Google+ Blog tình yêu, những câu chuyện tình yêu đẹp, lời muốn nói August 2013 | lời trái tim muốn nói

Thursday, August 29, 2013

Anh có chắc sẽ yêu hết những gì em có không?

Em biết thời gian trôi qua sẽ khiến em trở nên già dặn, đầy trăn trở, nhưng em chắc tình yêu mà em dành cho anh sẽ mãi mãi trong sáng và thuần khiết.

Em biết mình không có ngoại hình hấp dẫn vì vậy em luôn muốn chăm chút cho tâm hồn ngày càng tươi đẹp hơn. Em chắc rằng sẽ luôn giữ được cho mình những tình cảm đẹp đẽ và những cảm xúc tinh tế.

Em biết mình không học cao biết rộng, cũng như tầm nhìn còn quá hạn hẹp vì thế em vẫn không ngừng học hỏi mỗi ngày. Nhưng em chắc rằng sự hiểu biết nhỏ bé ấy đủ để em có những suy nghĩ và cảm nhận chân thật nhất về những gì anh nói về mọi thứ xung quanh chúng ta.

Em cũng biết mình không có đôi tay khéo léo đảm đang và thường tự gây thương tích cho mình. Nhưng em chắc rằng em sẽ học nấu được những món anh thích và sẽ chăm sóc anh mọi lúc có thể. Em biết vòng tay của em thật nhỏ bé và yếu ớt nhưng em sẽ ôm anh thật chặt.

Em còn biết mình thường hay "chồn chân mỏi gối", với vóc dáng mảnh mai, em không có nhiều sức khỏe. Nhưng em chắc rằng mình sẽ đi cùng anh suốt con đường đời.

Em biết em hay nghĩ ngợi, khó quên những chuyện buồn nhưng không dễ giận. Vì vậy em chắc rằng em cũng dễ tha thứ (em luôn muốn được nghe sự thật từ chính anh, mà không phải bất cứ ai khác) và em đủ niềm tin vào tình yêu mà anh dành cho em.

Em biết mình có cá tính mạnh, tính khí thất thường lúc tùy hứng, lúc lại nguyên tắc. Nhưng em chắc em đủ dịu dàng và nữ tính để anh biết anh đang yêu một người con gái, chứ không phải là một chàng trai. Và em đủ mạnh mẽ, tự chủ để có thể vượt qua những khó khăn mỗi khi không có anh bên cạnh.

Em biết trí nhớ của mình có giới hạn và em vẫn thường hay quên nhiều thứ. Nhưng em chắc sẽ luôn nhớ anh những khi chúng ta phải xa nhau và ngay những lúc chúng ta đang bên nhau. Và em có thể nhớ anh nhiều hơn là em tưởng.

Em biết gia đình của mình chỉ là gia đình bình thường với các thành viên luôn thương yêu nhau. Nhưng em chắc rằng lòng yêu thương của gia đình mình đủ để ủng hộ và vun đắp cho tình yêu của chúng ta.
 
Anh có chắc sẽ yêu hết những gì em có không? 1
Em biết mình không có quá nhiều bạn bè. Với những người bạn mà em có, chắc rằng họ rất yêu quý em và vì thế họ cũng sẽ yêu quý anh.

Em biết mình còn rất nhiều khiếm khuyết và những hạn chế nhất định. Nhưng em sẽ luôn tự mài dũa, vì tình yêu giúp cho người ta "lớn lên".

Em biết mình không quá bao dung, rộng lượng, nhưng em sẽ chấp nhận những khuyết điểm của anh, như anh đã chấp nhận em và đơn giản vì em yêu những ưu điểm của anh gấp nhiều lần số khuyết điểm ấy.

Em biết mình còn quá trẻ, chưa từng trải và cũng không có nhiều kinh nghiệm thế nên em đã tập quan sát và lắng nghe cuộc sống này qua những trải nghiệm của người thân và bạn bè. Và em chắc rằng mình đủ chín chắn trong tình yêu của em với anh.

Em nghĩ mình còn nhiều nông cạn, trẻ con nhưng em tin mình đủ sâu và nhạy cảm để hiểu được những thông điệp từ ánh mắt, giọng nói anh, những cử chỉ và phần nào suy nghĩ của anh khi anh trao gửi chúng cho em. Và em hiểu những gì chúng ta chia sẻ với nhau.

Em biết thời gian trôi qua sẽ khiến em trở nên già dặn, đầy trăn trở, nhưng em chắc tình yêu mà em dành cho anh sẽ mãi mãi trong sáng và thuần khiết.

Em nghĩ mình sẽ không sống thọ, dù có lần được nghe rằng em sẽ sống đến 83 tuổi. Nếu chúng ta được hạnh phúc bên nhau thì với hai phần ba số tuổi ấy em cũng hài lòng. Em chắc sẽ luôn cầu nguyện cho anh cho đến khi chúng ta gặp lại nhau tại thiên đường.

Và em biết mình chỉ có như vậy, anh có chắc sẽ yêu hết những gì em có không?

Wednesday, August 21, 2013

Con yêu mẹ

Con vẫn nhớ ngày mẹ ốm, không gian yên ắng, căn nhà vắng lặng chẳng còn những tiếng trêu chọc cười đùa. Vườn rau xơ xác, và nếu có xanh cũng là do cỏ mọc đầy.

Đàn gà như biết thân biết phận, hối hả đào bới tự kiếm ăn chăm chỉ hơn, ngoài sân kia lá cây, bụi bặm chen nhau đua bám.
 
Mẹ của con
Mẹ ốm nằm bẹp, bố cuống quýt vụng về lo bữa cơm cho hai người, làm mọi việc thay mẹ, chăm mẹ cũng hết cả thời gian. Mẹ chẳng nửa lời kêu ca, nhưng nét mặt mẹ thì ai cũng hiểu, nhìn vẻ nhợt nhạt mà vẫn cố cười nào ai có thể vui. Hình như những sương gió bao năm mẹ hứng chịu giờ đã phát tác.
Đôi mắt bố buồn, gần ba chục tuổi đầu chưa bao giờ con thấy ánh mắt bố rã rời như vậy. Bố thương mẹ mà chẳng biết làm gì, chẳng biết nói sao, bố cần mẹ còn nhiều hơn chúng con cần mẹ rất nhiều. Nhớ những khi mấy mẹ con bỏ lên tầng cùng nhau thêu tranh và xem Ti vi trên ấy, bố nhăn : “Ơ, thế lại đi à” rồi có khi chưa đầy nửa tiếng lại lọ mọ mò lên ngồi cùng xem bộ phim mà bố chẳng hiểu mô tê gì... Đã bốn chục năm có lẻ, bố mẹ lúc nào cũng ríu rít bên nhau.
Mẹ chăm các con mãi đến lúc chúng khôn lớn, khỏe mạnh thì lại đi xa, ốm đau có khi còn giấu không muốn lũ trẻ lo. Hiếm khi mẹ đến chơi nhà các con nếu không có việc gì quan trọng chúng cần nhờ. Lắm lúc con phải vờ ốm để nũng nịu “Con mệt quá, thời tiết thay đổi thằng cu hâm hấp sốt, bố nó lại có chuyến công tác ngắn ngày, mẹ đến với con”. Thế là ngay lập tức mẹ đi chuyến tàu sớm nhất, trong buổi sáng đã có mặt. Mẹ hiểu tính con gái, cầu kỳ nấu những món ngon khiến gợi nhớ đến tuổi thơ của con, ăn rồi cứ tấm tắc khen, trong lòng thì sướng âm ỉ.
Hôm ấy con mỏi thực sự, mẹ liền lấy xe phóng ra chợ, nấu đến năm sáu món ăn mà hồi nhỏ con thích, muốn ăn gì thì ăn, thế mà con nhìn quanh mâm rồi buột miệng “Tự dưng con thèm món rau muống chua quá”, làm bắt tội mẹ đội nón ra vườn hái rau rồi cấp tập luộc. Mẹ lắc đầu cười “Thế này mà ở cùng mẹ chồng khó tính thì biết làm sao”. Con chẳng nói gì, ôm mẹ, rồi nghĩ chỉ có mẹ của con là tốt nhất.
Tận tâm tận tình hết nhẽ song mẹ chỉ ở được vài ba hôm rồi lại muốn vội về lấy cớ việc nọ việc kia. Năm nay thì vào đúng rằm tháng bảy, năm nào mẹ cũng vào chùa, cùng các thầy cầu siêu, cúng ngày xá tội vong nhân, và lúc nào mẹ cũng cài bông hoa trắng lên ngực áo, để nhớ đến bà ngoại, mẹ đã rất khổ tâm bởi ngày xưa chẳng có nhiều thời gian dành cho bà...
Con biết, đã có những lúc con làm mẹ buồn bởi tính ngang ngạnh của mình. Cũng do có những điều mẹ dạy vẫn theo tư tưởng cũ, không còn hợp với bây giờ, tuy nhiên con biết tất cả những khắt khe, cầu thị ấy đều là muốn những điều tốt nhất đến với con. Trong khi lúc nào con cũng muốn chứng tỏ mình người lớn, song mẹ ơi con đã nhận ra, đứng trước mẹ con lúc nào cũng dại khờ như đứa trẻ lên ba và lúc nào con cũng cần mẹ ở bên để chở che, chia sẻ.

Sunday, August 18, 2013

Em sẽ không tin cái gọi là duyên phận

Dường như tất thảy mọi cuộc gặp gỡ, đến với nhau, rồi chia ly, đều được người ta lý giải bằng hai chữ “duyên phận”...

Em cũng hơn một lần từng nói, duyên phận đem chúng ta đến với nhau, nhưng nếu phải chia tay, ắt cũng là do mối duyên ấy đã đứt. 
 
Nhưng tại sao chúng ta phải phó thác tình cảm của mình cho một thứ mơ hồ chi phối, để rồi không dám tin vào tình cảm dành cho nhau. Em biết không, chỉ có tình yêu không đủ sâu mới có thể khiến người ta lo sợ về kết cục lỡ dở. Nếu em thật lòng yêu anh, xin em đừng nói với anh rằng, mối tình này chỉ phụ thuộc vào duyên phận, có được hay không?
 
Anh không tin vào cái gọi là duyên phận đâu, khi mà trước mắt anh em vẫn là cô gái anh yêu đến mất kiểm soát, làm sao có thể vì một chữ mơ hồ mà khiến chúng ta phải nản lòng để rồi chấp nhận đôi ngả.
 
Anh không tin vào cái gọi là duyên phận đâu, khi vận mệnh trong tay chúng ta phải do chính chúng ta kiểm soát, tại sao có thể lo lắng một kết cục khi nó chưa xảy đến, hoặc vĩnh viễn chưa bao giờ xảy đến để rồi không dám yêu nhau hết lòng.
 
Anh không tin vào cái gọi là duyên phận đâu, khi mà yêu nhau chính là sự nỗ lực chúng ta vẫn vun đắp hàng ngày. Duyên phận đâu thể cho chúng ta cảm xúc, cũng không thể cho chúng ta cơ hội để ngày càng yêu nhau hơn. Vậy thì cớ sao phải khụy lụy nó để bị nó chi phối những nỗi lo lắng mơ hồ?
 
Anh sẽ không tin cái gọi là duyên phận 1
Em hay nói với anh, rằng lo sợ duyên chúng mình sẽ hết, và rồi chúng ta sẽ phải lìa xa nhau như bao cặp đôi vẫn còn yêu đương sâu đậm. Anh thừa nhận, bất cứ ai đang yêu cũng đều sinh cảm giác lo lắng như thế, nhưng kể cả cái “duyên” mà em nói giữa chúng ta đã hết, anh cũng vẫn sẽ tìm cách ở cạnh bên em. 
 
Chỉ cần em có lòng tin, rằng sẽ vững lòng mà yêu anh, chỉ cần chúng ta tin vào tình yêu không gì có thể chia cắt được. Thì còn gì đáng sợ nữa đâu? Vốn dĩ những người đã yêu nhau rồi chia tay, đều không phải là do duyên tình họ mỏng, chỉ trách họ yêu nhau chưa đủ đậm sâu. Nếu em không muốn xa anh, chỉ cần cũng yêu anh đậm sâu, là được.
 
Anh sẽ chứng minh cho em thấy, rằng tình yêu của anh không phụ thuộc vào duyên phận. Bất kể sóng gió, thử thách, bất kể ai đó có tìm cách chia cắt chúng ta, anh sẽ vẫn nắm chặt tay em vượt qua tất cả, để rồi không phải giật mình lo sợ vận mệnh, để toàn tâm toàn ý dành cho em tình yêu vẹn tròn. Nếu cứ yêu nhau mà sợ một ngày nào đó duyên hết, phận tan, thì làm cách nào có thể giữ trọn được tình cảm của chúng mình đây em?
 
Anh sẽ không tin cái gọi là duyên phận 2
Đồng ý với anh được không em? Tuyệt đối đừng tin vào cái gọi là duyên phận, nhất là khi chúng ta đang ổn, nhất là khi chúng mình còn yêu nhau đậm sâu, chứ đừng vì những lo lắng nhỏ nhặt mà hễ gặp chuyện là lo sợ để mà buông lơi bàn tay nắm chặt. 
 
Nếu thật sự có duyên phận, thì em chính là người nắm giữ duyên phận của anh. Chỉ cần em giữ thật chắc, còn lo lắng anh sẽ lạc mất hay sao?
 
Anh nghĩ, rồi chuyện tình mình cũng sẽ đầy ắp sóng gió như biết bao cặp đôi khác, rồi chúng mình cũng sẽ có quãng thời gian chán nản, tuyệt vọng, và thậm chí nghĩ đến chuyện buông tay. Nhưng em à, đừng đổ tất cả do duyên phận được không? Bởi vì chỉ cần em tin là có thể làm chủ được tình cảm của chúng mình, thì anh vẫn sẽ ở đây, cùng em.
 
Và mãi mãi chẳng đi đâu hết...

Thursday, August 8, 2013

Thứ tư của bạn, các bạn thuộc cung nào , mình thuộc bảo bình nè!

Dương Cưu (21/3-20/4)
Đừng lo nghĩ về công việc hay việc nhà. Bạn nên thu xếp thời gian cho thể dục thể thao. Hãy tới phòng gym, đi bơi hoặc đạp xe đường dài.
Tình yêu: Trong lòng Dương Cưu đang có nhiều điều muốn tâm sự. Hãy đề nghị người yêu dành cho bạn ít nhất nửa tiếng tối nay.
Sự nghiệp: Hôm nay phương pháp ứng xử tốt nhất là tỏ ra nhẹ nhàng. Dương Cưu nên đứng trước gương và luyện tập tông giọng trước nhé.
Dương Cưu yêu thể dục thể thao
Kim Ngưu (21/4-20/5)
Kim Ngưu tranh luận khá nghiêm túc với một người bạn hoặc đồng nghiệp. Cuộc chiến này có thể để lại ảnh hưởng lâu dài tới mối quan hệ của bạn.
Tình yêu: Bạn cần mở rộng lòng mình hơn nếu muốn người yêu cư xử tương tự. Thành thật là chìa khóa quan trọng nhất.
Sự nghiệp: Hôm nay, Kim Ngưu chỉ ước gì mình làm việc trong một hang động. Hành động và tính cách của mọi người xung quanh khiến bạn khó chịu.
Song Tử (21/5-21/6)
Bạn sẽ nghĩ ra giải pháp cho một vấn đề cũ mà vẫn gây khó khăn cho bạn. Điểm mấu chốt là Song Tử cần trao đổi quan điểm với một người khác.
Tình yêu: Trái tim của bạn đột nhiên thay đổi. Có thể bạn thấy có tình cảm với một người bạn. Hãy cân nhắc kĩ vì bạn chưa sẵn sàng để đổi người đồng hành cùng mình đâu.
Sự nghiệp: Hôm nay không phải ngày dễ dàng. Đồng nghiệp khiến bạn muốn phát cáu, vì người thì đòi hỏi, người thì quá khép kín.
Cự Giải (22/6-22/7)
Hôm nay Cự Giải cực kỳ hăng hái. Bạn gần như muốn tự mình làm mọi việc, và với thái độ cầu toàn nhất. Đến cuối ngày bạn sẽ kiệt sức đấy.
Tình yêu: Bạn có hứng thú thể hiện điểm mạnh của mình. Còn chờ gì nữa mà không ăn diện thật lộng lẫy. Bạn sẽ có được sự chú ý mong muốn.
Sự nghiệp: Thông tin thay đổi liên tục khiến Cự Giải khó đưa ra quyết định. Bạn nên kiên nhẫn quan sát tình hình.
Sư Tử (23/7-23/8)
Bạn nên chuẩn bị tinh thần cho một ngày bận rộn. Thời gian dành cho gia đình, bạn bè cũng chiếm trọn sự chú ý của bạn. Hãy giữ lại một phần để chăm chút bản thân.
Tình yêu: Bạn có nhiều cơ hội với chuyện tình lãng mạn. Chẳng lúc nào tuyệt hơn lúc này cho việc hẹn hò, dù mới hay cũ. Sư Tử sẽ “đốn gục” trái tim của đối phương dễ dàng.
Sự nghiệp: Hãy giữ quan điểm cá nhân cho mình thôi nhé. Sếp không thích bạn áp đặt nó lên người khác đâu.
Xử Nữ (23/8-22/9)
Xử Nữ rất muốn giúp đỡ một người bạn hôm nay, nhưng lực bất tòng tâm. Bạn có quá nhiều việc riêng phải lo lắng. Đừng tự trách mình vì mọi người sẽ hiểu cho bạn.
Tình yêu: Sắp xếp đời sống tình cảm không dễ dàng như cách bạn làm với công việc. Hãy để mọi thứ diễn ra tự nhiên. Bạn sẽ thấy nó thú vị hơn đấy.
Sự nghiệp: Bạn cảm thấy khó chịu và khó hiểu vì đồng nghiệp dường như đang cố ý chống lại bạn. Nếu bạn đủ tự tin vào chính mình, bạn nên thoải mái tập trung vào phần việc được giao thay vì để ý sắc mặt người khác.
Thiên Bình (23/9-22/10)
Bạn bè là nhân tố chính mang lại niềm vui cho Thiên Bình hôm nay, chứ không phải người thân hay công việc. Hãy nhấc máy lên và hẹn hò ngay nhé.
Tình yêu: Bạn luôn chia sẻ hạnh phúc với mọi người xung quanh. Đây là phẩm chất thu hút người khác của bạn, nên hãy phát huy.
Sự nghiệp: Công việc của bạn cũng có điểm mạnh của riêng nó nên Thiên Bình đừng ghét bỏ. Nếu bạn bất mãn vì không được di chuyển hay đi du lịch nhiều, bạn có thể tự sắp xếp cho những chuyến đi cá nhân.
Bò Cạp (23/10-21/11)
Tỏ ra khiêm tốn và lặng lẽ và phương thức ứng xử tốt nhất hôm nay. Bạn sẽ chẳng ao ước được người khác chú ý tới lúc này đâu.
Tình yêu: Hãy bình tĩnh và chờ đợi người khác chủ động tiến tới nhé. Đôi khi bạn cũng nên chơi trò làm kiêu một chút.
Sự nghiệp: Sáng nay, thách thức lớn nhất với bạn là thức dậy đúng giờ. Nếu đi làm muộn, bạn sẽ gặp rắc rối to.
Bò Cạp chật vật dậy đúng giờ.
Nhân Mã (22/11-21/12)
Nhân Mã cảm thấy ngượng ngùng khi nhận được lời khen hoặc một món quà hào phóng. Hãy chấp nhận và cảm ơn đối phương. Bạn xứng đáng với bất cứ thứ gì nhận được hôm nay.
Tình yêu: Bạn nên trò chuyện nghiêm túc với người yêu. Khả năng diễn đạt và biểu lộ suy nghĩ của bạn rất tốt đấy.
Sự nghiệp: Nếu bạn tư duy sáng tạo, bạn sẽ bất ngờ trước sự khác biệt mà mình có thể mang lại. Đừng chỉ nghiêm chỉnh đi theo lối mòn truyền thống.
Ma Kết (22/12-19/1)
Người khác lại một lần nữa đòi hỏi quá nhiều từ bạn. Tùy vào tính cách, bạn sẽ có cách xử trí của riêng mình. Nhưng bạn không nên ép mình nhân nhượng họ mãi.
Tình yêu: Hôm nay tâm trạng Ma Kết có phần bất an, nóng nảy. Nếu nguyên nhân không xuất phát từ người yêu, bạn nên nói rõ để tránh hiểu lầm. Ở một mình lúc này sẽ tốt cho bạn.
Sự nghiệp: Ma Kết nên tránh né tranh luận nhé. Dù bạn có nói năng nhỏ nhẹ, khiêm tốn tới đâu, cũng sẽ có người cố tình hiểu sai ý bạn.
Bảo Bình (20/1-18/2)
Nhiều cơ hội lớn sẽ tới và Bảo Bình tất nhiên đừng nên bỏ lỡ. Sau này nhìn lại, bạn có thể coi ngày này như một điểm khởi đầu cho rất nhiều kết cục.
Tình yêu: Hãy sống thoải mái và tự do theo ý mình. Thỉnh thoảng bạn sẽ hạnh phúc hơn khi hành động mà không cần đến bán cầu não trái nhắc nhở bạn.
Sự nghiệp: Gần đây, Bảo Bình có thể cảm thấy mọi chuyện trở nên rất thuận lợi. Bạn sắp bước vào giai đoạn nhiều thành công và vinh quang trong cuộc đời đấy.
Song Ngư (19/2-20/3)
Mọi sự quanh Song Ngư có phần rắc rối. Bạn sẽ cần phải đoán định rất nhiều để đưa ra được lựa chọn, hành động chính xác.
Tình yêu: Bạn và người yêu đang rất ăn ý với nhau. Đây quả là dịp tốt để tổ chức tiệc tùng và mời bạn bè chung tới tham dự.
Sự nghiệp: Ý chí chính là khởi nguồn cho năng lượng của Song Ngư. Bạn đã đạt được nhiều thành tích với nó, nên hãy duy trì tốt nhé.

Sunday, August 4, 2013

“Trong giờ phút quyết định, tôi ít niềm tin vào phụ nữ hơn”

Nếu đàn ông ít niềm tin vào phụ nữ hơn ở những khi quyết định, thì phụ nữ cũng hãy chứng tỏ rằng mình chẳng cần đến đàn ông để đưa ra phán quyết bao giờ!

“Trong giờ phút quyết định, tôi ít niềm tin vào phụ nữ hơn” – câu nói đùa mà như thật trong hoàn cảnh “nước sôi lửa bỏng” này của một đấng mày râu đã dễ dàng hạ bệ lòng tự tôn của rất nhiều phụ nữ, dù ít dù nhiều, trong đó có cả những người thông minh và tỉnh táo nhất. Vẫn biết đây chỉ là một câu nói vui, nhưng nếu đặt nó ra khỏi cuộc chơi, có lẽ nó cũng khiến hàng triệu phụ nữ phải rối bời trong suy nghĩ.

Vì sao ư? Cũng chỉ vì họ là phụ nữ!

Có chị em nào dám đứng lên phản bác và trả đũa câu nói kia không? Rằng “về phần mình, cả cuộc đời này, tôi chưa bao giờ tin vào đàn ông”. Có lẽ là không, vì đàn ông không bao giờ tồi như thế! Và phụ nữ cũng chẳng thể nào quyết đoán được như thế kia.

Dẹp tự ái sang một bên, các chị em cũng sẽ nhận ra câu nói kia không phải là không có lý. Từ bao lâu nay, phụ nữ đã mấy khi được đối xử công bằng dù trong xã hội luôn luôn giương cao lá cờ bình đẳng. Vẫn đủ thứ giáo điều, vẫn nhiều lời kì thị, hết định kiến này lại sang hủ tục nọ, phụ nữ vẫn chưa bao giờ được ngang hàng với đàn ông. Đó cũng là lẽ dĩ nhiên, nên có mấy chị em được may mắn gửi gắm niềm tin trong những phút giây quyết định?

Phụ nữ là lắm điều, phụ nữ là nhiều chuyện. Phụ nữ là rách việc, phụ nữ là lôi thôi? Đàn ông nghĩ thế nào, tốt xấu khen chê phụ nữ đều chẳng buồn… cãi. Vì cứ bị mặc định là phái yếu, nên mặc nhiên họ cũng cam lòng.

Tất cả cũng vì đàn ông luôn giữ được cái đầu. Còn phụ nữ thì luôn để tim mình lên tiếng trước. Có phải vì thế mà họ được thiết kế để cần nhau? Nhưng trước khi gần nhau, và những lúc đã có nhau, đàn ông vẫn tự cho mình ở trên một nấc.

“Trong giờ phút quyết định, tôi ít niềm tin vào phụ nữ hơn” 1
Phụ nữ muôn đời vẫn cứ là phụ nữ. Còn đàn ông có vật đổi sao dời vẫn cứ sẽ là đàn ông. Phụ nữ cam lòng, đàn ông bảo thủ. Phụ nữ nhu nhược, đàn ông cường quyền. Phụ nữ thấp hèn, đàn ông cao quý. Phụ nữ mâm dưới, đàn ông chiếu trên. Là lỗi của ai?

Lỗi của ngày xưa, của phong kiến trị vì? Hay lỗi của phụ nữ chỉ luôn bó mình vào những điều khuôn thước mà không dám vượt lên để thể hiện rằng mình cũng là một nửa thế giới? Để đàn ông nghĩ lại, buộc đàn ông nhận sai, phụ nữ phải tự chứng tỏ mình chứ các đấng mày râu họ sẽ chẳng bao giờ bỗng nhiên nhận ra những điều đó. Đừng mong họ tự hiểu, mà hãy làm để họ sáng rõ đôi mắt ra!

Rằng phụ nữ cũng như đàn ông, chẳng có ai cầm quyền ai cả! Đàn ông ít niềm tin vào phụ nữ hơn ở những khi quyết định, thì phụ nữ cũng hãy chứng tỏ rằng mình chẳng cần đến đàn ông để đưa ra phán quyết bao giờ!

Không để đàn ông nghĩ xấu về mình, thì ngay bây giờ phụ nữ cần đứng lên mà hành động. Cải tạo cái đầu của các chàng trai quanh bạn! Đào thải những suy nghĩ cảm tính kia đi! Chỉ có đứng dậy bằng chân, làm được bằng tay, nhìn được bằng mắt, có như thế, đàn ông mới chịu nhận mình sai!

Thursday, August 1, 2013

Hãy để nỗi buồn tự đến...



Hãy buồn khi có thể, nhưng chớ nghiện. Bởi nỗi buồn rất khó cai. Hãy để nỗi buồn tự đến, chứ đừng để mình tìm đến nỗi buồn…

Thực ra, ai cũng cần phải buồn, và bạn đừng ép cho mình phải thành ngoại lệ. Chỉ là chúng ta không được phép dành hết cuộc đời để làm điều đó. Nỗi buồn sẽ đến như một lẽ tất nhiên, nhưng đừng giữ nó lại, đừng chiều chuộng nó, đừng cố tình làm quen với nó. 
 
Chúng ta cần phải buồn! 
 
Hình như sẽ có người nghĩ tôi điên, nhưng không. Khi mà niềm vui cứ ở đó mãi mãi, thì nó sẽ thành điều bình thường, thành thứ tẻ nhạt, thành một thói quen đều đều rồi cũng chẳng ai ham muốn nó. Nhưng nếu thi thoảng bạn cho phép mình buồn, cho phép mình thất vọng, cho phép mình chững lại… thì cái giá của niềm vui đến sau sẽ đáng quý gấp nhiều lần. 
 
Tôi dám cá rằng, chẳng ai cười được mãi đến cuối đời. Thế nên đừng cấm cản bản thân mình được buồn, đừng mang mặt nạ cho những nụ cười đầy ngờ vực và nghi ngại, đầy thương tổn và khổ đau. Nỗi buồn không giả tạo sẽ khiến bạn nhẹ lòng hơn những niềm vui khiên cưỡng phải ngụy trang. 
 
Hãy cứ buồn khi có thể... 1
 
Hãy cứ buồn nếu còn có thể!
 
Tôi không khuyên bạn phải luôn buồn bã, thở than, mỏi mệt. Bạn hãy buồn, nhưng không nên buồn quá lâu, bởi nỗi buồn là một thứ có hại. 
 
Có những người lạm dụng nỗi buồn và không biết sử dụng nó đúng cách. Họ dùng sai chỗ, sai thời điểm, sai đối tượng…, thế nên họ bị phản tác dụng. Nỗi buồn quá hạn sử dụng sẽ đáng sợ như một liều thuốc độc. Họ quỵ lụy trong nỗi buồn, họ quay cuồng trong một mớ cảm xúc rối rắm. Họ mặc định mình phải buồn trong mọi hoàn cảnh. Họ chìm dần trong đau thương mà không biết cách vùng vẫy mà thoát ra. Họ suy sụp dần, kiệt sức dần. họ nghĩ mình và nỗi buồn là bạn. Họ quên mất mình phải vui. Nghĩa là họ quên mất mình đang sống.
 
Cứ như hút cần sa, cứ như thằng nghiện, họ tự cấu xé nỗi buồn của mình rồi bị nó hả hê. Vì hơn ai hết, nó hiểu, họ không cai được nó. Nỗi buồn thắng họ, và họ thua chính mình.
 
Hãy cứ buồn khi có thể... 2
 
Đó là loại thứ nhất. Loại thứ hai, là những người không biết cách để buồn. Họ rỗng cảm xúc, lãnh cảm với chính nỗi buồn. Họ không biết nỗi buồn có mùi vị gì, không biết nỗi đau ra sao… không phải vì họ quá hạnh phúc, đơn giản chỉ vì trái tim họ đã vô cảm từ lâu. Họ không còn biết buồn nữa, họ trơ như đá! Và khi đã thành gỗ đá, thì thử hỏi làm sao họ còn biết vui?
 
Vậy mới nói, nỗi buồn cũng quan trọng lắm chứ! Thiếu nó nghĩa chúng ta chỉ đang sống với một nửa cảm xúc, cũng như chúng ta chỉ đang sống có một nửa cuộc đời. Lẽ dĩ nhiên, chẳng ai muốn mình bị buồn, chỉ có những tên ngốc mới viện đủ lý do để buồn đau mãi. Nhưng bởi chúng ta không vui được mãi, nên hãy tiếp đón nỗi buồn một cách tỉnh táo và thông minh.
 
Trong khi người ta đang hối hả để tìm niềm vui, biết đối phó với nỗi đau cũng sẽ giúp bạn hạnh phúc. Hãy buồn khi có thể, nhưng chớ nghiện. Bởi nỗi buồn rất khó cai. Hãy để nỗi buồn tự đến, chứ đừng để mình tìm đến nỗi buồn… Nhưng bạn phải học được cách để làm chủ nó, đừng để nó dẫn đường cho những bi kịch tiếp theo.
 
Bạn cần được buồn, nhưng hãy buồn một cách thông minh!