Google+ Blog tình yêu, những câu chuyện tình yêu đẹp, lời muốn nói 2013 | lời trái tim muốn nói

Friday, December 13, 2013

Đông về rồi, sao mình chưa nắm lấy tay nhau?

Những ngày cuối năm, rét buốt, mưa lạnh, lễ hội quây quần. Chúng ta lạc ở đâu sao vẫn chưa thể tìm thấy nhau?

Trời co mình ủ buốt, em và anh co mình trong một mối quan hệ không thể gọi tên. Đôi khi chỉ là một chiều lững thững trên phố, với ánh đèn phủ mờ tâm trạng, bụi bay vào mắt, nhòe nhoẹt nước, em run vai khóc nấc cho một chuyện tình buồn.

Người ta vẫn bảo với nhau rằng, ở trong một mối quan hệ không rõ ràng thật tốt. Có thể đến bên cạnh nhau khi cần, được đan tay nắm tay, được tựa vào nhau để sống, được quan tâm chăm sóc, cũng được phép hững hờ, được phép trong tay với những người khác ngoài lề cuộc sống,… Như thế, quá dễ dàng để yêu thương. Và không sợ bị tổn thương. Bởi, có là gì của nhau đâu? Nhưng đấy là người ta nói thế, người ta cũng chỉ là người ở ngoài nhìn vào những kẻ ở trong mối quan hệ hời hợt lướt qua mà phán xét vậy thôi. Thường thì, người ở ngoài muốn nhảy vào, người bên trong lại muốn chạy ra.

Em đủ cô đơn để hiểu, có những lúc cảm thấy tâm hồn mình như già nua vì chờ đợi. Chờ đợi một người vốn không thuộc về mình, chờ một trái tim không chỉ dành cho riêng mình một chỗ đứng, là điều khó khăn đến nhường nào. Những khoảnh khắc đợi chờ ấy khiến tuổi trẻ già nua, khiến tình yêu trong em như chết héo. Những khoảnh khắc đợi chờ ấy, người yêu nhau không tài nào biết được, vì chúng mình đâu phải là người yêu của nhau, chỉ là hờ hững với nhau thôi.
 
Đông về rồi, sao mình chưa nắm lấy tay nhau? 1
Em đủ yếu lòng để hiểu, có những lúc cảm thấy lạc lõng trong những mối quan hệ lớn nhỏ không thể gọi tên. Ngoài em ra còn có vô vàn người con gái khác, giống như việc ngoài nắm lấy tay em, tựa vào vai em, yêu thương em, anh còn vô vàn cô gái khác cũng mặc định không danh phận giống như em. Rồi em thắt lòng, tự hỏi, một mối quan hệ không rõ ràng, nhập nhằng giữa yêu và thương, giữa quyền lợi và trách nhiệm, có gì hay ho mà người ta ca tụng nhiều đến thế?

Những ngày cuối năm, rét buốt, mưa lạnh, lễ hội quây quần. Chúng ta lạc ở đâu sao vẫn chưa thể tìm thấy nhau? Chúng ta loay hoay bởi những dòng người xuôi ngược, những cảm xúc không thể gọi thành tên. Mùa sum họp, mình có là gì trong lòng người ta đâu mà cho nhau một chỗ đứng? Mùa yêu thương, mình có là gì trong tim người ta đâu mà tìm một chốn yêu?

Em chỉ ước, nếu có thể, chúng ta không phải vùng vằng giữa đi và ở. Suy cho cùng, một mối quan hệ không thể gọi tên mới chính là mối quan hệ dễ làm cho người ta tổn thương nhiều nhất. Không chỉ vì không thể trọn vẹn yêu thương, mà vì cả khi rời xa chúng ta cũng quên mất rằng quá khứ chưa từng đặt một danh phận nào cho nhau. Người thương hay người yêu? Hay là người đi bên lề cuộc sống?
 
Thế nên anh à, đông về rồi, sao chúng mình chưa nắm lấy tay nhau?

Wednesday, December 4, 2013

Thành công thì thế nào, thất bại thì đã sao?

Thành công và thất bại, tưởng như là hai khía cạnh đối lập, nhưng lại luôn song hành cùng nhau. Biết vươn lên sau thất bại chính là một loại thành công, còn sau khi thành công mà dễ dàng buông bỏ thì đó chính là thất bại.

Tôi có một anh bạn, sau khi biết mình thi trượt đại học, đã tự tử. Tất cả mọi người thân bên cạnh, cả bạn bè thầy cô đều bàng hoàng. Căn bản không phải vì bởi anh ấy kém cỏi, mà bởi vì anh ấy chịu thua bản thân mình, chịu thua cả những vấp váp đầu đời, chịu thua cả những ánh mắt từ những người khác.
 
Khi đó, thất bại đã chi phối toàn bộ sinh mệnh. Và thành công đột nhiên chính là điều quyết định việc con người ta có thể sống, còn thất bại lại khiến người ta mất dần lý do để sống. Những nỗi lo ngại về thất bại và thành công lớn dần, để rồi có những cái chết như thế!
 
Người ta vẫn băn khoăn mọi nỗi thành công hoặc thất bại trong cuộc đời mình. Có người lấy đó làm thành tích, cũng có người lấy đó làm niềm vui, có người lấy đó để tự mãn, cũng có người coi đó chỉ là những niềm vui nhỏ nhặt, để nó không ảnh hưởng quá nhiều đến cuộc sống.
 
Thật ra, thành công hay thất bại chỉ là một phần nhỏ của cuộc sống, chứ không phải giữ vai trò quyết định toàn bộ cuộc sống. Có biết bao thứ quan trọng hơn, chỉ tiếc là thái độ của mọi người dành cho nó khác nhau. Đến độ, nó sắp trở thành chuẩn mực quyết định giá trị con người mất rồi!
 
Nhưng bạn biết không, chúng ta làm gì có thể sống hai lần? Tại sao chúng ta luôn lãng phí cuộc đời tiêu xài vào cảm giác thắng thua. Thành công hay thất bại âu cũng chỉ là một cái đích để phấn đấu, chứ không phải là cái để bạn sẵn sàng mang tính mạng hay cả cuộc đời để đánh đổi.
 
Thành công thì thế nào, thất bại thì đã sao? 1
Bởi vì sẽ có lúc bạn nhận ra, chúng không phải là toàn bộ cuộc đời mình.
 
Cuộc đời mỗi người có rất nhiều giá trị, cũng có rất nhiều lý do để bạn sống, và cảm thấy hạnh phúc, chứ không nhất thiết phải mãi chìm đắm trong thành công và thất bại, để rồi bị nó chi phối hoàn toàn.
 
Bạn không thể vì hôm nay thất bại một lần mà từ bỏ toàn bộ cuộc đời mình, cũng không thể vì thành công đến quá dễ mà tự cho rằng mình hơn người khác. Đừng khiến chúng điều khiển cuộc đời bạn, mà hãy tìm cách điều khiển chúng theo ý mình.
 
Thành công và thất bại, tưởng như là hai khía cạnh đối lập, nhưng lại luôn song hành cùng nhau. Biết vươn lên sau thất bại chính là một loại thành công, còn sau khi thành công mà dễ dàng buông bỏ thì đó chính là thất bại.
Nhưng, cũng xin đừng vì thế mà lãng phí toàn bộ cuộc sống của mình bởi thành công hay thất bại, cuộc sống có nhiều thứ quý giá hơn nhiều, đâu chỉ có tranh đấu, đâu chỉ có hơn thua. Có người phấn đấu cả đời chỉ để thăng tiến, cũng có người phấn đấu cả đời chỉ để làm được những điều mình thích, hoặc yên lặng, kiên trì tiến gần đến với ước mơ.
 
Đôi khi chúng ta luôn tự hỏi, hạnh phúc trong cuộc đời mình là gì, nhiều người sẽ trả lời là thành công, là có một người yêu thương mình hết mực, có một gia đình vững chãi để an toàn trở về. Thế nhưng có một đáp án vô cùng giản đơn, hạnh phúc là chỉ cần được sống, và cảm thấy hạnh phúc mà thôi.
 
Là lúc vấp ngã, đơn giản là biết đứng dậy, lúc đạt được ước mơ thì mỉm cười thanh thản. Lúc được yêu thương thì phải trân trọng yêu thương. Lúc cho đi yêu thương, cũng đừng nghĩ nhiều đến chuyện trả lại. Chỉ cần mọi thứ được nâng lên trân trọng trong tim, sẽ là lúc bạn nhận ra, tất thảy điều cần làm nhất trong đời là gì.
 
Thành công thì thế nào, thất bại thì đã sao? 2
Thành công thì thế nào, thất bại thì đã sao?
 
Chẳng sao cả, thành công thì tiếp tục phấn đấu để thành công, thất bại thì lấy dũng khí để làm lại. Coi mọi chuyện nhẹ nhàng hơn, không phải cuộc đời sẽ tốt hơn sao?
 
Thái độ sống quyết định rất nhiều đến tâm trạng khi sống. Chỉ cần cảm thấy sống tốt, như vậy đã là thành công lớn nhất rồi.
 
Đừng mãi chìm đắm trong nỗi buồn thất bại, cũng đừng sợ người khác cho rằng bạn kém cỏi. Nói với họ rằng, thành công của tôi chỉ là đến muộn hơn mà thôi!
 
Ai nói với bạn, cuộc đời chỉ cần trải qua một lần thành công, một lần thất bại?
 
Rất nhiều, thế nên hãy lấy dũng khí để đối diện, đừng trốn tránh, cũng đừng sợ hãi. Đôi ba lần vấp váp, đôi ba lần thất bại, là sẽ có một lần thành công thôi.
 
Mà thành công khi ấy, còn có giá trị hơn rất nhiều lần. Bạn có dám tin không?
 

Tuesday, December 3, 2013

Còn yêu sao lỡ buông tay?

Lỡ một lần, là lãng phí một đời. Những gì đã vứt bỏ, có tìm cách co kéo lại cũng chẳng thể vãn hồi. Vẫn còn yêu thương nhau mà đành tâm buông bỏ thì chắc chắn sau này sẽ chỉ mang hối tiếc không nguôi.

Dẫu cho vẫn hờn giận nói rằng, chẳng thà chia tay nhau đi, nhưng những lời nói trong lúc tức giận đâu được tính là những lời xuất phát từ đáy lòng. Chỉ xin rằng, khi vẫn còn yêu, thì đừng buông tay nhau.
 
Người nói với tôi rằng người đã mệt mỏi, chút ngọt ngào của tình yêu chớm đầu tan biến, kéo lại hiện thực phải đối diện quá khốc liệt. Những khuyết điểm của đối phương cùng quá nhiều tính xấu chạm vào nhau tạo thành những trận cãi vã. Chúng ta đã hơn một lần nói rằng hay là chia tay.
 
Bạn bè nói với tôi, tại sao yêu nhau mà cứ phải giằng co mãi như thế, chia tay để cho cả hai dễ thở, như thế có phải tốt không?
 
Thế nhưng chẳng ai hiểu, vẫn còn yêu nhau thì sao có thể dễ dàng chia tay như thế? 
 
Còn yêu sao lỡ buông tay? 1
Mọi cuộc gây gổ rồi cãi vã, những mâu thuẫn cỏn con vặt vãnh trong cuộc sống hẳn nhiên chỉ là chút gia vị, rồi chúng ta còn sẽ phải đối mặt vỡi quá nhiều sóng gió to hơn. Ấy vậy mà chỉ bằng những hao tổn nhỏ xíu, lòng tự trọng của bản thân bất chợt vươn mình, thế là chia tay nhau vậy sao?
 
Tình yêu có được đâu phải dễ, trong trăm ngàn người đi lướt qua nhau mới có thể tìm được ai đó trao gửi yêu thương chân thật. Đừng vì cái tôi quá lớn mà vung tay hất đổ, cũng đừng vì tự ái cá nhân mà buông tay để yêu thương trôi tuột đi quá xa. 
 
Nếu như còn yêu thương, thì đừng bao giờ nói sẽ chia tay.
 
Nếu như chỉ là phút nông nổi nhất thời, thì đừng nóng nẩy làm gì.
 
Lỡ một lần, là lãng phí một đời. Những gì đã vứt bỏ, có tìm cách co kéo lại cũng chẳng thể vãn hồi. Vẫn còn yêu thương nhau mà đành tâm buông bỏ thì chắc chắn sau này sẽ chỉ mang hối tiếc không nguôi. 
 
Còn yêu sao lỡ buông tay? 2
Bởi vì ngoảnh mặt lại, người đã không còn ở chỗ cũ nữa rồi, bởi vì làm gì có ai nguyện chờ đợi chúng ta suốt đời suốt kiếp.
 
Hời giận, hiểu lầm, mâu thuẫn, cãi vã, rồi chiến tranh lạnh vốn chỉ là những quá trình nhỏ khi người ta yêu nhau. Có thể dung hòa được tính cách đối phương mới là con đường đi đúng đắn để đến với hạnh phúc, tuyệt đối đừng ương bướng, kiêu ngạo, lạnh lùng nói lời cắt đứt để rồi hối cũng không còn kịp.
 
Phải chăng tự ái cá nhân cao hơn tình yêu còn đó? 
 
Phải chăng chỉ vì một vài ngày u ám mà có thể quên đi cả đoạn đường đã cùng nhau hạnh phúc?
 
Chỉ biết nếu còn yêu thì đừng bao giờ nghĩ đến chuyện buông tay nhau, bởi vì quá trình chia ly sau đó, sẽ còn cực nhọc và khó khăn biết nhường nào.

Monday, December 2, 2013

Chúng mình ngừng cãi nhau đi anh!

Mỗi lần chúng mình cãi nhau, hai đứa cứ khăng khăng cho rằng mình đúng, người kia sai. Để rồi, cuộc tranh luận đi tới hồi kết bằng việc chiến tranh lạnh mấy ngày liền.

Anh à... Chúng mình đừng cãi nhau nữa nhé. Ngày nào cũng cãi nhau như thế này, em thấy mệt mỏi và chán chường.
Tình yêu của chúng mình, mong manh và dễ vỡ lắm. Bởi lẽ, chúng mình vốn dĩ là hai thái cực đối nghịch nhau, từ suy nghĩ đến hành động.
Em, đứa con gái nhân mã bốc đồng, yêu tự do và sống một cuộc sống đầy hứng thú và mạo hiểm. Còn anh, chàng trai xử nữ cầu toàn, coi trọng cuộc sống bình ổn và thích những gì đem lại sự an toàn. Mặc dù vậy, chúng mình vẫn cứ yêu nhau. Nồng nàn. Tha thiết. Đong đầy.
Những tháng ngày bên nhau là quãng thời gian đủ để chúng mình có thể hiểu thêm về con người, tâm hồn và trái tim của đối phương. Nhưng càng đi sâu, em càng thấy sự khác biệt giữa chúng mình quá lớn. Em cứ như đứa con nít hay làm nũng, cần được quan tâm, chiều chuộng. Trái lại, anh trưởng thành, lạnh lùng và khô khan.
Chúng mình ngừng cãi nhau đi anh! 1
Giống như bao đứa con gái khác, em thường vờ hờn giận để được anh dỗ dành. Nhưng lỗi lầm em dỗi vu vơ như thế, anh lại tỏ ra khó chịu và bực mình. Anh à, dỗ dành em một chút, chỉ một chút thôi, cũng không được sao? Anh không thể tỏ ra dịu dàng khi em bướng bỉnh được sao?
Mỗi lần chúng mình cãi nhau, hai đứa cứ khăng khăng cho rằng mình đúng, người kia sai. Để rồi, cuộc tranh luận đi tới hồi kết bằng việc chiến tranh lạnh mấy ngày liền. Đôi khi em muốn anh nhường nhịn em một chút thôi, dù có là em sai đi chăng nữa. Để rồi khi chúng mình làm lành với nhau, anh có thể nhẹ nhàng chỉ ra lỗi sai cho em được mà.
Anh à, chúng mình ngừng cãi nhau đi anh. Cứ thế này, em sợ cả hai sẽ mệt mỏi rồi buông tay mất thôi. Anh có biết rằng đêm nào gối em cũng đẫm nước mắt. Tương lai chúng mình sao mà mịt mù quá. Cái bóng anh càng ngày càng xa tầm với. Hơi ấm từ bàn tay anh cứ tan dần…
Anh à, chúng mình ngừng cãi nhau đi anh. Hãy đưa nhau về lại lúc mới yêu. Hãy cho em cảm nhận được cái tình yêu dài rộng mà anh đã từng nói. Hãy nắm chặt tay em, đừng để gió cuốn em đi mất. Hãy hôn em, nụ hôn dịu ngọt như dài bất tận…
Anh à, chúng mình ngừng cãi nhau đi anh. Nào, mình cùng nhau đập tan cái suy nghĩ “không hợp nhau” ấy đi anh nhé. Em sẽ bớt bướng bỉnh, nhõng nhẽo đi một tẹo. Anh sẽ thêm một chút dịu dàng, ân cần. Tình yêu dù mỏng manh đến đâu nhưng chỉ cần hai bên biết nâng niu, vun đắp thì chẳng cơn sóng nào có thể xô nó đi ra ngoài xa mãi được, phải không anh?
Anh à, chúng mình ngừng cãi nhau đi anh.

Wednesday, November 27, 2013

Ta hãy sống với những ngày đang sống

“Khi lòng bao dung có thể chấp nhận mọi điều, thì có nghĩa ta đã không ít lần khóc với cuộc đời để học chữ thứ tha”.

Đã không ít lần tôi tự hỏi cảm xúc của mình bây giờ trôi về đâu mà tôi không thể nào còn gõ ra trên bàn phím từng dòng thân thương như ngày xưa được nữa. Lâu lắm rồi, không chỉ riêng tôi, mà rất nhiều người đã nhận ra rằng tôi ít trải lòng mình hơn trên trang viết. 

Tôi không biết phải giải thích điều đó như thế nào, vì chính bản thân tôi cũng ngạc nhiên vì điều đó. Có lẽ khi tuổi thanh xuân bắt đầu tàn, cũng là lúc tôi nhận ra rằng tôi biết giữ cho mình nhiều hơn, giữ những dòng cảm xúc chực trào, giữ những yêu thương rực cháy và chỉ trao khi tình yêu đã chín.
 
Lâu lắm rồi, chợt nhận ra rằng mình không còn thấy trái tim rạo rực bởi cảm giác yêu thương một ai đó vô cùng đặc biệt. Tôi không đổ lỗi cho những năm tháng thanh xuân và những tàn dư quá khứ, chỉ đơn giản nghĩ rằng có lẽ những ngày sống và yêu hết mình ấy bây giờ đã qua và giờ đây thật khó để mở lòng cho một tình cảm mới. 

Đôi khi tôi không biết mình nên vui hay buồn trước những đổi thay không nằm trong ý nghĩ của mình như vậy nữa. Chẳng trái tim nào muốn cô đơn, chẳng trái tim nào muốn vật lộn với những dòng nước mắt, nhưng nếu không có những lần đối diện với những cảm xúc đó, có lẽ tuổi thanh xuân sẽ thiếu vắng đi vị mặn của cuộc đời.
 
Tôi vẫn luôn nghĩ rằng cuộc sống của một đời người luôn có đủ vị và mỗi chúng ta đều có một công thức riêng để tự pha chế nó làm sao để cái vị đó không quá liều. Sau quá nhiều những yêu thương, ngọt ngào và đắng đót, tôi bây giờ cũng đã biết dung hòa cảm xúc để cân bằng cuộc sống của mình. Tôi không nhìn cuộc đời bằng ánh mắt lung linh và trái tim rạo rực của cô gái mười lăm thủa nào khi cùng người bạn trai cùng lớp đi dạo dưới hàng cây hoa sữa năm xưa.
 
Ta hãy sống với những ngày đang sống 1

Tôi cũng không còn hờn trách ông trời quá đỗi bất công vì đã không trao cho tôi cái hạnh phúc được sát cánh bên người đàn ông mà tôi đã từng yêu tha thiết ấy. Bây giờ, tôi nhìn cuộc đời bằng đôi mắt bao dung, bằng trái tim vị tha và không ngừng cố gắng. Chặng đường phía trước còn dài, phải đi để còn nắm lấy hạnh phúc của mình nữa chứ.
 
Và rồi, đôi khi trên chặng đường ấy, tôi học được cả cách chế ngự nỗi thất vọng bằng một nụ cười. Tôi hay tin vẩn vơ, cái cần tin thì chẳng bao giờ tin, cái đừng tin thì lại cứ thế bấu víu vào tin. Tôi dại dột là thế, nhưng ơn trời, vẫn còn biết tin ở mình. Mỗi ngày, tôi nhận được rất nhiều những lời động viên dịu dàng và những dạy bảo khắt khe đầy yêu thương của những người đang cùng tôi sống. Tôi biết ơn họ rất nhiều, để rồi nhiều lần tự hỏi không biết mình phải làm gì, phải yêu thương như thế nào để cho đúng và đầy, để xứng đáng với niềm tin yêu ấy. 

Nếu cứ sống như mình vẫn luôn sống, vậy đã đủ chưa? Hay tôi phải cho nhiều hơn thế nữa? Những người được nhận là những người hạnh phúc, nhưng chẳng phải, tôi cho đi tôi sẽ còn hạnh phúc hơn sao. Người ta bảo hạnh phúc hay khổ đau cũng do con người mà nên. Nếu thế thì, cứ tin và cứ làm những điều tốt đẹp, liệu rồi hạnh phúc có đến với mình không?
 
Có nhiều đêm tôi ngồi đối diện với chính mình rồi tự hỏi những kí ức của những ngày đã cũ và của hôm nay liệu có đủ ấm để hong trái tim tôi suốt cuộc đời còn lại? Có lẽ, sẽ chẳng bao giờ tôi có thể ngưng nói lời cảm ơn tới những con người đang cùng tôi sát cánh ấy. Tôi chưa bao giờ hoài nghi về những yêu thương mình đang có, nhưng đôi lần vẫn không tránh khỏi cảm giác thấy chông chênh. 

Có lẽ những đổi thay trong cuộc sống đã khiến tôi phải dịch chuyển, ngay cả những suy nghĩ của mình. Không, thật ra tôi không muốn dịch chuyển, tôi chỉ muốn uyển chuyển xê dịch nó sang một nơi nào đó để cuộc sống của mình vẫn tốt đẹp hơn mà thôi dù tôi không biết chắc liệu mình có kiểm soát được sự yếu đuối sẵn có trong trái tim mình không nữa.
 
Nhưng mà, suy cho cùng thì, dẫu có trót mang trong mình sự nghiệt ngã của một trái tim đầy đa cảm và một kí ức từng chất chứa đầy những giọt nước mắt trong trẻo của tuổi thanh xuân, thì tôi vẫn muốn cảm ơn những đắng đót ngọt ngào của những ngày đã qua ấy, để nhận thức rõ được một điều rằng: Mình đã sống những ngày thật trọn vẹn !

Monday, November 25, 2013

Đi tìm nơi gió thổi

Ngọn gió vô tình dừng chân, tình yêu vô tình ngả ngốn. Con người ta vẫn thường oán trách những cơn gió lãng du vô tình, không biết rằng gió mải mê chạy miết bởi vì trong lòng trống rỗng, hoang hoải nhớ thương.

1. Sài Gòn – Di…

- Em chuẩn bị đi đâu?

- Về nhà!

- Tại sao lại về nhà?

- Gió không muốn dừng chân. Anh nói xem, nhà của gió là ở đâu?

Di lí lắc, em vẫn còn mặc trên người áo sơ mi của Thiên, ngồi trên giường sắp xếp hành lý, đôi mắt có đuôi mở to, chớp chớp, soi trong đó những sợi nắng vàng ươm của một sớm Sài Thành.

- Di, đừng đi!

Thiên lại gần bên cạnh, đặt bàn tay vuốt nhẹ lên mái tóc buông dài mềm mại đến chấm eo của Di. Di ngước đôi mắt nhìn Thiên, mơ hồ là biển nước, mông lung suy nghĩ. Anh có thể thấy một cơn sóng tình chực vỡ òa trong đôi mắt ấy. Thiên tin tưởng vào tình yêu của mình, anh nhớ Di, yêu Di, cần Di, ngay cả khi cô đang đối diện anh. Thiên bất giác không có cảm giác an toàn, muốn giang rộng tay ôm Di vào lòng, níu giữ, siết chặt. Một cơn gió, lúc yên bình, có vui lòng ở lại?

- Em phải đi!

Di mím môi, vẫn kiên định với quyết định của mình. Với Di, tình yêu của Thiên ấm áp và an lòng, khiến cô chưa một lần nào muốn rời xa. Nhưng theo một lẽ tự nhiên, Di đi để kiếm tìm những nguồn cảm hứng mới, muốn hòa nhập cùng thiên nhiên, cô cũng không biết tại sao mình loay hoay ở lại bên cạnh Thiên. Cô từng yêu anh, vẫn yêu anh và có lẽ, sẽ mãi yêu anh. Nhưng Sài Gòn không phải là quê hương của cô, không có ai ngoài Thiên bên cạnh cô. Mà anh thì chưa đủ. Di đã nghĩ có lẽ mình ích kỷ, không nghĩ cho cảm giác của Thiên, nhưng Di biết, chuyện giữa hai người, có đấu tranh đến thế nào cũng không tròn vẹn. Một cuộc tình không có kết thúc, thì chi bằng tự tay mình đặt một dấu chấm hết. Thà rằng tự người trong cuộc làm đau nhau, còn hơn chứng kiến những người ngoài cuộc cầm dao cắt đứt mảnh tình riêng chung này.

- Thiên, em yêu anh!

Di nhón người, vòng tay ôm lấy Thiên, đặt lên phiến môi ấm áp của anh một nụ hôn nồng nàn đắm say. Nắng Sài Thành vàng như sáp ong, mang ấm áp và bình yên lóng lánh phủ lên người đôi tình nhân trẻ. Sẽ chẳng còn lâu nữa, nắng Sài Thành nhạt bớt màu, gió thổi mau, tóc xác xơ trong từng chiều ngược gió. Sẽ chẳng còn lâu nữa, bên khung cửa sổ không còn hắt nắng bắt gặp một cặp tình nhân sớm tối vui vầy. Di sẽ đi, như một cơn gió thoảng. Cô nhắm mắt xiết tay Thiên, từng nhịp tim thổn thức.

Có nơi nào dừng chân cho một cơn gió lành, như Di?
 
Đi tìm nơi gió thổi 1
2. Hà Nội – Thiên…

Sau khi người yêu rời Sài Gòn được sáu tháng cũng là lúc Thiên thu xếp xong công việc của mình để đi tìm cô. Gác mọi thứ đang suôn sẻ để đi tìm những cái rắc rối, có lẽ, chỉ tình yêu tuổi trẻ mới đủ can đảm để làm. Gia đình, bè bạn đều ngơ ngác trước quyết định của Thiên. Di là ai? Là một cô gái như thế nào để có thể khiến trái tim Thiên gục ngã? Rồi khi anh quyết định ra đi, mọi người chỉ nghĩ đó là một quyết định điên rồ.

Thiên ngồi ở một góc quán quen trước khi rời Sài Gòn. Góc quán đó có những hình ảnh vô cùng thân thuộc, là mái tóc của Di rơi xuống bờ vai mảnh, là nơi có giọng cười giòn tan, là nơi có ánh mắt cô nhìn anh lần đầu tiên. Di có mặt ở mọi nơi, mọi ngõ ngách mà Thiên đi qua. Đã nhớ nhung cô đến thế, chi bằng đi tìm cô trở lại?

Tối, trời tắt nắng, đường lên đèn, lòng người cô tịch. Thiên bước từng bước bên vỉa hè, nhâm nhẩm hát một lời bài hát tiếng Hoa mà anh từng hát trong lần đầu tiên gặp Di. Di thích bài này, không thần tượng nam ca sĩ hay ca từ, mà đơn giản cô ấy thích vì đó là nhạc chuông trong một cuốn tiểu thuyết mà cô từng đọc. Di thích nam nhân vật chính, thích cách mà anh ấy yêu thương nữ chính. Di từng nói với anh như vậy.

Thiên cười buồn, vòng xoáy cô đơn lặp lại ngày một nhiều, trong đủ thứ âm thanh và màu sắc. Anh tự nghĩ, nơi này còn lưu dấu chân cô, còn giữ hình ảnh cô, còn có một mối tình sâu đậm với cô, vậy mà cô vẫn bỏ anh đi mất. Thiên bấm dãy số quen thuộc vốn dĩ từ lâu đã bị cắt đi, chỉ vang lên tiếng tổng đài khô khốc.

“Thuê bao quý khách vừa gọi không có thực…”

Chớp mắt một chuyến bay cắt ngang giấc mơ, khi bừng tỉnh Thiên đã có mặt tại Hà Nội. Không gọi được cho Di nhưng anh vẫn đi tìm cô, không biết cô ở đâu nhưng anh vẫn mong muốn lục tung Hà Nội lên để tìm thấy cô.

Đã bao giờ bạn nhận ra bạn yêu một người đến vô vọng? Chính là tình yêu trao đi ngày càng nhiều nhưng không có hồi đáp. Khi bạn loay hoay thương nhớ thì giống như cảnh lạc vào một hố sâu trong khu rừng thẳm, bạn cố gắng thét gào, chỉ đáp lại là những tiếng vọng xa xôi. Mãi mãi, không bao giờ có thể thoát ra. Tình yêu của Thiên dành cho Di là như vậy. Như đeo đuổi theo một cơn gió kiêu hãnh, không biết bao giờ ngọn gió dừng chân, lại càng không biết bản thân có đủ sức để đeo đuổi hay không. Nhưng tương lai còn mịt mờ chưa biết, hiện tại vẫn dốc lòng dốc sức yêu thương.

Một vệt yêu thương mỏng manh, có đủ làm dây diều cho gió thổi?
 
Đi tìm nơi gió thổi 2
3. Nơi gió thổi…

Di quyệt nước mắt, ngồi lặng bên cửa sổ, nhìn về phía mặt trời đang ửng hồng đôi gò má, thẹn thùng vẫy chào một buổi hoàng hôn.

- Di, mày cam tâm?

- Ừ.

- Thiên yêu mày. Mày biết?

- Tao biết!

- Vậy sao còn…

- Không ai có đủ can đảm để chờ đợi một cơn gió lãng du. Tao yếu lòng, vì tao yêu Thiên.

Trong phòng bệnh viện sực mùi thuốc gây mê, Di gầy và xanh, thả buông mái tóc mềm chấm hông, dõi mắt về phía le lói chút ánh sáng mắt trời. Với cô lúc này việc chờ đợi là việc làm tàn nhẫn nhất. Chính là chờ đợi mỗi ngày vô nghĩa trôi qua, chờ đợi chuỗi yêu thương nồng cháy vẫn còn mong tỏa lửa, chờ đợi một người trong vô vọng, chờ đợi được yêu thương và nén lòng để yêu thương.

Khi yêu nhau người ta có thể làm tất cả cho nhau, đúng không? Nhưng Di không nghĩ vậy, cô nghĩ một lẽ đơn giản rằng, nếu đã không thể làm cho người mình yêu hạnh phúc, thì chi bằng buông tay. Di từng mơ hồ nhớ về Thiên và quãng thời gian bên cạnh anh, từ ngày đầu tiên quen anh cho đến ngày cuối cùng. Đó là những hình ảnh đẹp nhất trong quá khứ về một cuộc tình kéo dài xa xôi. Thiên từng nói.

“Gió mải miết sẽ có lúc dừng chân, anh sẽ đợi!”

Nhưng rồi Di còn bắt anh phải đợi bao lâu? Một người trở thành tàn phế, một người chỉ biết dựa dẫm vào sự thương hại của người khác, còn bắt Thiên đợi đến bao lâu?

Trong một lần Di có ý định quay về Sài Gòn thăm người yêu, cô cầm theo tập sách ảnh vừa mới được xuất bản sau những ngày dừng chân ngơi nghỉ. Nhưng tai nạn trên đường ra ga tàu khiến cô chìm trong đau đớn và tủi hờn. Một thời con gái xuân xanh trở nên héo úa, một thời tình yêu nồng nàn trở thành lẽ xa xôi. Di buông lơi tập sách ảnh, buông lơi tình yêu, chỉ còn tên Thiên rớt rơi trên gờ môi và lăn dài theo từng giọt nước trong veo.
 
Đi tìm nơi gió thổi 3
4. Nơi tình yêu dừng chân…

Thiên lần mò một vài thông tin trên facebook cá nhân của Di, anh nhận ra rằng từ khoảng thời gian trước đó khi rời xa Sài Gòn cũng là khi cô không có thêm nhiều cập nhật chia sẻ cùng bạn bè. Chỉ thi thoảng là một bức ảnh ven Hồ Tây, thi thoảng là một miền núi vùng Tây Bắc, thi thoảng là ánh mắt một cụ già hướng về xa xăm như ngóng một cơn mưa,… Thiên tìm cách kết bạn với những người bạn của cô, trò chuyện cùng họ, hỏi han về Di. Cuối cùng, Thiên cũng biết nơi ở hiện tại của Di. Không nằm trong trí tưởng tượng của anh, cô không hề bay nhảy, cũng không hề tự do, Di bây giờ bị bó buộc, phải rời bỏ và trì hoãn những ước mơ của thời xuân trẻ. Nước mắt mặn môi, Thiên chợt nhận ra những ngón tay dài khẽ bấu vào bàn máy tính nhạt màu, anh lén trút một tiếng thở dài, chỉ còn tên cô vang trong khô khốc không gian…

“Di ơi…”

Sáng đầu ngày theo thói quen thường nhật, Di được cô bạn gái đưa ra quán café gần bệnh viện. Vốn dĩ Di không định ở lại lâu trong viện, nhưng vì gia đình một mực muốn cô ở lại luyện tập thêm các bài tập về vật lý trị liệu, cố níu kéo chút niềm tin về sự phục hồi. Di biết, niềm tin cứ bay phấp phới, còn hiện tại luôn chống lại cô.

- Latte trà xanh nhé!

- Thiên?

Di nhìn thấy Thiên đứng trước mặt, tay cầm một cốc latte vui vẻ mỉm cười với cô. Di không rõ ảo ảnh về anh từ bao giờ lại trở nên sắc nét nhường ấy. Ảo ảnh có thể chuyển động, có thể mỉm cười, cũng có thể lại gần bên cô, đặt một nụ hôn hờ lên trán, dùng những ngón tay dài vén tóc xõa trên vai cô. Di mím môi, nhìn anh không chớp mắt.

- Hôm qua em khóc, Bụt hiện lên và hỏi, vì sao con khóc? Đúng không?

- …

- Em không nói, chỉ mếu máo rồi lắc đầu, đúng không?

- …

- Bụt có nói gì với em không? Về việc anh đi tìm nơi gió thổi, đi tìm nơi tình yêu của anh dừng chân…

Thiên ngồi xuống cạnh bên Di, nâng bàn tay nhỏ nhắn của cô lên, siết khẽ.

- Không nói gì à? Vậy bây giờ cũng biết rồi. Anh đi tìm em!

Di cố gắng để tiếng nấc không bật ra thành tiếng, cô bạn gái bên cạnh đứng mỉm cười. Hóa ra tình yêu tuổi trẻ nồng nàn nhường ấy, lại mãnh liệt nhường ấy. Có một chàng trai Sài Gòn đi tìm một cô gái Hà Nội, bất chấp cô ấy đã không còn là cơn gió lãng du, tự do bay nhảy, bất chấp nỗi tự ti lớn đến choáng ngợp, anh ấy vẫn yêu thương cô, vẫn xuất hiện bên cạnh cô. Tình yêu tuổi trẻ có ngang ngược, cũng lắm nỗi đáng yêu. Nếu ai đó từng bỏ lỡ, hẳn sẽ hối tiếc những ngày về sau.

- Thiên, anh đừng như thế!

Di đưa tay đặt lên khuôn mặt Thiên, cảm nhận rõ đường nét của anh, cảm nhận cả những yếu đuối chực vỡ òa. Người yêu cô không ở trong mộng, anh vén một bức màn tối tăm để xuất hiện trước ánh sáng, ngay trước mắt cô.

- Ừ, đừng im lặng như thế. Để anh kể chuyện cho em nghe, có nhiều chuyện lắm, kể từ khi em đi…

Thiên đứng lên, vòng ra phía sau cầm tay đẩy xe lăn, đưa Di đi vào miền ráng chiều mờ ảo, kể những câu chuyện dài ngắn khác nhau, nuôi ắp đầy những lấp lánh tin yêu giữa hai người. Với anh, khi tìm thấy Di, cùng cô nhoẻn cười, là tình yêu đã có nơi đong đầy, có một nơi nương tựa, không còn lo sợ tình bỏ trốn rồi vụt bay.
 
Đi tìm nơi gió thổi 4
***

Ngọn gió vô tình dừng chân, tình yêu vô tình ngả ngốn. Con người ta vẫn thường oán trách những cơn gió lãng du vô tình, không biết rằng gió mải mê chạy miết bởi vì trong lòng trống rỗng, hoang hoải nhớ thương. Người ta vẫn thường oán hận tình yêu khi vướng mắc vào một vài mối tình chưa đủ sâu đã rời xa tan vỡ, không biết rằng khi yêu thương tận cùng có thể hóa giải mọi đau thương thành một miền thương cảm, rung động tim mềm.

Chúng ta hãy lắng lòng tin nhau, tin rằng tình yêu đủ yếu mềm, lại đủ mạnh mẽ, để cuốn trôi mọi hoài nghi hay sắp đặt của số phận. Chỉ cần, tin và yêu!

Lãng quên anh

Làm người phải biết cách từ bỏ và lãng quên. Từ bỏ thứ tình cảm đã không thuộc về mình và lãng quên người đã từ bỏ mình...

Em không phải là người giỏi giấu cảm xúc, nhưng em lại là người giỏi đoán biết cảm xúc của người khác vậy nên đừng cố nói nhớ em, rằng mọi thứ chỉ là do hoàn cảnh. Và cũng đừng dối em rằng anh đã từng yêu em. Em nhắm mắt cũng cảm nhận được mà, thật đấy.

Em biết thế, nhưng hình như để quên anh thì khó quá, có vẻ em không làm được. Em không quên được những kỉ niệm giữa anh và em, không quên được hình ảnh dựa vào vai anh mà khóc khi “tình đầu” rời bỏ em và anh nói “hãy bắt đầu lại từ đầu, hãy tin anh.. và rồi em sẽ không bao giờ phải khóc thế này”. Nhưng, bây giờ  anh đã phản bội lại lời nói đấy rồi, em vẫn khóc… nhưng không thể quên anh.

Lãng quên anh 1
Những lúc rảnh rỗi, à không, kể cả những lúc cố tình bận rộn với biết bao công viêc em vẫn lén lút nhìn nhìn, ngó ngó vào facebook anh rồi nhảy từ fb anh sang fb "người mới" ấy, tự nhiên đắng nơi cổ họng, nước mắt em trào ra chẳng kiểm soát được khi thấy 2 người vui vẻ bên nhau. Em biết chuyện ấy sẽ xảy ra, nhưng sao vẫn đau thế này?

Chợt nhận ra rằng quên một người thật khó. Bởi những kỉ niệm, những cảm xúc đã từng có với nhau đâu dễ dàng chôn sâu về quá khứ. Nhưng em hiểu trong cuộc đời mỗi người đều có những khoảng thời gian khó khăn như thế, cố dặn lòng phải vượt qua, chỉ là sớm - muộn!

Và anh yên tâm, rồi em sẽ quên được, sớm thôi, bởi…

Thực ra, nỗi buồn thì sâu, nhưng niềm vui đôi khi lại rất nhỏ. Em vẫn sẽ cố gắng sống tốt. Một lời nói động viên, một câu nói vô tư và có phần mộc mạc của một người bạn cũng sẽ khiến em cảm thấy ấm lòng hơn.

Lãng quên anh 2

Em biết rằng tổn thương đã tồn tại thì mãi mãi chẳng thể mất đi. Cứ nghĩ rằng giấu càng sâu, thì đâu nhìn thấy nữa... Nhưng đôi khi, những thứ ta không nhìn thấy nữa cũng chẳng phải là những thứ ta đã quên hẳn rồi. Nó vẫn ở đó, dù xa xôi, nhưng chưa từng biến mất... Vì vậy em sẽ không cố quên anh nữa, cứ để mọi thứ tự nhiên rồi thời gian sẽ làm nó phôi phai. Mọi thứ sẽ nguôi ngoai dần, dù không thể quên nhưng chắc chắn sẽ chẳng còn sâu.

Em sẽ tự làm mình vui bởi đơn giản, em sẽ không phải hối hận vì đã sống hết mình cho tình yêu ấy. Còn anh, anh sẽ phải hối hận vì đã để cho một ngươi khác có cơ hội làm cho em hạnh phúc!

Và anh à,

Em vẫn tin trên đời có những thứ là mãi mãi. Đó là tình yêu. Với em, tình yêu là mãi mãi... chỉ có điều người cùng em làm nên tình yêu đấy không phải là anh nữa!

Thursday, November 21, 2013

20 điều con trai cần làm với các cô gái

Dù cô gái đó là ai, bao nhiêu tuổi, thân hay mới quen, bạn quan hệ xã hội hay là gì đi nữa thì khi ở bên cạnh cô ấy cần phải nhớ những điều cơ bản dưới đây.

Không phải bí kíp mà chỉ là những nguyên tắc cần phải biết. Biết rồi không nhất định phải tuyệt đối làm theo. Là đàn ông, hãy làm điều mình thích và thấy đúng. Vậy là đủ.
 
1. Có gì nói đó, cấm ba hoa quá 30% sự thật.
 
2. Đi lên cầu thang thì đi sau, đi xuống cầu thang thì đi trước.
 
3. Vào quán ăn/nhà hàng/cà phê thì mở cửa và giữ cửa chờ cho gái bước vào.
 
4. Kéo ghế giùm nếu ghế nặng và để sát bàn.
 
5. Băng qua đường thì phải đứng ở bên phía hướng xe chạy về, tay để sau lưng (vị trí bàn tay thì tùy quan hệ với gái).
 
6. Đi ăn ở quán bình dân thì lấy đũa muỗng và dùng khăn giấy lau sạch luôn cả phần của gái.
 
7. Khi nhân viên phục vụ đưa menu, luôn hỏi em/bạn/chị muốn gọi món gì, sau đó thì lên tiếng gọi món.
 
8. Nếu đi vào bar hoặc chỗ đông người thì đi bên cạnh, đưa tay che chở và ngăn tránh cho chạm vào những người chung quanh.
 
9. Trong bãi xe thấy gái dắt xe thì chủ động dắt giùm, lưu ý dùng lời lẽ lịch sự và mỉm cười tươi tắn trong sáng (vui lòng tập cho mắt nhìn thẳng, tự tin và đàng hoàng).
 
20 điều con trai cần làm với các cô gái 1
 
10. Nhường áo khoác nếu trời gió và lạnh (nếu đang mặc mỗi cái áo thun thì thôi, không cần cố gắng).
 
11. Luôn là người cầm lái và chủ động gạt thanh để chân phía sau xuống cho gái. Chạy với tốc độ vừa phải.
 
12. Đi bộ trên đường thì đi bên ngoài, để con gái đi bên trong.
 
13. Chạy xe máy song song nhau thì cũng thế, gái chạy bên trong.
 
14. Trong công ty hay đi ngoài đường, thấy gái bưng bê hay xách nặng thì cầm giùm (nếu rảnh tay thì làm giúp, không cần cố ra vẻ khách sáo). Nói thì phải làm, hứa thì phải thực hiện.
 
15. Gọi điện thoại, nhắn tin, chat đều phải là người sau cùng kết thúc cuộc nói chuyện.
 
16. Gái mới quen mà hỏi có Facebook không thì nói để anh add em hoặc giờ anh chưa online được nên em chịu khó add anh trước nha.
 
17. Không được sms/chat mà cười "hi hi" hoặc dùng biểu tượng mặt cười :).
 
18. Không được dùng ngôn ngữ xì tin kiểu “e dag lam j? a nghj a thik e thak log, e co thik a hok?”.
 
19. Gọi điện mà thấy không bắt máy thì thôi, đừng để gái mở điện thoại ra thấy tám trăm cuộc gọi nhỡ kẻo lại hoảng hồn.
 
Và 20, gái mà hỏi anh dễ thương quá, đối với cô gái nào anh cũng tốt vậy hả thì im lặng mỉm cười ý nhị, làm ơn đừng nói gì… Khổ lắm.

Wednesday, November 20, 2013

Mùa đông này, ai sưởi ấm cho ta?

Mùa đông năm nay, tôi nắm tay bạn, hỏi lại câu năm xưa. Bạn nhíu mày nhìn tôi, bảo, đừng bao giờ tin vào lý thuyết một người có thể tự sưởi ấm cho chính bản thân mình.

Hẳn bạn vẫn còn nhớ ngày miền Bắc đón đợt gió mùa đầu tiên. Biết bao con người chong đèn, tìm đủ thứ để làm trong khi chờ tín hiệu đông tới. Những ô cửa rộng mở, những cõi lòng ngóng trông. Nhưng chẳng ai biết, hoặc vờ như không biết. Đâu đó trong thành phố rộng lớn này, có biết bao con người đang mỏi mòn vì gió đông se sắt đã về.
 
Bạn tôi bảo, mùa đông là mùa cô đơn. Tôi gật. Dẫu vào thời điểm ấy, cô đơn có gõ cửa hay chào tạm biệt bạn để ra đi, thì mùa đông, với những ngày u ám và lạnh lẽo, vẫn luôn là khoảnh khắc người ta thường nghĩ về cảm giác đơn độc nhất. Có người tựa cửa, nhìn ra nền trời và tự nén một tiếng thở dài, ra là ta cô đơn đến thế. Có người vì sợ hãi ngày đông giá lạnh không có ai đó nắm lấy bàn tay mình, bèn co ro, sợ hãi, rồi vội vàng lao vào một cuộc tình không biết đầu biết cuối.
 
Người ta nói tình vội là tình buồn, là tình sai tình trái. Tôi lại tin vào điều ngược lại. Vì chỉ có những lúc sợ hãi cảm giác cô đơn cháy lòng, ta mới biết cảm giác cần một người nào đó hơn lúc nào hết. Ta dễ dàng mỉm cười với một người lạ mặt hơn. Ta cảm thấy trái tim mình đỡ khô cứng và buồn tẻ hơn. Ta rộng lòng. Điều ấy đáng giá hơn tất thảy.
 
Còn nhớ, mùa đông năm ngoái, tôi hỏi bạn: Đông này ai sưởi ấm cho mi. Bạn tôi cười: Ừ, cũng đã đến lúc tìm một người cùng sưởi ấm. Đông đã gõ cửa tự lúc nào. Tôi nhìn mắt bạn cười buồn qua làn khói cà phê mờ ảo. Sau bận đó, tôi thấy bạn tôi hồ hởi hơn, sôi trào hơn, niềm nở và thân thiện hơn. Giữa mùa đông, tôi nghe tin bạn có người yêu, một người rất thương bạn.
 
Mãi tới tận sau này, bạn tôi mới kể, lo đông buồn nên gắng chui ra khỏi lớp vỏ “chờ tình đến rồi hãy yêu”, chủ động tiến tới, chủ động tấn công và không ngờ mình có đủ khả năng ấy. Thế là yêu. Thương thật nhiều.
 
Mùa đông này, ai sưởi ấm cho ta? 1

Mùa đông năm nay, tôi nắm tay bạn, hỏi lại câu năm xưa. Bạn nhíu mày nhìn tôi, bảo, đừng bao giờ tin vào lý thuyết một người có thể tự sưởi ấm cho chính bản thân mình. Nó ru ngủ một người và bỏ mặc người ta trong thế giới cô đơn mặc định, khiến người ta mệt nhoài, không biết cách đón nhận thương yêu mà chỉ biết bị động ngồi chờ đợi. Tôi lại nhìn bạn, qua làn khói cà phê nghi ngút, nhưng chỉ thấy ở đó một niềm tin rạng ngời. Nỗi buồn năm xưa, đi theo cát bụi về xa cuối trời.
 
Tôi lôi cuốn sách cũ ra đọc, lấp đầy buổi tối gió mùa của chính mình. Ngoài trời gió se sắt lạnh, nỗi buồn bủa vây, nghĩ thôi cũng sợ. Chợt nhớ lại tâm sự của bạn, cả cái vỗ vỗ tay trước lúc xa rời, dặn, hãy để một người nào đó bước vào thế giới tôi đang có, cho họ cơ hội được sưởi ấm tim tôi và cũng là thổi bừng thế giới của họ. Với tôi cũng thế.
 
Tôi khép sách lại. Những cuốn sách về tình yêu, về kĩ năng, hẳn cũng không cần thiết nữa. Tôi nghĩ mình cần nhắn tin cho chàng trai tôi đang thầm thích. Chỉ để nói với chàng ta, đông đã đến và tôi nhớ chàng xiết bao. Tôi nghĩ chàng cũng vậy. Hoặc nếu không, cũng đâu hề gì. Tôi sẽ biết sự thật và thôi mơ mộng về chàng. Để… thầm thương thêm một chàng trai nào đó khác.
 
Ngoài trời, gió vẫn se se lạnh. Nhưng tôi nghĩ, mình đã biết câu trả lời cho câu hỏi, đông rồi, ai sưởi ấm cho ta?
 
Còn bạn, bạn thì sao?

Tuesday, November 19, 2013

Người thầy và những tờ tiền cũ



Cuối cùng nó cũng đậu đại học. Người đầu tiên nó muốn thông báo tin quan trọng ấy không phải là ba hay mẹ nó mà là người thầy kính yêu của nó…

Nhà nó nghèo, lại đông anh em, quê nó cũng nghèo nên từ lâu chẳng có mấy ai dám nghĩ đến chuyện cho con vào đại học. Ba mẹ nó cũng vậy, phần vì quá nghèo, phần là vì nghĩ đến điều kiện của con mình “làm sao mà chọi với người ta”!… Thầy là người duy nhất ủng hộ nó, cho nó niềm tin rằng “mình có thể”.
 
Vui mừng chẳng được bao lâu, bao nhiêu lo lắng tràn về vây lấy nó… Năm năm trời, hàng trăm thứ tiền như bầy ong vo ve trong đầu nó.
 
Rồi thầy đến mang cho nó một lô sách, vở mà nó đoán là những bài học “nhân-lễ-nghĩa” của thầy, dúi vào tay nó một gói nhỏ mà thầy bảo là “bí kíp” rồi dặn chỉ lúc nào khó khăn nhất mới được mở ra. Nó đã không “cảnh giác” thừa.
 
Gói “bí kíp” mà lúc nhận từ tay thầy nó đã ngờ ngợ là một xấp những tờ tiền 10.000 đồng bọc trong hai lớp nilon cũ kỹ, những tờ tiền được vuốt phẳng phiu phần nhiều đã nhàu nát mà nó tin rằng thầy đã để dành từ lâu lắm! 900.000 đồng, nó cứ mân mê những đồng 10.000 đã cũ mà thèm một góc không có ai để khóc.
 
Người thầy và những tờ tiền cũ 1
 
Đã hai năm kể từ cái ngày thầy lặn lội lên Sài Gòn thăm nó, dúi vào tay nó những đồng 10.000 nhọc nhằn rồi lại vội vã trở về. Sau đó thầy chuyển công tác. Hai năm, thỉnh thoảng nó vẫn nhận được những đồng 10.000 của thầy (lạ thay, lại vào những lúc tưởng chừng như nó bế tắc nhất!). Hai năm, nó vẫn chưa một lần về thăm thầy.
 
Trưa, mới đi học về, mẹ điện lên báo: “Thầy H. mất rồi!”. Nó chỉ lắp bắp hỏi được ba chữ: “Sao thầy mất?”, rồi sụp xuống khi mẹ cũng nghèn nghẹn ở đầu dây bên kia: “Thầy bệnh lâu rồi mà không ai biết. Ngày đưa thầy vào viện, bác sĩ chụp hình mới biết thầy đã hư hết lục phủ ngũ tạng rồi, chưa ai kịp đi thăm thì thầy đã…”.
 
Nó bỏ hết mọi sự leo lên xe đò. Trong cái nóng ban trưa hầm hập với cơn say xe mệt mỏi, nó thấy thầy hiền hậu đến bên nó, dúi vào đôi tay nóng hổi của nó những tờ 10.000 đồng lấp lánh… Đến bây giờ nó mới để ý thấy thầy đã xanh xao lắm, bàn tay tài hoa khéo léo ngày xưa đã gân guốc lên nhiều lắm… Nó chợt tỉnh, nước mắt lại lăn dài trên má, trái tim nó gào lên nức nở: “Thầy ơi… Sao không đợi con về?”.
 
Vì nó cứ đinh ninh: nếu đổi những đồng 10.000 kia thành thuốc, thầy sẽ sống cho đến khi nó kịp trở về…

Monday, November 18, 2013

Đau đớn nhìn tình yêu rơi vào tay… bạn thân

Kể từ khi biết bạn trai và cô bạn thân “độc nhất vô nhị” cùng nhau đâm tôi một nhát chí tử, ngày nào tôi cũng gặm nhấm nỗi đau một mình và lặng lẽ khóc mỗi đêm.
Khi viết những dòng chia sẻ này, trái tim tôi vẫn đang rỉ máu và sự căm phẫn vẫn chưa hề nguôi.
Mất đi người yêu, tôi đau, tôi tiếc, tôi hận anh, hận cả mình. Nhưng uất hận nhất là kẻ khiến trái tim tôi tan vỡ chính là cô bạn thân tôi coi như chị em ruột. Đau đớn thay, cô ta chẳng thể nói một câu tử tế khi đóng vai kẻ thứ ba, chỉ cao giọng khẳng định chiến thắng của bản thân.
Thế nhưng, xét cho cùng, “tiên trách kỷ, hậu trách nhân”, trước khi trách hai kẻ phản bội mình, tôi nên tự trách mình đã tạo cho họ cơ hội tìm hiểu và yêu thương nhau.
Bạn thân ư? Thân ai người ấy lo! Ảnh minh họa.
Tôi vốn không có nhiều bạn bè, đặc biệt có rất ít bạn gái. Thú thật, tôi không thích chơi với con gái. Họ ích kỷ, nhỏ nhen và luôn đố kị lẫn nhau. Vì thế, suốt những năm học đại học cho tới lúc ra trường đi làm, tôi chỉ có độc nhất một cô bạn thân. Tôi thương cô ấy như chị em ruột của mình vậy.
Ngày đó, khi tôi yêu anh, cô bạn tôi vẫn chưa tìm được một nửa của mình. Không muốn cô ấy cảm thấy tủi thân, tôi luôn dành thời gian đi chơi, đi lượn lờ ăn uống mua sắm cùng bạn.
Có những tối, người yêu tôi chở tôi qua nhà bạn, rồi chúng tôi “cân ba” nhau ra hồ ngồi uống nước, chuyện trò. Thời điểm đó, chẳng bao giờ tôi dám nghĩ cô ấy sẽ cướp đi người đàn ông tôi yêu nhất. Vì tin tưởng người yêu và bạn thân, tôi vô tình tạo cơ hội cho kẻ thứ ba chen chân vào chuyện tình yêu của mình.
Đau đớn vì kẻ thứ ba là bạn thân. Ảnh minh họa.
Trong tình yêu, tôi luôn có những nguyên tắc của riêng mình. Tôi từng tự nhủ với bản thân rằng, dù có ế cũng sẽ không bao giờ yêu 3 “thể loại” đàn ông sau. Một: người yêu của bạn/chị/em gái. Hai: người yêu cũ của bạn/chị/em gái. Ba: người đã có vợ/bạn gái.
Tôi luôn tâm niệm rằng những gì không thuộc về mình, đừng cố nắm giữ, vì cuối cùng nó cũng sẽ bỏ mình mà đi. Và tôi khờ dại tin rằng cô gái nào cũng sẽ nghĩ như tôi. Nhưng đôi khi, cuộc sống không bao giờ như bạn tưởng.
Tôi như con rối trong cái mê cung không có lối thoát do chính mình tạo ra. Ngày ngày chuyện trò tâm sự với bạn thân, ngày ngày ôm eo đi chơi cùng bạn trai mà không hề hay biết, sau lưng tôi họ lén lút nhắn tin âu yếm, bông đùa, rồi dần đần đưa đón nhau đi chơi như thể tôi là kẻ thứ ba vậy.
Đau đớn thay, tất cả mọi người xung quanh chúng tôi đều biết, từ những người bạn thân vừa vừa cho tới bạn xã giao biết ba chúng tôi. Chỉ mình tôi chẳng hay chuyện gì.
Ngẫm lại, tôi cũng thấy mình vô lo vô nghĩ tới mức vô tâm. Suốt 3 năm trời chúng tôi yêu nhau, cô bạn thân vô tình trở thành chuyên gia tâm lý cho cả hai đứa. Không chỉ lắng nghe tôi than phiền, khóc lóc, cô ấy còn là “chỗ dựa” tinh thần cho anh chàng của tôi, cùng ngày nghĩ ra những "chiêu trò" để "đối phó" với tình yêu của tôi.
Giờ đây, khi cái kim trong bọc không thể giấu được nữa, họ lại biến tôi thành kẻ kỳ đà cản mũi tình yêu đẹp của họ. Cô bạn thân lạnh lùng nhắn tin “khuyên nhủ” tôi nên chủ động nói chia tay với người yêu, bởi níu kéo cũng chẳng được gì. 
Ôi bạn thân, đúng là thân ai người đấy lo rồi. Nhớ lại những khi xưa mình nghĩ cho cô ta mà tôi thấy hận tới mức chỉ muốn xé xác hai cái con người ấy ra.
Nhớ lại những khi xưa mình nghĩ cho cô ta mà tôi thấy hận tới mức chỉ muốn xé xác hai cái con người ấy ra. Ảnh minh họa.
Không muốn là con rùa rụt cổ lẳng lặng bỏ chạy, tôi quyết định thẳng thắng nói chuyện với “người yêu”. Hy vọng anh sẽ cho tôi một lời giải thích "thỏa đáng". Và rồi không một lời trách móc, không một lời oán than, nước mắt không rơi và tim mất hết cảm giác, tôi lặng người nghe anh nói anh yêu Thảo, yêu từ rất lâu rồi chỉ là sợ tôi làm tổn thương cô ấy nên anh không nói. Thảo cũng rất hiểu và yêu anh. 
Thất bại, đúng là thất bại thật rồi, anh không nói chia tay không phải vì sợ tôi đau, mà vì sợ tôi "quẫn trí" làm đau cô gái anh yêu.
Cuối cùng, tôi chủ động nói chia tay. Nói là chủ động cho oai, chứ chẳng nói thì ai cũng biết tôi là người bị đá. Giờ ngẫm lại mới thấy, trái tim con người ta thật quá dễ thay đổi. Anh từng mất cả năm giời để theo đuổi tôi, tôi từng là người con gái anh nâng niu và chiều chuộng hết mức. Thế mà giờ anh lại nhẫn tâm “vứt bỏ” tôi để chạy theo người con gái tôi coi như chị em vậy.
Chỉ vì một chút ghen tị, ích kỷ nhỏ nhen rất con gái, bạn thân chẳng ngại làm kẻ thứ ba trong chuyện tình của tôi. Ảnh minh họa.
Những người đàn ông chung thủy, một lòng một dạ với người yêu và lạnh lùng với tất cả những cô gái có tình ý với anh ta có lẽ nào chỉ tồn tại trong tiểu thuyết ngôn tình?
Tôi từng nghĩ, nếu Thảo chọn được người đàn ông thật lòng yêu cô ấy, tôi nhất định chúc phúc cho hai người. Giờ đây, cô bạn thân đúng là đã tìm được một nửa đó, nhưng dù chỉ là trong giấc mơ, tôi cũng không thể cầu mong một kết thúc có hậu cho hai người cả. Sự ích kỷ và đau khổ trong tim không cho phép tôi cao thượng tới thế.
Tôi sẽ ra đi, về phía không anh, quên đi tất cả và bắt đầu lại từ đầu. Nhưng tôi tin chắc rằng, những kẻ phá hoại hạnh phúc của người khác rồi sẽ chẳng thể yên ổn lâu dài. Và tôi chờ, chờ cuộc đời “đền đáp” lại hai con người đó một kết quả thật xứng đáng.
Cảm ơn hai người đã dạy cho tôi một bài học về sự tin tưởng, tình yêu và tình bạn. Tình yêu vốn là thứ chẳng thể chia sẻ với bất kì ai, kể cả bạn thân. Vì thế, tôi chỉ có thể nâng niu, giữ gìn chứ tuyệt đối không được gửi gắm

Friday, November 15, 2013

Vì cuộc sống có nhiều lựa chọn...

Chính vì có quá nhiều thứ chi phối, nên chúng ta mới không thể tự quyết định cuộc sống. Mỗi lần vấp ngã, trái tim lại chai sạn đi một ít. Mỗi lần tổn thương, bản thân lại tự động trở nên cứng rắn hơn.

Nhiều người trẻ vẫn tự hỏi, tại sao chúng ta luôn sống và cảm thấy cô đơn? Hoặc luôn sống mà cảm thấy bế tắc, mệt mỏi, luôn phải gánh gồng trên vai những trách nhiệm bị dồn vào đường cùng bắt buộc phải mang theo?
 
Là do chính bản thân chúng ta chọn lựa, không làm bạn với niềm vui, mà chỉ làm bạn với gánh nặng tinh thần.
Chính vì có quá nhiều thứ chi phối, nên chúng ta mới không thể tự quyết định cuộc sống. Và càng trưởng thành, chúng ta lại càng trở thành những con người khác. Dấu vết khắc nghiệt của cuộc đời bắt đầu khiến chúng ta phải khước từ ước mơ, khước từ những mong muốn của bản thân, để ép mình mau lớn.
 
Mỗi lần vấp ngã, trái tim lại chai sạn đi một ít. Mỗi lần tổn thương, bản thân lại tự động trở nên cứng rắn hơn. 

Mọi sự lựa chọn cũng vì thế mà bắt đầu trở thành áp lực.
 
Đã lúc nào bạn tự vấn, rằng đã lựa chọn gì cho cuộc đời mình hay chưa?
 
Vì cuộc sống có nhiều lựa chọn... 1
Mỗi sự chọn lựa đều mang hơi thở của sự sống, và cả sự đối đãi của bạn với chính mình. Tại sao chúng ta phải chọn áp lực và đau khổ? Tại sao chúng ta không thể chọn một cách khác, buông bỏ những thứ mà đã cố gắng đến mệt mỏi, và mạnh mẽ đối diện để nói lên suy nghĩ thật của mình, rằng sẽ chỉ làm những gì mình thích?
 
Lựa chọn để sống và lựa chọn để sinh tồn thực ra rất khác nhau. Lựa chọn để sinh tồn chính là cách lựa chọn để tiếp tục duy trì sự sống, còn lựa chọn để sống chính là cách hưởng thụ sinh mạng. 
 
Bất cứ ai cũng không thể ép buộc bạn phải sống như thế nào, hoặc phải lựa chọn con đường đi như thế nào. Chỉ có bạn là hoàn toàn có thể, và nhất định đừng lãng phí những sự lựa chọn đó.
 
Có ai đó đã từng nói: Hãy chọn lựa để ngày mai đừng hối tiếc. Kể cả có là sai lầm, kể cả trong mắt người khác có là điều điên rồ hoặc khờ khạo, kể cả vấp phải chướng ngại vật ngăn trở. Thế nhưng, cứ lựa chọn đi, chỉ cần bạn không cảm thấy xấu hổ, chỉ cần bạn ngẩng cao đầu, chỉ cần bạn thấy hạnh phúc, thế là đủ.
 
Cuộc đời mỗi người dài ngắn khác nhau, số phận mỗi người cũng vì thế mà tốt xấu cá biệt. Nhưng hãy cứ mạnh mẽ mà tin rằng, phải nắm chắc trong tay vận mệnh của chính mình. Chỉ có như vậy, mới có thể đặt chân đến bên cạnh vạch đích, chỉ có như thế mới vượt qua vạch giới hạn cuộc đời.
 
Vì cuộc sống có nhiều lựa chọn... 2
Quan trọng là, chúng ta có thể vượt qua nổi những rào cản sinh ra từ chính bản thân mình hay không. Hay là lại chạy trốn, lại đi theo những lối mòn đã cũ, hoặc giả chỉ là ngại thay đổi, ngại khác người, ngại phải đối diện với kết quả?
 
Tương lai chính là những trạm đỗ, sự lựa chọn của bạn chính là điểm dừng duy nhất không thể quay đầu. Nếu không quyết đoán, chỉ có thể bỏ lỡ hoặc quanh quẩn trong hành trình của chính mình. Khi ấy, cuộc sống sẽ chỉ còn là bi kịch!
 
Vậy đấy, cuộc sống có nhiều sự chọn lựa, tại sao chúng ta không chọn lựa sống cho riêng mình, và chỉ cho riêng mình? Sống để hạnh phúc và an nhiên, sống để tự do và nhàn tản.
 
Để giải thoát cho tâm hồn…
 
Hay nói một cách đơn giản là nắm giữ vận mệnh chứ không phải là bấu víu vào định mệnh.

Sunday, November 10, 2013

Viết cho những cô gái chưa vội lấy chồng

Ở Việt Nam, văn hóa "chồng, con" dường như đã ăn sâu vào suy nghĩ khiến phụ nữ quên mất rằng ngày nay họ còn đam mê, còn khát vọng,
Họ còn mơ ước và còn cả thế giới chờ đợi để tung cánh bay vào. "Chồng, con" - một hiện thực nhạt nhẽo đến nhàm chán.
Có một điều rất lạ ở văn hóa của người Việt mà đôi khi tôi không thể hiểu nổi. Khi họ gặp một cô gái bước qua tuổi đôi mươi thì câu đầu tiên họ thường hỏi là: "yêu ai chưa, tính khi nào lấy chồng?", " tuổi này mà chưa cưới là ế rồi đó" hay "cưới nhanh rồi cho bố mẹ mày một thằng cu trước khi ông bà già rồi mà còn chưa thấy cháu".
Thế đấy! Và tôi luôn tự hỏi, thay vì những câu hỏi ấy, sao họ không hỏi các câu như ” lớn rồi, có định hướng gì cho cuộc sống chưa? “, ” tính khi nào mới đủ tiền chinh phục Châu Âu”, hay ” dự định mấy năm sẽ xây được nhà, sẽ tậu được ô tô hay sẽ sắm được phi cơ?".
Hay thật! Cái văn hóa "chồng, con" dường như đã ăn sâu vào suy nghĩ khiến họ quên mất rằng phụ nữ ngày nay còn đam mê, còn khát vọng, còn mơ ước và còn cả thế giới chờ đợi để tung cánh bay vào. "Chồng, con" - một hiện thực nhạt nhẽo đến nhàm chán.
Tôi nghe đâu đó người ta nói rằng "gia đình mà có con gái không lấy được chồng là gia đình vô phúc". Ôi cái định nghĩa về "phúc" của dân gian thật đáng sợ.
Có những người sống ở vùng quê vì sợ làng xóm xì xào về cô con gái mãi chưa có chỗ gả, vì sợ ba mẹ bẽ mặt với họ hàng mà họ đã vội vàng gật đầu với một kẻ chưa kịp yêu.
Có những cô gái vì không chịu nổi áp lực của thiên hạ, sự hối thúc của cha mẹ cũng vội vã tìm đến các mối tình chớp nhoáng để kịp cưới cho thế – gian hài lòng.
Vậy, "phúc" nghĩa là gì?
Là bất chấp tình yêu chỉ cần có người chịu rước về làm dâu là có phúc.
Hay là mặc kệ cảm xúc của bản thân, chỉ cần có chồng là có phúc.
Hài thật, những khái niệm cổ hủ vẫn cứ được tung hô giữa cuộc sống hiện đại.
Thực tế thì hiện nay, có rất nhiều cô gái đi theo xu hướng cưới – muộn để dành thời gian cho đam mê, cho sự nghiệp, cho ước mơ và cho việc tận hưởng cuộc sống độc – thân đầy tự do và thoải mái. Việc đó có gì sai?
Họ phát triển sự nghiệp để gặt hái hoa thơm nơi địa vị xã hội.
Họ đi theo đam mê để thỏa mãn những ước muốn của cá nhân.
Họ kiếm tiền, họ thành đạt và họ khám phá những mảnh đất mà từ lâu họ mơ ước.
Những điều đó không phải là "phúc" lắm hay sao?
Lấy chồng - tôi không phủ nhận nó là lẽ hiển nhiên trong đời người con gái nhưng đừng lấy nó ra là thước đo cho những giá trị của cuộc sống họ.
Lấy chồng - một dấu mốc đưa người con gái sang một trang mới hứa hẹn đầy hạnh phúc nhưng độc thân để thả lòng với những điều mình muốn đôi khi cũng là một khái niệm bình yên hiện hữu.
Lấy chồng - cái ngày sẽ xảy đến nhưng nếu hạnh phúc tắt đường, duyên không mở cửa thì cũng đừng quá bi quan bởi hạnh phúc còn nằm ở những điều ta chinh phục, ở thành quả gặt được khi ta theo đam mê và ở sự tự do trong cuộc sống.
Hỡi những cô gái đôi mươi chưa có bồ, những những cô gái gần chạm mốc ba mươi chưa lấy chồng! Mỉm cười đi vì bình yên đâu chỉ nằm ở khái niệm "kết hôn" đầy cứng nhắc.