Google+ Blog tình yêu, những câu chuyện tình yêu đẹp, lời muốn nói November 2014 | lời trái tim muốn nói

Sunday, November 23, 2014

Số phận khác nhau của hai người phụ nữ kết hôn 10 năm

Hai người đàn ông đã kết hôn được 10 năm dẫn người vợ của mình tham gia buổi họp lớp đại học. Sau khi  ăn uống hát hò xong, mọi người đã thấm mệt, phụ nữ ngồi túm tụm một chỗ thảo luận về chồng con gia đình, đàn ông lại ngồi tụ tập một bên hút thuốc tán gẫu.
Ông chồng A nói với ông chồng B : ” Này cậu, vợ cậu đẹp nhỉ ! “. Anh B nghe thấy bạn khen vợ mình liền quay đầu lại nhìn người vợ đang cười nói bằng ánh mắt đắm đuối. Anh chợt mỉm cười.
Anh A lại nói : ” Hai người mới kết hôn chưa được lâu đúng không ? ” Anh B nói : ” Chưa lâu, mới được 10 năm thôi “.
Anh A vô cùng khi ngạc : ” Sao có thể như vậy được, tôi lại tưởng hai người mới kết hôn chứ. Tôi và vợ tôi cũng kết hôn được 10 năm rồi. Cậu xem ! Cô ấy bây giờ hoàn toàn thay đổi rồi, hồi xưa xinh đẹp là thế bây giờ nhìn kìa sồ sề, xấu xí, người béo núc ních. Nhìn cũng chả dám nhìn, đi ra ngoài cũng chẳng muốn dẫn vợ theo, mất mặt lắm. Nếu tôi mà có người vợ như cậu thì tốt biết mấy. Chắc cậu hãnh diện lắm nhỉ? Nhưng mà này, nhìn bàn tay vợ cậu nõn nà trắng muốt thế kia chắc cô ấy không biết làm việc nhà đâu nhỉ. Nói đến việc nhà, chắc vợ cậu không bằng vợ tôi đâu. Vợ nhà tôi ít nhất cũng có thể chăm sóc tốt bố mẹ hai bên ”
Anh B cười mỉm : ” Cậu sai rồi, vợ tôi nhìn có vẻ không biết làm gì nhưng thực ra cô ấy rất giỏi làm việc nhà. Con gái tôi giống mẹ cũng xinh đẹp lắm “.
Anh A mặt biến sắc : ” Cùng là phụ nữ với nhau sao vợ anh với vợ tôi khác biệt lớn thế nhỉ ? 

Anh B hít một hơi dài rồi khoan khái nhả từng lọn khói  : ” Tôi biết cô ấy thích ăn gì, cô ấy thích làm gì, thậm chí cô ấy muốn nói gì tôi cũng có thể đoán được. Từ trước đến nay, tôi chưa bao giờ keo kiệt với cô ấy, vợ thích gì tôi đều cố gắng thực hiện bằng mọi giá. Đi dạo trên đường thấy dây giày của vợ bị tuột, tôi không ngần ngại cúi xuống thắt lại dây giày cho cô ấy. Cô ấy mệt tôi có thể giúp vợ xoa bóp chân tay, trên đường tan làm về nhà tôi kiểu gì tôi cũng dừng mua cho cô ấy món bánh kem ưa thích. Mỗi buổi sáng tỉnh dậy tôi đều hôn vào trán cô ấy, trời mưa tôi thay vợ đi chợ mua thức ăn. Tôi biết cô ấy tiết kiệm , không dám mua cho mình món đồ đắt tiền, nhưng tôi biết kích cỡ quần áo cô ấy mặc, nên giấu mua tặng vợ. Cậu có thể làm được cho vợ mình như tôi không ? ”
Anh A đỏ mặt : Bởi vì anh ta nghĩ đến việc ở nhà lúc nào cũng mặt nặng mày nhẹ với vợ, chỉ cần vợ không làm theo ý mình liền quát ầm ĩ lên. Hôm qua bởi vì vợ đi siêu thị mua một chiếc áo lên hơn 300 nghìn, anh liền mắng vợ té tát. Đối xử không lạnh nhạt thôi cũng khó chứ nói gì đến mấy cử chỉ yêu thương chăm sóc vợ như anh B.
Anh B lại nói : ” Vợ mình mình không thương chẳng nhẽ đợi thằng khác đến thương dùm , phụ nữ bước qua giai đoạn yêu đương, tiến tới giai đoạn hôn nhân cũng giống như bông hoa mất đi một phần nước vậy. Cô ấy phải chăm sóc cả một gia đình , không có thời gian chăm sóc bản thân, không có thời gian chăm sóc chồng như lúc mới yêu . Bởi vì trái tim cô ấy phải chia ra nhiều ngăn : 1 ngăn cho chồng, 1 ngăn cho con, 1 ngăn cho bố mẹ chồng, 1 ngăn cho bố mẹ đẻ, 1 ngăn cho họ hàng nội ngoại… Tại sao cậu không giúp đỡ cô ấy ? Nhìn vợ cậu xem, lúc cô ấy đi qua người tôi, tôi còn ngửi thấy mùi dầu rán trên đầu cô ấy. Vợ tôi trước khi đến đây cô ấy cũng vừa nấu ăn cho bố mẹ chồng và con trai, nhưng cậu có ngửi thấy mùi dầu mỡ không ? Chắc chắn là không, bởi vì cô ấy có thời gian tắm, thay quần áo, còn xịt thêm ít nước hoa. Lý do là cô ấy không muốn tôi mất mặt trước bạn bè, cậu hiểu chứ ? ”
Nói đến đây, anh A đột nhiên đứng dậy nắm lấy tay người vợ đang gật gà gật gù buồn ngủ và nhẹ nhàng nói : ” Mệt rồi thì đi về nhà thôi “.
Trong cuộc sống hôn nhân, hai bên hiểu được thông cảm cho đối phương, thậm chí dành phần trách nhiệm về mình nhiều hơn, bớt than thở, càu nhàu đối phương, sẽ bớt đi những cuộc cãi vã. Hạnh phúc thực ra không khó, tôi khao khát tôi có thể giống như người vợ của anh A được chồng mình thấu hiểu, sẻ chia, nhưng đổi lại tôi cũng sẽ cố gắng giống như cô vợ ấy, có thể vì chồng nhận nhiều trách nhiệm về mình hơn trong cuộc sống.
Chúc các bạn hạnh phúc !
Minh Phạm- Blogtamsu.vn

Friday, November 14, 2014

Cô gái à ! em đã sẵn sàng mặc váy cưới chưa?

Yêu một người không phải dễ và để cưới một người lại càng khó. Khi yêu, em là người mà họ muốn có được, còn khi cưới thì em là người mà họ cần. Chỉ thế thôi, em hiểu chứ…

Gửi tặng cô dâu tương lai

Những năm tháng vụng dại sắp đi qua, tuổi thanh xuân đang gượng mình viết tiếp những điều cuối cùng trước khi gấp lại trang vở sắp cũ. Em vội vã đi tìm lại những người bạn cũ để tâm sự, đôi chân em muốn đi hết những nơi em chưa bao giờ đặt chân đến trước khi “bỏ cuộc chơi” theo ai đó… 

Em sắp bước sang một cuộc đời mới, nhưng không phải là bước một mình mà là bước với một người em đã và sẽ chọn. Người “bạn” đồng hành ấy có phải là người mang đến cho em hạnh phúc thực sự? Em là người nắm rõ câu trả lời nhất đúng không. Em bảo em thiệt thòi khi chọn anh ấy vì phải xa nhiều thứ, cùng anh ấy đến một vùng đất mới, em sẽ òa khóc vì nhớ nhà. Nhưng em có chắc là anh ấy không thiệt không. Có đấy cô gái, anh ấy thiệt khi anh ấy chỉ chọn duy nhất em trong khi xung quanh anh ấy còn rất nhiều người muốn chọn anh ấy.

Một người đàn ông tốt chưa hẳn là người không làm em khóc, đó phải là người lặng lẽ ngồi cạnh lau từng giọt nước mắt rồi ôm em vào lòng. Vì anh ấy đã sẵn sàng bỏ hàng giờ của mình chỉ để được buồn nỗi buồn của em. 

Hạnh phúc em tìm được giữa hàng triệu người xa lạ không phải là hạnh phúc được ban phát mà chính là hạnh phúc em giành lấy, giữ lấy nên em hãy trân trọng nó. Kỉ niệm giữa hai người quá nhiều để có thể viết nên một thiên tình sử bằng cả những niềm vui, những thẹn thùng lần đầu gặp, những hờn dỗi, và cả những đau lớn, chia xa từng xảy ra. 

Những năm tháng yêu nhau, em luôn là người bày vẽ ra tất thảy những lý do ngốc nghếch để giận dỗi, để trách mắng anh ấy. Nhưng anh ấy thì sao. Anh vẫn nhẫn nhịn, vẫn ân cần và chu đáo vỗ về em khi em bỏ mặc anh giữa cơn mưa chiều vội vã. Mưa xé toạc bầu trời, đổ vào lòng người những dằn vặt... Là anh ấy, vẫn đứng đợi em giữa cơn mưa ấy.

Người ta yêu nhau, người ta xưng hô vợ chồng với nhau nhưng anh ấy thì không, anh ấy chỉ gọi em là “em yêu của anh”. Em vùng vằng trách anh ấy sao không gọi thân mật như thế kia. Cô gái à, có những từ ngữ không thể nói ra một cách tùy tiện được. Anh ấy muốn gọi từ thiêng liêng ấy khi em thực sự là người sẽ đi cùng anh ấy đến suốt đời. Như thế có phải em là cô gái hạnh phúc nhất hay chăng? Một người yêu và trân trọng em cho đến giây phút hai người là của nhau. 

Em đã sẵn sàng mặc váy cưới chưa? 1
Đi qua bao nhiêu cuộc tình, có lẽ em không phải là mối tình đầu khó quên của anh ấy nhưng em lại là mối tình anh ấy sẽ vun đắp cho đến suốt đời. Em trách rằng sao em không phải là người anh ấy yêu đầu tiên. Cô gái à, điều đó đâu quan trọng, điều em nên trân trọng là anh ấy đã chọn em làm người anh ấy muốn yêu và che chở đến suốt cuộc đời. Yêu một người không phải dễ và để cưới một người lại càng khó. Khi yêu, em là người mà họ muốn có được, còn khi cưới thì em là người mà họ cần. Chỉ thế thôi, em hiểu chứ…

Chiều nay, anh ấy và em đi ngang qua tiệm váy cưới, em trầm trồ khen ngợi chiếc váy cưới màu trắng kia đẹp, anh ấy nhìn em cười mãn nguyện. Một nụ cười có lẽ chỉ anh ấy mới hiểu được rằng đã đến lúc em sẽ là người phụ nữ tuyệt vời thứ 2 trong cuộc đời anh ấy. Em đừng giận nhé, và cũng đừng ghen tuông vô cớ nhé. Vì mẹ mới là người phụ nữ quan trọng thứ nhất trong cuộc đời anh ấy khi chưa có em và sau này vẫn vậy. Yêu mẹ anh ấy nhiều, chắc rằng anh ấy cũng sẽ yêu em nhiều như vậy, chỉ là yêu theo cách khác mà thôi…

Một người đàn ông đủ để em thấy tuyệt vời nhất với em, anh ấy đã ngỏ lời bằng một chiếc nhẫn không hoa văn, rất đơn giản nhưng là cả một sự đánh cược với em. Em có muốn cược không, tham gia trò chơi nhé.

Khi trò chơi kết thúc, cô gái à, em đã sẵn sàng mặc váy cưới chưa….

Hạnh phúc đơn giản lắm… Nắm tay anh ấy chặt nhé em. Chúc em hạnh phúc!