Google+ Blog tình yêu, những câu chuyện tình yêu đẹp, lời muốn nói January 2013 | lời trái tim muốn nói

Monday, January 28, 2013

Những cái 'được' từ một mối tình đơn phương


Chẳng ai mong muốn tình yêu của mình không được đối phương đáp trả, thế nhưng, trên thực tế không phải ai cũng may mắn được “người ta” mỉm cười với tình cảm của mình. 
Khi yêu đơn phương, những dằn vặt, tủi thân, tổn thương là không thể tránh khỏi. Thậm chí, mọi thứ sẽ đau khổ hơn rất nhiều vì không phải ai cũng hiểu được những gì bạn đang trải qua? Thế nhưng, hãy thử lạc quan và nhìn mọi thứ ở một phương diện khác nhé, một mối tình đơn phương có thể “dạy” bạn khá nhiều điều.
Bài học giữa cho và nhận
Có một điều chắc chắn rằng trong tình yêu, không phải cứ cho đi là sẽ được nhận lại. Bạn có thể cho rất nhiều, nhưng chưa chắc đã nhận lại được những gì xứng đáng với mọi thứ bạn bỏ ra. Yêu thương một người là điều không hề dễ dàng, ép buộc người ta phải có tình cảm với mình là điều không thể.
Vì thế, khi yêu đơn phương, chẳng phải là bạn đã sống vị tha và bớt ích kỷ hơn sao? Nó cũng đồng nghĩa với việc tự bạn đã cho mình cơ hội để yêu thương, và có thêm những trải nghiệm “ngọt ngào” mà những người bình thường chưa hẳn đã có.
Đừng nghĩ rằng cứ cho đi là để nhận lại, bởi ngay từ lúc “cho”, nghĩa là bản thân bạn đã nhận được rất nhiều rồi.
Kiên nhẫn và biết từ bỏ
Thú thật đi nào, cho dù người ta không đáp lại tình cảm của mình, dù thất vọng vì bản thân không đạt được điều mình mong muốn thì khoảng thời gian “theo đuổi” người ấy chẳng phải mình đã kiên nhẫn hơn rất nhiều, đúng không?
Trong cuộc sống cũng thế, có những khi bạn phải chạy theo một thứ từ khoảng cách rất xa, bỏ ra nhiều thời gian và công sức để rồi nhận ra nó không dành cho mình. Cảm giác nuối tiếc và hụt hẫng là không tránh khỏi, nhưng khi nhìn lại, bạn sẽ thấy trên quãng đường ấy, bạn đã học được rất nhiều điều, đặc biệt là biết từ bỏ.
Chẳng ai có quyền phán xét rằng bạn không hết mình cho tình yêu hay bạn quá tỉnh táo cả. Chỉ là bạn đang không muốn giành giật những thứ không thuộc về mình trong vô vọng mà thôi.
Hiểu rõ về giá trị của bản thân
Bạn cần nhận thức rõ rằng không cần ai đó công nhận thì bản thân bạn vẫn không phải là một người kém cỏi. Đừng nghĩ chỉ vì một anh chàng không yêu mình mà tự ti về những gì mình có.
Có thể bạn không tuyệt vời nhất, nhưng bạn là duy nhất, và sẽ là một người đặc biệt trong mắt người khác không phải người mà bạn đang “đơn phương”.
Bên cạnh đó, một mối tình đơn phương còn giúp bạn nhận ra những thiếu sót của bản thân để tiếp tục hoàn thiện mình, và trở nên hoàn hảo hơn trong mắt người khác.
Đừng cố gắng thay đổi để trở thành một mẫu người trong mắt ai đó, hãy thay đổi, trước hết là vì chính mình.
Thế đấy, một mối tình đơn phương cũng không hoàn toàn bi đát đúng không?
Quan trọng là bạn biết nhận ra những điều mà nó mang lại và hài lòng với những điều đang có. Nếu chẳng may bạn đang rơi vào hoàn cảnh này, hãy vui vẻ lên và học cách suy nghĩ tích cực nào. Đừng đánh mất niềm tin, một Mr/Mrs. Right vẫn đang đợi bạn ở đâu đó ngoài kia.

Sunday, January 27, 2013

Bên người khác anh có hạnh phúc hơn?


Em tự hứa sẽ mạnh mẽ đi qua anh, liệu có một ngày nào anh sẽ nhận ra rằng người anh từ bỏ lại là người mà anh muốn tìm lại nhất…

Em chưa bao giờ từng hỏi anh rằng lúc bên cạnh em anh có hạnh phúc không?
 
Bởi vì trái tim của em biết rằng không thể giữ mãi một bàn tay đã muốn buông và một trái tim đã đập chệnh nhịp…
 
Bước ra khỏi trái tim em đến với người con gái khác là do anh lựa chọn, mọi tranh cãi đừng chỉ đổ lỗi cho em.
 
Em im lặng để mất anh không phải vì em không yêu anh nữa mà là vì tình yêu sẽ chẳng còn hạnh phúc nếu có ba người.
 
“Nhường anh cho yêu thương khác ấm áp hơn em được không?… Con tim ơi trả lời đi…” 
 
Yêu anh bằng tất cả những gì em có và đánh đổi lại tất cả yêu thương đó bằng việc mất anh… cho một người con gái khác không phải là em… 
 
Em nên ra đi, đôi khi cần bước đi để nhận ra nơi nào thuộc về mình…
 
Bên người khác anh có hạnh phúc hơn? 1
Anh đưa em vào câu chuyện do anh viết “Anh sẽ mang lại hạnh phúc cho em” và kết thúc nó, anh chọn cách “Chúc em hạnh phúc bên người khác tốt hơn anh”…  Gặp được anh trong vô vàn người con trai khác, em chọn anh – người con trai em yêu nhưng rồi cuối cùng bên em chẳng phải là người em yêu, cũng chẳng còn người yêu em nữa rồi…
 
Nếu tình yêu của anh là một món đồ để sở hữu thì rất tiếc là chưa bao giờ nó thuộc về em…  Em trở thành quá khứ của anh và cô ấy mới là hiện tại. Em yêu anh đủ để cảm nhận được sự thay đổi trong giọng nói và trái tim của anh đang hướng đến một ai khác và điều ngu ngốc của em chính là cứ tự bắt bản thân phải tin rằng “Anh vẫn còn yêu em nhiều lắm…”
              
Cánh tay em mỏng manh không thể níu giữ anh ở bên cạnh, trong em giờ đang lạc trong những ký ức, bước chân em muốn tìm về nơi bình yên không có anh. 
 
Người con gái ấy đã đến và thay em làm tất cả: chăm lo cho anh, ở bên cạnh anh và được yêu anh… Có lẽ em không nên ghen tị với cô ấy, em đã từng được tất cả những gì cô ấy đang có bây giờ và chỉ đáng tiếc là anh đã chọn cô ấy chứ không phải là em… 

Bên người khác anh có hạnh phúc hơn? 2
 
Em muốn gào lên để khóc, muốn trách móc anh, muốn lao vào cô ấy để giành lại anh nhưng lý trí ngăn không cho em làm tất cả mọi việc trừ việc để em khóc. Em tự hỏi trái tim em: liệu nước mắt có làm anh quay lại, nếu buông tay là mất tất cả thì giữ lại cũng đâu có được gì… 
 
Anh à, không bên em liệu anh có hạnh phúc, hay bên người khác anh hạnh phúc hơn bên em… 
 
Bước qua anh, em chẳng biết bao giờ mới sẵn sàng cho một tình yêu mới. Bởi e rất sợ, sợ bị tổn thương, sợ mọi thứ có thể lặp lại 1 lần nữa. Sợ rằng quá khứ sẽ về lại và bủa vây lấy em…
 
Em tự hứa sẽ mạnh mẽ đi qua anh, liệu có một ngày nào anh sẽ nhận ra rằng người mà anh từ bỏ sẽ là người mà anh muốn tìm lại nhất… Em không thể thốt ra lời chúc anh hạnh phúc, bởi trái tim em đã kiêu hãnh không chấp nhận sự phản bội từ anh. 
 
Anh à, em nhớ anh, em yêu anh… nhưng chỉ một lần này thôi… 

Friday, January 25, 2013

Viết cho hai chữ “Giá như...”


Ngày đông mang theo những cơn gió lạnh buốt, để đôi vai ai run rẩy nấp vào tấm thân anh rộng lớn. Ngày đông cho em phút nhung nhớ, kiếm tìm anh lẫn trong đoàn người phương xa.

Một ngày đông, anh và em hai hướng rẽ khác nhau. 
 
Giá như không có một ngày đông, có lẽ chúng ta vẫn đi trên cùng một con đường, phải không anh?
 
Ngày đông mang theo những cơn gió lạnh buốt, để đôi vai ai run rẩy nấp vào tấm thân anh rộng lớn. Ngày đông cho em phút nhung nhớ, kiếm tìm anh lẫn trong đoàn người phương xa. Và ngày đông, đôi chân em bất chợt dừng lại, trước nụ cười thân quen, nhưng không dành cho em. Anh vội vàng buông tay cô ấy...
 
Trong phút chốc vạn vật như ngừng lại, gió không còn thổi vì em đâu thấy lạnh, tan mất rồi những hạnh phúc trong em. Anh, cô ấy và em gặp nhau... Sự thật vụn vỡ khiến tim em đau nhói. Em mỉm cười chào anh mặc cho lòng thắt lại, giọt nước mắt rơi thấm ướt những  bước chân em qua. Anh, nếu không có một ngày đông, câu chuyện chúng ta có tiếp tục không anh....?
 
Giá như không có một ngày thu, để tà áo dài em thôi phất phơ trong chiều gió thoảng. Rồi chợt ngẩn ngơ nhìn bóng ai đàn bên khung cửa sổ. Và cũng từ đó, chiếc khung cửa ấy níu giữ bước chân quen. 
 
Ngày thu cho tâm hồn em chợt lắng đọng, cho em cảm nhận hồn thơ lãng mạn của những bậc thi nhân. Để em biết đắm chìm trong hồi ức, ở một nơi có bóng người thân thương. Ở nơi đó, anh vẫn hay ngồi đàn, khiến tâm hồn em xao động trong một buổi chiều thu.... 
 
Viết cho hai chữ “Giá như...” 1

Giá như không có một ngày hạ, để ánh mặt trời mãi ngủ trong đám mây, để nhành hoa phượng mãi còn là nụ. Và tất cả cũng sẽ chưa bắt đầu.
 
Ngày hạ, anh trao em lời tỏ tình dịu ngọt, để hồn em lâng lâng trong ánh nắng chiều buông. Và từ bao giờ em thích ngắm hoa phượng, cây phượng già chắt chiu mật ngọt, nở bung trời những cánh hoa tươi. Từ bao giờ ánh mắt em không rời, những cánh hoa rơi trên dãy hành lang đối diện, để nụ cười anh mãi là niềm ao ước, mà một con bé lớp dưới hoài ngóng trông.
 
Giá như không có những ngày xuân, để cánh hoa hãy còn e ấp, và tình yêu vẫn chỉ là mộng mơ. Giá như không có những ngày xuân, để thời gian không còn là tuyến tính. Và em vẫn tin con người không thay đổi, khoác lên mình một chiếc áo thủy chung.
 
Nhưng xuân qua, hạ về, thu sang rồi mùa đông vẫn đến, quy luật của thời gian vẫn không hề thay đổi. Và tất cả cũng đều là định mệnh phải không anh?
 
Giá như không có thời gian, để em không biết con người cũng thay đổi, như bốn mùa có bốn vẻ khác nhau. Em đã ngỡ đó là sự muôn màu, của tình yêu mà em trao trọn. 
 
Viết cho hai chữ “Giá như...” 2
 
Nhưng một ngày đông.... em ngỡ ngàng tiếc những cánh hoa phượng rơi, tiếc một tà áo dài thấp thoáng trong chiều thu se lạnh, tiếc tiếng đàn ai vang lên một góc trời, và những áng mây thôi không còn màu nắng. Anh có tin không khi ngồi trong mùa đông, nhưng em lại nhớ đến những mùa khác. Đơn giản thôi anh ạ, vì đó là kỉ niệm, hồi ức, và khi đó tất cả vẫn chưa phủ một lớp giá lạnh. 
 
Giá như xuân, hạ, thu... và chỉ dừng ở đó, để sự thật mãi là điều bí ẩn, để bước chân em không lạc lõng trong mùa đông. Để anh và cô ấy... không phải là một phần kí ức trong em...
 
Giá như không có bốn mùa, và chúng ta chưa bao giờ bắt đầu, có lẽ sẽ tốt hơn bây giờ đúng không anh? 

Thursday, January 24, 2013

Đôi khi ta ngộ nhận về tình yêu


Đôi khi ta cô đơn, ta cần người để nói chuyện, ta tìm được kẻ đồng hành. Ta hàn huyên về cuộc sống với người ấy, cười đùa với người ấy. Rồi ta nhầm tưởng đó là tình yêu.

Có đôi lần trong đời, ta bắt gặp một người và cứ điên cuồng chạy theo người ấy, giữ người ấy lại bên mình, khóc lóc đau thương vì người ấy, tưởng như là tình yêuduy nhất của đời mình. Nhưng rồi tình cảm ấy lại phai nhạt theo thời gian, lúc ngoảnh đầu nhìn lại, ta nhận ra mình đã nhầm lẫn giữa thói quen và tình yêu. Ta thường mắc phải những sai lầm như thế, đặt nhầm tên cho những mối quan hệ, chỉ bằng cảm xúc nhất thời của mình…
Chúng ta thường tạo cho nhau những thói quen, để rồi đôi khi nhầm tưởng đó là hạnh phúc. Ta lao đầu theo những yêu thương mỏng manh mà cứ ngỡ đó là thứ tình cảm sâu sắc từ tận đáy lòng mình. Chúng ta gọi đó là tình yêu. Chúng ta dốc cạn trái tim mình vào đó, nhưng đến một ngày nhận ra, nếu không có thứ “tình yêu” ta tưởng "sống chết có nó" ấy, ta vẫn vui, vẫn lạc quan, vẫn nhớ thương, dành tình cảm cho những người khác. Nhiều lúc, ta tự làm tổn thương chính mình và người ấy mà thôi.
Đôi khi có một người đến với ta, quan tâm những lúc ta yếu đuối nhất, cần che chở nhất, khi ta vừa trải qua một mối tình đầy nước mắt và cảm thấy mất niềm tin vàotình yêu. Người ấy tiếp thêm cho ta hy vọng, nghị lực, người ấy như hiểu hết mọi góc khuất trong tâm hồn ta, rồi ta bỗng nảy sinh tình cảm với người ấy. Đó cũng chẳng phải là tình yêu đâu. Đó chỉ là niềm thương mến. Niềm thương mến đối với người thân thiết, với một người lấp đầy những trống rỗng, lướt qua miền sâu thẳm nhất để chữa lành vết thương lòng, nên ta vô tình ngộ nhận. Đừng đưa những cảm kích, lòng biết ơn để áp đặt vào tình yêu.
Đôi khi ta nhầm tưởng tình cảm giữa một người bạn thân khi họ luôn bên ta lúc ta mệt nhoài với những bộn bề cuộc sống là tình yêu. Hãy xem xét lại. Để đánh đổi một tình bạn lấy một tình yêu thì có thể, nhưng sẽ rất khó để đưa một tình yêu về một tình bạn. Liệu đó là tình yêu hay là những xúc cảm khi gắn bó dài lâu?
Đôi khi ta cô đơn, ta cần người để nói chuyện, ta tìm được kẻ đồng hành. Ta hàn huyên về cuộc sống với người ấy, cười đùa với người ấy. Rồi ta nhầm tưởng đó làtình yêu. Nhưng hai sự cô đơn ở gần nhau, lâu ngày, sẽ hóa thành một cái gì đó giống như yêu… chứ-không-phải-là-yêu!
Vậy nhưng, đôi khi những tổn thương mà ta gánh chịu khiến ta nghi ngờ vào mọi thứ, khi những hụt hẫng và vết cứa của những đổ vỡ đã qua khiến ta mất lòng tin vào tình yêu, ta không còn dám yêu nữa. Khi những cảm xúc len lói trong ta là thật, khi ta mong nhớ người ấy là thật, ta đau quay quắt khi nhìn thấy người ấy đau, ta vui như đứa trẻ khi thấy người cười, nhưng ta luôn tự lắc đầu nhắc nhở mình rằng đó không phải là tình yêu đâu. Ta sợ những vết trầy xước làm ta đau, ta sợ những điều xưa cũ lặp lại, ta từ chối yêu thương đến với mình. Nhận định rằng đó chỉ là tình cảm thoáng qua.
Nhưng ta ơi, phải làm sao khi ta yêu thương một người từ tận đáy lòng mình, quan tâm đến họ từ những điều nhỏ nhặt nhất, ta chỉ mặc định cho những thứ ấy là tình bạn, là tình thân? Ta hãy cứ sống thật lòng mình chứ đừng trốn tránh, tình yêu nào rồi cũng có lúc được nâng niu.
Ta luôn mắc phải những sai lầm như thế, đặt tên nhầm cho những mối quan hệ đi qua trong đời. Điều quan trọng là ta phải luôn đặt trái tim mình tỉnh táo và đợi chờ một thời gian vừa đủ để thấy người ấy có ý nghĩa với ta đến thế nào, đừng lầm tưởng tình bạn, tình thân thiết là tình yêu và ngược lại…

Hãy ôm em từ phía sau thật chặt nhé!


Không biết từ khi nào, em vẫn thích được ôm từ phía sau của một ai đó. Đơn giản không phải vì làm họ bất ngờ mà là vì có thể cảm nhận được nhiều thứ từ phía sau...

Người ta thích ôm từ phía sau để cảm nhận hơi ấm từ phía trước và
vì nghe nhịp tim của một ai đó rõ hơn...
 
Không biết từ khi nào, em vẫn thích được ôm từ phía sau của một ai đó. Đơn giản không phải vì làm họ bất ngờ mà là vì có thể cảm nhận được nhiều thứ từ phía sau...
 
Là để cảm nhận sự to lớn, sự che chở từ một ai đó ở phía trước...
 
Là để cảm nhận sự ấm áp, sự bình yên sau những ngày mệt nhọc và chờ đợi...
 
Là để cảm nhận nhịp đập của trái tim người phía trước một cách rõ ràng và sâu lắng hơn, nhịp đập của sự khoắc khoải, quan tâm, lo lắng, yêu thương...
 
Và để một ai đó ở phía trước biết rằng ở phía sau mình vẫn có một vòng tay ấm áp đang chờ đợi để được ta che chở, quan tâm. Dù phía trước mặt mình có là những đám sương mờ tịt vây kín và ta sẽ không còn nhận ra đâu là lối đi đúng đắn nữa thì chỉ cần biết ở phía sau vẫn còn có một vòng tay để giữ chặt, truyền cho ta nghị lực và sự mạnh mẽ để vươn lên và tìm được đúng hướng của mình...
 
Đã từ lâu em vẫn có sở thích ôm một ai đó từ phía sau, đơn giản bởi vì sau cái ôm đó, một ai đó ở phía trước sẽ quay người lại để ôm em vào lòng thật chặt.... 
 
 Hãy giữ em bằng một vòng tay quanh người em... anh nhé. Chỉ là một cái ôm đằng sau rất nhẹ mà thôi
 
Hãy ôm em từ phía sau thật chặt nhé! 1
Đừng ôm em từ phía trước...
 
Bởi em sẽ phải tựa đầu vào ngực anh và nghe tiếng tim anh thổn thức, em không muốn mình vỡ oà theo những nhịp tim đó... nhất là khi em nghe chúng đã sai nhịp...
 
Bởi em sẽ không thể nắm tay anh thật chặt thay vì vòng tay qua đôi vai rộng lớn của anh. Chưa bao giờ em ôm chúng trọn vẹn được cả.
 
Bởi đôi khi em sẽ khóc mà không muốn anh biết, chỉ vì em hay khóc vậy thôi. Nhưng mà nước mắt rơi vào áo anh thì làm sao mà giấu được nữa?
 
Bởi vì em không muốn chúng ta mãi nhìn vào nhau...
 
Điều quan trọng nhất là em cảm giác chông chênh khi ta ôm nhau như thế, vì anh cao hơn em mà, và em thì cứ phải nhón chân mãi để bằng anh được đấy thôi!
 
Hãy ôm em từ phía sau thật chặt nhé! 2
Nên hãy cứ ôm em từ phía sau..
 
Cho em biết em có một chỗ dựa, em có một "vòng tròn" quanh mình không có điểm bắt đầu và kết thúc...
 
Cho em nắm tay anh thật chặt để tin rằng chỉ cần nhỏ bé thế cũng đã là trọn vẹn!
 
Cho em khóc thoải mái mà không sợ ướt vai áo anh, để em sẽ lại hạnh phúc khi anh nhìn em, vì em có anh.
 
Cho em thấy con đường em đi sẽ luôn có anh dõi mắt nhìn theo, người bạn đồng hành của em.
 
Lúc này thì em cảm giác vững chãi lắm rồi, vì chả việc gì phải nhón chân để bằng anh nữa.
 
Em cứ là em, vậy đủ rồi anh nhỉ?
 
Thế nên, chỉ là một cái ôm phía sau rất nhẹ... anh nhé
 
Và nếu như mai này chúng ta có xa nhau, thì em cũng sẽ ko buồn đâu, bởi vì anh sẽ ôm cô ấy từ phía trước phải không anh?

Wednesday, January 23, 2013

Chỉ là... Em đang nhớ Anh thôi!


Nhớ… Mùa đông trong vòng tay anh như ôm cả mặt trời trong vòng tay ấm áp, kể anh nghe những câu chuyện vu vơ ...

Sáng nay, bước chân xuống đất, cảm nhận nền gạch, trời vẫn còn lạnh lắm cho dù hôm qua dự báo sẽ có nắng. Vội rút chân lại, chui mình vào chăn ấm, ngồi thu mình vào trong cái ấm áp của tấm mền, ôi sao ấm vậy, ấm như….. vòng tay của người ấy. Lại nhớ anh!
Nhớ… Những buổi sáng cố mèo lười ngủ thêm chút chút.  Để rồi đợi anh gọi dậy đi học. Những lúc ấy thật hạnh phúc biết bao dù hai đứa chẳng ở gần nhau...
Nhớ… Mùa đông trong vòng tay anh như ôm cả mặt trời trong vòng tay ấm áp, kể anh nghe những câu chuyện vu vơ ... Em im lặng lắng nghe và cố gắng ghi nhớ khoảnh khắc ấy khuôn mặt anh, nụ cười anh tất cả in đậm mãi trong em!  
Có anh dường như em quên đi mọi thứ, chẳng buồn phiền lo lắng. Anh mang cho em cảm giác bình yên. Hạnh phúc trôi qua êm đềm ...
Chỉ là... Em đang nhớ Anh thôi! 1
Nhớ… Con đường đầy lá và gió chúng ta đã từng dạo bước qua đây, con đường nồng nàn mùi lá khô thật đặc biệt, gió thổi những giai điệu mát lành, cõi lòng nhẹ nhõm và bình yên đến kì lạ, mặc cho gió cuốn đi hết những lo toan những mệt mỏi những bộn bề của cuộc sống, mặc cho gió cuốn đi cả nỗi lòng, cả chất chứa, phiền muộn...
Nhớ… Những buổi sáng sớm trong lành nắm lấy đôi bàn tay ấm áp của anh đi dọc con đường xung quanh Hồ Gươm, dòng nước tĩnh lặng không chút gợn sóng, sương phủ trên những cành cây già khẳng khiu ngã xuống mặt hồ yên ả, Hà Nội sáng sớm cầu Thê húc nghiêng mình bên tháp Rùa cổ kính lung linh dưới bóng nước đẹp như một bức tranh thủy mặc…
Chỉ là... Em đang nhớ Anh thôi! 2
Nhớ… Những buổi chiều bên anh, ngồi trong một quán trà đá ven đường nhìn dòng người tấp nập đi qua, ngồi trong quán cafe phố cổ ngắm những con phố xào xạc lá vàng rơi, những ngõ nhỏ gió xôn ùa về, vừa nhâm nhi tách cafe vừa nghe những khúc nhạc của cố nhạc sĩ họ Trịnh...
Nhớ... Những giai điệu ngọt ngào trong đêm như âm thanh của gió thoang thoảng bên tai em, anh chạm vào trái tim em tình cờ từ những bản nhạc ngọt ngào ấy, yêu “Người Hà Nội”, “Yêu mùa thu Hà Nội”, yêu “mùa hoa sữa” và yêu người con trai Hà Nội ấy hơn bao giờ hết.
Ừ... Nhớ, nhớ lắm chàng trai ạ!
Chỉ là cơn ngái ngủ của một buổi sớm mai, chỉ là chút rùng mình của hơi lạnh, chỉ là sự thèm muốn được nghe một tiếng đàn vu vơ, chỉ là chút nhớ mong một người nào đó chỉ là chờ đợi một chút dịu dàng của ai đó,chỉ là cơn gió thoảng, chỉ là cơn mưa bụi sao lại nhớ và mong chờ đến thế!
Hà Nội xa rồi những khoảng lặng không có gió. Chỉ là… Em đang nhớ anh thôi!

Tuesday, January 22, 2013

Yêu và Hiểu


Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có “duyên” thôi là đủ. Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.

“Kể cả khi chưa hiểu một người, ta vẫn có thể yêu người ấy.
Yêu hoàn toàn, dù hiểu chưa trọn vẹn”.
 
Nhưng yêu là một chuyện, biết cách yêu lại là một chuyện khác.
 
Khi ta yêu một người, thời gian đầu là nồng nàn, sôi nổi và đắm đuối nhất, cả thế gian dường như chỉ vỏn vẹn có hai người. Khi ta yêu một người, thời gian đầu cũng là lúc ta tin rằng, chỉ cần có tình yêu là đủ, mọi điều khác đều không quan trọng, không là gì cả.
 
Nhưng cùng với thời gian, mọi điều khác, từ những chuyện nhỏ nhặt nhất, cũng trở nên quan trọng dần lên, và tình yêu bắt đầu không còn là tất cả.
 
Thì đó là lúc cần có Hiểu.
 
Mỗi người chúng ta, dù nằm trong những mối quan hệ gắn bó mật thiết đến thế nào, xét cho cùng vẫn là những cá thể riêng biệt. Mỗi người sống một cuộc đời riêng của mình, với những nỗi niềm, khổ đau, hạnh phúc riêng. Nếu không hiểu tính cách của nhau, sẽ khó làm cho nhau vui. Nếu không hiểu tâm trạng của nhau, sẽ dễ làm cho nhau buồn. Nếu không hiểu nhau, sẽ không thể làm cho nhau hạnh phúc. Tình yêu khi không được thể hiện đúng cách, sẽ không còn vị ngọt, mà trái lại, trở nên gò bó, ngột ngạt.
 
Yêu và Hiểu 1
 
Mà khi yêu, ai cũng cần được hạnh phúc. Ai cũng cần được vui và làm người khác vui. Nếu yêu mà để cho nhau phải khổ, thì dù vô tình hay cố ý, đó cũng không phải là yêu. Người yêu nhau phải là người có thể sẻ chia, xoa dịu, làm vơi bớt nỗi khổ của nhau trong cuộc đời. Vì thế, người ta có thể yêu mà không cần hiểu. Nhưng để duy trì một tình yêu, thì bắt buộc phải hiểu. Khi yêu mà không hiểu, nhân danh tình yêu, người ta vẫn thường làm khổ nhau, và làm khổ chính mình.
 
Dù vậy, người với người hiểu nhau không dễ dàng gì. Phải mất hàng tháng, hàng năm, thậm chí cả cuộc đời để nhận biết được người bên cạnh mình cần gì, muốn gì. Điều quan trọng là phải cho nhau thời gian. Và đừng quên chia sẻ, cảm thông, mở cửa trái tim đừng để cho lòng mình chật hẹp 
 
Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có “duyên” thôi là đủ. Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.

Monday, January 21, 2013

Yêu xa...


Là những khoảnh khắc sẽ phải tự mỉm cười trấn an mình, và hỏi nhẹ câu thần chú kỳ diệu: "Có tin anh không nào?", để trái tim đập chậm lại xin lỗi, có chứ, sẽ không nghĩ nhiều nữa.

Yêu xa…
 
Là muốn gửi chút nắng ấm ở đây cho bên kia đỡ lạnh…
 
Là nói chúc ngủ ngon với người ta khi mình sắp sửa chào ngày mới…
 
Là tự biết chăm sóc bản thân và học cách lớn lên để người ta không phải lo lắng…
 
Là bớt đi nhõng nhẽo, nũng nịu vì ai đó chẳng thể ở bên mà dỗ dành…
 
Là những món quà dù ý nghĩa nhưng không thể trao vào đúng dịp…
 
Yêu xa…
 
Là lo lắng không biết giờ ai đó đang ra sao, là băn khoăn không biết người ta hôm nay đã làm gì…
 
Là dù đã khuya vẫn đợi một cuộc điện thoại thì mới yên tâm để ngủ thật ngon…
 
Là ghen tị với những người được thường xuyên gặp anh ấy…
 
Là ước mơ được đứng cạnh nhau và ngắm tuyết rơi trắng xóa cả mùa đông…
 
Yêu xa... 1
 
Yêu xa…
 
Là cái vuốt nhẹ lên màn hình laptop thay cho những nhớ thương đang cách ta cả nửa vòng trái đất…
 
Là chỉ được nhìn người mình yêu qua cái máy tính vô tri, là những tấm hình được chụp thường xuyên để ai kia biết mình đang làm gì….
 
Là nỗi chạnh lòng khó tránh khi cuối tuần dạo phố nhìn người ta tay trong tay, chợt nhớ về một ai đó đang say ngủ ở một khung trời khác, tay trái chợt tự nắm lấy tay phải, khẽ dặn lòng rằng “thời gian sẽ nhanh thôi…”
 
Là những yêu thương, nhớ nhung đong đầy gói ghém trong từng con chữ. Những tin nhắn, những dòng email, những câu status vội vàng dường như vẫn còn quá chật chội cho những lời trái tim muốn nói.
 
Là những lúc thấp thỏm, những đêm không yên và những ngày hạnh phúc nhạt. Khoảng cách thổi những cơn gió buốt vào tim và dẫn kẻ tử thù của tình yêu đến gõ cửa. Nghi ngờ. Nên có những khoảnh khắc sẽ phải tự mỉm cười trấn an mình, và hỏi nhẹ câu thần chú kỳ diệu: "Có tin anh không nào?", để trái tim đập chậm lại xin lỗi, có chứ, sẽ không nghĩ nhiều nữa.
 
Yêu xa... 2
 
Yêu xa…
 
Là thèm đến đắng lòng một bờ vai mỗi khi thấy trong mình mỏi mệt, là thèm một cái siết tay thật chặt khi gió mùa về trở rét…
 
Là chỉ biết nhắc nhau “mặc ấm nhé” mà không thể tới gần cạnh để ôm, là dặn dò nhau “nhớ giữ gìn sức khỏe” mà không thể ở bên mỗi khi người kia bị ốm…
 
Là những dỗi hờn tự nhiên mất đi theo không gian, nghĩ đến khoảng cách xa xôi kia bỗng thấy thương người ta nhiều hơn là giận dỗi…
 
Là mong ngóng những cuộc điện thoại đường xa, dù biết bấy nhiều thôi là chưa đủ…
 
Là giấu nhẹm đi giọt nước mắt tủi thân, buồn bã để người ở xa an lòng mà bước tiếp.
 
Yêu xa…
 
Là đợi chờ cùng đếm tháng, đếm năm; đếm những cách xa để mong một ngày gần lại…
 
Là những lời hứa, những cái ngoắc tay để cả hai đều được thấy yên lòng…
 
Là mong ước bước chân mình có thể dài cả ngàn cây số để được đến gần nhau…
 
Là niềm tin và tình yêu được đưa qua khắp nơi trên trái đất…
 
Là tự biết giấu nhớ thương, tự biết nhắc lòng mình về một ngày không lâu sẽ đoàn tụ…
 
Là tin mình, tin ai đó và tin vào tình yêu của cả hai…
 
Yêu một người ở xa…
 
Là gửi nhớ, gửi thương qua mây, qua gió…
 
Là có một người để đợi, là có một chốn để tìm về…
 
Là vẫn bình yên, hạnh phúc bởi có nụ cười, của một người ở xa!

Tuesday, January 15, 2013

Đám cưới người yêu cũ....


Em không phải là người có thể che giấu được cảm xúc thật của mình. Giữa lúc mọi người đang cười nói, em lại ngồi khóc" hu...hu...", mascara nhem nhuốc như con gấu trúc, có lẽ anh sẽ phiền lòng.

"Đám cưới anh, em sẽ ném một viên gạch thật lớn vào hôn lễ, đúng lúc anh trao nhẫn cho cô dâu", ý tưởng này xuất phát từ một clip ca nhạc em từng xem. Nhưng, viên gạch ném đi, lỡ ai đó bị thương, chắc chắn lương tâm em không phút nào yên ổn, lỡ làm anh bị thương, em sẽ thấy trái tim mình nhỏ máu. Viên gạch vô tình rơi vào cô gái đang mỉm cười trong khăn voan trắng kia, em có thấy nhẹ nhàng hơn không? Cô ấy cũng như em, cũng yêu anh bằng cả tâm hồn mình, chỉ có điều, cô ấy là người cùng anh đi đến suốt cuộc đời, còn em thì không thể.
 
Hay là em sẽ trang điểm thật xinh, ăn mặc thật đẹp, nở nụ cười thật tươi đến chúc phúc cho anh? Em sẽ bình thản như một người bạn, như một người chưa từng có những kỷ niệm ngọt ngào cùng anh, như một người chưa từng vì anh mà khóc âm thầm trong bao nhiêu đêm không ngủ. Em thích ý tưởng này nhất. Nhưng cảm xúc luôn phản bội lại em. Em sợ bắt gặp sự quan tâm trong mắt anh khi anh nhìn cô dâu, em sợ bắt gặp nụ cười hạnh phúc của hai người, thế nào em cũng khóc.
 
Em không phải là người có thể che giấu được cảm xúc thật của mình. Giữa lúc mọi người đang cười nói, em lại ngồi khóc" hu...hu...", mascara nhem nhuốc như con gấu trúc, có lẽ anh sẽ phiền lòng. Em nhớ đến một câu hát trong Mộng uyên ương hồ điệp "Xưa nay chỉ thấy người nay cười, có ai thấy người xưa khóc đâu", hoặc giả, mọi người đều muốn nhìn thấy nụ cười cô dâu, có ai muốn phải nhìn thấy những giọt nước mắt của "người yêu cũ" của chú rể.
 
Đám cưới người yêu cũ.... 1
Đám cưới anh, em sẽ đến cùng người con trai đang theo đuổi mình, để có ai đó sánh vai đi bên em, để những người bạn chung của chúng ta không phải nhìn em với con mắt cảm thông, ái ngại. Nhưng, em lại không thể để cho sự ích kỷ và hiếu thắng của bản thân làm tổn thương một người luôn quan tâm đến em, luôn ở bên em, đưa khăn giấy cho em những khi em khóc vì anh.
 
Đám cưới anh, em sẽ uống rượu thật nhiều bởi em không thể phớt lờ sự quan tâm thái quá của những người bạn từng biết về mối quan hệ của anh và em, bởi em không thể không nhìn thấy nụ cười viên mãn của cô dâu và ánh mắt rạng ngời của chú rể. Nhưng khi anh đi, em đã tự hứa với lòng mình phải luôn mạnh mẽ. Em đã học được bài học cần yêu thương chính mình trước khi đòi hỏi sự quan tâm và yêu thương từ người khác. Anh vẫn nói: "Anh muốn luôn nhìn thấy em như ngày đầu chúng mình gặp gỡ, dịu dàng và cứng cỏi, bình yên và sâu lắng".
 
Đám cưới người yêu cũ.... 2
 
Thực ra em vẫn chỉ là một con bé nhát gan, một con bé đôi khi chẳng dám đối đầu với sự thật. Khi vết thương trong trái tim còn chưa thành sẹo, em chọn giải pháp an toàn là không nhìn, không thấy, không biết.
 
Đám cưới anh, em không trang điểm thật xinh, không uống rượu, không gây gổ cũng không im lặng bởi em ở nhà, ngồi viết blog, bận rộn với những việc chẳng đáng bận rộn cho qua một ngày. Dù sao, em từng mơ giấc mơ làm cô dâu, đi bên anh trong một ngày nhiều nắng như hôm nay...

Thursday, January 10, 2013

Là vì... Em yêu Anh!


Tình yêu tự bản thân nó tạo ra những cảm xúc riêng biệt, những cảm xúc mà chỉ khi đứng trước anh thì em mới cảm nhận nó được một cách đầy đủ và trọn vẹn nhất.

Em yêu anh …
 
Anh luôn ở gần bên em mỗi khi em buồn giận, thậm chí gắt gỏng vô cớ với anh. Cái cách anh chọc em cười, chúng rất ngộ nghĩnh và cực kỳ thông minh.
 
Nụ cười của anh làm cho tim em loạn nhịp.
 
Em yêu anh…
 
 Anh luôn tôn trọng cá tính và sở thích của em dù em có những thú vui thật “quái gỡ”. Anh luôn cho em những lời khuyên nhưng cũng cho em cảm giác tự chủ với “quyền quyết định của em”. Anh gọi tên em bằng một cái nick thật đáng yêu mà theo anh nói “chỉ lưu hành nội bộ”.
 
Em yêu anh …
 
Anh biết lúc nào giản dị, lúc nào nên chải chuốt. Đi với anh, em luôn cảm thấy tự hào là người yêu của anh. Anh nắm tay em nhẹ nhàng khi đi trên đường, hay cái siết tay thật chặt lúc tiễn em về nhà. Anh lắng nghe những câu chuyện không đầu không đuôi em kể hàng giờ mà không phàn nàn lấy một câu.
 
Là vì... Em yêu Anh! 1
Em yêu anh…
 
Anh cho em một cảm giác an toàn thật sự, dù có cô nàng xinh xắn nào xuất hiện trước mắt anh thì em cũng chắc chắn rằng ánh mắt của anh luôn hướng về phía em, ánh mắt chỉ giành riêng cho mình em.Anh thông cảm cho mỗi lần em “say nắng”. Để khi tỉnh lại em lại thấy ai mới là người mình yêu. Khi em đau đớn, thất vọng thì anh là người đến lau những giọt nước mắt cho em.
 
Và cuối cùng để em biết em yêu anh vì anh luôn chính mình, không lẫn lộn vào bất cứ một ai, là vì Em yêu Anh!
 
Bấy nhiêu đó lý do đã đủ để anh biết em yêu anh chưa ?

Wednesday, January 9, 2013

Em cũng biết ghen đấy nhé!


Em rất hay ghen anh ạ. Nhưng trên cả việc hay ghen, em còn có lòng tự trọng và niềm kiêu hãnh của một đứa con gái “bị xem” là tự tin nên em ít khi thể hiện cái thói ghen tuông của mình ra mặt.

Ghen không phải là yêu.
Ghen là cảm giác muốn sở hữu.
Tuy nhiên, trong tình cảm, ai dám chắc rằng muốn sở hữu không phải là một phần của tình yêu? 
  
Em rất hay ghen anh ạ. Nhưng trên cả việc hay ghen, em còn có lòng tự trọng và niềm kiêu hãnh của một đứa con gái “bị xem” là tự tin nên em không bao giờ hoặc ít khi dám thể hiện cái thói Hoạn Thư của mình ra mặt.
 
Tất cả mọi người nhìn vào em, đều nói em không biết ghen. Một cô gái quá tuyệt vời và “thoáng” làm sao, có thể ngồi bàn ra bàn vào những chủ đề nóng bỏng đầy hứng khởi. Ai yêu cô ấy thì sướng quá rồi, được chăm như chăm em bé, được chiều như chiều baby và lúc nào cũng tâm lý, chả tranh cãi bao giờ, không ghen tuông và luôn tôn trọng đối phương triệt để.
 
Nhưng thực ra đó là bề ngoài em tỏ ra như thế, vì em sĩ mà. Mọi thứ về em đều đúng, người ta tả rất không sai, chỉ có một điều sai, là em không phải ko biết ghen, mà em ghen thâm, ghen ngầm, ghen âm ỉ. 
 
Em sẽ rất khó chịu nếu anh nhìn một cô gái. Nhưng em sẽ không nói ra mà thay vào đó em sẽ cười và nói rằng: “Cô ấy xinh nhỉ?” Rồi cùng anh bình luận hỉ hả ( nếu anh muốn ) rằng thế nọ thế kia.
 
Em sẽ rất bực mình nếu biết anh đang tán tỉnh hoặc tỏ ra thân thiết với ai đó kể cả là nam hay nữ, trừ em ra ( tất nhiên).
 
Em có thể ghen cả với đội bóng anh thích, em sẽ ngồi với bộ mặt hậm hịch, theo dõi hết cúp C1 không phải vì thích bóng đá mà chỉ vì em ghen. Nếu anh thích Chelsea, em sẽ ngồi xem để trù cho Chelsea thua đi. Hay nếu anh thích MU, mặc dù e cũng thích đội đó lắm đấy, nhưng không thể ko xem nó là kẻ thù, khi anh quyết tâm để wallpaper hình đội bóng mà vắng cái mặt của em. Bởi vì với em, nếu anh thích nó, thì nó là cái gì, em cũng sẽ xem nó như … tình địch. Ôi nhưng anh hãy cứ thích bóng đá đi, thích đội gì cũng đc, em sẽ giả vờ ko ghen với mấy thằng mặt quần đùi đến bẹn, chạy lon ton tranh trái bóng tròn .
 
Em cũng biết ghen đấy nhé! 1
 
Và em cũng chả thèm giấu giếm nữa đâu, em luôn tỏ ra friendly với người yêu cũ của anh ( nếu tình cờ gặp, hoặc là nghe anh kể ), nhưng em sẽ ghét cô ta cực kỳ, ghét không lý do gì hết, chỉ đơn giản là vô cùng ghét, vì cô ta đã được phép sở hữu anh trước em. Nói ra điều này thì em đã lật bài ngửa mất tiêu rồi. Sau này ko dở trò thân thiết với những cô tình, cô bồ của anh được nữa. Buồn ghê. Nói trắng ra thì nói cho hết nha, mỗi lần nhìn người yêu cũ của anh, em ko muốn moi gan móc tim, rạch mặt thì hơi phí, nhưng em lại luôn cười cái nụ cười như mùa thu tỏa nắng ấy chứ. Sợ chưa?
 
Anh đừng lo sợ nhé, em chỉ dọa anh tí thôi. Em là người biết nghĩ mà, muốn người em yêu được vênh mặt với cuộc đời. Đi với anh, anh đừng ghen nếu em chăm lo cho bạn anh, quan tâm đến gia đình anh, và thân thiện với những người xung quanh anh. Bởi vì em muốn người em yêu luôn tự hào khi có em, và nhận được những lời khen vì đã yêu một cô gái thật tuyệt vời.
 
Ghen tuông là một trò chơi của cuộc đời, nó sinh ra để cho người ta tự dằn vặt. Em sẽ không bao giờ để sự ghen tuông lộ ra trên khuôn mặt, chỉ đặt nó trong lòng thôi.
 
Nhưng anh à, anh sẽ chẳng bao giờ thấy sự ghen tuông ấy, thể hiện ra trên khuôn mặt hay hành động của em. Em sẽ luôn cười tươi như hoa và tỏ ra bàng quan cực kỳ với những gì mà anh tập trung chú ý. Em sẽ chẳng buồn liếc mắt tới anh khi anh đang xuýt xoa khen một cô gái nào, càng “giả vờ” cực kỳ siêu khi anh đang lượn lờ comment ảo tung chảo ( nếu có ). Thực ra lúc đó em ghen lắm đấy, nhưng mà chẳng lẽ lại nói là em ghen à? Sĩ diện để đâu? No no
 
Em thích trong mắt mọi người, và cả anh nữa, em là một cô gái hết sức bình tĩnh. Có lẽ em muốn mình như vậy. Thỉnh thoảng em còn nói những câu rất cứng như: Em không bao giờ ghen . hoặc. Anh mà ghen là anh mất em đấy!
 
Em cũng biết ghen đấy nhé! 2
 
Nhưng anh à, thực ra không phải vậy, em rất hay ghen và em cũng đôi khi rất thích nhìn anh ghen. Thích cái cảm giác anh càu nhàu về việc sao em lắm thằng tán thế, thích ra vẻ là em cũng thích mấy thằng đang để ý tới em lắm cơ, để cho anh tức  lên ấy.
 
Đối với em, sự hậm hực của anh khi ghen rất đáng yêu. Vì em biết anh là đàn ông, anh cũng sẽ không thoát khỏi tính sĩ diện bản chân của nam giới, luôn tỏ ra ta đây rộng lượng và ứ cần đếch thèm. Anh sẽ bứt rứt vì ghen nhưng ko dám thừa nhận thẳng, cứ lằng nhà lắng nhằng dò hỏi rất vu vơ.
 
Những lúc anh ghen mà ko dám nói ra, anh thực sự đáng yêu lắm. Em muốn nhảy lên nhắm tít mắt và ôm anh thật chặt, eo ơi, sao dễ thương và trẻ con thế này?
 
Chúng ta đều là những người đặt niềm kiêu hãnh lên trên cả sự ghen tuông mù quáng. Điều đó làm chúng ta trở nên thực sự rất buồn cười. Không dám thừa nhận là mình quan tâm đến đối phương nhiều lắm và muốn sở hữu họ cưc cực kỳ. Vậy thử hỏi, ghen hay không ghen thì mù quáng hơn nào? ;)) 
 
Bởi vì người ta cứ bảo và người cứ dạy chúng ta rằng, khi yêu đừng nên ghen tuông làm gì. Người ta cứ nói, chỉ những người thiếu tự tin thì mới hay ghen và thế này thế nọ.
 
 
Thế nên nếu ghen một chút xíu thì cũng đáng yêu chứ sao? Ghen một chút xíu để cho anh biết em muốn có anh nhiều và em yêu anh lắm lắm.  hahaha, cũng trẻ con buồn cười lắm, cũng ngờ nghệch ngu ngơ hơn nhiều cái vẻ cứng rắn, phớt đời mà cô ấy hay thể hiện ra đấy.
 
Giá như thọc tay vào cuộc sống của người khác khi mình yêu họ là một việc đáng hoan nghênh, thì em sẽ ko ngại ngùng công khai sự hậm hực vì tình ko giới hạn của mình.
 
Nhưng, trên cả ghen tuông và sự cắn xé bản thân ấy, em biết rằng anh cần có một cuộc sống riêng. Tạo cho anh một khoảng không gian riêng là cách để anh tìm về bên em khi mệt mỏi. Em không ghen để anh có thể nói những gì anh nghĩ, chia sẻ những việc anh làm mà không sợ em oang oang bắt lỗi. Em không tỏ ra quá quan tâm tới những gì anh nói, để anh không cảm thấy lúng túng khi trót nói sai.
 
Nhiều lần em biết rằng anh nói dối, em cũng không cố chứng minh là anh đang dối trá để làm gì. Lời nói dối đôi khi cũng chẳng lấy gì làm “nguy hiểm”. . Nhưng thói quen giả vờ không biết những thứ đã biết, là cách em triệt tiêu được cảm giác quá đỗi nguy hiểm củai anh.
 
Nhưng thực lòng, em không muốn anh nói dối em đâu. Lời nói dối vô hại thôi nhưng cũng làm em buồn rầu, bởi vì anh nói dối là anh đã không tin em thì phải? Em chẳng ngại là một cái thùng nước gạo, cho anh dạo qua đổ bớt nỗi ưu phiền… nhưng trước tiên, anh phải thành thật với em mới được.
 
Ghen làm cho con người ta rất hèn nhưng em sẽ trèo lên cái hèn ấy. Thế nên, cho dù em nói rất cứng, em cười rất tươi, tỏ ra rất bình thản, thì thỉnh thoảng anh hãy dùng sự nhạy cảm của một người đàn ông tinh tế, để biết được điều gì có thể làm em buồn, thứ gì có thể khiến em vui và việc nào có thể cho em cực kỳ sung sướng. Bởi vì anh, nên em đã cố gắng, chống đối với thói xấu của chính mình. Nên đôi khi sự tinh tế của anh lại là phần thưởng vô cùng to lớn cho sự quan tâm của em đến với anh!

Tuesday, January 8, 2013

Nếu em không phải là tình đầu…


Em là tình đầu, là thiêng liêng phút đầu biết yêu, biết rung rinh lỡ nhịp, là khờ dại những thương yêu bé nhỏ người trao…

Có bao người đi qua nhau mà biết sẽ cạnh nhau cho đến hết? Có bao người đi qua nhau mà biết người đó chính là… của nhau?
 
Người ta dặn nhau phải yêu như lần đầu được biết mùi men say của tình ái…, phải yêu như lần đầu, được biết đến… tình yêu….
 
Dù cuộc tình nào cũng tha thiết như nhau. Dù nỗi đau nào… cũng mênh mang như ngược chiều gió quất. Dù nỗi nhớ nào cũng dài như bãi cát, dù niềm thương nào cũng rộng như biển khơi…
 
Người gọi em là “lần đầu trái tim biết thổn thức”… 
 
Người gọi em là “tình đầu”,  “tình đậm”, “tình sâu”…
 
Nếu em không phải là tình đầu… 1
 
Nếu em không phải tình đầu, người có vẫn yêu em bằng những trong trẻo, hồn nhiên của một thời trái tim chưa nếm mùi chua xót?
 
Nếu em không phải tình đầu, người có vẫn yêu em bằng tha thiết, bằng chân thành, bằng lý trí xốc nổi và bằng cả con tim?
 
Nếu em không phải tình đầu, người có vẫn yêu em bằng một trái tim không có mùi xưa cũ… Một trái tim chẳng biết bao nhiêu là đủ… Một trái tim chẳng biết mãi mãi là không bao giờ…
 
Nếu không phải tình đầu, người có yêu em bằng những lời thề hẹn? 
 
Có yêu em bằng tất cả những gì người có và học cách giữ em lại bằng chính những gì người đã cho…
 
Nếu không phải tình đầu, người có học cách bỏ rơi em như người vốn dĩ? 
 
Nếu không phải tình đầu, em sẽ phải chạy đua với một người con gái khác trong tâm trí người nữa, đúng không?...
 
Lặng lẽ những mảnh tình đi qua, chúng ta, mỗi người giữ lại cho mình một chút… Em là nước mắt, người là cơn say.
 
Thảng thốt những vụn tình vừa rơi, chúng ta, mỗi người lại xa nhau thêm từng phút… Em là cánh diều đứt gió, người là mây trời lãng đãng vô định bay.
 
Nếu em không phải là tình đầu… 2
 
Tình đầu rồi cũng qua, em mãi là tình đầu như người vẫn thế…
 
Có ai còn đếm những âm thầm đớn đau nơi trái tim đã hằn từng vết xước… Có ai còn đếm những nồng say nơi khóe mắt, khi một người cất vội từng bước để ra đi…
 
Có những cuộc tình, sao qua chớp nhoáng. Có những chuyện tình, sao vội đứt quãng, người ơi?
 
Em là tình đầu, là thiêng liêng phút đầu biết yêu, biết rung rinh lỡ nhịp…
 
Em là tình đầu, là khờ dại những thương yêu bé nhỏ người trao…
 
Em là tình đầu, nhưng người ta mới là tình cuối…
 
Em là tình đầu, nhưng không phải tình mãi mãi… người đợi em…
 
Nếu không phải tình đầu, người có biết là sẽ có những… tình sau…

Thursday, January 3, 2013

Đừng lấy người như em...


Vì em không hoàn hảo. Nếu như anh vẫn mong “cải tạo” em thành một con người khác, anh sẽ mau chóng chán em tới tận cổ: Em cứng đầu, em ồn ào, em … Chẳng phải những điều đó từng khiến anh bị cuốn hút sao?

Vì anh không phải mối tình đầu của em...
 
Những chàng trai ấy đã đến, đã đi, mang cho em nhiều tiếng cười và cũng lấy của em không ít nước mắt. Nhờ họ mà em trưởng thành, nhờ họ mà em vẫn chưa lấy chồng cho tới khi gặp anh. Trước khi dằn vặt em về những mối tình đã qua, sao không tự hỏi mình, anh đã ở đâu trong quãng thời gian đó?
 
Đừng lấy người như Em... 
 
 Vì em vẫn còn ham chơi lắm. Thỉnh thoảng, em sẽ đi chơi với lũ bạn cũ, bỏ mặc anh xoay sở trong vài ngày. Cuối tuần, em chẳng đòi đi câu cá cùng anh, nên anh cũng đừng ngạc nhiên thấy em tung tăng váy áo đi xem phim một mình. Chuyện hết sức là bình thường. Ai cũng cần không gian riêng.
 
Đừng lấy người như em... 1
 
 Đừng lấy người như Em... 
 
 Vì em không biết ghen. Khi yêu, em đặt lòng tin vào người đàn ông của mình, em không thích tự hành hạ bản thân vì những điều bóng gió vớ vẩn. Em quá chán cảnh hai, hay vài, người phụ nữ tranh giành tình cảm của một thằng đàn ông (mà em chắc chắn rằng không xứng đáng) Em sẽ yêu anh, chân thành, chừng nào anh còn xứng đáng với tình yêu của em. Còn nếu phát hiện ra điều khuất tất sau lưng em thì … “người yêu ơi vẫy tay biệt ly, em thênh thang trên con đường dài” Không có dọa nạt gì hết đâu, em hứa!
 
 Đừng lấy người như Em... 
 
 Vì em không phải “bà nội trợ” hoàn hảo. Em ghét việc giặt là, lẽ dĩ nhiên, anh sẽ phải nhận lấy, nếu muốn có quần áo sạch, phẳng phiu mà mặc. Em gợi ý là anh nên sắm sẵn máy giặt. Một ngày của em cũng chỉ có 24h. Chẳng có lý do gì, sau 8h công sở, em lại phải sấp ngửa đi chợ nấu cơm, lau nhà, rửa bát, dạy con học, etc. Trong lúc anh, đóng vai ông chủ, vểnh râu ngồi xem bóng đá.
 
Tất nhiên, em không dã man tới độ share đều trong những lúc anh ốm, nhưng tinh thần chung là như thế. À, em cũng biết vào bếp, dù đôi khi đặt cơm quên bật nồi, nấu canh hơi bị mặn, kho cá hơi bị cháy … Nhưng anh ạ, những lúc như thế, chớ dại mà chê bai, có thể em sẽ cho anh làm luôn, xem có xuất sắc bằng em không đấy!
 
Đừng lấy người như Em... 
 
 Vì người khác chọc ngoáy, vì bố mẹ anh giục cưới… Hôn nhân không phải trò đùa hay để vui lòng người khác. Bởi nếu không, nhất cử nhất động của em, đúng chưa chắc đã được khen, sai thì: “Sao ngày xưa tôi ngu dại rước cô về”, em chả tin nổi là anh ngu đâu. Ví dụ thế. Nếu có quyết định lấy em, thì xin anh, hãy vì mình trước nhé.
 
Đừng lấy người như em... 2
 
Đừng lấy người như Em... 
 
 Vì những đồng tiền anh khó nhọc kiếm ra, sẽ tự dưng chui vào túi con bé Vợ. Nhưng này, chớ tưởng em cần tiền của anh. Em cũng được ăn học đầy đủ, cũng có việc làm tử tế, em kiếm đủ để “nuôi thân béo mầm”, mỗi năm đi chơi vài ba chuyến. Cái khoản mà anh vỗ ngực khai là “đưa vợ” ấy, một xu em cũng không tiêu vào. Đơn giản là để anh có trách nhiệm với gia đình và tích lũy cho tương lai.
 
Đừng lấy người như Em... 
 
 Vì em không hoàn hảo. Nếu như anh vẫn mong “cải tạo” em thành một con người khác, anh sẽ mau chóng chán em tới tận cổ: Em cứng đầu, em ồn ào, em … Chẳng phải những điều đó từng khiến anh bị cuốn hút sao? Đừng cố gò em vào cái khuôn chuẩn mực. Nếu anh thích phải ngoan ngoãn như cô A, nấu ăn ngon như chị B, chăm con giỏi bà C… thì anh nên cưới một trong những người đó, không phải em!
 
 ...
 
Đừng lấy người như Em... 
 
 Vì em đã xấu lại còn điêu và kiêu nữa. Đương nhiên là xấu, nếu xinh em đã đi thi hoa hậu lâu rồi. Hẳn nhiên là điêu, ai đọc note này cũng thấy, điêu quá đi ấy chứ! Còn kiêu ư, tại sao em lại không có quyền?
 
Đừng lấy người như Em... 
 
 Em đã nói rồi đấy nhé!