại có thể an tâm mà tâm sự với cô ấy chuyện đã qua, chuyện mà những thằng bạn thân của tôi và bản thân tôi luôn tránh nhớ lại, nhắc lại. Cô ấy lắng nghe, không nói gì nhiều nhưng chỉ như vậy là đủ. Đủ để tôi thấy mình được chia sẻ.  
 
- Này, có lẽ từ giờ tớ sẽ quyết định Shift+Del tất cả.
 
Tôi nói với cô ấy, cũng là nói với chính bản thân mình. Chuyện đã qua thì đã qua. Tôi muốn bắt đầu một khởi đầu mới. Thật lâu vẫn không thấy hồi âm. Một lúc sau có tiếng “Ding” quen thuộc của facebook, báo hiệu cô ấy đã trả lời : 
 
- Cậu nên tự cho mình thêm một cơ hội. Nhưng tớ nghĩ, một người đâu nhất thiết phải delete hết các file cũ để làm lại profile của mình?  Chúc ngủ ngon ^^.  Tái bút: Đừng dùng icon :)) nếu cậu không thật sự cảm thấy thế.
Tôi sững người lại trong giây lát rồi thoáng nở một nụ cười. Có lẽ cô ấy nói đúng.
 
Sau lần chat đó, những cuộc nói chuyện trên facebook của chúng tôi cũng thưa dần. Kì thi tốt nghiệp cấp 3, rồi tiếp đó là kì thi Đại học sắp đến. Cũng như tất cả những học sinh lớp 12, chúng tôi lao đầu vào guồng học – thi chóng mặt. Tôi và cô ấy đều đang phải đối mặt với những kì thi lớn và khó khăn trước mắt. Tôi cũng cần một khoảng thời gian để có thể xác định rõ tình cảm của mình. Những khi mệt mỏi và cảm thấy bế tắc, áp lực, tôi lại nhớ đến dáng vẻ lạc quan, nụ cười đầy sức sống và ánh mắt sáng ngời của cô ấy, đọc lại những tin nhắn luôn làm tôi bật cười của cô ấy. Dường như chính những điều đó đã tiếp thêm cho tôi sức mạnh để tiếp tục cố gắng.
 
Rồi những kì thi cũng trôi qua. Kết quả của tôi và cô ấy đều tốt hơn cả mong đợi. Đây là sự đền đáp mà cả hai xứng đáng có được sau những tháng ngày miệt mài gian khổ. Tôi và Nguyên đỗ vào cùng một trường đại học danh tiếng. Nói thế nào nhỉ? Có thể coi là chúng tôi có duyên với nhau không? 
 
Tôi nghĩ đã đến lúc tôi phải đối diện với tình cảm của mình rồi… 
 
***
 
Hạ Nguyên
 
Cậu ấy hẹn tôi ra quán cà phê mèo, với lí do “gặp mặt ăn mừng đỗ Đại học”. Năm lớp 12 có lần tôi đã từng kêu gào với cậu ấy là tôi thích mê mệt quán cà phê này, nhưng bận học quá nên không có thời gian đến đây. Không ngờ cậu ấy vẫn còn nhớ. Buổi gặp riêng đầu tiên chỉ có hai người, tôi âm thầm nghĩ: “Đây cũng có thể tính là hẹn hò chứ nhỉ”.
 
Ban đầu tuy còn đôi chút ngượng ngùng, nhưng rồi chúng tôi nhanh chóng nói chuyện trong không khí thoải mái hòa hợp như trước. Lần đầu tiên tôi được nghe giọng nói của cậu ấy nhiều đến thế, thấy cậu ấy cười nhiều và rạng rỡ như thế, thấy ánh mắt cậu ấy khi nhìn tôi dịu dàng và ấm áp đến thế. Có lẽ lần đầu tiên được ở cạnh cậu ấy lâu thế nên tôi cũng bị ảo giác luôn rồi. Cứ như thế này thì không ổn, nếu không về sớm có khi tôi sẽ ảo tưởng là cậu ấy cũng đang thích mình mất…
 
Khi đi về, cậu ấy dùng ánh mắt rất thần bí và khó hiểu nhìn tôi, còn lộ ra vẻ ngại ngùng và khó nói, làm tôi cũng thấy rất khó hiểu. Rồi bất ngờ, cậu ấy chìa ra một hộp quà nhỏ được bọc giấy hồng rất xinh, nói đây là quà chúc mừng tôi đỗ Đại học. Tôi thật sự rất ngạc nhiên, tất nhiên là vui mừng nữa, sau đó là xấu hổ ><, vì tôi đã kịp chuẩn bị quà gì cho Vũ đâu. 
 
Mật khẩu trái tim 3
 
Đành phải dùng chiêu bài cuối cùng để cứu vãn chút danh dự bé nhỏ của mình, tôi ra sức cười lấy lòng, rối rít cảm ơn và ăn năn hứa hẹn nhất định sẽ tặng quà cho cậu ấy. Cậu ấy cười rất vui vẻ, nhưng tôi thấy vẫn có điều gì đó rất lạ. Sao ánh mắt của cậu ấy nhìn tôi cứ như đang nghiên cứu hay thăm dò điều gì đó vậy ? Lại còn câu nói cuối cùng của cậu ấy trước khi ra về nữa, vô cùng khó hiểu:  
 
Về nhà cậu hãy mở nhé. Nếu muốn tặng quà cho tớ, thì tớ muốn món quà tốt nhất ấy.     
 
Tôi ôm mối băn khoăn này về nhà. Sau khi mở hộp quà cậu ấy tặng thì tôi thực sự bất ngờ. Đó là một chiếc dây chuyền xinh xắn có mặt đá hình trái tim, kèm theo đó là một tấm thiệp nhỏ: 
 
“Đây là trái tim tớ. Nhưng chẳng may tớ đã cài mật khẩu mất rồi. Cậu có đồng ý giúp tớ gỡ password này ra không?”    
 
Trái tim tôi ngừng đập trong giây lát. Nếu tôi không hiểu lầm, thì có phải là cậu ấy đang thổ lộ với tôi không? Ai nói con trai chuyên Toán thì không lãng mạn chứ? Một câu này của cậu ấy cũng đủ khiến lòng tôi cảm thấy ngọt ngào hơn cả ăn kẹo. Cảm xúc khi biết người mình thích cũng có tình cảm với mình, hóa ra lại tuyệt vời và lâng lâng bay bổng đến vậy.
 
Có lẽ cậu ấy không biết, mỗi lần nói chuyện với cậu ấy xong tôi đều lưu lại vào một file word riêng, cất giấu vào một folder tên “Mưa” cất rất sâu rất sâu trong máy tính, và có lẽ trong cả trái tim mình, sau đó thỉnh thoảng mở các file đó ra đọc lại, nhìn cái màn hình máy tính mà mỉm cười hạnh phúc một mình.”
 
Có lẽ cậu ấy không biết, tôi đã chờ
 
đợi câu nói này rất lâu rồi.
 
Có lẽ cậu ấy không biết, tôi là một hacker chuyên nghiệp. Tôi tin rằng nhất định có một ngày password trái tim của cậu ấy sẽ được tôi khám phá ra.
 
Có lẽ cậu ấy không biết…
 
Còn rất nhiều điều mà cậu ấy không biết, hoặc chưa biết. Nhưng đó vẫn là chuyện của sau này. Bởi vì chúng tôi vẫn còn rất nhiều thời gian mà.
 
Còn bây giờ tôi phải nghĩ xem nên trả lời cậu ấy như thế nào đây, phải làm thế nào để cậu ấy thật bất ngờ mới được.
 
Lâm Vũ
 
Đã ba ngày trôi qua từ khi tôi tặng quà cho Nguyên. Và cô ấy vẫn chưa cho tôi câu trả lời. Ba ngày, cô ấy không online facebook, không nhắn tin, không điện thoại. Còn tôi, ngoài việc mỗi ngày đều nhắn tin chúc ngủ ngon cho cô ấy, cũng không có thêm động thái gì cả, tôi không muốn thúc giục, tạo áp lực cho cô ấy. Bởi có lẽ Nguyên cũng đang rất bất ngờ và cần thời gian để suy nghĩ. Tôi làm vậy có phải là quá vội vàng không? Liệu cô ấy có đón nhận tình cảm của tôi hay không? 
 
Cuối cùng tôi cũng được giải thoát khỏi sự chờ đợi đằng đẵng này. Vẫn quán cà phê cũ, cô ấy hẹn tôi. Khi cô ấy nhìn thấy tôi, ánh mắt ngỡ ngàng, thoáng bối rối rồi cô ấy cụp ngay mắt xuống như con mèo con. Nhưng ngay sau đó, cô ấy ngẩng gương mặt nhỏ nhắn lên, cười thật tươi : 
 
- Hihi, hôm trước cậu tặng quà mà tớ lại chưa chuẩn bị quà gì cho cậu cả. Cái này…xem như là đền bù được không? 
 
Hình như cô ấy đang ngại ngùng, đang cố gắng tỏ ra tự nhiên trước tôi thì phải. Tôi cũng tỏ ra tự nhiên, bình tĩnh nhận hộp quà đó, cảm ơn, rồi tiếp tục im lặng chờ cô ấy lên tiếng.
 
-  Cậu về nhà hãy mở quà nhé. 
 
Không lẽ cô ấy hẹn tôi đến đây chỉ để nói vậy? Tôi không tránh khỏi hụt hẫng. Rồi bất ngờ, trong một thoáng tôi không chú ý, cô ấy quay sang in nhẹ đôi môi thơm mềm lên má tôi, buông lại một câu : “Tớ phải về đây”  rồi nhanh chóng đứng lên chạy mất nhanh như một cơn gió. Còn tôi, khỏi phải nói, hình như tôi…đã biến thành tượng đá bất động rồi. Con gái đúng là có khả năng dọa người, làm người ta không thể đoán trước được, trở tay không kịp.
 
 
Sau khi nhịp tim bình thường trở lại, tôi vẫn không thể thoát khỏi cảm giác lâng lâng hạnh phúc. Không thể chờ được tới khi về đến nhà, tôi vội vã mở ngay món quà cô ấy tặng là một tấm thiệp giấy 3D trông rất lạ và thanh nhã, với hình một cô bé và cậu bé đang tựa đầu vào nhau đầy trìu mến giữa một hình trái tim xinh xắn. Có lẽ là do cô ấy tự làm. Và tôi không thể nào không mỉm cười khi đọc tấm thiệp đó. Trên đó chỉ có một dòng chữ : 
 
“Mùa hạ đâu thể thiếu những cơn mưa. - Hạ Nguyên”
 
Mãi lâu sau đó, tôi vẫn không thể nào ngừng được nụ cười ngốc nghếch của mình. Nhìn ra ngoài cửa sổ với bầu trời màu pha lê đục mờ và mưa nhỏ bay lất phất, tôi nhủ thầm trong lòng: “Hôm nay thật là một đẹp trời! ”
*****
 
Những ngày sau đó…
 
Cô bé nhỏ nhắn, mái tóc ngắn ngang vai bay bay trong gió, cười toe đầy vẻ tinh nghịch với chàng trai phía đối diện :  
- Cho tớ hint đi, từ giờ tớ sẽ chính thức dò password của cậu.
 
Trên gương mặt chàng trai thoáng một vẻ ngạc nhiên, nhưng chỉ giây lát sau, ánh mắt nhanh chóng hiện lên ý cười ấm áp. 
 
- Ừ, từ giờ mỗi ngày một hint nhé. Cậu cũng cho tớ hint đi, như vậy mới công bằng chứ. 
 
- Vậy gợi ý đầu tiên là gì ?
 
- E hèm, gợi ý đầu tiên là…tên một loại đồ ăn mà cậu rất thích.
 
- Nhưng thế thì chung chung quá, tớ thích nhiều thứ lắm – cô gái phụng phịu.
 
- Cho cậu trả lời 5 lần, trả lời đúng có thưởng.
 
- Chè, kem xôi, bánh su kem, hoa quả dầm, sữa chua mít. – cô gái mắt sáng lên đầy vui vẻ, xòe bàn tay ra đếm, cất giọng nói luôn miệng.
 
Chàng trai giả vờ tỏ vẻ ngẫm nghĩ một chút, rồi quay sang nói với cô : 
 
- Đi thôi. 
 
- Á, đi đâu cơ? Cậu còn chưa nói xem tớ trả lời đúng hay không nha. – cô gái thốt lên đầy ngạc nhiên.
 
Chàng trai bỗng nhiên đứng thẳng người, khuôn mặt hiện lên biểu cảm vô cùng nghiêm túc, làm điệu bộ cất giọng như MC đang dẫn chương trình : 
 
- Xin thông báo, bạn đã trả lời một cách xuất sắc câu hỏi của ban tổ chức. Phần thưởng của bạn là một chuyến đi ăn tất cả những đồ kể trên. Toàn bộ kinh phí do ban tổ chức tài trợ. 
 
Rồi quay sang nháy mắt tinh nghịch với cô gái đang đứng ngây ngốc bên cạnh: 
 
- Ngốc ạ, có đi không?
 
Nơi góc phố, một cô gái bé nhỏ má lúm đồng tiền như hoa, chàng trai ở bên cạnh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, cười thật rạng rỡ. Ngày hôm đó, trời rất xanh, mây rất trắng và nắng vàng như mật. Thật là một ngày đẹp trời cho một khởi đầu mới tốt đẹp, phải không?   

Saturday, October 27, 2012

Nơi ấy bình yên


“Mỗi người có một định nghĩa khác nhau cho hạnh phúc trong cuộc sống và tình yêu. Có nhiều định nghĩa vô cùng phức tạp nhưng đôi khi chỉ đơn giản: Hạnh phúc nằm ở sự bình yên…”
Nắng đã lên rồi
   
Trời đêm nay đầy sao, không khí oi nồng của mùa hè đã dịu bớt sau cơn mưa ban chiều. Bên trong phòng khách, chiếc đồng hồ kiểu cổ điểm đúng tròn 10 tiếng. Tiếng đồng hồ vừa dứt thì chuông điện thoại reo vang. Minh Hiên hững hờ nhấc điện thoại, một người mà đã lâu cô không gặp - là Long, đứa em trai cùng cha khác mẹ với cô. Một chút lưỡng lự, cô ấn nút nghe:

“A lô!”- giọng một người đàn ông vang lên từ đầu dây bên kia.

Hiên khẽ nhắm mắt và đáp lại: “Long hả? Có chuyện gì vậy?”

“Tôi gọi để báo cho chị chuyện này."

“Là chuyện gì?”- Hiên lạnh lùng đáp lại.

“Ông già chắc không qua nổi mấy ngày nữa. Tôi biết ông ấy đối xử với chị chẳng ra gì nhưng bây giờ ông ấy sắp đi và muốn được gặp chị, có về hay không là quyền chị.”

Tiếng cúp máy rất vội từ đầu giây bên kia. Mặt Hiên đanh lại, cô cố bấu tay vào thành ghế để khỏi khụy xuống. Bao nhiêu ngày tháng qua, cô đã cố học cách bình thản trước những chuyện liên quan đến người mà không xứng đáng để cô gọi là cha, đến cái gia đình mà cô chưa bao giờ được nở nụ cười về nó. Bao nhiêu ngày qua, cô cũng đã không gặp lại những người trong gia đình ấy, chỉ trừ có thằng Long cô tình cờ gặp trong một lần nó lên thăm bạn trên Hà Nội. Vậy mà giờ phút này đây, cô chẳng thể làm như cô đã tự hứa với lòng mình. Cô khóc, giọt nước mắt chứa đựng hết thảy những khổ đau của một tuổi thơ cùng cực. Nước mắt lăn xuống môi cô, mặn chát.

Tiếng bước chân của Huy từ căn phòng bên cạnh vang lên. Anh đã biết trước chuyện này. Hiên vẫn ngồi đó để những giọt nước mắt rơi liên tiếp trên gò má nóng bừng. Huy đến bên Hiên, nhẹ nhàng:

“Em sao vậy? Đừng khóc nữa.”

Huy ôm Hiên, để cô tựa đầu vào bờ vai anh. Hiên cố kìm tiếng nấc và gì chặt môi vào vai áo Huy. Anh không hỏi đã có chuyện gì xảy ra mà chỉ lặng yên như cái cách anh vẫn thường làm khi lòng Hiên đang nổi sóng để cô có thể tìm được chút bình yên nơi anh. Hiên từ từ rời khỏi bờ vai Huy sau khi đã kìm lại cảm xúc của mình. Cô trở lại vẻ mặt bình thản như chưa có chuyện gì xảy ra.

 “Anh nghĩ em nên làm gì?”

Huy nhìn Hiên với ánh mắt trìu mến: “Quyết định là ở em, anh tin em sẽ là người lựa chọn đúng.”

“Anh nghĩ liệu còn giá trị gì để tiếp tục?”

“Còn chứ, nếu điều đó khiến em cảm thấy bình yên hơn.”

Hiên gượng cười với Huy: “Em không sao đâu” rồi đứng dậy trở về phòng ngủ của mình và khóa chặt cửa lại. Huy dõi ánh mắt theo cô cho đến khi cánh cửa phòng đóng chặt. Nhìn Hiên bình thản nhưng Huy chẳng thể an lòng vì anh biết đêm nay, cô sẽ phải rơi thật nhiều nước mắt cho cái quá khứ có quá nhiều đau khổ của mình.

Gia đình Hiên tan vỡ từ năm cô lên 3 tuổi. Mẹ bỏ đi, cha đi bước nữa không lâu sau đó. Cũng kể từ đó, tiếng cười của cô mãi không bao giờ còn trong trẻo vang lên. Cô chưa bao giờ có được niềm vui thực sự kể từ cái ngày ấy. Mỗi lần thấy cô cười nói, mẹ kế lại hằn học: “Mày vui lắm hả”. Gia đình cô không hạnh phúc, nói đúng hơn là cô không có quyền được hưởng hạnh phúc trong cái gia đình mà cô không thể chia sẻ với bất kì ai. Những đòn roi của cha và mẹ kế thay nhau trút lên cô không ngơi nghỉ và thương tiếc. Cô thực sự hận, rất hận cha cô - người mà lẽ ra phải yêu thương cô hơn ai hết nhưng đằng này thì… Đã có lúc, cô tưởng cuộc sống của mình chỉ còn là bóng tối, chỉ đến khi cô gặp được Huy.

Cô vẫn nhớ như in cái đêm mưa tầm tã vào một buổi tối mùa hạ khi cô chạy vội ra khỏi nhà sau khi thoát được những cái vụt bằng chiếc roi mây từ người cha tàn nhẫn. Cô vội vã tìm một mái hiên để tránh cơn mưa như trút nước. Thấy cô và cả những vết bầm ở mặt, những vết roi mây đang rỉ máu, Huy nghẹn ngào: “Ông ấy lại đánh em sao?”

Cô cúi mặt, không nói nên lời. Trong cái khoảnh khắc ấy, chàng thanh niên 19 tuổi mang tên Gia Huy với đôi mắt màu café sữa ghì nhẹ lên bờ vai bé nhỏ đang run lên vì lạnh, vì sợ của cô rồi vụng về hôn vội giọt nước mắt đang từ từ lăn xuống. Cũng kể từ giây phút ấy, Hiên biết một điều rằng mình đã yêu Huy. 
    
Sáng hôm sau, Hiên bước ra chỗ để xe và ngạc nhiên khi thấy Huy đang ngồi bên trong xe. Thấy anh, cô ngập ngừng:

“Anh…”

Huy cười hiền bảo Hiên:

“Anh biết em mà. Thôi lên xe đi.”

Hiên bước lên xe, yên lặng. Hiên vẫn luôn như vậy những lúc cô có chuyện buồn phiền. Và Huy luôn để cô có những khoảng lặng thật cần thiết để cô có thể tự cân bằng lại trạng thái của mình. Chiếc xe lướt êm du trong nắng sớm, Huy biết giờ này hiên đang nghĩ gì sau quyết định của mình. Có nên không tha thứ cho người cha đã không làm tròn trách nhiệm và gây cho cô quá nhiều thiệt thòi và đau khổ. Hiên nghe lòng mình rối bời như làn tóc  bị gió thổi bay trong một chiều mùa hạ.
   
Huy quen Hiên cách đây 4 năm trong một lần anh theo cậu trong một chuyến công tác ở Hải Phòng. Khi ấy anh bắt đầu học cách tiếp quản công việc kinh doanh chi nhánh công ty của gia đình anh tại Việt Nam bằng những gì học hỏi được trong những lần theo cậu anh đi công tác. Trưa hôm ấy, khi đang cùng cậu trò chuyện trong một quán đồ ăn nhanh cạnh nơi làm việc, anh lên tiếng hỏi cậu: “Cậu ăn gì?”

Cậu anh xuề xòa: “Gì cũng được.”

Nói rồi, anh lên tiếng gọi người phục vụ . Một cô gái bước ra, tuổi chừng 17 với làn da trắng mịn nhưng đôi chỗ trên mặt có vết tím bầm và đôi mắt đượm buồn, Huy hướng đôi mắt màu café sữa đẹp hút hồn nhìn cô. Cô gái này, dường như Huy đã gặp ở đâu thì phải, đôi mắt ấy, rất quen. Đang mải nhìn cô thì cậu anh lên tiếng: 

“Cháu gọi món đi!”

Huy cười gật đầu, bảo cô gái phục vụ: “Cho tôi 2 mì xào và 2 li nước cam!”

Cô gái khẽ gật đầu và đáp trả: “Anh làm ơn đợi một lát.”

Cô gái vừa đi khỏi, cậu anh cười đùa: “Cháu sao thế, làm gì mà nhìn người ta ghê vậy?”

Huy lúng túng: “À, không có gì cậu ạ. Chỉ là, cô gái này rất quen, hình như cháu đã gặp ở đâu thì phải.”

Cậu anh cười phá lên trước sự ngạc nhiên của anh: “Cháu không nhớ trước kia chúng ta ở đây sao? Có thể đó là người bạn mà cháu đã quen trước đây”.

Huy “à” lên một tiếng như hiểu ra mọi chuyện. Kí ức vào những ngày còn nhỏ lại ùa về trong anh. Vào những cơn mưa cuối những chiều mùa hạ, anh cùng cô bé mang tên Đinh Minh Hiên trở về trên chiếc xe đạp màu nâu đồng. Không áo mưa, không mũ, anh vẫn gồng người lên để chắn những cơn gió cho cô dù anh cũng đang run lên vì lạnh. Lúc ấy, anh đang học những năm đầu của một trường THCS ngay sát trường của cô. Bấy giờ, đầu óc non nớt của anh chưa đủ hiểu hết về cô, và anh chỉ có thể cảm nhận cô bé ấy hình như không hạnh phúc như bao người. Trên mặt, cánh tay, cổ tay cô không khi nào không có những vết tím bầm, xây xát. Anh hỏi, cô chỉ lắc đầu, cố gượng cười và không nói nhưng đến cuối cùng, những giọt lệ vẫn rơi ra từ đôi mắt trầm buồn ấy và thấm ướt chiếc khăn tay màu hồng nhạt. Những lúc ấy, anh đau lòng lắm nhưng cũng không thể gọi tên chính xác cái cảm giác ấy là gì nữa. Không bao lâu sau, gia đình anh chuyển đến Hà Nội sống để tiện cho công việc, và cũng kể từ ngày ấy, anh đã không còn liên lạc gì với cô. Và hôm nay, anh gặp lại cô. Trông cô đã khác trước nhiều, xinh đẹp hơn nhưng chỉ có đôi mắt đượm buồn là không có gì thay đổi.

Chiều ấy, khi vừa thấy bóng cô lướt qua khu công trình đang xây dựng, anh vội vã chạy theo và gọi thật to:

“Hiên à, Hiên…”

Cô từ từ quay lại, anh vội chạy đến chỗ cô đang đứng, hồ hởi nói:

"Còn nhớ chứ?”

Đôi mắt đượm buồn của cô ánh lên tia cười vui, Huy chợt nghe lòng mình ấm áp khi thấy cô vẫn còn nhớ anh. Nhưng đôi mắt ấy, sau nụ cười hiếm hoi lại trở về vẻ trầm buồn, Huy nhăn trán nhìn cô:

“Hiên sao vậy? Không vui khi gặp lại anh sao?”

Hiên vội lắc đầu: “Không, không phải như vậy. Chỉ là….”

Vừa nói, nước mắt cô đã rơi tự khi nào. Huy ân cần lau đi giọt nước mắt còn vương lại trên gò má Hiên như trước đây, dường như hai người chưa từng xa cách:

“Hiên sống tốt chứ, sao vẫn hay khóc như trước đây vậy?”

Cô yên lặng một lát rồi vội vã khi nhìn đồng hồ:

“Thôi muộn rồi, Hiên phải về đây. Chúng ta nói chuyện sau nhé”

Nói rồi, Hiên đạp xe vụt đi khiến Huy không kịp nói gì. Hiên chưa bao giờ khóc trước mặt ai, trước đây và cả bây giờ, chỉ có khi ở cạnh Huy cô mới thấy mình như được trút gánh nặng. Trước kia, khi phải hứng chịu những khổ đau của một gia đình không hạnh phúc, chỉ Huy mới có thể khiến cô vui lên, tạm quên đi những nỗi đau mà mình phải gánh chịu. Cô chưa bao giờ kể về gia đình mình cho bất kì ai, kể cả Huy. Nhưng dù vậy, dường như anh luôn là người hiểu tất cả, luôn bên cạnh và động viên cô.

Chuyến công tác của Huy kéo dài 2 tháng cho đến khi dự án công trình đi vào hoàn thiện. Thời gian ấy, anh có cơ hội gặp Hiên nhiều, hầu như ngày nào anh cũng gặp cô trong quán ăn - nơi cô làm thêm hay những ngày cô trống lịch học ở trường. Lúc này, anh đã là một chàng thanh niên với trái tim đã biết  rung động trước một cô gái nhạy cảm và cần được che chở như Hiên. Và anh cũng đủ chín chắn để hiểu Hiên đang sống như thế nào trong gia đình của cô. Nhìn những vết thương trên người cô, anh xót xa đến rơi nước mắt nhưng chẳng biết làm cách nào để bảo vệ cô trước những điều cô đang phải chịu đựng. Lúc bấy giờ, trong anh xuất hiện một ý nghĩ liều lĩnh: Hay là đưa cô cùng về Hà Nội với mình?. Anh biết là điều này khó thành sự thật vì với một cô gái như Hiên, có lẽ cô sẽ không đồng ý nhưng anh vẫn hi vọng.

Chiều mưa hôm ấy, anh trú tạm vào mái hiên một gian nhà bỏ trống, lặng lẽ nhìn hàng phượng vĩ đang mùa nở rộ. Thành phố hoa phượng đỏ vào những chiều mưa cũng buồn như bao nơi khác. Chợt thấy Hiên bước vào với vẻ mặt lãnh đạm, tưởng như không gì trên đời có thể khiến cô bận tâm. Thấy cô như vậy, anh lo lắng hỏi mãi, cô vẫn không nói. Con gió lùa mạnh thổi tung mái tóc buông xõa của cô làm lộ vết thương đang rỉ máu bên má trái, cô vuốt vội mái tóc như thể sợ anh nhìn thấy vết thương của mình nhưng anh kịp ngăn cô lại, anh dằn giọng bảo cô:

“Em…”

“Không sao đâu, anh không cần bận tâm đến thế. Chuyện này đã quá quen với em rồi.”

“Sao cha em, ông ấy lại tàn nhẫn như vậy chứ?”. Vừa nói, anh vừa nhìn khuôn mặt hốc hác, mệt mỏi của cô và nói tiếp: “ Em mệt lắm hả?”

Cô không trả lời câu hỏi của anh mà chỉ cúi đầu yên lặng. Không mệt sao được chứ. Khi mẹ kế và cả cha cô yêu cầu cô nghỉ học với lí do không có điều kiện để lo học phí cho cô, cô tìm mọi cách để có thể tiếp tục đi học và nuôi dưỡng ước mơ của mình. Cô xin đi làm thêm bán thời gian, ban đầu không ai chịu nhận vì cô còn là học sinh. Nhưng cô cảm thấy mình may mắn khi được nhận vào làm tại  một tiệm ăn nhanh. Sáng đi làm thêm, chiều đi học ở trường, tối về lại lo mọi việc nhà, rồi đến đêm, cô mới có thời gian học bài. Cô gần như không có thời gian nghỉ ngơi nhưng cô không muốn từ bỏ ước mơ của mình. Còn cha cô, một người làm ít chơi nhiều, suốt ngày cờ bạc, rượu chè vẫn khiến cô khổ sở vì những trận đòn vô cớ và khủng khiếp.

Chợt cô hỏi anh: “Anh có biết, vào những ngày mưa như thế này em nhớ nhất điều gì không?”

Anh quay sang nhìn cô tỏ ý không hiểu, nhưng rồi cô cũng tự trả lời câu hỏi mà mình đưa ra: “Em chẳng có điều gì tốt đẹp để nhớ ở đây ngoài những trận đòn roi khủng khiếp. Nhưng có một người đã khiến em có được những kỉ niệm thật đẹp. Em rất nhớ người đã gồng mình lên che cho em những cơn gió trong những chiều mưa như thế này, em còn nhớ cả những câu chuyện cười mà người đó kể và cả…”

Huy xúc động ghì nhẹ lên bờ vai đang run lên của Hiên và nói: “Em thực sự nhớ sao?”

Cô nhìn anh trân trân, và trong cái khoảnh khắc ấy, anh khẽ ghì lên bờ vai bé nhỏ của cô và nói: “Anh yêu em” rồi hôn vội giọt nước mắt đang lăn xuống trên hàng mi dài rủ bóng của cô. Anh lại khẽ thì thầm vào tai cô: “Em, hãy theo anh về Hà Nội nhé!”

Cô hơi lùi lại: “Không được đâu.”
Anh băn khoăn: ”Tại sao không chứ. Anh muốn em có cuộc sống khác, chứ không phải như bây giờ.”

“Em biết, gia đình anh có thừa điều kiện để lo cho một đứa con gái như em. Nhưng em không muốn điều đó. “

“Ai bảo anh sẽ nuôi em chứ. Tin anh đi, anh đã hỏi cậu rồi. Cậu hứa sẽ sắp xếp công việc cho em để em có thể đi học và thực hiện mơ ước của mình.”

Hiên có vẻ hơi ngập ngừng: “Anh nói thật chứ?”

Anh khẽ gật đầu và nhìn cô kiên định. Cô nhìn anh quả quyết: “Vậy được. Nhưng khi nào?”

“Cuối tuần này anh đi rồi. Em đừng mang theo gì cả và cũng đừng cho ai biết chuyện này.”

Cái hơi lạnh của chiều mưa trở nên ấm áp khi Huy ghì chặt Hiên trong vòng tay của mình, khẽ thì thầm bên tai cô một khúc hát ngọt ngào.
 
Sau hơn 2h đồng hồ, chiếc xe ô tô của Huy dừng lại trước con phố dẫn vào nhà Hiên. Anh xuống mở cửa xe, Hiên nhìn anh ngập ngừng, Huy nắm chặt lấy bàn tay của Hiên và nói: “Anh tin em sẽ làm được.” Nghe theo lời Huy, cô cùng anh bước vào ngôi nhà chứa đựng biết bao nhiêu giọt nước mắt của cô mà cô đã xa cách mấy năm nay. Nhìn bà con họ hàng, nhìn bà mẹ kế xấu xa trước đây bây giờ đã mang dáng vẻ khắc khổ đi nhiều, nhìn đứa em trai cùng cha khác mẹ mang vẻ ngổ ngáo của một tên thanh niên mới lớn đang ngồi chờ bên giường bệnh người cha già bệnh tật đang gần đất xa trời, cô lại khóc. Cô lại gần và quỳ xuống cạnh giường bệnh của cha mình - người đã khiến trái tim cô mang những vết sẹo của một gia đình không hạnh phúc, với những trận đòn khủng khiếp mà cả đời cô cũng không bao giờ quên. Cô muốn gọi một tiếng “Cha” nhưng lí trí không cho cô làm vậy với người đã gây cho cô không biết bao nhiêu đau khổ. Và hình như trên đôi mắt người đàn ông già nua bệnh tật ấy ánh lên một tia yêu thương dành cho cô. Cô không dám nhìn thẳng vào mắt ông như thể nếu làm như vậy, trái tim cô sẽ yếu mềm đi. Người đàn ông ấy yếu ớt khẽ nắm lấy bàn tay Hiên và nói : “Hãy tha thứ cho cha. Cho mãi tới tận bây giờ, cha mới chợt nhận ra lỗi lầm của mình…”

Hiên lấy tay bưng mặt quay đi để kìm lại những giọt nước mắt. Rốt cuộc, lòng vị tha là một điều luôn ẩn chứa trong máu thịt cô. Cô nhìn Huy để kiếm tìm một lời khuyên thật đúng, à không, phải nói là để anh cho cô thêm can đảm để nói ra 2 từ tha thứ mới đúng. Và khi nhìn thấy ánh mắt ủng hộ của Huy, cô mới từ từ quay lại phía cha mình. Trong đôi mắt ấy dường như chứa đựng sự cầu xin tha thứ từ cô như thể một kẻ tù tội đợi chờ sự khoan hồng của tòa án, ông lại khe khẽ nói nhỏ:
“Hãy một lần nữa gọi ta là cha. Con hãy coi như đây là mong muốn cuối cùng của ta và xin con hãy làm điều đó”.

Hiên òa lên nức nở khi lần đầu tiên trong đời cô cảm nhận được tình yêu thương từ gia đình - thứ mà cô chưa bao giờ nhận được dẫu có muộn màng:

“Cha, tại sao không nắm tay con sớm hơn một chút chứ?. Con đã chờ đợi biết bao lâu nay, cha có biết điều đó không?”

Khi nụ cười nở trên môi cha cô cũng là lúc bàn tay đang nắm lấy tay cô từ từ nguội lạnh và đôi mắt đã có nhiều nếp nhăn kia không bao giờ còn mở lại. Trời lại mưa rồi, cô nghĩ thầm, mưa đi, mưa để cuốn trôi nỗi đau còn vương lại trên khóe mắt, mưa để rửa trôi lỗi lầm và gieo vào trái tim người ta những hạt mầm yêu thương…. 

Để rồi một ngày mai nắng lên, nó sẽ khiến trái tim cô cùng những người cô yêu thương được ấm áp như tia nắng sớm và tràn ngập niềm hạnh phúc giản đơn nhưng vô cùng ý nghĩa.
 
Nơi ấy bình yên

“Bây giờ các em thích chơi trò gì nào?” - giọng của Hiên vang lên giữa sân chơi của khu bảo trợ trẻ em DIỆU KÌ.

Lũ trẻ đáp lại nhao nhao:

“Mèo đuổi chuột chị ơi.”

“Bịt mắt bắt dê đi chị.”

Hiên cười tươi nhìn lũ trẻ. Đứng cạnh cô là Phương Mai – cô bé vừa tròn 18 tuổi xin làm hộ lí tình nguyện ở trung tâm. Nơi đây đã gắn bó với Hiên suốt thời gian đầu tiên khi cô đánh liều theo Huy lên Hà Nội. Không chấp nhận đề nghị của Huy rằng sẽ hỗ trợ hoàn toàn mọi chuyện để cô có thể hoàn thành mơ ước trở thành luật sư sau khi tốt nghiệp, bất đắc dĩ lắm, Huy để Hiên đến đây làm việc. Trung tâm bảo trợ trẻ em DIỆU KÌ  được thành lập từ quỹ từ thiện của tập đoàn cùng tên do gia đình anh quản lí và Huy là giám đốc trung tâm này. Ở đây nhận chăm sóc những trẻ em lang thang cơ nhỡ với quy mô nhỏ trên địa bàn thành phố. Hiên đến đây và trở thành một trong số những người mẹ trẻ, những người chị của những đứa trẻ không may mắn nhưng luôn khao khát được sống trong tình yêu thương, Mặc dù không qua đào tạo nhưng cô luôn chăm sóc bọn trẻ rất tốt khiến cho những cô giáo, y tá làm việc ở đây đều phải ngạc nhiên. Là một người không có được một tuổi thơ hạnh phúc, cô hiểu rất rõ cái cảm giác thiếu vắng tình thương của cha mẹ là như thế nào. Chính  vì thế, cô đã thay cha mẹ chúng kể tiếp nhứng câu chuyện cổ tích, hát tiếp những lời ru ngọt ngào để mong phần nào bù đắp được sự thiếu thốn tình cảm quá đỗi lớn lao của chúng. Thời gian sau, khi cậu anh đi nước ngoài, anh sống một mình nên bảo Hiên đến đó để giúp anh lo việc nhà. Hiên ngần ngừ mãi mới đồng ý. Nhưng cả Huy và Hiên đều rất kín tiếng trong mối quan hệ của hai người. Không mấy ai ở trung tâm biết chuyện họ yêu nhau cả. Chợt nhận được điện thoạị, cô quay sang bảo Mai:

“Em cho bọn trẻ chơi hộ chị một lát nhé. Chị đang bận chút việc.”

“Được, chị cứ đi đi.”

Ngồi được một lát, tiếng lũ trẻ ồ lên reo hò:

“A, anh Huy lại đến rồi”.

Cô ngoảnh lại và thấy Huy đang tiến vào với cây đàn guitar trên tay và còn mang theo một túi quà rất lớn. Huy cười tười, vẫy tay chào bọn trẻ. Vừa lúc, Hiên cũng đi đến chỗ bọn trẻ đang đứng. Huy hỏi lũ trẻ:

“Còn nhớ anh không?”

Lũ trẻ đồng thanh: “Có” rồi cười khúc khích. Phương Mai đứng ngay cạnh Huy, khuôn mặt cô đỏ lên khác thường. Huy quay sang hỏi Mai:

“Ủa, Mai cũng ở đây à?”

Hình như Mai hơi ngượng ngập, cô nhìn Huy với ánh mắt long lanh: “Dạ, em ở đây cùng chị Hiên cho bọn trẻ chơi”.

“Năm nay Mai chuẩn bị thi đại học phải không? Trường gì vậy?”

“Em thi trường Mĩ thuật”.

Huy cười, vỗ vai Mai động viên như một người anh trai: “Cố lên nhé!”

Mai cười rồi ngượng ngùng nói rằng phải đi có chút việc và chạy luôn vào trong. Huy cùng Hiên ngồi xuống giữa đám đông bọn trẻ vây kín. Chúng đòi Huy đánh đàn và hát cho chúng nghe. Vậy là Huy đánh đàn còn Hiên bắt nhịp cho chúng hò hát vui vẻ. Là giám đốc trung tâm này lại yêu trẻ con, Huy rất thường  xuyên đến đây thăm chúng nên bọn trẻ rất quý anh. Trời cũng đã về chiều, hơi lạnh những ngày cuối thu ùa về, Huy nói với bọn trẻ:

“Hôm nay chơi đến đây thôi. Anh có quà cho các em đây. Chia quà xong các em về để các cô thay quần áo và cùng ăn tối nhé.”

Bọn trẻ lại ồ lên thích thú. Nhận quà xong, chúng trở về khu nhà tầng đối diện sân chơi như lời Huy dặn. Hiên định chạy theo chúng thì Huy giữ tay cô lại:

“Thôi, kệ bọn nhỏ. Em ngồi lại đây đi.”

Hiên kéo tà áo dài trắng và ngồi xuống cạnh Huy trên thảm cỏ xanh mướt, cô hỏi anh:

“Anh mua quà gì cho bọn trẻ vậy?”

“Khăn len, mũ,… trời cũng sắp lạnh rồi.”

“Ừ.” – giọng Hiên hơi nhỏ đi, cô khẽ ho vài tiếng.

Huy quay sang nhìn cô, đôi mắt cô long lanh nhìn lại, anh bảo cô “Em cũng phải giữ sức khỏe đấy”- vừa nói anh vừa khoác cho cô chiếc áo mỏng mà mình đang mặc rồi quàng tay ôm lấy vai cô. Hiên nép mình trong vòng tay Huy, yên lặng. Huy khẽ hỏi cô:

“Em đang nghĩ gì vậy?”

“Em đang nghĩ liệu đây có phải là hạnh phúc không?”

Huy cười hiền: “Em thử trả lời xem.”

Cô nghịch ngợm véo mũi Huy hỏi vặn:

“Anh trả lời giúp em: Thế nào là hạnh phúc.”

Huy ghi ghì chặt cô hơn, nói nhỏ:

“Không quá phức tạp, chỉ cần em thấy bình yên là đủ”

“Trong tình yêu cũng vậy sao?”

“Ừ”

“Nhưng giới hạn của sự bình yên đó là gì?”

“Không có giới hạn nào cả, chỉ cần em thấy bình yên thôi. Khi mà một cặp tình nhân chia tay nhau, nếu họ cảm thấy bình yên hơn tức là họ đang hạnh phúc.”

“Nhưng nếu vẫn còn yêu nhau mà phải chia tay nhau vì một lí do nào đó, ví dụ một người không còn trên đời thì sao?”

Giọng Huy nhỏ dần khi anh khẽ đặt lên bờ môi Hiên một nụ hôn thật ngọt ngào, say đắm:

“Anh tin họ vẫn sẽ hạnh phúc khi cảm nhận được tình yêu mà họ dành cho nhau.”
 

5h chiều, Huy ngồi một mình nơi ban công với chiếc laptop trên tay, anh cần phải xem lại dự án mà công ty sắp tiến hành. Dạo này anh bận quá, không có nhiều thời gian cho Hiên. Hình như Hiên hơi buồn nhưng cũng vẫn bảo anh yên tâm lo công việc cho tốt. Thời gian của anh hầu như là ở công ty, và thường về nhà rất muộn. Xong rồi, anh nhìn đồng hồ, đã 5h30, sao hôm nay Hiên đi chợ lâu vậy. Chợt nghe thấy chuông điện thoại của Hiên kêu vang, ra là cô để quên điện thoại ở nhà. Anh không có ý định nghe điện thoại của cô nhưng vì thấy kêu nhiều lần quá, sau đó lại là chuông tin nhắn nên anh thử mở máy xem sao. Danh sách hiện ra với 4 cuộc gọi nhỡ và một tin nhắn cùng của một người được cô lưu với cái tên “Dũng NN”. Anh lại tò mò mở tin nhắn: “Hôm nay em rảnh ko? Đi ăn tối với tôi, được chứ?”. Huy thực thấy không thoải mái khi đọc dòng tin nhắn đó. Người đó là ai? Có lẽ là một trong những người muốn theo đuổi Hiên, anh tự trả lời câu hỏi của mình đưa ra bằng một giả thiết. Anh tự cười mình quá nghĩ ngợi, nhớ lại nụ cười dịu dàng và ánh mắt thoáng buồn của Hiên, anh lại chợt thấy lòng mình ấm áp. Chợt nghe thấy giọng Hiên vang lên:

“Em về rồi đây.”

Huy cười nhìn cô: “Lâu thế, em có tin nhắn đấy.”

Hiên không nói gì, mở điện thoại ra xem, rồi giơ lên bảo Huy:

“Anh đọc rồi hả?”

“Ừ, nhưng không phải cố tình đâu. Chỉ vì thấy chuông reo nhiều quá thôi.’’

Hiên đã liếc mắt qua nội dung dòng tin nhắn , cô đoán chắc Huy không được thoải mái nhưng sao anh vẫn yên lặng, cô hỏi anh:

“Anh, không có điều gì muốn hỏi em hay sao?” – vừa nói cô vừa quàng tay qua vai anh.

“Em thử nói xem.”

“Thôi nha, em không thích nhìn thấy anh ghen đâu. Đó chỉ là thầy giáo dạy ngoại ngữ của em thôi, không có gì đâu.”

Anh cười: “Anh đâu có ghen chứ. Chỉ là sợ mất em thôi.”

Cả Huy và hiên cùng cười. Huy quay sang bảo Hiên:

“Ngày mai anh đưa em đi khám định kì lại nhé.”

“Thôi, anh bận thì cứ đi làm, để em tự đi cũng được".

Trời mùa đông  lạnh lẽo thật đấy. Nhưng chẳng hiểu sao, cả Huy và Hiên đều thích và họ cùng có chung một lí do: “Lạnh thế này mới cảm nhận được hết sự ấm áp thật  ngọt ngào.”
                                                               
Cầm trên tay cuốn sổ khám sức khỏe và bước ra từ khoa tim của bệnh viện, Hiên thoáng buồn, bác sĩ nói bệnh của cô có dấu hiệu xấu đi nhưng cần phải theo dõi thêm mới biết chính xác được. Bệnh tim của cô lâu nay vẫn ổn định. Hiên mong là sẽ không có chuyện gì nghiêm trọng vì trong khi ước mơ từ nhỏ của cô sắp trở thành sự thật, trong khi mà cả cô và Huy đang có được niềm hạnh phúc trọn vẹn chưa bao lâu, cô không muốn tất cả những điều mình đã chật vật và dày công vun đắp lắm mới có được sẽ tan biến trong phút chốc. Nó sẽ khiến cô nuối tiếc và người mà cô yêu thương phải đau khổ. Cô thực sự rất sợ điều đó. Cô thẫn thờ cúi mặt và sải bước thật chậm ra khỏi hành lang bệnh viện, chợt cô đụng phải một người đàn ông, cô cất lời xin lỗi thì thấy người đó lên tiếng:

“Hiên đến đây làm gì vậy?”

Cô ngẩng đầu lên và nhận ra là Dũng – thầy giáo dạy ngoại ngữ của cô nhưng chỉ lớn hơn cô vừa tròn 4 tuổi, cô cúi chào và nói:

“Em đến đây để thăm một người bạn.”

“Trùng hợp thật, tôi cũng vậy. Tôi xong việc rồi,còn em?”

“Em cũng xong rồi.”
“Vậy để tôi đưa em về nhé. Bây giờ mới 5h, hay để tôi mời em đi ăn, được không?”

Hiên không tiện từ chối nên cũng gật đầu đồng ý. Cô thừa nhanh nhạy để nhận ra Dũng có tình cảm với mình nhưng cô luôn rất tế nhị để không ai bị tổn thương. Dũng dẫn cô đến một nhà hàng ăn tối rồi mới đưa cô về. Anh hỏi cô:

“Hôm nay, em vui chứ.”

Hiên cười tươi không nói. Dũng khẽ nắm lấy bàn tay cô và nhìn cô trân trân, cô biết trong ánh mắt ấy đang ẩn chứa điều gì nên cô cố tình rút tay ra và quay đi lảng tránh. Dũng nghĩ Hiên chưa đủ sẵn sàng nên không để cô kịp nói điều gì. Anh chào tạm biệt cô rồi ra về. Hiên vừa bước lên cầu thang vừa ngó đồng hồ, đã gần 7h rồi, lúc này chắc Huy cũng chưa về, cô nghĩ thầm. Nhưng cô thấy thấp thoáng bóng người ngoài ban công, sao hôm nay Huy lại về sớm thế. Cô tiến đến gần hỏi anh:

“Hôm nay anh không phải làm thêm ở công ty sao?”

Huy không trả lời câu hỏi của cô mà nói:

“Người đàn ông đó là ai vậy?”

Cô nhìn vào mắt anh, hình như anh không được thoải mái, cô cười:

“Không có gì, đó là thầy giáo dạy ngoại ngữ của em.”

“Vậy à, vẫn là anh ta sao?”– giọng Huy có vẻ gì đó giễu cợt. Chắc anh đã nhìn thấy Dũng nắm tay cô – cô nghĩ vậy. Cô nhẹ ôm anh từ đằng sau:

“Anh ghen đấy à?”

“Anh không ghen, chỉ thấy không được thoải mái thôi.” -  giọng Huy vẫn chưa bình thường trở lại, anh nhẹ gỡ bàn tay cô ra. Hiên chợt thấy giận Huy ghê ghớm, tại sao anh lại thiếu lòng tin với cô như thế. Cô ngồi xuống chiếc ghế ngay cạnh đó, bảo Huy:

“Anh không tin em sao?”

Huy không đáp, Hiên nghĩ Huy giận thật, cô nói tiếp:

“Chẳng lẽ quãng thời gian qua chưa đủ để chúng ta tin nhau hay sao. Hôm nay anh sao thế?”

“Anh nhìn thấy em nắm tay một người đàn ông khác, anh làm sao tin em đây.” – bây giờ thì giọng Huy đã không giữ được bình tĩnh, anh gần như nổi cáu với cô.

Hiên thoáng nghĩ đến điều mà bác sĩ nói chiều nay, cô chợt thấy rất mệt mỏi, cô dằn giọng bảo  Huy: “Tùy anh muốn nghĩ sao thì nghĩ. Em không làm gì sai nên không có gì giải thích với anh đâu.”

Nói rồi cô cầm túi xách đứng dậy và bảo Huy: “ Tối nay em đến trung tâm để thăm bọn trẻ, anh tự lo bữa tối đi nhé.”.

Huy nói “được” một cách lạnh lùng. Hiên ấm ức xách chiếc túi ra khỏi nhà và bắt taxi đến ngay trung tâm bảo trợ trẻ em DIỆU KÌ.
 
Không khí căng thẳng đến nghẹt thở bao quanh phòng làm việc của giám đốc công ty DIỆU KÌ. Cô thư kí đứng ở góc phòng nói giọng run run:

“Xin lỗi anh, thực sự tôi không cố ý.”

Huy nhăn trán bảo cô ta:

"Thôi được rồi, chị ra ngoài đi, lịch họp hôm nay hủy hết cho tôi.”

“Vâng, tôi sẽ thực hiện ngay.”

Huy lại ngồi tựa đầu vào ghế sofa, anh thực sự đang rất mệt mỏi vì chuyện hôm qua với Hiên, lại thêm hôm nay biết chuyện dự án đang thi công xảy ra sự cố, cũng may là không có gì to tát. Tiếng chuông điện thoại reo vang, anh nhấc điện thoại lên, cố giữ giọng thật bình tĩnh:

“A lô, tôi Huy nghe đây.”

“Huy à.” – giọng nói từ đầu dây bên kia vang lên, Huy nhận ra ngay là giọng của bác sĩ điều trị cho Hiên. Cảm thấy có điều gì đó không ổn, anh vội vàng nói:

“Chào anh, có chuyện gì vậy?”

“Bạn gái cậu, cô ấy xảy ra chuyện rồi.”

“Anh nói sao?” - Huy lo lắng.

“Cô ấy bị ngất ngoài đường và được người ta đưa vào bệnh viện. Cậu mau vào đi, chúng ta cần trao đổi một chút.”

“Được, tôi sẽ đến đó ngay.”

Nói đoạn, Huy vội khoác chiếc áo vest vào và vội vàng chạy xe tới bệnh viện.

 Anh đến nơi cũng vừa lúc ông bác sĩ bước ra khỏi phòng bệnh của Hiên, anh vội chạy đến và hỏi:

“Cô ấy sao rồi?”

“Rất may đã ổn định rồi. Nhưng bệnh của cô ấy có dấu hiệu xấu đi, chúng tôi đang làm một số xét nghiệm cần thiết để biết chính xác hơn. Bây giờ anh có thể vào.”

Huy bước ngay vào phòng bệnh của Hiên, cô đang nằm trên giường, đôi mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi và đôi môi tím đi. Anh ngồi xuống bên cạnh cô, quan tâm hỏi:

“Em còn mệt lắm không?’

Cô quay đi không tiếp chuyện anh, đôi mắt khẽ nhắm. Anh yên lặng và không biết nên nói điều gì. Rồi anh cũng thở thật mạnh và bảo cô:

“Anh xin lỗi, tại vì tối qua anh hơi nóng nảy.”

“Em đâu dám giận anh chứ." – giọng Hiên pha một chút hờn dỗi.

“Không phải vì anh chấp vặt, nhưng mà, em thử là anh xem.”

“Thì sao chứ, ý anh là em sai sao? Chẳng lẽ em là loại người để anh phải thiếu lòng như thế."

Huy hạ giọng bảo Hiên:

“Thôi được rồi, anh thua em. Nhận lời xin lỗi của anh nhé.”

Hiên yên lặng, Huy vội bảo cô: “Có được không?”

Đôi mắt cô hơi cúi:

“Em giận anh làm gì chứ. Em chỉ đang lo, bệnh của em có thể sẽ…”

Hiên chưa nói hết câu, Huy vội chặn lời:

“Không sao đâu, em cứ yên tâm nghỉ ngơi đi.”

Hiên gượng cười để Huy khỏi lo lắng. Cô đã cảm nhận được không khí mùa xuân sắp sửa tràn về trên mặt đất bằng làn mưa bụi đang giăng kín khắp các con phố ngoài kia trong cái rét ngọt những ngày cuối đông rét mướt. Và tại sao, cô nghe tim mình nhói đau khi nhìn vào đôi mắt như đang đen hơn của Huy trong ánh sáng của phòng bệnh như hư ảo.
                                                            
Hiên mặc áo dài trắng với chiếc quần sa tanh đen ngồi cạnh Huy trên chiếc ghế đá trong sân cỏ bệnh viện. Cô nhìn  Huy khẽ gượng cười trên đôi môi nhợt nhạt. Huy nhìn lại cô, anh khẽ đặt ngón tay lên đôi môi ấy, bảo cô:

“Thôi, chúng ta vào trong nhé, nhìn em có vẻ mệt.”

Hiên nhè nhẹ lắc đầu. Cô lấy trong túi xách chiếc gương và thỏi son môi màu hồng cánh sen, khẽ tô thỏi son lên đôi môi bợt màu, đôi mắt cô nhìn vào gương, mệt mỏi và đờ đẫn. Huy nhìn cô như vậy, anh giữ lấy tay cô và nói:

“Anh không muốn nhìn em như thế này đâu.”

Hiên vẫn yên lặng không đáp lời Huy. Trước đây huy nói anh thích nhìn cô mặc áo dài màu trắng, cô cũng thích vậy, nhìn rất dịu dàng, đậm chất Việt Nam. Và dù Huy vẫn còn rất trẻ, nhưng anh luôn hướng tới sự bình dị, không sa hoa trọng lối sống. Hiên biết rõ bệnh của mình dù Huy luôn miệng nói cô cứ yên tâm. Chợt Huy lên tiếng:

“Em, có muốn đi du lịch một chuyến không?”

“Đi đâu cơ?”

“Đi Ý. Chẳng phải trước đây em đã muốn một lần được tới đó sao?’’

Phải rồi, Hiên yêu sự lãng mạn và cô từng nói với Huy nếu có cơ hội cô nhất định sẽ tới Ý để thử cảm giác một lần được tới thiên đường lãng mạn nhất thế giới ấy. Nhưng tại sao lại ngay trong lúc này. Cô nói với Huy:

“Anh sao thế? Tại sao là lúc này?”

Hình như Huy phát hiện điều gì đó, anh cười xòa: “Không có gì, tiện thì anh nói vậy thôi.”

“Có phải, anh cũng biết bệnh của em không còn trụ được bao lâu.”

“Anh, anh….” – Huy không nói nên lời.

“Thôi, anh đừng an ủi em, em biết rõ bệnh của mình mà. Cho dù có phẫu thuật, em chưa chắc đã sống được. Thôi thì cứ như vậy, với em hạnh phúc là chỉ cần có anh bên cạnh thôi.”

“Em đừng nói vậy, cho dù còn một tia hi vọng, chúng ta cũng phải cố gắng giành lấy.”

“Anh yên tâm, em cũng sẽ không dễ dàng buông tay đâu. Em cũng muốn sống để vươn tới ước mơ của mình và được bên cạnh người em yêu thương, nhưng…” – giọt nước mắt đã ứa ra trên khóe mắt Hiên. Huy nhẹ nhàng ôm cô vào lòng rồi hôn vội đi giọt nước mắt đang từ từ lăn xuống giống như trước đây. Cái cảm giác cách đây 4 năm về trước so với bây giờ, không hề khác nhau. Dù lúc bấy giờ anh là một chàng thanh niên đầy nông nổi, còn giờ đây, anh đã trở thành giám đốc một công ty lớn đầy bản lĩnh và trưởng thành hơn thì anh luôn luôn muốn che chở cho Hiên – người con gái mà anh yêu thương. Anh thì thầm vào tai cô: “Đừng khóc, anh không muốn em khóc đâu.”

“Em… biết…là…” – giọng của cô nấc lên trong cơn đau tim đột phát hòa lẫn tiếng khóc. Huy vội vàng gọi người đưa cô về phòng cấp cứu. Anh gọi tên cô liên tục trong sự đau đớn tột cùng. Anh đang lo sợ sẽ mất Hiên một cách không báo trước. Anh nhìn bầu trời mùa đông lạnh lẽo và âm u lạ thường, từng ngọn cỏ dưới chân anh đây cũng như đang hóa băng lạnh trước sự giá rét của mùa đông năm nay.

Tiếng ông bác sĩ nói với Huy bên trong phòng làm việc:

“Có lẽ không đợi thêm được đâu, cần phẫu huật càng sớm càng tốt.”

‘Được, nhưng tỉ lệ thành công có lớn?”

“Chúng tôi không dám nói trước điều gì. Nhưng thường thì như trường hợp của Hiên, sẽ rất khó khỏi hẳn. May mắn thì có thể nhưng thường thì rất khó.”
“Mong anh cố gắng giúp cho. Em thực sự không muốn có chuyện gì đâu.”

Ông bác sĩ vỗ vai Huy: “Yên tâm đi, anh em chơi với nhau bao lâu, cậu biết mà, tôi sẽ cố gắng hết sức có thể. Ca phẫu thuật của hiên sẽ do một bác sĩ đến từ Mỹ phụ trách chính, vì thế cậu khỏi lo về chất lượng, chỉ còn phụ thuộc vào diều may mắn sẽ đến với hiên thôi. Tôi mong là điều đó sẽ đến.”
 
Nằm trên băng ca trước giờ phẫu thuật, Hiên thì thầm với Huy:

“Hứa với em, dù có thành công hay không, anh cũng phải sống tốt đấy.”

Huy nắm chặt tay Hiên: “Em nhất định sẽ trở về.”

“Ai dám chắc. Anh hứa với em đi.”

Hiên ứa nước mắt, Huy không nói nên lời trong thinh lặng, Hiên tiếp lời:

“Em sẽ hạnh phúc dù cho thế nào đi chăng nữa. Chẳng phải anh đã nói thế hay sao.”

Huy gật đầu lia lịa, cố kìm lại giọt nước mắt: “Được, anh hứa với em.”
 
Mùa xuân đã về thật rồi, về trên những cành đào, cành mai tưng bừng khắp phố phường. Có một người vẫn đang lặng lẽ, trầm ngâm. Cơn mưa lộc đầu xuân giăng nhè nhẹ khắp phố trong dòng người đi lại tấp nập. Có một người con trai đang đứng trước tấm bia đá cùng chân dung một cô gái với đôi mắt trầm buồn nở nụ cười tươi tắn trong tà áo dài màu trắng. Anh đặt bó hoa hồng bạch trước nấm mồ của cô gái mang tên Đinh Minh Hiên, rồi nhẹ nhàng lấy ngón tay xoa nhẹ lên tấm hình gắn trên bia đá, thì thầm:

“Hiên à, em nhất định phải hạnh phúc như lời em đã hứa đấy, anh cũng sẽ sống tốt như anh từng nói. Đã đến lúc anh nên nhường chỗ cho sự yên bình vốn hợp với em và mong rằng em sẽ được làm những gì em thích, đến thiên đường lãng mạn mà em hằng mơ ước và đừng quên hãy luôn nhớ và thả hồn bên anh nhé.”

Giọt nước mắt Huy lăn dài rồi rơi xuống mộ của Hiên. Anh khóc trong làn mưa xuân giăng kín, trong sự nảy nở của muôn loài và anh cũng mong dù không còn ở bên nhau nhưng cô gái mà anh yêu thương sẽ tìm được sự bình yên từ tình yêu mà anh dành cho cô ở một chân trời khác.