Google+ Blog tình yêu, những câu chuyện tình yêu đẹp, lời muốn nói 2014 | lời trái tim muốn nói

Sunday, November 23, 2014

Số phận khác nhau của hai người phụ nữ kết hôn 10 năm

Hai người đàn ông đã kết hôn được 10 năm dẫn người vợ của mình tham gia buổi họp lớp đại học. Sau khi  ăn uống hát hò xong, mọi người đã thấm mệt, phụ nữ ngồi túm tụm một chỗ thảo luận về chồng con gia đình, đàn ông lại ngồi tụ tập một bên hút thuốc tán gẫu.
Ông chồng A nói với ông chồng B : ” Này cậu, vợ cậu đẹp nhỉ ! “. Anh B nghe thấy bạn khen vợ mình liền quay đầu lại nhìn người vợ đang cười nói bằng ánh mắt đắm đuối. Anh chợt mỉm cười.
Anh A lại nói : ” Hai người mới kết hôn chưa được lâu đúng không ? ” Anh B nói : ” Chưa lâu, mới được 10 năm thôi “.
Anh A vô cùng khi ngạc : ” Sao có thể như vậy được, tôi lại tưởng hai người mới kết hôn chứ. Tôi và vợ tôi cũng kết hôn được 10 năm rồi. Cậu xem ! Cô ấy bây giờ hoàn toàn thay đổi rồi, hồi xưa xinh đẹp là thế bây giờ nhìn kìa sồ sề, xấu xí, người béo núc ních. Nhìn cũng chả dám nhìn, đi ra ngoài cũng chẳng muốn dẫn vợ theo, mất mặt lắm. Nếu tôi mà có người vợ như cậu thì tốt biết mấy. Chắc cậu hãnh diện lắm nhỉ? Nhưng mà này, nhìn bàn tay vợ cậu nõn nà trắng muốt thế kia chắc cô ấy không biết làm việc nhà đâu nhỉ. Nói đến việc nhà, chắc vợ cậu không bằng vợ tôi đâu. Vợ nhà tôi ít nhất cũng có thể chăm sóc tốt bố mẹ hai bên ”
Anh B cười mỉm : ” Cậu sai rồi, vợ tôi nhìn có vẻ không biết làm gì nhưng thực ra cô ấy rất giỏi làm việc nhà. Con gái tôi giống mẹ cũng xinh đẹp lắm “.
Anh A mặt biến sắc : ” Cùng là phụ nữ với nhau sao vợ anh với vợ tôi khác biệt lớn thế nhỉ ? 

Anh B hít một hơi dài rồi khoan khái nhả từng lọn khói  : ” Tôi biết cô ấy thích ăn gì, cô ấy thích làm gì, thậm chí cô ấy muốn nói gì tôi cũng có thể đoán được. Từ trước đến nay, tôi chưa bao giờ keo kiệt với cô ấy, vợ thích gì tôi đều cố gắng thực hiện bằng mọi giá. Đi dạo trên đường thấy dây giày của vợ bị tuột, tôi không ngần ngại cúi xuống thắt lại dây giày cho cô ấy. Cô ấy mệt tôi có thể giúp vợ xoa bóp chân tay, trên đường tan làm về nhà tôi kiểu gì tôi cũng dừng mua cho cô ấy món bánh kem ưa thích. Mỗi buổi sáng tỉnh dậy tôi đều hôn vào trán cô ấy, trời mưa tôi thay vợ đi chợ mua thức ăn. Tôi biết cô ấy tiết kiệm , không dám mua cho mình món đồ đắt tiền, nhưng tôi biết kích cỡ quần áo cô ấy mặc, nên giấu mua tặng vợ. Cậu có thể làm được cho vợ mình như tôi không ? ”
Anh A đỏ mặt : Bởi vì anh ta nghĩ đến việc ở nhà lúc nào cũng mặt nặng mày nhẹ với vợ, chỉ cần vợ không làm theo ý mình liền quát ầm ĩ lên. Hôm qua bởi vì vợ đi siêu thị mua một chiếc áo lên hơn 300 nghìn, anh liền mắng vợ té tát. Đối xử không lạnh nhạt thôi cũng khó chứ nói gì đến mấy cử chỉ yêu thương chăm sóc vợ như anh B.
Anh B lại nói : ” Vợ mình mình không thương chẳng nhẽ đợi thằng khác đến thương dùm , phụ nữ bước qua giai đoạn yêu đương, tiến tới giai đoạn hôn nhân cũng giống như bông hoa mất đi một phần nước vậy. Cô ấy phải chăm sóc cả một gia đình , không có thời gian chăm sóc bản thân, không có thời gian chăm sóc chồng như lúc mới yêu . Bởi vì trái tim cô ấy phải chia ra nhiều ngăn : 1 ngăn cho chồng, 1 ngăn cho con, 1 ngăn cho bố mẹ chồng, 1 ngăn cho bố mẹ đẻ, 1 ngăn cho họ hàng nội ngoại… Tại sao cậu không giúp đỡ cô ấy ? Nhìn vợ cậu xem, lúc cô ấy đi qua người tôi, tôi còn ngửi thấy mùi dầu rán trên đầu cô ấy. Vợ tôi trước khi đến đây cô ấy cũng vừa nấu ăn cho bố mẹ chồng và con trai, nhưng cậu có ngửi thấy mùi dầu mỡ không ? Chắc chắn là không, bởi vì cô ấy có thời gian tắm, thay quần áo, còn xịt thêm ít nước hoa. Lý do là cô ấy không muốn tôi mất mặt trước bạn bè, cậu hiểu chứ ? ”
Nói đến đây, anh A đột nhiên đứng dậy nắm lấy tay người vợ đang gật gà gật gù buồn ngủ và nhẹ nhàng nói : ” Mệt rồi thì đi về nhà thôi “.
Trong cuộc sống hôn nhân, hai bên hiểu được thông cảm cho đối phương, thậm chí dành phần trách nhiệm về mình nhiều hơn, bớt than thở, càu nhàu đối phương, sẽ bớt đi những cuộc cãi vã. Hạnh phúc thực ra không khó, tôi khao khát tôi có thể giống như người vợ của anh A được chồng mình thấu hiểu, sẻ chia, nhưng đổi lại tôi cũng sẽ cố gắng giống như cô vợ ấy, có thể vì chồng nhận nhiều trách nhiệm về mình hơn trong cuộc sống.
Chúc các bạn hạnh phúc !
Minh Phạm- Blogtamsu.vn

Friday, November 14, 2014

Cô gái à ! em đã sẵn sàng mặc váy cưới chưa?

Yêu một người không phải dễ và để cưới một người lại càng khó. Khi yêu, em là người mà họ muốn có được, còn khi cưới thì em là người mà họ cần. Chỉ thế thôi, em hiểu chứ…

Gửi tặng cô dâu tương lai

Những năm tháng vụng dại sắp đi qua, tuổi thanh xuân đang gượng mình viết tiếp những điều cuối cùng trước khi gấp lại trang vở sắp cũ. Em vội vã đi tìm lại những người bạn cũ để tâm sự, đôi chân em muốn đi hết những nơi em chưa bao giờ đặt chân đến trước khi “bỏ cuộc chơi” theo ai đó… 

Em sắp bước sang một cuộc đời mới, nhưng không phải là bước một mình mà là bước với một người em đã và sẽ chọn. Người “bạn” đồng hành ấy có phải là người mang đến cho em hạnh phúc thực sự? Em là người nắm rõ câu trả lời nhất đúng không. Em bảo em thiệt thòi khi chọn anh ấy vì phải xa nhiều thứ, cùng anh ấy đến một vùng đất mới, em sẽ òa khóc vì nhớ nhà. Nhưng em có chắc là anh ấy không thiệt không. Có đấy cô gái, anh ấy thiệt khi anh ấy chỉ chọn duy nhất em trong khi xung quanh anh ấy còn rất nhiều người muốn chọn anh ấy.

Một người đàn ông tốt chưa hẳn là người không làm em khóc, đó phải là người lặng lẽ ngồi cạnh lau từng giọt nước mắt rồi ôm em vào lòng. Vì anh ấy đã sẵn sàng bỏ hàng giờ của mình chỉ để được buồn nỗi buồn của em. 

Hạnh phúc em tìm được giữa hàng triệu người xa lạ không phải là hạnh phúc được ban phát mà chính là hạnh phúc em giành lấy, giữ lấy nên em hãy trân trọng nó. Kỉ niệm giữa hai người quá nhiều để có thể viết nên một thiên tình sử bằng cả những niềm vui, những thẹn thùng lần đầu gặp, những hờn dỗi, và cả những đau lớn, chia xa từng xảy ra. 

Những năm tháng yêu nhau, em luôn là người bày vẽ ra tất thảy những lý do ngốc nghếch để giận dỗi, để trách mắng anh ấy. Nhưng anh ấy thì sao. Anh vẫn nhẫn nhịn, vẫn ân cần và chu đáo vỗ về em khi em bỏ mặc anh giữa cơn mưa chiều vội vã. Mưa xé toạc bầu trời, đổ vào lòng người những dằn vặt... Là anh ấy, vẫn đứng đợi em giữa cơn mưa ấy.

Người ta yêu nhau, người ta xưng hô vợ chồng với nhau nhưng anh ấy thì không, anh ấy chỉ gọi em là “em yêu của anh”. Em vùng vằng trách anh ấy sao không gọi thân mật như thế kia. Cô gái à, có những từ ngữ không thể nói ra một cách tùy tiện được. Anh ấy muốn gọi từ thiêng liêng ấy khi em thực sự là người sẽ đi cùng anh ấy đến suốt đời. Như thế có phải em là cô gái hạnh phúc nhất hay chăng? Một người yêu và trân trọng em cho đến giây phút hai người là của nhau. 

Em đã sẵn sàng mặc váy cưới chưa? 1
Đi qua bao nhiêu cuộc tình, có lẽ em không phải là mối tình đầu khó quên của anh ấy nhưng em lại là mối tình anh ấy sẽ vun đắp cho đến suốt đời. Em trách rằng sao em không phải là người anh ấy yêu đầu tiên. Cô gái à, điều đó đâu quan trọng, điều em nên trân trọng là anh ấy đã chọn em làm người anh ấy muốn yêu và che chở đến suốt cuộc đời. Yêu một người không phải dễ và để cưới một người lại càng khó. Khi yêu, em là người mà họ muốn có được, còn khi cưới thì em là người mà họ cần. Chỉ thế thôi, em hiểu chứ…

Chiều nay, anh ấy và em đi ngang qua tiệm váy cưới, em trầm trồ khen ngợi chiếc váy cưới màu trắng kia đẹp, anh ấy nhìn em cười mãn nguyện. Một nụ cười có lẽ chỉ anh ấy mới hiểu được rằng đã đến lúc em sẽ là người phụ nữ tuyệt vời thứ 2 trong cuộc đời anh ấy. Em đừng giận nhé, và cũng đừng ghen tuông vô cớ nhé. Vì mẹ mới là người phụ nữ quan trọng thứ nhất trong cuộc đời anh ấy khi chưa có em và sau này vẫn vậy. Yêu mẹ anh ấy nhiều, chắc rằng anh ấy cũng sẽ yêu em nhiều như vậy, chỉ là yêu theo cách khác mà thôi…

Một người đàn ông đủ để em thấy tuyệt vời nhất với em, anh ấy đã ngỏ lời bằng một chiếc nhẫn không hoa văn, rất đơn giản nhưng là cả một sự đánh cược với em. Em có muốn cược không, tham gia trò chơi nhé.

Khi trò chơi kết thúc, cô gái à, em đã sẵn sàng mặc váy cưới chưa….

Hạnh phúc đơn giản lắm… Nắm tay anh ấy chặt nhé em. Chúc em hạnh phúc!

Thursday, October 23, 2014

Khi tôi 25 tuổi

Hai lăm tuổi, cái lứa tuổi không còn trẻ để khóc cười bất chợt như cơn nắng cơn mưa Hà Nội, cũng chẳng quá già để ngồi hàn huyên, suy ngẫm về cuộc đời như các bậc bô lão, tiền bối.
Hai lăm tuổi, cái lứa tuổi chẳng còn nước mắt ngắn dài ngày đêm dán mắt vào những bộ phim tình cảm Hàn Quốc mà thay vào đó là cái chấp miệng ngán ngẫm: "Đời thì chẳng như phim".
Hai lăm tuổi, cái lứa tuổi chẳng còn để bản năng điều khiển mà làm gì cũng chần chừ, đắn đo, suy nghĩ thiệt hơn, được gì mất gì.
Hai lăm tuổi, cái lứa tuổi không còn bức xúc chửi đời chửi người khi thấy những thứ bất bình, nực cười xảy ra trước mắt mà thay vào đó là sự bàng quan với cái tặc lưỡi: "Phải là người trong cuộc mới biết thực hư ra sao".
Hai lăm tuổi, chẳng còn thò tay vào túi mò cho ra mấy đồng bạc lẻ cho mấy bé ăn xin ngoài đường, đến khi hết xăng thì mới xoắn lên đi mượn tiền đổ. Mà thay vào đó là cái lắc đầu lạnh tanh và thản nhiên tiếp tục câu chuyện, hàn huyên.
Hai lăm tuổi, có khi sôi động với bản nhạc đầy tiếng bass, ồn ào và sôi nổi, là ngà trong hơi men giữa đám bạn bè, nhưng đôi khi thay vào đó là tiếng Piano độc tâu da diết và đơn độc một mình giữa đêm khuya.
Hai lăm tuổi, chẳng còn làm việc theo cảm tính: "Tại tôi thích!" mà là xuất phát tự hai lí do: đam mê mãnh liệt hoặc là chỉ vì "cơm áo gạo tiền".
Hai lăm tuổi thường trải qua cuộc hẹn hò đầu tiên thay vì là những câu chuyện về sở thích, sở trường, sở đoản hay những lãng mạn, mộng mơ... thì bạn và anh ta sẽ có hứng thú hơn khi nói về niềm vui công việc, định hướng tương lai hoặc cùng triết lí về những điểm nóng của xã hội.
Hai lăm tuổi, cái lứa tuổi mà hằng ngày đều phải buông cái thở dài trước khi trả lời những cuộc gọi từ mẹ chỉ để thúc giục chuyện cưới xin.
Hai lăm tuổi, cái lứa tuổi cũng không còn ám ảnh gì cho lắm với những chuyện trong quá khứ mà chỉ sống cho hiện tại lẫn đang điên đầu, nhức óc vì những kế hoạch của tương lai.
Hai lăm tuổi, là lứa tuổi mà tính cách đã xác định, không còn nhiều cơ hội để sửa đổi. Là lứa tuổi để bạn nghiêm túc tìm cho mình những công cụ mới để trau chuốc lại thương hiệu của bản thân, vì đã không còn thời gian để bạn định vị lại một thương hiệu mới cho riêng mình nữa.
25 tuổi đủ để bạn nhận thức rõ ràng mình là ai, điều gì hiện tại là quan trọng nhất, nên làm gì và đừng nên làm gì, xác định được ai là bạn và ai là bè trong số những mối quan hệ xung quanh bạn, chuyện dựng vợ gã chồng là chuyện không thể thúc giục và chịu áp lực bởi tuổi tác, thời gian...
Nếu đã 25 tuổi rồi, bạn có một công việc để tự nuôi bản thân và không bị áp lực chỉ vì một thành công quá rực rỡ nào đó vượt ngoài khả năng, đủ để du lịch đây đó vào những lúc muốn trốn tránh thành phố xô bồ, có số ít những người bạn "cần là có", "gọi là nghe", đã từng có một kỉ niệm tình yêu đẹp đẽ nào đó để lưu giữ trong tim và có một người để yêu thương ở hiện tại, cũng không để chuyện "dựng vợ gã chồng" ép bạn chạy theo một mối tình vội vàng nào đó... là cũng đã đủ để mãn nguyện rồi, có đúng không?

Tuesday, October 21, 2014

Đừng bao giờ làm người phụ nữ bạn yêu phải khóc…

Phụ nữ là để yêu, để đàn ông che trở bảo vệ. Bởi vì phụ nữ dù mạnh mẽ, cứng rắn đến đâu vẫn cứ là phụ nữ, vẫn mỏng manh dễ vỡ, vẫn dễ khóc, dễ dỗ dành, vẫn hay giận hờn vu vơ, vẫn cứ thích làm nũng, vẫn cứ giận dỗi là nói chia tay. Nhưng dù người phụ nữ của bạn có vô lý đến đâu cũng đừng bao giờ khiến cô ấy phải khóc!


Người phụ nữ của bạn: là người bạn yêu và cô ấy cũng yêu bạn! Nếu bạn yêu cô ấy hơn chính bản thân mình, nếu bạn làm cô ấy khóc, tức là bạn đang làm chính trái tim mình khóc. Đừng bao giờ làm người phụ nữ của bạn phải khóc!

Hãy nhường nhịn cô ấy nếu có thể. Hãy lắng nghe và cảm thông với những gì cô ấy nói. Hãy đặt mình vào vị trí của cô ấy mà hành động. Hãy làm bất cứ điều gì có thể để đừng để người phụ nữ của bạn phải khóc!



Nếu hai người giận dỗi, dù đúng dù sai, bạn hãy là người chủ động làm lành trước. Bởi phụ nữ sinh ra đã có quyền được giận dỗi, hờn ghen, có quyền được làm kiêu, có quyền được chiều chuộng. Dù giận dỗi cũng vẫn hãy quan tâm tới cô ấy như thói quen hàng ngày bạn vẫn làm, tuyệt đối đừng nên lạnh nhạt. Hãy nhắn tin, gọi điện, hẹn gặp cô ấy nếu có thể.

Đừng chiến tranh lạnh với người phụ nữ của bạn bởi trong chuyện tình cảm, phụ nữ luôn là người yếu đuối. Phụ nữ, dù bên ngoài có mạnh mẽ đến đâu nhưng vẫn là phái yếu, trái tim vẫn mong manh dễ tổn thương hơn đàn ông rất nhiều. Những cô gái bên ngoài càng tỏ vẻ mạnh mẽ thì bên trong càng yếu đuối hơn những người phụ nữ khác, trái tim càng dễ tổn thương, rỉ máu. Và có bao nhiêu chàng trai biết được rằng: trong lúc bạn đang nhởn nhơ nghĩ rằng lần này sẽ cho cô ý một bài học, sẽ làm căng để thôi tính nhõng nhẽo, giận dỗi vu vơ, sẽ thi gan đến cùng thì lúc này chắc hẳn cô ấy đã khóc cạn nước mắt vì bạn rồi cũng nên. Phụ nữ là để yêu, không phải để bạn làm tổn thương như vậy!



Đừng bao giờ là người nói chia tay trước nếu như bạn không thực sự muốn chia tay. Bởi vì cô ấy có thể nói hàng trăm lời chia tay với bạn trong những lúc giận dỗi, cãi vã nhưng bạn chỉ được nói chia tay một lần duy nhất nếu bạn thực sự muốn ra đi. Lời chia tay của người đàn ông có thể giết chết trái tim của người phụ nữ gấp trăm lần.
Nếu đến sự nhường nhịn và dỗ dành người phụ nữ của mình mà cũng không làm được, vậy bạn sẽ mãi chẳng bao giờ mang lại hạnh phúc được cho cô ấy. Hạnh phúc ấy quá nhiều nước mắt rồi…

Tuesday, October 7, 2014

“Với anh, yêu em giờ chỉ còn là nghĩa vụ!”

Yêu nhau quá lâu, Vương coi việc đi chơi với Tuyết là thói quen, việc đến nhà cô ăn cơm mỗi tối cuối tuần là một nghĩa vụ.
Tính đến nay, Vương và Tuyết đã yêu nhau được tròn 10 năm. Quen nhau từ năm lớp 10, cùng trải qua không biết bao nhiêu kỷ niệm đẹp của thuở học trò trong sáng. Trong suy nghĩ của Vương lúc bấy giờ, Tuyết giống một thiên thần. Trái tim của chàng trai mới lớn đã đập loạn nhịp từ nụ cười dịu dàng và đôi mắt đen láy của cô bạn chung bàn, theo một cách rất đỗi hồn nhiên như thế.
Vào Đại học, Tuyết chọn Sư phạm, Vương học Quản trị kinh doanh. Hai trường nằm ở hai đầu thành phố, nhưng không vì thế mà khiến đôi trẻ ít gặp nhau. Ban ngày đi học, buổi tối nào Vương cũng đều đặn có mặt tại nhà Tuyết ăn cơm hoặc đưa cô đi dạo, cuối tuần thì lên đường đi chơi xa đâu đó. Ngày nào cũng là một ngày hẹn hò mới mẻ, làm giàu thêm kho kỷ niệm của hai người. Ngày ấy, Tuyết nổi tiếng khắp khoa vì có người yêu đẹp trai, chiều chuộng mà lại chung tình. Tình yêu của Vương - Tuyết đẹp đến nỗi, cô gái nào nhìn vào cũng phải thấy ghen tị.
Nhiều khi, Tuyết và Vương coi tình yêu giống như một thói quen, “bỏ thì thương, vương thì tội” (ảnh minh họa)
Kết thúc 4 năm Đại học, cả hai cùng đi tìm việc làm, dự định khi công việc yên ổn sẽ làm đám cưới. Nhưng cuộc sống vốn chẳng suôn sẻ như dự tính. Không có nhiều tiền xin vị trí tốt, Tuyết trầy trật xin dạy hợp đồng tại các trường tư thục với đồng lương ba cọc ba đồng mà luôn thấp thỏm chẳng biết khi nào thì bị thôi việc. Còn Vương, tấm bằng Đại học loại trung bình và tính ỷ lại vào gia đình không giúp anh có được một công việc tốt như mong muốn. Vương xin vào làm quản lý tại nhà hàng ăn và quầy bar của một khách sạn nhỏ với mức lương trung bình, thực ra cũng chẳng đủ thỏa mãn mọi nhu cầu chi tiêu trong một tháng.
Công việc không như mong muốn, kế hoạch cưới phải hoãn lại, từ cuối năm này sang cuối năm khác, đến nay đã là lần thứ 3. Nhiều áp lực dồn lại một lúc, tình cảm cũng dần lạnh nhạt theo. Nhiều khi, Tuyết và Vương coi tình yêu giống như một thói quen “bỏ thì thương, vương thì tội”.
Vương làm chủ yếu vào buổi tối và đêm, ban ngày chỉ để ngủ, cuối tuần thường bận hơn ngày thường. Tuyết đi dạy cả ngày, tối về hì hụi soạn giáo án, cuối tuần rảnh hơn thì chỉ loanh quanh ở nhà. Có khi, cả tuần hai người mới gặp nhau một lần khi Vương đến nhà Tuyết ăn cơm vào tối chủ nhật. Ngày thường thì chỉ một cuộc điện thoại hỏi han dăm ba câu, vài tin nhắn ngắn gọn kể về hôm nay diễn ra thế nào hay thông báo đã đi làm về đến nhà. Tình trạng này kéo dài suốt một thời gian dài khiến tình yêu của cả hai cũng trở nên ảm đạm. “Nhạt nhẽo!” - Vương và Tuyết đã từng thốt lên như thế khi nói về cảm nhận về mối quan hệ quá già cỗi của mình.
Tuyết yêu Vương, cô coi Vương là tình yêu duy nhất của cả cuộc đời mình. Gắn bó với một thứ trong suốt thời gian dài khiến Tuyết không hề mảy may ý định thay đổi. Hơn nữa cô đã trao tất cả cho Vương, trọn vẹn cả trái tim lẫn sự nhiệt thành của tuổi trẻ. Quen anh đã lâu, Tuyết hiểu rõ Vương là người thế nào, gia đình anh cũng cơ bản, đủ cho tiêu chuẩn của một “đám tốt”. Kể cả khi có chuyện gì xảy ra, Tuyết vẫn không hề muốn đánh mất Vương.
Vậy nên, khi thấy tình cảm có phần phai nhạt, Tuyết dần trở nên khó tính và hay ghen. Lần nào gặp nhau, Tuyết cũng trách móc việc Vương không còn quan tâm và chiều chuộng cô như thuở ban đầu. Rồi Tuyết ghen, ghen một cách điên cuồng và mù quáng. Vương đi đâu, làm gì, cô cũng đều tưởng tượng ra việc anh sẽ bồ bịch hay làm điều có lỗi với cô. Càng ngày, Tuyết càng xơ xác và khô cứng.
Vương không còn thấy sự mới mẻ của Tuyết. Với anh, cô bạn chung bàn nhí nhảnh, trẻ trung ngày nào đã không còn tồn tại. Thay vào đó là một “gái già” cáu kỉnh, chỉ biết hạch sách và tra hỏi. Công việc của Vương hay phải tiếp xúc với những cô gái trẻ là khách hàng và nhân viên quầy bar. Không ít lần, Vương “say nắng”. Cũng ngần ấy lần, Vương nghĩ đến chuyện chia tay Tuyết để tìm cơ hội mới nhưng rút cục chẳng dễ dàng gì để từ bỏ được thói quen.
Vương đã " đi đêm”. Đương nhiên, Vương giấu nhẹm chuyện ấy. Đàn ông khi yêu thì khó giấu, nhưng chuyện “đi ngoài”, sẽ chẳng khi nào họ hé miệng nếu muốn giữ bí mật. Cũng có đôi lần, sự lúng túng của Vương khiến Tuyết để ý. Cô lờ mờ nghĩ đến khả năng người yêu thay lòng đổi dạ nhưng không có chứng cứ để bắt bẻ được Vương.
Tuyết đã quá mệt mỏi với cảnh kiểm soát người yêu từ xa. Hơn nữa, gia đình hai bên không ngớt lời giục cưới, trong khi thái độ của Vương vẫn dửng dưng khiến Tuyết có phần sốt ruột. Kỷ niệm 10 năm ngày yêu nhau, Tuyết chủ động lên kế hoạch về một bữa tối ấm cúng tại nhà và chỉ có hai người.
Mất một buổi chiều sắp xếp và chuẩn bị nhưng đến khi Vương đến, niềm vui của Tuyết vụt tắt. Anh mặc quần sooc, áo phông, lạnh nhạt nhìn chiếc bàn ăn có nến và hoa, buông một câu: “Có việc gì mà trịnh trọng thế em?”. Tuyết cụt hứng, rồi bỗng thấy mình ngớ ngẩn, cô phủ nhận: “À không, đã lâu rồi mình không ăn tối cùng nhau. Em muốn thay đổi một chút thôi”.
Tuyết dự định sẽ có một bữa tối ấm cúng bên người yêu nhân kỷ niệm 10 năm yêu nhau (ảnh minh họa)
Vương nhìn cô rồi ngồi xuống bàn. Bữa ăn diễn ra lặng lẽ, Vương im lặng, Tuyết bối rối, chẳng biết bắt đầu câu chuyện từ đâu. Bỗng nhiên Vương có điện thoại, ánh mắt anh nhìn sang Tuyết lấm lét rồi tắt máy. Linh tính mách bảo, Tuyết vội vã giật chiếc điện thoại từ tay người yêu nhưng không kịp. Vương cúi mặt, thản nhiên như không để ý tới chuyện vừa xảy ra.
Không thể kiềm chế, Tuyết khóc: "Em có cảm giác này từ lâu rồi. Anh có người khác rồi đúng không?"."Thôi ăn đi. Anh không có người yêu nào khác, ngoài em". Tuyết nức nở: "Anh không còn yêu em nữa hay thế nào?". "Thực sự là anh mệt mỏi với mối quan hệ này. Em biết không, với anh giờ này, việc yêu em chỉ còn là nghĩa vụ. Một nghĩa vụ không hơn không kém em ạ!".
Nói rồi Vương đứng lên và bỏ đi. Tuyết chỉ biết nhìn theo Vương, hai hàng nước mắtlã chã rơi. Với cô, đây chẳng khác gì một câu trả lời. Cuối cùng thì điều cô lo sợ đã xảy ra. Thật mỉa mai thay cho tình yêu 10 năm mà cô hết lòng vì nó…

Wednesday, September 17, 2014

Vì cuộc đời chia cách chúng ta

Phải có những phút chờ đợi ta mới biết được rằng, thế giới không có em sẽ ra sao. Dù cho em có ôm lấy tôi cũng sẽ không bao giờ chặt quá bởi vì em, bởi vì tôi.


Miên man cùng bản Wait của nhóm Oringchains ít lâu trước khi viết những dòng này, đằng sau những dấu chấm lặng lẽ là cả một câu chuyện không thành lời. Có khi người ta tự chừa ra cho mình một hy vọng đế viết tiếp ở ngày sau. Ai mà biết được?

Tôi yêu em không phải vì em là người đẹp nhất, tốt nhất. Kiếm tiền đôi khi lại dễ dàng hơn viết những điều thế này, về em – về tôi – về những đổ vỡ mà cả hai ta vờ như đã quên mất.

Gần đây, tôi lạc giữa thành phố, nơi tôi sinh ra và lớn lên. Đi đâu, làm gì và hôm nay tôi nhớ em đến da diết. Bất chợt, mẹ lại hỏi:

- Thế bao giờ mày định dắt bé T. về ra mắt gia đình? Mày cứ định sống mốc meo ế già ra hả con?

Tôi cười đấy, đôi lúc thấy việc mình cười trở nên hèn quá. Trong một khoảnh khắc nào đó, tôi tìm cho mình câu trả lời thật đơn giản:

- Cuối năm nay cô ấy sẽ lấy chồng mẹ à, nhưng người ấy không phải con!



Hình như giữa phụ nữ với nhau, họ có sự thông cảm đặc biệt. Mẹ lặng đi ít giây, có gì đó hơi nuối tiếc vì bà vẫn luôn nhắc đến em trước đây. Giờ bà chầm chậm khẽ bảo, cầu mong cho em được hạnh phúc. Bất giác tôi cảm thấy dường như em được quá nhiều sự ưu ái từ mọi người xung quanh dù xa hay gần. Cô gái mộc mạt, hồn nhiên ngày nào từng bảo:

- Sau này ông xã cứ ở nhà trông em bé, bà xã sẽ đi làm nuôi ông xã nha. Mỗi ngày chỉ cho ông xã ăn mỳ thôi, sáng 1 gói, trưa 1 gói, tối 1 gói. Cuối tuần khuyến mãi thêm 1 gói nữa, thích nhé!

Thế là tôi mỉm cười và biết mình phải kiếm nhiều tiền hơn, kiếm tiền để có thể chăm lo cô gái hồn nhiên ấy. Vì tôi thích phụ nữ đơn giản như thế, không toan tính, không nghĩ suy về những điều thiệt hơn khi nhìn vào hạnh phúc kẻ khác mà so đo.

Tôi thích một cô gái chung thủy, dù có những ngày đi làm về khuya hay phải theo sếp, nhưng cô ấy vẫn nhắn tin hỏi: "Ông xã đã về chưa?". Dù tôi chưa về được nhưng vẫn sẽ không quên cô gái đang chờ mình mỗi đêm. Tôi vẫn sẽ dành ra ít phút để gọi, nhắc nhở con gấu mập ấy phải ngủ sớm. Bởi phụ nữ thức khuya không chỉ ảnh hưởng đến sức khỏe, mà còn ảnh hưởng đến bệnh vô kinh thứ phát. Một triệu chứng thường xảy ra với phụ nữ mới lớn vì hay suy nghĩ quá nhiều.

Tôi nhớ những ngày đầu yêu nhau, sao cuồng nhiệt đến lạ, say đắm đến mức tôi chợt nhớ ra mình chưa từng dành cho ai nhiều niềm vui như thế. À đúng rồi, vì chúng tôi ở cách xa nhau.

Tôi luôn muốn bù đắp cho em bằng những niềm vui bất chợt, có khi là món quà, có khi là bài hát từ tổng đài hoặc từ chính mình. Hoặc là những lời động viên nào đó, những lời trêu đùa khiến cô gái bé nhỏ tức điên lên như muốn nhảy thẳng vào màn hình… mỗi khi nhìn nhau. Đôi khi, hạnh phúc của chúng tôi lại đơn giản hơn những cuộc tình khác, chỉ nhìn nhau, nghĩ về nhau cũng đủ thấy bình yên.

Tình yêu của tôi như hai cục nam châm xa xôi cứ thế lao vào nhau, rồi bỗng một ngày soi gương thấy cả hai trở nên lạ lẫm quá. Tính tôi ở ngoài vốn trầm, không hoạt bát dù tôi mê nhạc rock, như có cả một ngọn lửa tuổi trẻ điên cuồng cháy trong người. Mặc kệ đời, mặc kệ người, mặc kệ những định kiến già nua của lũ người vô thường dèm pha, tôi đi làm và chỉ yêu em. Hai việc đó tôi thấy đơn giản hơn phải mưu tính cái gì cao xa hơn. Mà ở xa, điều trở ngại duy nhất đó là lòng tin. Mà niềm tin mong manh như chính cô gái nhỏ tôi thương, cô cũng có những ghen tuông, trách móc tuổi đầu đời. Tôi chẳng sợ những kẻ chơi xấu mình, nhưng vì ở xa, thế là tôi lại giải thích cho em hiểu. Tình yêu cứ thế ngày một xa hơn theo những lời giải thích.

Sự nghiệp xuống dốc, hạnh phúc gia đình tan nát, niềm an ủi duy nhất còn xót lại có lẽ là em. Có một ngày tôi hỏi:

- Em vẫn sẽ yêu anh mỗi sáng mai thức dậy chứ?

Dù cô ấy nói có hay không, tôi vẫn mỉm cười bởi đâu đó trong tôi có một linh cảm tình cảm ngần ấy năm sáp tàn lụi. Nó bị phá hủy bởi những người quanh tôi, quanh em. Thế là tôi bắt đầu quan tâm đến những kẻ đang tồn tại quanh em, họ là ai, thù hay bạn? Đôi khi cô gái bé nhỏ của tôi vô tư đến mức không phân biệt được lòng tốt của em sẽ là niềm khao khát của những gã độc thân đang vây quanh.



Mà thôi, cái gì của mình sẽ là của mình, dọn rác mãi đâu phải phong cách của một thằng đàn ông. Một người có lòng kiêu hãnh, tôi lại chẳng muốn quan tâm đến, tôi nghĩ mình nên tập trung giải quyết rắc rối riêng vì trong lòng tôi đã có dự định sẵn cho mọi thứ. Tôi đợi em ra trường, cũng là lúc tôi dành cho em một hạnh phúc trọn vẹn như bao người. Ít nhất tôi vẫn còn nhà, còn đất đai, vẫn còn bản chất trai Sài Gòn - ngại gì không chơi?

Ấy thế mà…

Ta đề phòng từ những đau thương, nhưng cây lại ngã về phía không vết rìu!

Tôi luôn tự hỏi cớ sao ngần ấy năm em lại phụ tôi? Mà không, có lẽ tôi đã sai. Tôi sai vì tôi quên mất lẽ ra mình nên dành cho em những cái vòng tay ôm thật chặt, cái vuốt tóc dịu dàng như đôi mắt em ngày xưa. Những điều thiết thực nhất lẽ ra tôi nên làm sớm hơn trước khi có một gã khác thay thế. Quanh em có quá nhiều lời ra tiếng vào, sắt đá đến mấy cũng sẽ có ngày tan rã.

Tôi lại thấy mình ngu ngốc vì sao đã đến cửa nhà em lại quay về. Lẽ ra tôi nên giải quyết cho xong, không ngu xuẩn quay về và cứ ngồi thế mà nhìn em trong vòng tay kẻ khác, vẫn nụ cười hồn nhiên vô ưu ấy.

Tôi đã đập hư vài thứ, vài món vô tri chỉ để thỏa cơn tức giận trước khi nhận ra mình đang bốc đồng. Níu giữ một tình yêu đã không còn dành cho riêng mình. Gật đầu chấp nhận để em được bình yên như em muốn.

Cô gái năm nào bây giờ đã biết lên kế hoạch cho tương lại, thật trọn vẹn và chu đáo. Ra trường, xin việc và cuối năm lấy chồng, lấy một gã đã theo đuổi em nhiều năm mà tôi không hề hay biết. Vì tôi vẫn bận rộn loay hoay với đồng tiền và mơ về thứ hạnh phúc xà phòng.

Có lẽ em giờ đang yên vui, mỗi tuần sớm tối đều có người yêu đón đưa, pha trò mua vui, và âu yếm em trong vòng tay ấm trong những cái rét lạnh miền Bắc. Thế cũng tốt, chẳng biết em có yêu gã không, nhưng tôi sẽ gửi quà cưới mừng cho hai người. Nếu bảo gửi quà sẽ khiến em không vui thì vì điều gì chứ? Không vui, không hạnh phúc, em lấy chồng để làm gì?



Đùa tý cho bớt căng thẳng thôi…

Kết hôn cũng tốt, đẹp lòng mẹ cha, vừa lòng bạn bè. Em sẽ lại là cô vợ ngoan sớm tối nấu cơm chờ chồng về ăn, quây quần bên mâm cơm nóng. Em sẽ có cơ hội nhiễu từng giọt mồ hôi hạnh phúc khi giặt quần áo cho chồng. Rồi một ngày kia, cả hai vỡ òa hạnh phúc khi em sinh cho cậu ấy đứa con. Sinh con trai đi, con trai lớn lên sẽ mạnh mẽ, không bị lệ thuộc vào ai, sẽ dũng cảm vì tình yêu của đời nó. Nếu nó hèn yếu, ít ra cũng nối dõi tông đường.

Hơn 10 năm lăn lộn với đồng tiền, kinh nghiệm nhắc tôi nhớ là để chôn một người không cần phải dùng đến tay chân, chỉ cần ta đẩy tinh thần họ xuống cùng cực. Kẻ nào lòng kiêu hãnh càng lớn, sợ đánh mất nhiều thứ đang có, kẻ đó chính là kẻ yếu đuối nhất.

Tôi sẽ tự tha thứ cho những ngu ngốc của mình, nếu một ngày nào đó khi trái tim này vẫn khắc khoải. Tôi sẽ quay về và lấy hết những gì thuộc về mình, vì khi ấy kẻ sợ đánh mất nhiều thứ không còn là tôi nữa.


Độc giả Hoàng Anh

Monday, September 15, 2014

Đừng so sánh em với người yêu cũ anh nhé!

Lòng tự trọng của con gái rất cao, đặc biệt là nếu so sánh về ngoại hình với nhau, mấy ai nghe cho lọt tai?
dung-so-sanh-em-voi-nguoi-yeu-cu
Chuyện tình yêu là giữa 2 người nhưng dường như mọi người lại hay phán xét tới..
Khi yêu nhau việc ra mắt bạn bè gia đình dòng họ là chuyện rất bình thường, nên bao giờ con gái cũng diện chăm chút quần áo và học cách ứng xử tử tế để mọi người có ấn tượng tốt, con gái bao giờ cũng áp lực và ngượng ngùng khi gặp người xa lạ, nếu lỡ lời hay phát ngôn thiếu tế nhị lại bị soi mói rất nhiều. Nếu là 1 đứa con gái thông minh việc ra mắt chẳng khó khăn gì, sẽ để lại ấn tượng rất tốt cho mọi người.
Nếu người yêu mới là 1 người không được tự tin cho lắm, rụt rè nhút nhát chỉ biết ngồi ‘dạ dạ thưa thưa’ mà chẳng dám rục rịch hó hé đôi lời, đảm bảo cuộc gặp gỡ kết thúc họ sẽ bàn tán xôn xao rằng “người yêu mới của nó không bằng người yêu trước”.
Nếu đã chia tay người yêu cũ thì đừng bao giờ nhắc lại tên hay đem họ so sánh..
Nếu khơi gợi trước mắt người yêu mới nói bao nhiêu điều rằng người ấy có nhiều ưu điểm tốt hơn, ngoại hình xinh xắn hơn, tóc dài hơn, ăn mặc sành điệu hơn, chân dài hơn,thì các bạn con trai nên đi tìm người yêu cũ mà yêu.
Mấy ai thích và nghe cho lọt tai? mấy ai chịu sự so sánh và gán ghép? Bạn tự nhắc đến tức là bạn còn nhớ nhung người ấy, vậy sao bắt đầu với tình yêu mới làm gì?
Người đến sau đa phần đều thiệt thòi, chịu bao ánh mắt soi mói của mọi người, người mình yêu còn đem so sánh mình thì người thân bạn bè lại càng phán xét nhiều như vậy. Nếu là điều kiện hoàn cảnh ngoại hình tốt hơn người ta sẽ khen nức nở nhưng bù lại là 1 cô bé thua kém hơn rất nhiều thì có ai hạnh phúc với việc so sánh như vậy không?
dung-so-sanh-em-voi-nguoi-yeu-cu-1
Là 1 người con trai biết nghĩ và quan tâm đến bạn gái, thì đừng bao giờ đem kể với tất cả mọi người hay ngồi trực tiếp mà mộng du về nhan sắc người yêu trước, bạn đừng nên cho rằng nói ra như vậy là trước kia bạn đã từng quen với người sang chảnh và giờ tôi mới có diễm phước mà quen bạn, ngồi kể lể ra đảm bảo bạn sẽ nhận được “1 bạt tai” vào mặt và cô ấy ngoảnh mặt bước đi đó.
Không ai thích bị đem ra so sánh cả, mỗi người đều có lòng tự trọng của riêng mình, những việc tế nhị như vậy ai cũng phải biết rõ, đừng cố làm ra vẻ ta đây đã từng quen với toàn người đẹp, dù không có ý như thế nhưng cũng đừng nhắc lại tên cô ấy trong cuộc hẹn hò 2 người, nếu cô ấy muốn bạn kể thì bạn cũng nên biết ý mà tránh đặt lên bàn cân so sánh, ai cũng có ưu nhược điểm riêng, đâu có ai mà hoàn hảo. Bởi vậy, là con trai đừng nên làm bạn gái mới cảm thấy hổ thẹn và không xứng đáng với mình, bởi ai cũng có lòng tự tôn, đừng đem người yêu ra đùa cợt.
Người đời cũng vậy, cứ hay thích nhận xét soi mói cân đo người này người kia, nhưng thử hỏi nếu đặt bản thân vào cô gái ấy, nếu nghe được những lời như thế, thái độc đối xử như thế, thì có bao nhiêu cô gái đủ mạnh mẽ để chống chọi với tình yêu của mình? Thật khó khăn và gian khổ để vừa lòng cả hai.
Theo Zing Me

Wednesday, September 3, 2014

Đừng đổ lỗi cho khoảng cách làm phai nhạt tình cảm

Nếu giữ cho tình ấm thì chẳng bao giờ sợ nó đông thành đá rồi chảy thành nước qua thời gian, chỉ sợ trái tim hay ngó nghiêng dễ thay đổi, xa nhau một chút đã vội dõi theo người khác...

Cái làm phai nhạt tình cảm, chính là trái tim của con người, là sự phản bội trong cảm xúc của con người.

Nực cười biết bao khi mọi người vẫn đổ thừa cho khoảng cách, đổ thừa cho sự trái ngược lẫn nhau về suy nghĩ để rồi cho rằng chính nó làm phai nhạt tình cảm. Họ không biết rằng, cái làm tình cảm đổi thay không phải là bất đồng quan điểm hay xa nhau quá lâu, chỉ có một lý do giải thích duy nhất chính là con người đã thay đổi rồi.
 
Tất nhiên, sự tiếp xúc hàng ngày cũng khiến tình cảm được vun đắp, sự ngọt ngào dành cho nhau cũng chính là liều thuốc bổ để duy trì tình cảm mỗi ngày. Người ta vẫn nói, yêu nhau là phải ở bên nhau, điều này không phải là sai lầm. Thế nhưng cũng không phải vì thế mà nó trở thành độc tôn, là điều duy nhất quyết định mối quan hệ yêu đương của con người.
 
Có phải chúng ta đang sống quá yếu đuối không?
 
Con người không chỉ cả ngày sống trong tình yêu, chúng ta còn phải lo đối mặt với hàng tỉ thứ phiền toái mà cuộc đời bắt phải gánh gồng, hàng triệu điều phải lo, hàng trăm thứ phải chịu trách nhiệm. Chúng ta còn có gia đình, bạn bè, còn có các mối quan hệ thân thiết khác, chúng ta không nhất thiết phải kè kè bên nhau mọi lúc, không nhất thiết cứ phải dành hết thời gian bên nhau.
Thế nên không phải cứ vì khoảng cách thời gian và không gian mà cho rằng tình cảm sẽ nhạt phai. Không phải vì tạm thời xa cách mà cho rằng sẽ nhất định phân li, đổ vỡ. Nếu giữ cho tình ấm thì chẳng bao giờ sợ nó đông thành đá rồi chảy thành nước qua thời gian, chỉ sợ trái tim hay ngó nghiêng dễ thay đổi, xa nhau một chút đã vội dõi theo người khác, rời nhau một chút đã vội rung động với hình bóng mới hơn.
 
Tại sao có thể hôm qua còn thề thốt yêu đương, ngày mai xa nhau một chút đã vội bội phản, để rồi đổ lỗi cho việc khoảng cách làm tình nhạt phai.
 
Ai có thể tin, ai có thể chấp nhận những lý lẽ mẻ cùn nực cười đó cơ chứ?
 
Chúng ta vẫn sẽ bị tổn thương sau những lần tan vỡ, dù ít hay nhiều, dù trầm trọng như một cơn bạo bệnh hay chỉ là trận cảm cúm. Thế nhưng, đau vẫn là đau, thương tổn vẫn là thương tổn. Nếu không yêu thật lòng, nhất thiết đừng gật đầu, để rồi sau này lại phải nói lời xin lỗi vì đã trót quay lưng…

Wednesday, August 27, 2014

Giá như ta chưa từng là của nhau

Em trôi khỏi đời anh vội vã như ngày em xuất hiện. Chắc rằng thời gian rồi cũng sẽ xóa nhòa hình bóng anh trong em và những gì gợi nhớ về em.

Em ở ngay trước mắt mà sao lại cho anh cảm giác xa tầm với. Em lại quay về với khoảng thời gian của những ngày đầu. Em tạo cho anh cảm giác khó hiểu, rất khó nắm bắt được suy nghĩ. Em còn yêu anh nữa không? Hay vì yêu anh mà em muốn từ bỏ?



Cha em cho rằng anh sẽ không mang lại hạnh phúc cho em, nhưng không cho anh cơ hội để chứng minh điều ngược lại. Anh không hề trách cứ cha em vì bất kỳ bậc làm cha, mẹ nào cũng quan tâm và mong điều tốt nhất cho tương lai của con.

Anh đã mất một năm để chứng minh tình cảm của anh với em là chân thành. Anh không sợ mình sẽ mất thêm một năm, thậm chí nhiều năm, để nói với gia đình em rằng anh có thể mang hạnh phúc cho cô con gái bé nhỏ của họ. Anh biết em không phải là cô gái yếu đuối, em là người rất độc lập nhưng sao trước mặt gia đình em lại quá yếu đuối. Anh không cần em phải trở mặt với gia đình. Anh không cần em phải vì anh mà lên tiếng phản đối, chỉ cần em im lặng và hướng con tim về anh.

Chuyện đó quá khó sao em? Không phải ai, mà chính là em người từng ngày khứa từng nhát dao vào tim anh bằng cách đẩy anh ra xa em từng ngày. Mạnh mẽ lên em, hãy cùng anh đương đầu với mọi chuyện.

Có phải sự ngăn cấm đó là hậu quả của những ngày tháng bất cần đời, để rồi khi gặp tình yêu định mệnh của mình thì anh lại phải trả giá cho quá khứ bất hảo của mình. Nhưng anh có thể làm gì khác khi trái tim này đã bị giằng xé bởi cái gọi là sống chết cho tình yêu. Anh cũng từng yêu cùng từng cho nhau tất cả, và trái đắng anh nhận quá đắng. Mất hơn 2 năm để anh tìm quên, nhưng anh đã sai khi chọn con đường sống buông thả để khỏa lấp trái tim cô đơn và không còn niềm tin vào tình yêu.

“Hay là mình chia tay anh nhé! Với điều kiện của anh, anh sẽ không thiếu cơ hội để tìm ra tình yêu đời mình, anh sẽ mau quên em”.

Tình yêu không phải là món hàng, cho ta tha hồ mặc cả bằng việc người này có điều kiện hoàn hảo, người kia có ngoại hình đẹp. Tình yêu là tiếng nói con tim, là thứ cảm giác không nói thành lời, chỉ là con tim đập loạn nhịp và đôi mắt mất kiểm soát trước nữa kia. Anh không thiếu điều kiện. Anh có nhiều cô gái quay quanh nhưng người anh cần là em. Thời gian bên nhau, tình cảm anh giành cho em vẫn chưa đủ cho em thấy anh cần em đến mức nào sao em?

Anh không còn cảm giác cô đơn sau giờ làm, anh không còn một mình rong ruổi những ngày cuối tuần. Anh không còn là kẻ vô trách nhiệm với chính cuộc sống của mình, vì anh biết anh còn có em và anh phải là chỗ dựa, là nơi mà em có thể an tâm nghĩ ngơi sau những bộn bề của cuộc sống. Em mang đến nụ cười cho anh những lấy đi của anh con tim.

“Em sẽ chọn gia đình, và anh sẽ là kỷ niệm đẹp!”

Anh sẽ buông tay không phải vì anh hết yêu em, mà vì em đã chọn và anh sẽ tôn trọng điều đó dù không phải dễ dàng.

Em trôi khỏi đời anh vội vã như ngày em xuất hiện. Chắc rằng thời gian rồi cũng sẽ xóa nhòa hình bóng anh trong em và những gì gợi nhớ về em trong anh đang gặm nhấm và dày vò tinh thần anh từng ngày.

Em… người mà tôi hết lòng yêu thương đã rũ sạch những kỷ niệm, rũ sạch những cố gắng để làm tròn chữ hiếu.

Tôi… luôn nghĩ và sống trong kí ức về em, đau đớn, hụt hẫng, tuyệt vọng. Đến bao giờ, những vết thương sẽ lành và khi nghĩ về chúng mà không còn cảm giác đau đớn.

Cuộc sống, rồi ai cũng phải trải qua hết từng cung bậc cảm xúc và gặp gỡ hết những người mà số phận đã an bài. Có một người nào đó chỉ là kẻ qua đường, có người làm ta khắc cốt ghi tâm, có ai đó là người mà ở bên họ mình mới cảm thấy hạnh phúc, cũng có ai đó đến và để lại những vết thương lòng khó phai.

Monday, August 25, 2014

Viết cho một mối tình vẫn còn dang dở

“Như chưa từng có những phút lìa xa, giấu gương mặt trên vai anh khóc òa, những con đường anh đi rồi cũng đưa anh về bên em…”. Rồi cuộc tình mình có được như vậy không anh?

Như lời bài hát anh từng dành tặng riêng em? Có lẽ, tất cả đều không thể khi mà anh đã rời xa em để bước đi trên một con đường khác…

Cứ mỗi lần nghe Chân tình do Quang Dũng cất lên em lại không ngăn được nỗi nhớ về anh - người con trai em đã từng yêu thương và cũng rất yêu em. Thời gian ta bên nhau không nhiều nhưng kỉ niệm thì đong đầy. Anh khoác trên mình màu xanh áo lính để em phải chìm dài trong nỗi nhớ và sự chờ đợi. Anh có một giọng hát ấm vẫn thường cất lên qua điện thoại vào những dịp lễ khi không ở bên em. Anh vẫn thường thăm em vào những ngày cuối tuần khi được ra khỏi trường. Anh trầm tính, ít nói nhưng làm em tin tưởng nhiều lắm!

Tình yêu cứ như thế mà lớn dần lên, lớn hơn tất cả để chỉ mong một hạnh phúc bên nhau. Em tự vẽ ra cho mình một viễn cảnh ở tương lai, nơi đó em ngập tràn hạnh phúc trong vòng tay anh, em được yêu thương, chiều chuộng mỗi ngày; nơi đó, chỉ có tiếng cười của chúng ta sau bao ngày cố gắng để được trọn vẹn tình yêu…

Và rồi, điều gì đến cũng đến, ngày anh nói lời chia tay, em như không muốn tin vào sự thật, dẫu rằng đã chuẩn bị trước tâm lý để chấp nhận.

Vì sao vậy anh? Không một lí do nào cả. Im lặng, sự im lặng đáng sợ đã dần giết chết tình yêu của anh và em? Những lần nhắn tin, điện thoại, gặp nhau xa dần với lí do anh bận và cuối cùng là không một liên lạc nào từ anh nữa. Anh bỏ lại em với muôn vàn câu hỏi. Có ai đó đã từng nói rằng: Sự im lặng là câu trả lời đáng sợ nhất trong tình yêu. Sự im lặng là con đường ngắn nhất đi đến đỗ vỡ của tình yêu. Em không tin vào điều đó, nhưng giờ em đã phần nào cảm nhận được câu nói ấy là đúng.




Ngày anh đi, em đã rất buồn, em đã cố gắng níu kéo tình cảm của anh nhưng đáp trả lại em cũng chỉ là một sự im lặng, những dòng email em viết gửi anh rất nhiều và không nhận được hồi âm, có chăng chỉ nhận được một câu trả lời duy nhất: “Anh xin lỗi”. Ừ! Thì anh xin lỗi. Anh biết không? Ba từ đó như bóp nghẹt trái tim em. Còn gì để níu kéo khi anh đã không muốn giữ. Ừ, thì em trả lại tự do cho anh, trả lại cho anh những tháng ngày không em. Có lẽ, như vậy mọi thứ sẽ tốt với anh hơn. Đó là quyết định, là lựa chọn của anh.

Em buông tay anh, và một mình ôm nỗi buồn cho mối tình đầu dang dở. Em xóa tất cả mọi thứ về anh: số điện thoại, địa chỉ email, bức ảnh anh chụp quân phục với dòng ghi chú “yêu cả ngành nghề của anh nhé em iu!”... nhưng không sao xóa được tình yêu dành cho anh.

Em sẽ không trách anh đâu, vì tình yêu nào có tội, con tim có những lý lẽ của riêng nó. Và làm sao em có thể ngăn được nỗi nhớ về anh?

Anh à! Thì mình làm bạn tốt của nhau như lời anh nói, nhưng sao từ tình yêu chuyển sang tình bạn khó quá! Em không thể làm được điều đó. Em làm sao có thể bình thường như hai người bạn khi gặp anh.

Tình yêu ấy vẫn vẹn nguyên trong em nhưng anh thì đâu rồi? Anh vẫn còn đấy, cái khoảng cách thật gần mà cũng thật xa, anh và em cùng chung một thành phố nhưng chẳng bao giờ gặp nhau, có chăng chỉ là vô tình.

“Những con đường anh đi rồi cũng sẽ đưa anh về bên em, như anh được sống giây phút đầu tiên, có em tận đến những giây cuối cùng. Suốt cuộc đời anh không quên chân tình dành hết cho em".

Em vẫn hy vọng nơi cuối con đường sẽ có anh ở bên, nhưng đó chỉ là ảo tưởng phải không anh? Cuộc đời còn quá dài để khẳng định, nhưng em vẫn biết rằng điều đó sẽ rất khó, khi mà anh đã chọn một con đường không có em. Trên con đường ấy, sẽ có một người con gái khác thay thế em. Mong người con trai em từng yêu thương sẽ hạnh phúc.

Wednesday, August 20, 2014

Em vẫn muốn nắm một bàn tay đã buông

Sẽ chẳng dễ dàng đâu để nắm lại một bàn tay đã buông. Nhưng chia ly chưa bao giờ là điều em muốn chọn. Không biết từ lúc nào mà khi đối diện với sự chia ly, em lại trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Sự mạnh mẽ ấy không nằm ở chỗ em bình yên đi tiếp trên chặng đường vắng một người thương, mà là do em sẽ cố gắng hết mình để nắm lấy một bàn tay đã buông sau tất cả những tổn thương tưởng chừng như không thể liền sẹo. Người ta bảo đó là cố chấp, là khờ khạo, là đang tự đối xử bất công với chính bản thân mình. Còn em, em gọi đó là thấu hiểu, là thứ tha, là chân thành, là tin yêu, là chờ đợi... Nắm một bàn tay đã buông Nắm một bàn tay đã buông có nghĩa là em vẫn dạo phố vào những buổi chiều xuống dù bên em đã vắng đôi chân thuở nào cùng em sánh bước, chuyện trò. Nhưng mỗi bước tiến sẽ vẫn là một bước lùi vào dĩ vãng chưa xa, mỗi bước chân đi qua sẽ vẫn là một bước chân lùi xa vào quá khứ. Em vẫn như thế, vẫn ghé qua nơi anh ở dù chẳng để gặp anh hay cùng anh tâm sự đôi ba câu vô nghĩa mà đơn giản chỉ là để chắc rằng anh vẫn yên bình, vẫn hạnh phúc - dù hạnh phúc ấy có tròn vẹn hay không. Nắm một bàn tay đã buông có nghĩa là em vẫn ngồi nghe lại những bản nhạc xưa khi thành phố đã lên đèn, dù đó hầu như đều là những bản nhạc buồn đến mệt lòng người. Ừ thì đôi lúc cũng chẳng kìm được cảm xúc cho nước mắt đừng rơi, nhưng em vẫn yên bình khi nghĩ anh nơi ấy chắc cũng đã miên man trong giấc ngủ. Vậy là đủ mà, phải không anh? Nắm một bàn tay đã buông có nghĩa là em vẫn thầm lặng phía sau anh, vẫn quan tâm anh mỗi ngày dù điều đó anh chẳng thể nào biết được. Lúc anh buồn, lúc anh vui, lúc anh hạnh phúc hay khổ đau, em vẫn luôn kề bên, vẫn luôn lắng nghe từng nỗi niềm nơi con tim anh đấy, nhưng lại chẳng biết phải làm thế nào để cùng anh chia sẻ. Người đàn ông trong anh có lẽ cũng đã đủ trưởng thành để gánh vác những trách nhiệm trên vai và đủ chín chắn để làm chủ cảm xúc của mình. Thế nhưng, cuộc sống sẽ tròn vẹn hơn khi bên anh có một người cùng anh sát cánh, cùng anh bước đi trên con đường đủ dài và rộng mà, phải không anh? Có thể - chỉ là có thể thôi, vẫn luôn có một ai đó ở lại phía sau anh, ru anh bình yên khi những kỉ niệm đã nhuốm màu dĩ vãng. Đó là ngày cũ, người xưa, là kí ức anh chưa bao giờ quên và cũng chẳng mưốn quên. Nhưng người đợi anh phía trước mới là người cùng anh đi tiếp phần đời còn lại. Đó sẽ là người buồn thay nỗi buồn của anh, vui chung niềm vui của anh, cùng anh gánh vác những trách nhiệm phía trước. Giống như ... em vậy. Em biết, sẽ chẳng dễ dàng đâu để nắm lại một bàn tay đã buông. Nhưng chia ly chưa bao giờ là điều em muốn chọn. Cũng giống như lúc này, khi cuộc sống của anh và của em đang rẽ về hai hướng khác nhau, em vẫn sẵn sàng vì anh mà thay đổi lộ trình trong cuộc sống của mình. Thế nên, anh hãy cứ sống cuộc sống của anh, hãy tiếp tục làm những điều anh muốn. Em cũng thế, em cũng sẽ tiếp tục sống cuộc sống của riêng mình và ở phía trước đợi anh.

Monday, July 28, 2014

Khi BẠCH DƯƠNG yêu một cô gái BẢO BÌNH

Trong những cuộc vui, chúng ta sẽ luôn tìm thấy nàng Bảo Bình ở vị trí một người nồng nhiệt, sôi nổi. Cô ấy là mẫu con gái cởi mở, không e dè và sẵn sàng chia sẻ sự quan tâm của mình đến hầu hết mọi người xung quanh. Cô ấy cũng thuộc dạng phụ nữ đặc biệt thích sự lãng mãn. Tuy nhiên, không như Kim Ngưu thích đòi hỏi điều này từ phái mạnh, với nàng Bảo Bình, cô ấy sẵn sàng tự tạo ra màu sắc mới mẻ cho tình yêu và cũng không xem đó là điều thiệt thòi, bất công hay mệt mỏi gì. Ngược lại, đối với nàng Bảo Bình, việc tạo ra những khung trời mới cho tình yêu cũng giống như sáng tạo ra một món ăn, nó lý thú và hấp dẫn như một trò chơi không cần hồi kết
Tuy nhiên, ngược lại với vẻ ngoài năng động và nhiệt tình của mình, nàng Bảo Bình lại là những cô gái khá thận trọng với tình yêu. Đối với cô ấy, tình yêu bao gồm sự thích thú, vui vẻ nhưng nàng Bảo Bình lại sợ hãi và ghét bổ những buồn chán, mệt nhọc, lo lắng, ghen tuông khi tham gia vào cuộc chơi tình ái. Thực tế, sở hữu tính cách của yếu tố khí, nàng Bảo Bình là những người sống dựa vào lý trí. Cô ấy cũng là những người khá độc lập, yêu sự tự do và ghét bất cứ điều gì trói buộc cuộc sống “tự tung tự tác” của mình. Ngược lại với Cự Giải luôn e dè và bí ẩn, Bảo Bình là những cô nàng sẵn sàng bộc lộ bản thân và cũng ít khi dành thời gian quan tâm xem xã hội đang nghĩ gì về mình. Tuy nhiên, sự thể hiện của nàng lại khác hẳn với Sư Tử huênh hoang, ngay cả khi đã tiết lộ tất cả về mình, nàng Bảo Bình vẫn khiến cho người khác cảm thấy cô ấy là người rất khó đoán. Nguyên nhân chủ yếu vì sở thích, cá tính cũng như cách sống của Bảo Bình luôn thay đổi. Cô ấy là đại diện của những người luôn vươn tới sự đổi mới. Cô ấy không dừng lại ở một con người cụ thể mà cả cuộc đời là những hành trình đi tìm những thứ thú vị, mới mẻ và tuyệt vời hơn. Ngay cả trong tình yêu cũng vậy, Bảo Bình thích sự theo đuổi dù là từ phía mình hay từ đối phương (tuy nhiên, như mọi cô gái khác, nàng vẫn luôn muốn mình là người được tán tỉnh). Thế nhưng, nàng Bảo Bình lại ghét cay ghét đắng tư tưởng “săn mồi” như các chàng Nhân Mã. Cho dù nàng thích được ve vãn, thích chứng kiến sự cưa cẩm vây quanh mình thì đàn ông đừng bao giờ nên kết luận cô ấy là đối thủ “dễ chơi”. Cô ấy có thể là một người nhiệt tình, hấp dẫn và thoải mái nhưng đồng thời, khi cảm thấy có kẻ đang coi mình như trò đùa, cô nàng lập tức biến thành những người dửng dưng, lạnh nhạt, thậm chí là phũ phàng quá đáng.
NẾU ANH YÊU MỘT CÔ GÁI BẢO BÌNH...... Điều duy nhất gây khó khăn cho tình yêu của những nàng Bảo Bình chính là cá tính “cái gì cũng muốn” của cô nàng. Đối với cô ấy, tình yêu không phải là thứ quan trọng nhất. Nàng Bảo Bình có quá nhiều mối quan tâm thú vị. Cô ấy muốn dành thời gian cho công việc, cũng muốn đắm mình vào những sở thích riêng, nàng Bảo Bình cũng là những người có nhiều mối quan hệ bạn bè và tất nhiên, cô ấy cũng muốn chăm chút đến chúng. Kết quả là, tình yêu của nàng Bảo Bình thường phải cạnh tranh với rất nhiều mối bận tâm xoay quanh cô ấy đến mức dần dần trở nên phai nhạt lúc nào không hay. Tuy nhiên, nàng Bảo Bình lại không phải những cô gái lăng nhăng. Cô ấy có thể dành nhiều thời gian cho nhân loại nhưng chỉ cần một người đàn ông có đủ sự tỉnh táo, thông minh và duyên phận tiến đến, đánh thức tình yêu thật sự bên trong Bảo Bình thì cô ấy sẽ trở thành những người yêu chân thành và tận tụy. Hãy nhớ rằng, khi người thuộc cung Bảo Bình đưa ra lời hứa thì nhất định họ sẽ thực hiện lời hứa đó đến cùng. Nhiều nhà chiêm tinh học nhận xét rằng, nàng Bảo Bình chính là mẫu con gái hoàn hảo nhất trong 12 cung hoàng đạo. Họ là những cô gái dễ chịu, khoan dung. Cô ấy không thích chỉ trích người khác, không hay ghen tuông hay đòi hỏi một cách vô lý. Nàng Bảo Bình cũng không phải mẫu người sướt mướt, ủy mị hay níu kéo bất cứ người nào không cần đến cô ấy. Tất cả những gì cô ấy cần là một người đàn ông luôn đem đến cho cô ấy nhiều điều thú vị và đặc biệt, hãy tôn trọng sự riêng tư của nàng Bảo Bình.
NẾU ANH YÊU MỘT CÔ GÁI BẢO BÌNH...... Nếu anh yêu một cô gái Bảo bình đôi khi anh sẽ phải tức giận phát điên vì những bận rộn trong đời thường của cô ấy. Đối với một cô gái Bảo bình, tình yêu không phải là tất cả, cô ấy muốn dàng thời gian cho công việc, muốn đắm chìm vào những sở thích riêng với bạn bè, gia đình. Vì vây, nếu anh yêu một cô gái Bảo bình anh hãy mở rộng lòng mình để chia sẻ những mối bận tâm xung quanh cô ấy thay vì phát cáu lên những lúc tự dưng cô ấy quên mất anh. Nếu anh yêu một cô gái Bảo bình đôi khi anh sẽ chạnh lòng khi cô ấy nhớ về người cũ. Thời gian để cô ấy thích một người có thể là 1s nhưng phải nỗ lực rất lâu, rất lâu mới quên được người đó. Thi thoảng dột nhiên cô ấy trân trọng tình yêu hiện tại, trân trọng tình yêu của anh nhiều hơn nữa mà thôi. Nếu anh yêu một cô gái Bảo bình hãy ở cạnh cô ấy khi cô ấy im lặng. Cô gáu Bảo bình không muốn người khác thấy nỗi đau của mình vì chính cảm không an toàn mà luôn rơi lệ một mình khi không còn ai cả. Bảo bình luôn đè nén tình cảm của mình xuống tận đáy lòng, luôn cho rằng bản thân có thể chịu đựng, nghĩ rằng mình qua kiên cường. Nhưng thực ra những lúc ấy cô ấy thực sự muốn có người bên cạnh, không cần nói gì cả chỉ cần cho cô ấy tựa đầu vào vai để bớt những thương tổ sâu kín trong lòng mà thôi. NẾU ANH YÊU MỘT CÔ GÁI BẢO BÌNH...... Nếu anh yêu một cô gái Bảo bình đôi khi anh sẽ trách rằng cô ấy quá lạnh lùng, ích kỉ, chỉ biết đến bản thân cô ấy mà thôi. Thế nhưng anh hãy hiểu, trái tim của Bảo bình rất nhỏ, nếu anh bước vào được rồi thì chỉ chứa riêng anh thôi. Cô ấy không hay thốt ra những lời mật ngọt, không hay dành những điều lãng mạn cho anh, cô ấy có thể giả vờ chẳng để ý, chẳng quan tâm anh, nhưng mỗi câu anh nói đều rơi vào tai mà không hề bước ra. Những điều anh làm sẽ khắc sâu vào tâm trí cô ấy, lặng lẽ làm những điều thầm kín cho anh mà anh không hề hay biết. Nếu anh yêu một cô gái Bảo bình đã từng tổn thương, hãy kiên nhẫn với cô ấy. Chỉ cần một lần tâm hồn đã xuyên sâu một lỗ thủng, cô ấy sẽ dè chừng với tình cảm của anh. Cô ấy không muốn anh khổ sở, không muốn bản thân mình khổ sở, nếu cứ lao vào tình yêu giống như một con thiêu thân giống như những ngày trước. Hãy kiên nhẫn chờ đợi, kiên nhẫn chữa lành những vết thương trong lòng cô ấy rồi cô ấy sẽ hiểu tấm chân tình của anh mà thôi. Yêu, từ này đối với Bảo bình mà nói là quá nặng nề trân quý đến nỗi không thể nói thành lới. Nhưng khi đã nói ra với cô ấy luôn là một món cổ vật không bao giờ thay thế được. Nếu anh yêu một cô gái Bảo bình đừng chỉ là người yêu, hãy là bạn, anh trai, người lớn bao dung cho cô ấy. P/s: Hãy hiểu và trân trọng một cô gái Bảo bình như hiểu và trân trọng chính bản thân mình nhé các chàng trai.

Thursday, May 29, 2014

Hãy sống để tự hào về mình của ngày hôm qua

Một ngày mai mà khi nhìn về quá khứ sẽ lặng lẽ gật đầu vì đã sống như thế. Cuộc sống có rất nhiều thứ khiến tâm trí mỗi người phải bận rộn suy nghĩ, tính toán. Quá khứ đã qua còn níu kéo, nuối tiếc, thở than, muốn một lần trở lại đi tìm. Hiện tại trằn trọc, xô bồ đẩy con người vào vòng xoáy quẩn quanh. Tương lai chênh vênh cứ chập chờn trêu đùa sự hoài nghi về điều sẽ đến. Vậy điều gì sẽ đến, rồi đến như thế nào, chẳng ai có thể biết trước được. Ngày mai tưởng chừng như rất gần nhưng chạm tay mãi cũng thấy xa vời, hun hút… Chúng ta khó có thể nắm chắc được định mệnh cho ngày sau. Nhưng ít nhất mỗi người vẫn có thể viết nên từng dòng kí ức cho ngày mai. Điều này có chăng là ảo mộng, là không thể nhưng chúng ta đang sống trong hiện tại có nghĩa là chúng ta đang từng ngày tạo kí ức cho ngày mai. Nếu mình muốn có một kí ức tốt đẹp thì hôm nay mình sống như thế để ngày mai mình có thể nhớ lại. Bởi vốn dĩ kí ức là một phần quan trọng trong cuộc sống. Tôn trọng kí ức, tạo nên nó và giữ gìn nó chính là chúng ta đang tôn trọng chính cuộc đời mình. Một cuộc sống hiện tại đầy rẫy khó khăn cần phải gồng mình vượt qua, có thể sẽ buộc lòng đánh đổi nhiều thứ, với hi vọng rằng nước mắt của hôm nay sẽ vẽ nên những nụ cười cho ngày mai. Một ngày mai mà khi nhìn về quá khứ sẽ lặng lẽ gật đầu vì đã sống như thế. Tuổi trẻ chỉ gõ cửa một lần trong đời, dù sau này có nhớ quay quắt, muốn đập vỡ bức tường thời gian để giành giật từng giây từng phút của năm tháng sống nhiệt huyết như vậy. Hôm nay, chúng ta có rất nhiều mối quan hệ vây quanh, chúng ta muốn gom tất cả lại chứ không phải là rải đều khắp nơi. Ai cũng muốn để lại một mảnh kí ức nhỏ nhưng tươi đẹp trong lòng người khác để khi nhớ về ta họ chạnh lòng mong một lần gặp lại. Bởi rằng thời gian trôi đi có ngoái đầu hay dừng một chút để ai đó sống với những khoảnh khắc không bao giờ trở lại ấy. Cơn mưa tuổi trẻ, một cơn mưa dù bị cảm lạnh thì ai cũng nên dầm mưa một lần… Rồi đến lúc nào đó, chúng ta “kịp” cưới một ai đó, “kịp” có những đứa trẻ nhỏ, chúng ta cố gắng mang lại một tuổi ấu thơ êm đẹp để sau này chúng nhớ về ngày hôm nay như cách mà chúng ta muốn. Bởi dù sao thì ta cũng không thể mang đến ngày mai cho những đứa trẻ, nhưng chúng ta có thể viết nên kí ức tốt đẹp trong tâm hồn của con trẻ. Viết nên những dòng kí ức cho ngày mai, dường như nghe rất xa vời, ảo tưởng nhưng thực ra lại rất đơn giản. Hãy sống để ngày mai có niềm tự hào về mình của ngày hôm qua…

Tuesday, May 27, 2014

Đám cưới đó có người tôi yêu

Người cũ tôi bảo, bây giờ, cô ấy đã không còn được hợp pháp nhớ tôi. Nên cũng mong tôi, hãy chấp hành luôn điều đó. Cứ để chuyện xưa hóa thành chuyện cũ, cố nhân bình thản làm cố nhân… Duyên số giữa con người đúng là chuyện đầy bỡn cợt. Chúng ta có thể yêu một người thiết tha, rồi sau đó nhìn họ hạnh phúc bên người khác. Đám cưới đó, sẽ là nơi kết thúc những hi vọng hàn gắn của tôi – nhưng lại là nơi bắt đầu một cánh cửa mới cho em bước tiếp. Thế mới nói, yêu một người là việc phải chấp nhận niềm vui của họ làm tổn thương chính bản thân ta. Người cũ tôi bảo, lấy chồng với con gái chỉ là chuyện trước sau. Cô ấy xin lỗi vì tôi không trở thành chú rể. Lời hứa ngày xưa cuối cùng chỉ là lời ước hẹn. Sự thật vẫn là cô ấy không thuộc về tôi… Dù tôi là người buông tay, nhưng vì cô ấy không níu giữ người đã tàn nhẫn bỏ đi. Nên trong lễ đường, người cạnh cô ấy là chàng trai không bao giờ đẩy em vào cảnh khổ sở giằng co giữa nhớ quên và chật vật học cách níu lấy một bàn tay đã từng nắm. Con gái là thế, họ cần một người cho mình cảm giác yên an. Người cũ tôi bảo, nếu muốn cô ấy hạnh phúc thật tâm thì hãy đến chia vui. Còn nếu đến chỉ để gửi phong bao, thì tôi đừng xuất hiện. Vì trong đám cưới, người – yêu – cũ có quyền vắng mặt không cần nói lý do. Chúng tôi đã chẳng thể như ngày xưa, vì giờ đây em đã vĩnh viễn thuộc về tổ ấm khác. Nơi có mái nhà và người đàn ông hết đời yêu thương, chăm lo cho cô ấy. Nơi em là mẹ, là vợ, là người vun vén cho một gia đình chứ không còn là một nửa của chuyện tình quá đỗi những thứ lênh đênh… Người cũ tôi bảo, bây giờ, cô ấy đã không còn được hợp pháp nhớ tôi. Nên cũng mong tôi, hãy chấp hành luôn điều đó. Cứ để chuyện xưa hóa thành chuyện cũ, cố nhân bình thản làm cố nhân… Tôi còn biết làm thế nào hơn? Vì đó là người tôi yêu nhưng chàng trai kia mới được số trời định đoạt làm chồng cô ấy. Còn tôi, chỉ là kẻ đã dại dột tự tay buông bỏ hạnh phúc của mình đi xa. Trong lễ đường, em sẽ đứng đó với chốn dừng chân yên ả sau những xốc nổi lạc mất của thanh xuân. Còn tôi, sẽ chọn đứng từ xa và chân thành chúc phúc. Có lẽ, ai cũng phải một lần đi qua những phút giây như thế - nhìn thương mến một đời của mình mỉm cười với người thứ ba..

Sunday, May 4, 2014

Ngày vắng anh!

Là những ngày trang sách em cầm nhòe vệt nước, nước mắt đầu trên môi, nước mắt có vị gì anh biết không? Những ngày vắng anh, buồn thật nhiều và thương nhớ thật nhiều! Là những ngày em rong ruổi chỉ một mình em. Giờ tan tầm, phố lên đèn, nhộn nhịp… Là những ngày câu ca của bài tình ca anh vẫn hát, vỡ làm đôi, gẫy vụn, tiếng đàn guitar không còn da diết bên hiên quán trầm buồn… Là những ngày trang sách em cầm nhòe vệt nước, nước mắt đầu trên môi, nước mắt có vị gì anh biết không? Những ngày vắng anh, buồn thật nhiều và thương nhớ thật nhiều! Em nhủ lòng không được phép cô đơn, không cho mình trống trải. Không được thả nỗi nhớ đi hoang, không được một mình nâng niu yêu dấu… Em nhủ lòng đi ngược lại với đớn đau, là cười thật khẽ thật tươi, là để niềm vui hắt lên trên vầng trán thông minh bướng bỉnh. Là em bước ra phố, phố chìm phố nổi, phố thưa người phố cũng vắng anh… Em vẫn hay chạy loanh quanh đây đó, thành phố chật hẹp, thành phố vồn vã, thành phố lại trải rộng mênh mông để không va vấp phải người quen. Thành phố của anh, thành phố của em biết ngày chia tay buồn lạ. Thành phố mưa… Học cách tiễn đưa một mối tình bằng cách gặm nhấm nỗi đau từ trong tiềm thức. Em pha một tách café ít sữa, ngồi trầm ngâm trên ban công, lật giở quyển album tình nhân cũ kỹ. Ảnh của anh đang cười, nụ cười trên môi em tắt ngấm. Học cách vượt qua nỗi đau bằng cách đi tìm một ai đó mới mẻ hơn, chân thành hơn và yêu thương em nhiều hơn. Em cũng hẹn hò, cũng mau chóng tìm quên. Một chút bông đùa người ta không biết rằng em ghét cho hành vào món phở, người ta cười gượng, em lại đắng lòng nuốt nước mắt vào trong. Phải rồi, chỉ có người thương yêu em vừa mới cũ, mới biết rằng em không vui, mới biết rằng em chưa ổn, mới biết rằng em cô đơn nhiều lắm! Nhưng rồi sao? Người thương em cũng đã thôi không còn thương em nữa. Người thương trở thành một người thương vừa mới cũ. Em học cách quên dần, sẽ học cách quên dần để nhạt bớt một chữ thương… Đề rồi, em thấy, những ngày vắng anh, có-một-em-thật-khác…

Thursday, April 10, 2014

25 tuổi, tôi đã sống tùy tiện vừa đủ...

25, không thể làm được tất cả những gì mình thích và có được tất cả những thứ mình muốn, nhưng lại có tự do và biết cách làm cho mình trở về được với thanh thản. Để vẫn cầm lên được, buông bỏ được dù khó dù đau. Bạn bảo: ngày xưa mày ngoan và ngây thơ cơ. Mình bảo, giờ vẫn ngoan chứ,chỉ không ngây thơ thôi. Mà ngoan thật chứ cũng đâu phải giả vờ. Có điều ngoan đúng nơi đúng người đúng lúc, ko khờ nữa. Tự an ủi rằng,làm sao con người ta có thể sống mãi với cái thời 19 được. 19 tuổi, hào hứng và tha lôi ti tỉ những BB cream, phấn nền phấn phủ, dạng nén dạng bột,mascara gel kẻ mắt phấn má hồng... 25 tuổi thấy không cần thiết và phiền phức với sự lỉnh kỉnh, đồ trang điểm trong túi xách chấm hết ngoài hai thỏi son một dưỡng, một màu. Bù lại, không đi làm nhưng như thói quen, lúc nào cũng kè kè bút, sổ. 19 tuổi, ăn kiêng để giảm béo, không giảm được lạng nào thì vật vã, lăn lộn, muốn mình đi thế nào nhìn cho đẹp, nói thế nào nghe cho thanh. 25 tuổi, có thể ngồi lên kệ bếp, vừa gác chân vào bồn rửa vừa ăn cơm nguội với cà chua sống dầm đường; có thể lê la bất cứ mặt phẳng nào không quá bẩn, chém gió (đôi khi) thô thiển với bạn bè không phân biệt zai gái, miễn thấy vui. Cái gọi là "hình tượng" nghe thật xa xôi và phù phiếm. 19 tuổi, dù sắp hết tiền ăn vẫn còn có thời gian và trí lực để băn khoăn liệu sắp đi chơi thì nên hay không mua thêm áo mới. 25 tuổi, không giàu nhưng đủ xèng mua sắm thứ mình thích mình cần, lại thấy chẳng để tâm bọn đàn ông nhìn ta bằng ánh mắt thèm khát hay kì thị, chẳng quan trọng bọn con gái liếc ta ngưỡng mộ hay dè bỉu ra sao. Mặc cái gì mình thích, và tự thấy đẹp, bất kể đi ngang bố con thằng nào xì xầm to nhỏ, bất kể chân ngắn, da đen, bụng béo, người lùn... Đi tông rồi mặc midi, maxi các kiểu, đơn giản vì váy ấy thì mát và dép ấy không làm ta đau chân. 19 tuổi, khép nép ăn nói vì sợ người ngoài đánh giá này nọ, nhiều khi có cảm tình cũng chả dám nhận. 25 tuổi, thích thì nhích luôn còn không yêu giả dép bố về. Có thể xù lông cãi nhau với một con mụ ất ơ gây sự với mình hay bạn mình ở ngoài iđường. Nhiều khi chả hiểu, cái máu điên ấy ở đâu ra, từ bao giờ mình đã trở thành như thế, cũng có tí buồn. Cơ mà nghĩ lại, vẫn thấy như giờ tốt hơn, mình là chính mình thì sao mà xấu hổ,nhủ thầm chắc bản chất gặp cơ hội mới được đà trỗi dậy. 21 tuổi, phát cuồng với lấy chồng. 25 tuổi, mồm thì vẫn kêu gào cho vui nhưng dửng dưng nhìn mọi người cả thân lẫn quen lên xe hoa lũ lượt, trên news feed hàng ngày tràn ngập ảnh khoe con của những bà mẹ trẻ, thờ ơ lăn chuột rồi quay sang đắm đuối với phim ba xu, truyện ngôn tình. 25 tuổi, biết lịch sự từ chối những thứ mình không thể đón nhận, bốp chát thẳng thừng những thành phần cà chớn. Nhớ thời 19 lập lờ cả với nhiều người mình không thích, để tự thấy đó là niềm vui, nghĩ lại thấy thật đáng xấu hổ và ăn đập... Nhưng đời đâu dễ dàng. Sáu năm, cho ta thời gian để lớn lên, để ta chủ động nhiều như vậy,tùy hứng nhiều như vậy, ắt phải trả bằng giá khác. 25 còn lười biếng và trẻ con, nên vẫn có những ngày ăn chơi bét nhè không thèm nghĩ, sau đó là mất ăn mất ngủ, thức chong chong đến sáng vì lo định mức, đề tài, deadline. (Dù có khi biết thức chỉ để vật vã thôi). Nhớ thời chỉ biết đi học và xin tiền nhà, thích thì làm thêm, không thích thì nghỉ. Giờ nghĩ dại, mệnh đề: bỏ việc = tức khắc treo niêu. 25, lại chẳng thể đứng trước mặt một đứa mình không ưa rồi hét lên như thời con nít: Tao ghét mày, mày là đồ giả dối! Thay vì thế, chỉ âm thầm không chơi với nó nữa sau khi lẳng lặng lên Facebook chửi một câu thâm thuý. Hoặc đáng khinh bỉ hơn là vẫn cười đùa vui vẻ mặc dù trong lòng hận thấu tim gan, hùa vào những lời nói xấu sau lưng con người ấy. Có đôi lần cái áp lực nặng hơn cả tấn chì của vài từ đại loại: "mối quan hệ" "miếng cơm manh áo" "người lớn" "biết cư xử" "vị tha"... dồn ép, ghì chặt mình phải ôm hậm hực và cay đắng nuốt hết vào lòng. 25 cũng tự thấy chẳng còn đủ trẻ và can đảm đánh đổi an toàn, nhàn hạ lấy lý tưởng, ước mơ, để rồi lại ngồi nhìn thiên hạ đầy ghen tị, ngưỡng mộ xen hối hận, để lại tìm cách vơ thêm một vài lý do AQ cho nhữngkém cỏi, nhát gan. 25 vẫn trải qua những đêm vùi đầu vào gối, hay mở mắt vô hồn chỉ để nhìn lên trần nhà. Khóc ướt tóc, vì bất lực, vì nản lòng,vì vài điều có thể được gọi tên tình yêu. Ôi, tôi đã sống như thế? 19 đi theo quỹ đạo tâm lý bình thường của số đông xã hội, 25 thì nhen nhóm bất cần và chệch hướng, mâu thuẫn rồi đấu tranh, dù chưa trật hẳn khỏi đường ray nhưng nào dám khẳng định rẽ theo lối ấy là đường đúng. Song cũng có ai chỉ dùm đi hướng nào đến đích, hướng nào gặp tai nạn được đâu? 25 hoang mang như lạc trong rừng lúc trời sắp tối, 25 ân hận như khi quay đầu nhìn lại thấy mình thiếu cẩn trọng không mang la bàn, và 25 yếu đuối khi biết dù mình có quay về nhưng chẳng ở đâu là có bàn tay đợi. 25 tuổi, không tự ne nẹt mình trong những tiêu chuẩn của – người – khác, không cam chịu cái gọi là "an phận", "hy sinh", cũng không ảo tưởng về giá trị bản thân, coi đó là một trong những bí quyết để hạnh phúc. Tự cho phép nuông chiều mình, tùy tiện vừa đủ để cảm nhận cuộc sống thật trọn vẹn, đểthấy sống sao cho mình thoải mái là liều thuốc tinh thần tốt nhất. Biết tự chăm sóc mình bằng suy nghĩ của một cô gái còn nhiều chán chường nhưng độc lập, biết thả mình phiêu lưu đến một giới hạn và tự nhấc bước quay về, biết tự cân bằng để chữa lành vết thương, tự xoay sở giải quyết vấn đề sau chỉ đôi câu than vãn. Và mỉm cười cảm ơn tất cả ngọt ngào hoàlẫn đắng cay sau ngần ấy thời gian. 25 không thể làm được tất cả những gì mình thích và có được tất cả những thứ mình muốn, nhưng lại có tự do và biết cách làm cho mình trở về được với thanh thản. Để vẫn cầm lên được, buông bỏ được dù khó dù đau. Gọi một cách to tát đấy là sự trưởng thành từ một thiếu nữ (tạm gọi là) ngây dại trở nên một người phụ nữ (tạm gọi là) chưa già; gọi một cách đơn giản là sự thay đổi suy nghĩ của một đứa con gái sau hành trình sáu năm cuộc đời; hay một cách hình sự hóa là những bê tha về bản chất và cách sống của một thành phần đang mất mát dần niềm tin về những giá trị tốt đẹp. Tôi ko biết nên gọi thế nào, hoặc cả ba đều không phải. Sau mỗi cái vòng quay sáu năm, lại biết bao nhiêu là điều mới, đến và đi. Hơn hai nghìn một trăm ngày cơ đấy... Có chăng một điều chắc ko đổi được, rằng 19, 21, 25 hay 31 tuổi, hoặc ít, hoặc nhiều hơn, mỗi nàng Eva đều có lúc cô đơn ngay giữa chốn đông người, bất an ngay cả khi đang hạnh phúc, và thời điểm nào trong vô thức cũng còn nhiều quá những chênh vênh. Read more: http://tapchi.guu.vn/myguu/hienhanhtran/25-tuoi-toi-da-song-tuy-tien-vua-du-1UktkBuO3h89i.html#ixzz2yYNwWWTc

Tuesday, February 25, 2014

Nếu được chọn lại, em sẽ vẫn yêu anh...

Em tham lam lắm, dù đang bên anh nhưng nỗi nhớ vẫn cứ trở nên bất tận. Điều đó chỉ có thể là tình yêu thôi. Em yêu anh hơn chính bản thân em.
Em tin rằng chúng ta gặp nhau và yêu nhau là sự sắp đặt của số phận, định mệnh đã buộc chúng ta vào với nhau vì thế em giữ anh bên em bằng chính trái tim và sự chân thành của mình. Em cho tình yêu của anh đôi cánh tự do, anh có thể làm những gì mình muốn nhưng mong anh đừng bội phản em, bội phản định mệnh.
Nếu được chọn lại em sẽ vẫn chọn anh.
Anh là nơi dựa dẫm cho những ngả nghiêng của em, anh bẻ gãy lo lắng, san bớt mỏi mệt, nhẹ nhàng tháo gỡ những rối xoắn thắt bện trong tâm hồn em khiến những tiếng nấc nghẹn nơi em vừa vang lên đã rơi tõm chìm nghỉm. Bên anh em thực sự cảm thấy bình yên.
Nếu được chọn lại em sẽ vẫn chọn anh.
Chỉ có anh mới chấp nhận những khuyết điểm nơi em. Anh luôn khen em xinh đẹp mặc dù em biết chẳng phải thế.
Chỉ có anh mới kể cho em mọi chuyện về cuộc sống của mình, không giấu giếm, không dối lừa.
Chỉ có anh mới luôn nhận ra em đang buồn qua vài tin nhắn dù ta cách xa nhau hàng nghìn cây số.
Ta xa nhau quá, nhiều khi nhớ anh em thả buông nước mắt tự do rồi bỗng vỡ òa thành nức nở. Anh ủi an em bằng những tin nhắn đầy yêu thương. Em muốn nói chuyện với anh mãi thôi nhưng anh lo cho sức khỏe em, anh giục em ngủ sớm và không quên chúc em ngủ ngon. Dù chẳng có anh gần bên nhưng tình yêu anh dành cho em cũng đủ để em thêm vững lòng.
Nếu được chọn lại em vẫn chọn anh.
Nhiều khi em tin chẳng tin vào chính mình nhưng lại đặt niềm tin tuyệt đối nơi anh. Anh khiến em tin vào một tình yêu mãi mãi dù chẳng hứa hẹn điều gì.
Em tham lam lắm, dù đang bên anh nhưng nỗi nhớ vẫn cứ trở nên bất tận. Điều đó chỉ có thể là tình yêu thôi. Em yêu anh hơn chính bản thân em.
Em đã sáng suốt chọn cho mình một con đường giữa muôn vàn lối đi của cuộc sống. Con đường có anh cùng sánh đôi, cùng anh đi qua biết bao cung bậc cảm xúc. Hạnh phúc, đau khổ, buồn lòng, ấm áp, tin yêu. Chỉ có bên anh xúc cảm trong em mới có thể đủ đầy và tinh khôi nhất.
Nếu được chọn lại em sẽ vẫn chọn anh.
Vì giữa ồn ào cuộc sống em thấy bình yên khi bên anh.
Em yêu anh, mãi mãi.

Thursday, February 20, 2014

Nếu em buông tay, anh sẽ hạnh phúc chứ?

Thật lòng đấy anh, chỉ cần anh nói nếu em buông tay, anh sẽ hạnh phúc, thì dẫu có tiếc nuối hay tổn thương, dẫu có khó khăn để vượt qua rào cản tâm lý, em sẽ vẫn bằng lòng.

Có thể mọi người sẽ nói em thật ngốc, bởi vì ngoan ngoãn đứng sang một bên khi anh muốn ra đi mà không một lời than vãn hay trách cứ. Thì sao? Anh nói là ra đi có nghĩa là đã quyết tâm bỏ em lại rồi, cho dù em cố gắng bám víu lấy anh thì cũng chẳng thể mang anh trở lại vẹn nguyên như ban đầu.
 
Anh à, nếu em buông tay, có thật anh sẽ hạnh phúc không? Sẽ không còn gánh nặng phải ở bên cạnh em trong khi cảm xúc đã vơi đã cạn, sẽ không còn đột nhiên phát cáu trong khi chúng ta chẳng xảy ra chuyện gì, sẽ không còn mâu thuẫn và day dứt khi nửa muốn vứt bỏ để dứt khoát quay lưng, nửa thương xót em sẽ suy sụp mà không đứng lên được.
 
Không cần anh phải thương hại đâu anh, nếu đã là thương hại thì chẳng phải tình yêu nữa rồi.Mặc dù người ta vẫn nói, một khi đã thật lòng yêu thì tự trọng và sĩ diện sẽ dẹp sang một bên. Nhưng em vẫn cần giữ chút tự tôn cuối cùng, để quay lưng đi trước khi anh đi mất, để bình thản buông tay trước khi nước mắt rơi, để cho mọi chuyện qua đi mà không trách móc bất cứ ai, kể cả bản thân mình.
 
Nếu em buông tay, anh sẽ hạnh phúc chứ? 1
Lúc yêu thương thì chẳng cần lý do, đến khi chia tay lại vô vàn, chi chít. Đến độ em có thể nhận ra một sự thật khốc liệt rằng, dường như tình chẳng phải đậm sâu nên mới dễ dàng tìm kiếm lý do để buông tay vứt bỏ nhau như thế.
Buông tay rồi, anh sẽ hạnh phúc chứ? Không có em phiền phức bên cạnh nữa, anh sẽ chẳng cần phải hối lòng kiềm chế những cơn tức giận vô cớ, cũng chẳng phải thấy ấm ức khi mà cứ phải giả vờ nhập vai một người bạn trai theo danh nghĩa, của em.
 
Không thể kiên nhẫn ở bên cạnh em nữa, chỉ cần anh nói một lời thôi, rồi ra đi cũng được. Để em biết rằng chẳng còn hy vọng gì giữa chúng mình đâu, sẽ chẳng còn chuyện anh vì em mà làm tất cả mọi chuyện, cũng chẳng còn chuyện anh cảm thấy vui vẻ khi bên cạnh em.
 
Ừ, nếu đã chán nhau như thế, thôi thì em buông tay ra, anh ạ.
 
Bởi vì sự níu kéo ở thời điểm này, em biết, nó đã chẳng còn tác dụng gì nữa, và anh thì sẽ càng chán ghét em hơn. Buông tay rồi, em có đau đớn, em có khổ sở, nhưng sẽ là đáp án đúng nhất phải không anh?
 
Anh sẽ hạnh phúc chứ, một khi em buông tay ra ấy? Anh sẽ cảm thấy không còn gánh nặng hay bất cứ một mối bận tâm nào khác chứ?
 
Rồi em sẽ biết tự chữa lành vết thương cho mình, chỉ cần anh thấy hạnh phúc, với em đã là quá đủ…