Google+ Blog tình yêu, những câu chuyện tình yêu đẹp, lời muốn nói September 2012 | lời trái tim muốn nói

Sunday, September 30, 2012

Đừng nghĩ về quá khứ với những vết xước anh nhé


Có thể anh đã phải chịu nhiều tổn thương, bị lừa dối, bị phản bội. Nhưng cô ấy làm anh tổn thương, không có nghĩa là em cũng thế.
Anh à, em trân trọng từ giây phút ở bên anh, mong lúc nào cũng được nghe tiếng nói của anh, được anh kể những câu chuyện vui khiến em cười không dứt. Anh luôn quan tâm em, luôn muốn em được vui, và như em nói đấy, anh giỏi thật đấy khi chịu được một con bé hay tâm trạng, vui buồn thất thường như em. Nhưng anh cũng đâu có biết, cảm xúc của em giờ phụ thuộc vào anh mất rồi, anh chính là nguyên nhân khiến em có những cung bậc cảm xúc kì lạ như vậy đấy…

Anh à, vô tư quá hóa vô tâm đấy…

Vì vậy, em mong anh...

Đừng bao giờ không trả lời tin nhắn hay điện thoại của em anh nhé, em sẽ lo lắng lắm đấy. Dù có chuyện gì cũng mong anh có thể chia sẻ với em, có thể em không đưa ra được lời khuyên tốt nhất, nhưng em sẽ lắng nghe tất cả và luôn sẵn sàng ôm anh những lúc anh mệt mỏi…

dung-nghi-ve-qua-khu-voi-nhung-vet-xuoc-anh-nhe
Đừng bao giờ ngắm nhìn chăm chú vào người con gái khác khi đang tay trong tay với em anh nhé. Dù em biết đó là bản năng rồi, nhưng xin anh đừng nhìn họ rồi lại quay ra nói với em. Lần đầu tiên em thấy đó là vui đùa, lần thứ hai em thấy như vậy chứng tỏ anh rất tự nhiên khi ở bên em. Nhưng lần thứ ba, rồi thứ tư,.. em dần thấy chúng ta như một người bạn rồi đấy. Em vẫn cười, vẫn hùa theo anh khen bạn ý xinh nhỉ, nhưng anh đâu biết, thật ra em đang buồn đấy. Vì em ích kỉ chỉ muốn anh thuộc về mình em thôi…

Đừng bỗng dưng trở lên im lặng khi chúng ta đang nói chuyện anh nhé. Em sợ lắm, sợ cảm giác như em không đủ hấp dẫn anh, thế nên suy nghĩ của anh đã bay đến phương nào rồi. Em sợ cảm giác thấy mình thật nhàm chán khi không thể nghĩ ra một câu chuyện hay để kể cho anh, khiến chúng ta rơi vào “khoảng lặng”. Vì với em chỉ cần được ở bên anh đã là niềm hạnh phúc lớn nhất rồi …

Đừng nghĩ về quá khứ với những vết xước quá lớn nữa anh nhé. Có thể anh đã phải chịu nhiều tổn thương, bị lừa dối, bị phản bội. Nhưng cô ấy làm anh tổn thương, không có nghĩa là em cũng thế. Em chỉ mong anh quên hết nhưng đau thương trong quá khứ và sống với hiện tại. Em biết, chiếc bình vỡ dù cố gắn lại cũng sẽ mang những vết nứt. Tuy em không đủ khả năng để hàn gắn hết những rạn nứt đấy, nhưng em mong sẽ tạo dựng những kỉ niệm đẹp để thay thế những kí ức đau thương trong anh. Chỉ bởi vì em yêu anh nhiều lắm...

Xin anh, đừng như vậy nhé!

Có thể anh nghĩ em là một con bé trẻ con, hay hờn dỗi, ích kỉ, lạnh lùng và khó chiều, chỉ luôn biết đòi hỏi nhưng…

Tất cả cũng chỉ bởi vì: Em yêu anh. Vì anh là nắng của riêng em.

Thursday, September 27, 2012

Chấp nhận buông tay


Bao lâu rồi, cô lại trỗi dậy cái sự mong manh yếu đuối, muốn tựa vào vai ai đó? Cô cứ tưởng mọi thứ đã ngủ yên….
“I cannot go to the ocean
I cannot drive the streets at night
I cannot wake up in the morning
Without you on my mind
So you're gone and I'm haunted
And I bet you are just fine…”


Cái giai điệu da diết ấy cứ bám riết lấy trái tim đang rỉ máu của cô… Giờ đây, nơi trái tim ấy, nỗi hận, nỗi nhớ, nỗi yêu, nỗi tủi hờn cứ ngân ngấn theo từng giọt nước mắt tuôn ra…

7 tháng trước…

Có rất nhiều cách để bắt đầu tình yêu…

Ngày đầu tiên đi làm, trời đổ mưa, đường đông như kiến. Cái quần tây trắng của cô lấm tấm vết bùn, thành quả của việc bon chen cho kịp giờ… Sếp tổng giới thiệu với cô rằng: Đây là sếp trực tiếp của em”. Cô chẳng biết nên vui hay buồn, thôi âu là cái duyên, làm việc với sếp nam chắc sẽ thoải mái hơn với các sư tỉ. Chẳng biết cô là sếp, hay anh là sếp. Ai đời sếp lại phải đi xin nick cô để add facebook. Ai đời sếp mà lại côi: “Em ơi anh chợt nhớ ra chiều nay mình có họp, mà anh chưa có số điện thoại của em, cho anh xin để có gì còn gọi em”…

Vậy đó, cô và anh bước vào cuộc đời nhau như thế…

Cô chẳng nể nang anh, ai bảo cái tính anh hiền. Cô đàn áp anh nhưng lại kiên quyết bênh anh trước những đòn tấn công từ kẻ khác… Anh ngồi trước mặt cô, dĩ nhiên cứ ngẩng đầu lên, là anh lại trong tầm mắt của cô… Nhưng cô đã thề độc mà rằng: Không tình yêu công sở! Nên cô chỉ dừng lại ở cái cảm giác thích, quan tâm một tí, và chỉ thế thôi..

Nhưng ai mà biết, ông trời lại thích đùa giỡn đến vậy…

Hai cái màn hình sáng liên tục, những dòng chữ trên skype nhảy ra đều đặn. Anh rủ cô đi xem phim! Chỉ anh và cô! Cái lời thề kia cứ nhảy nhót trong đầu cô: không được đi, không được đi! Nhưng con tim  cô lại reo hò và loạn nhịp… Mà, cái gì đã là từ tim, sao thoát được…

Vào rạp phim, cô căng thẳng tột độ. Lâu lâu lại lén nhìn sang anh, đang chăm chú vào bộ phim hành động và say sưa giải thích cho cô. Nhưng cô chẳng biết mình đang coi phim gì và chẳng hiểu những lời anh côi. Trong đầu cô, trong tim cô, lúc này, một cảm giác của ngày xưa ùa về… Lâu rồi cô mới vào rạp xem phim với một người con trai. Bao lâu nhỉ, 3 hay 4 năm? Bao lâu rồi, cô lại thấy khát khao cái cảm giác khoác lấy tay người con trai để không bị vấp ngã khi bước vào không gian mờ áo của các phòng chiếu? Bao lâu rồi, cô lại trỗi dậy cái sự mong manh yếu đuối, muốn tựa vào vai ai đó? Cô cứ tưởng mọi thứ đã ngủ yên….

Cô lảo đảo xoay xở trên cái ghế cao trước quầy bar. Anh đưa tay đề nghị “Anh giúp em” nhưng cô đã yên vị rồi. Hình như chưa chàng trai nào côi câu đó với cô. Đơn giản có 3 từ, mà sao cô thấm, cô ngấm lâu đến thế. Cô thấy tất cả các phản ứng hóa học trong cơ thể cô đang đốt cháy mạnh mẽ nhât, và phát ra một tia hi vọng… Những câu chuyện linh tinh, những điều chia sẻ về tính cách của cô và anh, xoay quanh 2 chai bia khiến cô hơi choáng… Cô say vì bia, hay vì anh? Chẳng biết, nhưng chắc là trông cô quyến rũ hơn khi bạn ma men ghé chơi, nên có anh Tây đi ngang nháy mắt với cô. Ôi, lần đầu trong đời cô!

Anh chỉ ngón tay cô mà rằng, da em khô quá, em uống nước nhiều vào. Tay anh cũng thế, anh uống nước nhiều nên cái thiện được. Cô bảo “Đâu, cho em xem”. Thế là cô nhìn ngắm bàn tay anh! Cô nhìn những ngón tay, chạm vào chúng một cách nhẹ nhàng như sợ chúng sẽ biến mất trong giây lát. Cô thấy đôi bàn tay ấy sao giống đôi bàn tay của ba cô quá đỗi. Cô luôn bị cuốn hút bởi những người con trai có đôi bàn tay kiểu ấy. To lớn, vững chãi và nam tính…

Khi cô còn đang ngỡ ngàng với những suy nghĩ trong đầu mình, cô chợt nhận ra, bàn tay nhỏ nhắn của mình đã lọt thỏm trong tay anh. Những ngón tay đan xen vào nhau. Cô thấy bình yên. Cô thấy hạnh phúc. Tất cả đều đến trong khoảnh khắc ấy, Cô ước thời gian dừng lại. Cô ước mọi thứ quanh cô biến mất, chỉ còn anh và cô. Chỉ còn tay nắm lấy bàn tay...

Cho đến khi ra về, cô còn chẳng biêt đây được coi như một buổi hẹn hò, cho đến khi anh hỏi cô: Em có biết buổi dating này còn thiếu điều gì không? Cô chưa kịp tỉnh khỏi con say, thì anh đã trả lời: "Một nụ hôn". Và anh hôn cô, rồi nhẹ nhàng chúc cô ngủ ngon. Và nhẹ nhàng để cô đứng đó với thế giới quay cuồng điên đảo…

Cô không muốn ngủ, dù chất cồn ấy khiến cô mệt rũ rượi. Cô muốn được nhớ giây phút ấy. Cô không muốn sáng mai thức giấc và chợt nhận ra đó chỉ là giấc mơ…

chap-nhan-buong-tay

***
Cô chẳng thích thú mấy với trò bói toán. Nhưng có lần nhỏ bạn dắt cô theo, nhân tiện thì ngồi nghe bà phán. Có một chi tiết bà ấy côi khiến cô suy nghĩ mãi. Cô có một nỗi ám ảnh và sợ hãi trong tình yêu. Cô cần vượt qua điều này, thì mới tìm được hạnh phúc cho mình. Nối ám ảnh đó là gì?

Suốt thời đi học, cô cũng được liệt vào dạng “hot girl”, xinh xắn, dễ thương, nên việc không có ai theo đuổi là điều phi lý! Cô cũng rung rinh vài lần. Nhưng chẳng lần nào đi đến đâu. Cô có vẻ mâu thuẫn và phức tạp so với các bạn cùng lứa. Cô thích nhưng cô sợ mọi người biết. Cô thích nhưng cô sợ ba mẹ rầy la. Cô thích nhưng cô sợ ảnh hưởng việc học. Cô thích nhưng cô không đủ can đám vượt qua tất cả. Đơn giản, cô chưa sẵn sàng… Cô luôn khát khao có được một tình cảm tuổi học trò trong sáng như những cô bé cậu bé trên ti vi. Nhưng với cô, sao lại khó khăn đến thế. Có điều gì ngăn cản cô? Từ tận sâu trong tim cô, trong kí ức cô, trong tiềm thức của cô?

Cô giữ cái nỗi ám ảnh ấy, cho tới năm 3 đại học, thì cuối cùng cũng dấn thân vào một mối tình. Cô muốn mở lòng mình, thử cho mình một cơ hội để yêu thương và được yêu thương. Cô muốn có một người bên cạnh quan tâm và chăm sóc cô khi cô trong cái cảnh xa nhà và một mình vật lộn với cuộc sống. Đơn giản lúc này, cô nghĩ đã đến lúc!

Nhưng người tính không bằng trời tính…

Cô sụt cân mỗi ngày. Cô nằm vật ra giường, mắt ráo hoảnh nhìn vào khoảng không vô định. Cô học hành sa sút. Cô chẳng hiểu vấn đề từ đâu, chẳng hiểu đã có chuyện gì xảy ra với 2 đứa. Đơn giản, cô chưa sẵn sàng để đối diện với những nỗi đau trong tình yêu. Và cô buông ta… Cô đóng cửa trái tim…

***
Dạo ấy, người ta hay ngân nga ca khúc của “Có khi nào rơi xa”. Cô chẳng muốn nghe dù bài ấy hay kinh khủng. Vì một nỗi, cô chạm đến cái nỗi lo mà cô vốn lo. Cô xoáy vào cái nỗi sợ mà cô vốn sợ. Lo tình yêu mong manh như sương khói. Sợ phải mở lòng mình rồi bị tổn thương… Nhưng cô đã mở lòng với anh, thật nhiều mà cô không hề hay biết. Và cũng khi đó, cô nhận được nỗi đau vô hạn.
Anh luôn giữ khoảng cách với cô ở công ty. Vì cả 2 đều không muốn cả công ty xì xào bàn tán chuyện của tụi cô. Nên mỗi ngày đi làm, 2 đứa lại đóng 2 vai. Thỉnh thoảng lén lút nhìn nhau. Thỉnh thoảng chat vài câu hỏi thăm ngoài lề trên skype. Thỉnh thoảng cô lại nán lại công ty chờ anh xong việc để đi ăn cùng, hay đi xem phim, hay đi nghe nhạc.

Cô tưởng đó là hạnh phúc và là tình yêu.

Nhưng…

Dạo này cô thấy anh nhìn cô với ánh mắt lạnh lùng. Đến ý kiến của cô trình bày trong cuộc họp nhóm, anh còn không để tâm. Anh sẵn sàng chở người con gái khác đi ăn trước mặt cô.  Cô đau, anh cũng không biết mà hỏi thăm một câu. Cô nghỉ làm, anh cũng chẳng biết lý do. Anh đành tâm đẩy tay cô ra khi người quen đứng trước mặt. Và anh giới thiệu với bạn bè anh : Đây là đồng nghiệp của tao”. Cô mơ hồ nhận thấy nỗi đau. Cô mơ hồ thấy bất an. Nhưng cô cũng tự nhủ, chắc anh chưa sẵn sàng. Và cô thì sẵn sàng chờ. Chờ cho đến khi cô ngất đi trong vô vọng.

chap-nhan-buong-tay

***
Ngày ấy, anh bảo rằng “Anh nghĩ là anh không yêu em”. Cũng như lần đầu hẹn hò, cô thấy trời đất quay cuồng. Nhưng lần này, là cô quay cuồng trong chính trời đất đó. Cô không tin nổi những gì mình nghe thấy. Người đã cùng cô đi qua một chặng đường đầy thử thách. Cô luôn trân trọng từng giây phút được bên anh. Vì chưa ai mang lại cho cô cảm giác được là chính mình đến thế. Chưa ai khiến cô phải nhìn lại bản thân và khát khao khẳng định mình đến thế. Anh khơi dậy trong cô những ước mơ đã ngủ yên. Anh lôi cô ra khỏi sự trì trệ và thiếu sức sống. Anh khiến cô phải nỗ lực để hoàn thiện mình. Cô tự tin bộc bạch lòng mình trong cái ôm thật chặt của anh. Cô thấy mình dũng cảm khi nhìn nhận những vấn đè của cá nhân. Cô thấy mình vững tâm, khi anh nắm tay cô đi đến biết bao vùng đất xa lạ. Cô thấy mình nhỏ bé, khi anh kéo cô vào lòng.

Và cô thấy quặn đau, khi tất cả chỉ là tự cô huyễn hoặc bản thân mình.

Cái mà cô tưởng là tình yêu, hóa ra chỉ có cô yêu anh.

Người mà cô nghĩ là Mr. Right của mình, hóa ra mình lại không phải Ms. Right của anh.

Lúc cô nghĩ rằng mình đã sẵn sàng cho một mối quan hệ sâu sắc, thì lại là lúc cô đau đớn từng tế bào.

Những kỉ niệm quá đẹp, đẹp đến nỗi cô khong thể nào dứt khoát được. Những kỉ niệm quá thất, thật đến nỗi cô không thể tin rằng đó không phải là tình yêu.

Nhưng…

“Lẽ nào em buộc cánh anh
Buộc cánh anh
Buộc cánh anh cũng chẳng thể thành tình yêu…”


Hai tuần trôi qua, đầu óc cô không ngừng suy nghĩ. Trái tim cô không ngừng thổn thức. Cô lại tái diễn cái cảnh năm xưa, quằn quại đau, vật vã khóc. Cô không làm sao thoát khỏi hình ảnh của anh trong đầu mình. Cô mê man trong giấc ngủ, chợt nghe tiếng anh gọi “em oi” mà tỉnh giấc, nhìn trần nhà thì lại thấy ứa nước mắt. Có ai đang cầm dao cứa vào cái vệt sẹo năm xưa ư? Hay đây lại là một vết thương mới? Cô chẳng quan tâm. Cô chẳng còn sức lực mà quan tâm bất cứ điều gì…

Cô nhớ anh cồn cào. Cô ngược gió đua cùng ánh trăng, chạy qua công ty của anh, chỉ quay về khi nhìn thấy 3 lớp khóa. Cô chạy qua nhà anh, chỉ bỏ đi khi không thấy chiếc xe trong nhà. Cô lang thang khắp phố phường, đi như người điên và cô lạc. Cô òa khóc như đứa trẻ bị lạc mẹ. Nước mắt dàn dụa bay trong gió. Cô đói. Cô mệt. Cô ăn nhưng chỉ muốn nôn ra tất cả. Cô buồn ngủ. Nhưng những giấc mơ cứ chập chờn và khong buông tha cô.

Cô muốn níu kéo anh. Cô không chấp nhận được sự thật rằng mình sẽ mất anh. Cô vẫn nhắn tin cho anh, vẫn rủ anh đi xem phim, rủ anh đi dạo, kể cho anh nghe đủ điều. Nhưng đổi lại, tất cả chỉ là ánh nhìn lạnh lùng thấu xương, là cái cự tuyệt khi cô lạnh và ngả vào lòng anh. Là những câu chat vô hồn khi cô cố gắng vật vã với cơn mệt mỏi vì cả ngày chạy ngoài nắng để côi chuyện với anh. Không phải cô không biết mình đang làm gì. Chính xác là cô biết rất rõ. Cô cô tình làm vậy. Cô cố để nhận những điều hắt hủi ấy. Để cô thấy mình đau thật đau. Và buông tay dễ dàng hơn khi kiệt sức vì nỗi đau ấy.

Cô yêu anh.

Nhưng cô không thể ép anh yêu cô.

Vậy cô phải để anh đi.

Còn cô, cố gắng chữa vết thương ấy và tiếp tục cuộc sống của mình. Nhưng có một điều chắc chắn, cảnh cửa lòng cô lại đóng một lần nữa. Và người đến sau, sẽ phải khó khăn lắm mới mở được cánh cửa ấy.

Đôi khi, buông tay để nhẹ lòng.

Đôi khi, dừng việc tự huyễn hoặc mình thì sẽ thấy bớt đau.

Đôi khi, chấp nhận sự thật để nhận được một bài học.

"Goodbye , my almost lover
Goodbye, my hopeless dream”

Wednesday, September 26, 2012

Câu chuyện buồn


Anh ôm cô vào lòng bằng tất cả những yêu thương, những nhớ mong dồn nén… Bàn tay anh vuốt nhẹ lên mái tóc thưa thớt, rồi lần nắm bàn tay đang lạnh ngắt…
Bệnh viện – em – máu – ngày không anh

Hành lang bệnh viện vắng vẻ, tối tăm với ánh đèn mờ. Thỉnh thoảng có vài cô y tá đi qua để thay phiên đổi cả trực. Không gian yên tĩnh đến rợn người. Không tiếng còi xe cứu thương, không tiếng la hét, rên rỉ của bệnh nhân, không tiếng khóc thương của gia đình và bè bạn… Ở cái nơi mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, thì sự yên lặng hiếm có này có thể là một điềm báo chẳng lành…

Trời đã trở mình sang thu với gió heo may nhè nhẹ, với cái lạnh nhỏ giọt vương vất len lỏi theo từng góc phố. Đã không còn cái oi bức nồng nàn của nắng chiều mùa hạ, thời tiết điềm tĩnh hơn và chững lại nhiều hơn. Thảng hoặc Hà Nội ướt át với những cơn mưa buồn dai dẳng. Phố cổ trầm mình trong tĩnh lặng, uy nghiêm với màu rêu phong nhuốm thời gian dài đằng đẵng.

Ban công tầng 3.
Ánh trăng ảo mờ hắt lên một gương mặt nhợt nhạt, thiếu sức sống. Tấm áo trắng của bệnh nhân lại càng khiến vẻ xanh xao của cô gái hiện lên rõ nét hơn. Ly vòng tay tự ôm lấy mình vì thoáng run bởi gió lạnh. Chiếc áo cardigan mỏng không đủ để làm ấm cô. Ly đứng lặng ngắm nhìn cảnh vật xung quanh đang chìm trong bóng tối. Vạn vật tĩnh lặng, mờ ảo giữa nhập nhòe của bóng tối và ánh trăng. Rồi cô đưa mắt nhìn vào phòng bệnh. Mẹ cô đang gục đầu xuống giường, dáng ngồi mỏi mệt. Có lẽ bà đã đuối sức. Cô tự thấy mình như gánh nặng, của tất cả mọi người yêu quý cô.

Trời đổ mưa.
Ly bước khó nhọc để lên tầng thượng, một việc qúa sức với bệnh nhân ung thư đang ở giai đoạn cuối. Hành lang tối tăm, cô thở hắt.Nhưng ở trên kia có mưa, có cả một bầu trời rộng lớn… Cô thèm mưa, thèm được ở gần mưa, thèm cảm giác được đưa bàn tay ra hứng những giọt nước trong veo… thèm cảm giác yên bình không ngột ngạt bởi thuộc sát trùng, kim tiêm và hóa chất… Cô gắng sức bước lên…

thu-can

Không vồn vã, không hấp tấp, giọt mưa mùa thu nhẹ nhàng lăn trên tóc, trên má, trên áo cô. Cô mặc cho mưa làm thân mình ướt sũng. Nước mưa mằn mặn. Có cái gì như nghẹn đắng. Thứ chất lỏng màu đỏ tươi lại chảy ra từ mũi. Nhói. Cô nhìn máu, nước mắt và mưa như hòa làm một trên tấm thân mình. Cảm giác cô độc và bất lực lại ùa về. Mọi thứ xa dần, xa dần rồi bỏ lại mình cô với hụt hẫng.

Hôm nay là sinh nhật lần thứ 21 của cô. Không bánh, không hoa, không niềm vui, không hứng khởi, không cả anh… Chỉ có nước mắt, máu và mưa.

Sinh nhật – nước mắt – anh – ngày vắng em


Chiếc bánh kem màu trắng với 21 ngọn nến đang cháy. Bó hoa hồng đỏ đặt ngay ngắn trên bàn với trọn 99 bông. Khánh cầm cuốn sổ trên tay, lật giở tỉ mẩn từng trang giấy. Mùi hoài niệm lại quanh quẩn đâu đây. Từ trước đến giờ, cuốn sổ vẫn nằm trong ngăn kéo, chưa một lần anh mở ra xem lại. Vậy mà hôm nay, không hiểu cái gì đã thôi thúc khiến anh muốn xem lại nó.

Tấm bìa màu nâu sẫm với hàng chữ Diary’s cùng những trang giấy đã ngả vàng theo thời gian, trông nó thực sự không có gì đặc biệt. Nhưng những gì nằm trong cuốn sổ đó lại là những thứ ý nghĩa nhất – với Khánh – những điều không thể thay thế! Tấm ảnh rơi ra từ một trang giấy, anh gần như ngay lập tức nhặt lên. Khánh vuốt nhẹ lên gương mặt của người con gái trong hình rồi dừng tay thật lâu trên mái tóc. Ánh mắt không muốn rời. Ly đang cầm lấy tay anh và cười thật tươi. Nụ cười vẫn ám ảnh anh trong từng giấc ngủ.

Nhưng giờ chỉ còn là quá khứ, là hoài niệm, chỉ là những gì đã qua…

Ngoài cửa sổ, trời đang mưa. Mưa ướt đường, ướt phố, ướt những hàng cây, ướt cả đôi mắt của chàng trai đang lặng thinh mơ tưởng về một nơi nào xa xôi lắm… Nỗi nhớ hòa vào mưa như muốn xé toạc trái tim anh. Đã bao lâu rồi?

“Em ở đâu…?”

Một năm về trước…
Buổi chiều đầu thu, trời mưa. Khánh xin nghỉ làm sớm, vào tiệm bánh kem lấy chiếc bánh gato anh đặt từ vài ngày trước. Chiếc bánh kem màu trắng có dòng chữ “Happy birthday My love” được trang trí bằng những trái dâu tây đỏ tươi bắt mắt. Trên đường về, anh ghé qua một cửa hàng hoa đầu ngõ, cẩn thận chọn những bông hoa hồng đẹp nhất rồi thắt nơ thành bó. Em vốn không thích gói hoa hồng bằng giấy bóng bởi như thế sẽ làm mất đi vẻ tinh khiết của những đóa hoa và vẻ hoang dại, mạnh mẽ của những mũi gai. Hoa hồng vốn biểu tượng cho tình yêu, nhưng tình yêu sẽ không vẹn nguyên ý nghĩa nữa nếu nó bị mất đi cả sự dịu dàng, thanh khiết cũng như sự mãnh liệt, cháy bỏng. Vậy còn gói giấy bóng nó làm gì? Anh vẫn cười về triết lý đó của cô. Và thế là từ đó đến nay, lần nào tặng hoa hồng anh cũng không dùng giấy bóng.

Hôm nay là sinh nhật em, sinh nhật người con gái anh yêu tròn 20 tuổi. Một cột mốc quan trọng với cô, cũng như với cả hai người. Anh đã đặt bàn ở một nhà hàng và chuẩn bị tất cả mọi thứ.Bánh kem, hoa hồng, bóng bay, cappuchino nâu mà cô thích. Anh còn nhờ nhà hàng chuẩn bị cả những bài hát gắn liền với chặng đường tình yêu của hai người. Từ bài hát của ngày tình cờ  quen nhau trong một tiệm coffee, đến giai điệu da diết của Forever ngày anh tỏ tình dưới nắng, đến những bài hát quen thuộc cô vẫn hát để an ủi mỗi khi anh thấy buồn… Anh tin là cô sẽ vui, và hiểu rằng với anh, cô quan trọng và ý nghĩa như thế nào. Mọi thứ đã được chuẩn bị đầy đủ, anh đang chờ cô tới.

thu-can
Thời gian trôi. 8h, 8h30, rồi 9h tối… cô vẫn chưa tới. Anh bấm số gọi thì chỉ thấy điện thoại tắt máy. Hốt hoảng, nghĩ rằng chuyện chẳng lành, anh lái xe về thẳng nhà cô. Anh bấm chuông liên tục mà không ai trả lời. Mặc trời đang mưa, anh vẫn đợi mãi. Ngôi nhà vẫn im lìm trong bóng tối, không ánh đèn. Anh lo lắng liên lạc cho bạn bè cô, không một ai biết cô đang ở đâu. Anh về nhà mà lòng như lửa cháy.

Nhiều ngày sau đó, anh vẫn không có tin tức gì của Ly. Khánh tìm cô ở khắp mọi nơi, hỏi thăm tất cả mọi người, đến những nơi cô có thể đến những không hề thấy bóng dáng của cô. Cô bỏ đi mà không một lời từ biệt, không một lý do, cứ như thể có một cơn gió nào đó đã cuốn cô đi vậy… Có chuyện gì xảy ra mà cô không cho anh biết? Hay anh đã làm gì sai, đã gây ra lỗi lầm gì mà cô lại nỡ đối xử với anh như thế?

Nỗi nhớ dày vò anh mỗi đêm. Nỗi lo lắng cho cô chồng chất nhiều thêm từng giờ, từng phút. Một người bỏ đi biền biệt, không một vết tích. Một người khổ đau ở lại, bàng hoàng, ngậm ngùi, chua xót cùng nỗi đau.

Và cho đến bây giờ, đã một năm trôi qua. Cô vẫn không về…

Gặp lại anh


Tầng thượng gió lạnh, cô hơi run. Cơn mưa đưa Ly trở về với những tháng ngày trước, hồi ức quay lại, những tháng ngày mà cô chưa bao giờ quên.
Sinh nhật lần thứ 20.
_ Chúng ta sẽ ăn tối cùng nhau chứ nhỉ?
_ Sao em phải làm thế? – Cô tinh nghịch.
_ Vì ngày này 20 năm trước, một nửa cuộc đời anh đã được sinh ra. – Giọng nói anh ấm áp.
_ …
_ Chúc mừng sinh nhật tình yêu của anh. Anh yêu em!

Khánh của cô luôn ngọt ngào như thế. Cô thấy mình là người con gái may mắn vì đã yêu anh, và được anh yêu. Một chàng trai luôn có hình ảnh cô trong ánh mắt, chàng trai luôn làm cô trở nên đặc biệt trong chính tình yêu của mình. Từng giây, từng phút bên anh, cô luôn tìm thấy chính con người mình, cô được sống với những gì vốn có và an bình với những gì cuộc sống đã mang cho. Phải chăng, tất cả chỉ cần có thế…

Tối hôm đó, từ phòng tắm bước ra, Ly bỗng thấy đầu óc mình choáng váng. Cô nghĩ có lẽ suốt ngày hôm nay đi dưới mưa nên mình đã bị cảm sốt. Nhưng, máu mũi bắt đầu chảy thành từng vệt đỏ thẫm. Cô hoảng hốt. Bỗng, mọi thứ xung quanh cô quay cuồng, rồi biến thành một màu đen u tối. Cô lịm đi.

Cô không biết mình đã nằm như thế bao lâu. Mở mắt ra, cô thấy cơ thể mình lạnh toát. Cái màu trắng nhức mắt đến rợn người của bệnh viện. Mùi thuốc sát trùng khó chịu bay xộc thẳng vào mũi. Cổ tay ê ẩm vì những mũi kim, dây chuyền chằng chịt. Bác sĩ đưa cho cô tờ giấy xét nghiệm. Chuyện gì xảy ra sau đó, cô cũng không còn nhớ nữa. Kí ức chỉ loáng thoáng hai hàng nước mắt lăn dài trên má, đôi môi khô khốc, và tờ giấy nhập nhòe ba từ “ung thư máu”…

Cô quyết định không cho Khánh biết sự thật này mà sẽ tự mình chiến đấu với bệnh tật. Cô không muốn vì cô mà anh phải mang thêm một gánh nặng, vì cô mà thêm một người nữa phải phiền lòng. Thời gian chắc sẽ không còn nhiều, cứ để anh giữ cho mình những hình ảnh đẹp nhất của cô… Cô không muốn anh thấy mình mỏi mệt, tiều tụy dần vì hóa chất, vì thuốc men…

Và thế là cô xa anh…
Những ngày trong bệnh viện, cô thấy mình rã đi…  Những đớn đau của mỗi lần xạ trị, những ngày huyết áp tụt dần rồi trái tim mệt dần đi… Những cơn quặn lòng vì nỗi nhớ như đang thiêu đốt, những giọt nước mắt chảy ngược vào trong… Những cơn ác mộng rình rập mỗi đêm, khao khát sống như ngày càng bị dập tắt… Nhưng cô vẫn cố, vẫn gồng mình để vượt qua… Chỉ vì yêu anh, chỉ vì muốn được gặp lại anh khi mình đã mạnh khỏe…

Một ngày mưa nhẹ

Tiếng gõ cửa làm cô thức giấc. Bước chân chầm chậm của ai đó bước vào phòng. Là Khánh! Là anh, là người con trai bấy lâu cô thương nhớ… Có phải là giấc mơ không? Làm sao anh biết cô ở đây mà tới…
Anh ôm cô vào lòng bằng tấ cả những yêu thương, những nhớ mong dồn nén… Bàn tay anh vuốt nhẹ lên mái tóc thưa thớt, rồi lần nắm bàn tay đang lạnh ngắt…
“Anh yêu em!”
Nước mắt anh rơi, như cơn mưa ngoài kia. Cơn mưa đong đầy những chua xót, những đớn đau của tháng ngày ly biệt…
Cô đưa tay lên lau đi giọt nước mắt của anh. Sao cô không thể chạm được vào anh thế này. Người cô như bị rút đi hết sức lực, không thể cử động được nữa…
“Em yêu anh! Em nhớ anh!”
Cô như gào lên, như muốn xé toạc những ngăn cách bấy lâu nay, như muốn đốt cháy bao nhiêu nhung nhớmà cả hai cùng âm thầm chịu đựng. Nhưng anh đã không thể nghe cô nói được nữa rồi…

Buổi sáng đầu tiên của tuổi 22… 

Người ta tìm thấy một cô gái khoác áo bệnh nhân nằm sóng soài trên tầng thượng của bệnh viện. Tấm áo cardigan thẫm đi vì máu. Những vệt nước mắt đã khô. Bàn tay buông lơi. Và trái tim đã chẳng còn đập nữa…

Tuesday, September 25, 2012

Tâm thư của chàng trai bị bạn gái đào mỏ

Em quá thực dụng em ơi! Càng suy nghĩ anh càng ghét bản thân mình, thấy mình ngu và bị em đào mỏ, để anh phân tích cho em nghe nhé.

Hi Mai!
 
Sau khi " mình chia tay nhẹ nhàng" như em muốn, anh đã buồn lắm, chịu không nổi, anh tâm sự với người nhà, anh em, bạn bè và tất nhiên cả bạn lớp MBA nữa. Anh kể chuyện cho hơn chục người, thì cả hơn chục người đều bảo anh ngu dại, họ nói anh khôn lanh va vấp xã hội nhiều mà còn dại gái. Nhất là mấy chị em lớp MBA, họ nhiếc móc anh là ngày xưa đã khuyên can, nhắc anh cẩn trọng anh bỏ ngoài tai, giờ mới biết mình ngu thì đáng đời. Anh tự phụ, luôn cho mình là thông minh, học cao hiểu rộng, giỏi giang vậy mà vẫn bị lừa. 
 
Anh mong em thật tâm trả lời anh xem, em đã bao giờ có chút tình cảm thật với anh chưa? Hay là em chỉ lợi dụng anh, xong rồi " vắt chanh bỏ vỏ"?
 
Quá thực dụng em ơi! Càng suy nghĩ anh càng ghét bản thân mình, thấy mình ngu và bị em đào mỏ, để anh phân tích cho em nghe nhé.
 
1. Anh quen và theo đuổi em từ 6/2009 đến 9/2010, thời gian này em không để anh vào mắt vì anh chả có gì nổi bật. Em cùng lúc qua lại với cậu gì đó bên Trung Quốc, rồi cậu bạn du học bên Ukraina tên Kiệm thì phải và tất nhiên cả thằng anh hờ nữa. Thế rồi thấy anh đi xe hơi, có nhà riêng gần nhà họ hàng nhà em, em đã thế nào? 
 
Em chủ động rủ anh đi chơi, đòi anh đưa đi Tam Đảo, anh từ chối thì em lại dụ anh đưa em đi chơi chỗ khác bằng được. Em có nhớ là em năn nỉ anh đưa em đi thuê phòng nghỉ ở Asian Resort như thế nào không, có nhớ anh từ chối mấy lần không được không? Có nhớ mấy lần đòi anh đi gặp thằng anh hờ của em mà anh từ chối không...? Công nhận em tấn công ác liệt thật  
 
2. Anh vô tình gặp và trò truyện với người yêu của thằng em họ Ngô Long của em. Qua đó anh biết được sự thật về những gì em kể cho Long nghe về anh. Anh thấy được bộ mặt đểu giả, lợi dụng, đào mỏ của em.
 
3.Ngày anh tận mắt nhìn em và thằng anh hờ ôm ấp, sờ mó đủ kiểu trong rạp megastar, lòng anh tan nát. Anh đã quyết trả lại vài món quần áo rẻ tiền cho em lúc 2h sáng ở Hồ Tây. Khi đó em thế nào? Em diễn giỏi lắm, em gào khóc lăn lộn, em nói trong tiếng nấc thảm thiết " Anh biết là em yêu anh mà" và anh lại tha thứ cho em. 
 
Sao lúc đó anh ngu thế không biết. Thời điểm đó em và anh đã có cái gì đâu? Đã cùng nhau vượt qua khó khăn hoạn nạn gì đâu? Đã cùng nhau chia ngọt sẻ bùi cái gì cơ chứ? Chả có gì cả, sao em lại yêu anh sâu đậm kinh khủng vậy hả Mai? (Em có biết tại sao anh cho là lúc đó em diễn nước mắt cá sấu? Vì sau này em có khoe em có năng khiếu diễn kịch, giờ anh ngẫm lại mà thấy đúng quá.) 
 
4.Để giúp con gái, mẹ em đã hẹn gặp anh, dùng danh dự của mẹ để bảo đảm cho em, vì vậy anh mới yên tâm mà quay lại em có biết không? Mẹ nói: " Mẹ dùng danh dự để bảo đảm với con là giữa Mai và An không có chuyện gì, chỉ có An có ý định tìm hiểu Mai thôi, nhưng bị cả nhà ngăn cản...". 
 
Dựa trên những gì anh hiểu từ cơ thể em,anh biết em đã qua tay vài người, anh đã tự hỏi danh dự của mẹ ở chỗ nào? Dù vậy anh vẫn kính trọng mẹ, yêu con không bao giờ là có tội vì vậy cũng thông cảm được. 
 
5.Mấu chốt vấn đề em lợi dụng anh cũng chỉ vì tiền bạc vật chất mà thôi, phải không Ngọc Mai? Để anh đưa ra vài con số thống kê nhé, anh có ghi lại hết trong file excel tên là Withdrawal, lưu trong mục private things ở ổ đĩa D, không biết em có từng coi qua chưa? Chưa từng coi thì đọc tóm tắt vậy:
 
- Anh tốn 928 USD mua vé máy bay cho em sang US, và em đưa cho anh thẻ ATM của em có 13 triệu để anh rút 12 triệu từ Vietcombank.
- Anh phí mất 6,2 triệu để tặng em HTC cảm ứng để rồi em trả lại cửa hàng để lấy hơn 5 triệu. Anh tưởng em sẽ trả lại anh 5 triệu đó, nhưng chưa bao giờ em nhắc tới.
- Anh lãng phí 278USD để mua máy Acer cho em dùng tạm vì anh trót làm hỏng cái máy tính phế thải đi xin của em.
- Để em vui lòng, anh chi gần 1000 USD mua cho em Ipad 1 wifi-3G 64G + phụ kiện.
- Em không có tiền đóng bảo hiểm y tế, anh phải cho em 560 USD để đóng hộ em (Em check thử xem em có pay khoản này từ TK của em ko nhé)
 
- Em không có laptop xịn, anh đã chuyển vào TK Wellsfargo 700USD để chung tiền cho em mua macbook 1200USD. Trong 700USD này, anh chỉ xài với vẩn dưới 200USD mà thôi, còn lại em dùng để mua máy tính. Em cứ hồ đồ cho rằng em tự mua bằng 100% tiền của em, anh chả thèm cãi. Với tính keo kiệt, bủn xỉn di truyền của em, em dám bỏ ra 1200 USD để mua máy tính sao? Không phải em từng order xong rùi cancel ngay và phải viết mail xin lỗi à? Vậy mà em dám lớn tiếng cho rằng cái laptop là tiền của em hết mà không biết xấu hổ.
 
- Em cứ đòi mua dây chuyền rởm làm anh phí 397 USD để mua cho em 2 dây chuyền bạch kim + kim cương.
- Ở Florida mall anh mất oan 270USD vì cái đồng hồ seiko em đang đeo đấy.
-Cái ipad2, anh mua bằng credit card của em giá 722 USD, nhưng bù lại anh phải mua vé máy bay 1300 USD cho em. Em xem trong 1300 USD đó, em góp thêm được bao nhiêu? Cứ nhìn sao kê rút tiền từ thẻ Vietcombank của em thì biết. Đừng nghĩ anh vẫn nợ em. Rồi thì cái Ipad2 đó, không phải cuối cùng cũng về tay em sao?
 
- Hơn 1 năm chung sống với nhau như vợ chồng ở Mỹ, hầu như hàng tháng em chỉ phải trả một phần tiền đi siêu thị + điện còn lại anh lo hết trong đó có 575 USD tiền nhà. Em có thấy công bằng không? Mỗi lần đi siêu thị, anh có mua thêm gì là cái mặt em lại sưng xỉa lên, bủn xỉn kinh. 
 
Em xem lại sao kê TK củ mình xem hơn 1 năm ở Mỹ em tiêu đến 300 triệu chưa? (Trong đó có chi tiêu 1 đống quần áo trước lúc về, còn anh mua cho mình rất ít) 
 
Trong khi sổ sao kê của anh báo con số xấp xỉ 592 triệu + 8.500USD chuyển thẳng vào wellsfargo. Khi bên Mỹ, anh có xài tiền cho riêng anh nhiều không? Anh không hề mua sắm gì nhiều cho anh, không chơi bời, nhậu nhẹt, cờ bạc. Vậy gần 800 triệu của anh đi đâu? 
 
Là anh bao em đó, em nghĩ nếu em ở 1 mình thì em cũng chỉ phải xài ít tiền vậy à? Bố mẹ em ở nhà mừng vì con cái tiết kiệm giỏi, nhưng đâu có ngờ chủ yếu là lợi dụng, đào mỏ từ anh. Em tưởng đi du học chỉ với vài trăm triệu của gia đình em mà xong à, thế thì mọi người ai cũng có tiền cho con đi du học hết.
 
6. Anh cho em nhiều thứ vậy, em đã có những gì cho anh? Anh vừa lục lại hết mọi thứ, đồ từ em mà có chỉ có bộ quần áo Rooney rẻ tiền, cái vỏ iphone bằng nhựa rác rưởi. Còn cái ipod ghẻ, anh trả lại rồi đó thôi. 
 
Việc em qua bệnh viện chị Quyên nhà anh truyền nước, em tưởng vài trăm $ của em to à? Ai thèm lấy công, em không biết nghĩ nên anh phải mua gói thịt bò khô cho chị, nói là em tặng để lấy tiếng thơm cho em. Keo kiệt như em thật uổng công ăn học.
 
7. Khi ở nhà bác, anh quan tâm, anh mang đồ qua...cho em. Vì có mặt các bác mà em làm bộ cành cao không nhận gì hết. Em thanh cao quá nhỉ! Giả tạo quá mức! 
 
Em không tự hỏi toàn bộ đồ vật giá trị của em từ đâu mà ra à? Trước khi quen anh, em toàn xài đồ rác rưởi em không biết sao. Với tính cách di truyền kiểu đấy của em, bảo sao em không đi làm với ngoại hình nhếch nhác, xấu xí nhất cơ quan.
 
8. Khi về nước, biết anh phải bán xe hơi, bán căn hộ, bán cửa hàng để cứu vãn công ty, em đã thế nào? Biết anh chưa có nhà để cưới em, em đã nói sao? Em lặng đi, không 1 câu an ủi, không 1 lời hỏi han, không một giải pháp, em hỏi " không có nhà cưới rồi ở đâu?". 
 
Rồi em viện lý do không hợp để " Mình chia tay nhẹ nhàng anh nhé?". Em lừa tình, lừa tiền xong thấy không lừa thêm được nữa thì viện lý do để chia tay và tìm mục tiêu mới . Anh sống thoáng, tốt với tất cả bạn bè, em luôn mồm bảo bạn anh chỉ vì này nọ mà chơi với anh, rồi em còn nói khi gặp khó khăn thì anh sẽ chỉ còn 1 mình vì đám bạn của anh chỉ lợi dụng. Em nói câu đó mà không biết nhục sao, khi anh gặp khó khăn thì kẻ đầu tiên chuồn êm chính là em đấy. Thật đáng khinh!
 
Anh từng vấp ngã nhiều, nhưng em là cú ngã đau nhất của anh. Anh không tin là với tài năng + quyết tâm của anh, anh lại không thể gây dựng lại sự nghiệp. Còn với 1 kẻ thực dụng như em, anh cũng vẫn mong em lấy được người chồng tốt, cho em nương tựa cả đời. 
 

Cứ nhìn cái kiểu thực dụng thô thiển của em ở cơ quan đi, em cứ nghĩ mình tốt đẹp còn đồng nghiệp xấu xa đi, em tưởng cứ bám lấy sếp ( đi ăn cũng tranh ngồi bên, chụp ảnh cũng cố chen đứng cạnh, nịnh nọt...) mà sẽ thành công sao. Ý đồ của em ai chả nhìn ra, cuối cùng em chỉ nhận được sự khinh bỉ của đồng nghiệp thôi. Những lời chị Luyến nói với anh về em càng ngày càng chuẩn. Cứ từ từ mà ngẫm lời anh đi nhóc ạ.
 
Những điều anh nói, có thể em không nhận ra vì đó là phần chính em cũng không biết về em ở trong Johari Window đấy. Anh viết ra đây chỉ để anh cảm thấy nhẹ lòng, và còn để em biết em là người ra sao, để em đừng có khinh khỉnh cho rằng mình thanh cao ngon lành, để em biết là em lợi dụng anh ra sao. 
 
Từ muôn đời nay " mang tiền cho gái" thì phải chấp nhận bị đào mỏ thôi, âu cũng là số mình đen đủi gặp phải con đàn bà không ra gì. Một ngày nào đó, toàn bộ nội dung mail này anh sẽ chuyển cho mẹ em, để mẹ biết sự thực và thôi nghĩ xấu anh. Nếu mẹ em muốn, anh sẵn sàng gặp và đối chất với em trước mặt ai cũng được. Đúng là hoạn nạn mới thấy được chân tình, giờ anh mới nhận ra liệu có phải quá muộn rồi không. Mẹ anh biết chuyện này đã khóc và buồn mất cả tháng trời nên anh đã hứa sau này không làm mẹ khóc nữa.
 
Chúc em một ngày tốt lành!
 
P/S: Nếu có chỗ nào không đúng, mong em chỉnh sửa và góp ý kẻo mấy chị, mấy em lớp MBA lại nghĩ xấu về em.
Nếu không phải phí tiền của vì em, anh đã không về Việt Nam sớm đến vậy. Em có thể biện hộ rằng anh đang cay cú nên nói xấu em, nhưng tự em biết anh nói toàn sự thật, đồ vật + bằng chứng còn đó, anh sẵn sàng đối chất với em bất cứ khi nào em muốn thanh minh. 

Tôi đã mất em như thế


Hy vọng ở một nơi nào đó, hay đến ngày nào đó, em có thể đọc được những dòng tâm sự của tôi.

Tôi và em quen nhau rất tình cờ. Ngày ấy khi còn trong quân đội, tôi phải nằm viện vì bị đau chân không thể đi lại được. Lúc đó đã rất tuyệt vọng và bảo với em gái của mình "Em có số điện thoại của ai không? Cho anh đi, anh muốn làm quen và nói chuyện trong thời gian này". Rồi em gái cho tôi một số điện thoại của người mà tôi chỉ biết qua chứ chưa bao giờ gặp hay nói chuyện. Ngày ấy tôi còn nhát lắm và điện thoại cũng mới bắt đầu được sử dụng nhiều. Lúc đầu tôi không dám nhắn tin hay gọi cho em vì tôi sợ nếu em không cho làm quen khi đó tôi sẽ còn tuyệt vọng hơn. Nhưng cuối cùng tôi cũng bạo gan thử nhắn tin cho em xem như thế nào. Tôi đã nhắn "Em! Cho anh làm quen nhé, được không nhỉ....hì hì". "Vâng ạ. Không sao anh ạ. Anh có thể làm quen với em mà" - em đã nhắn lại cho tôi.
  
Tôi đã rất hạnh phúc khi bước đầu được em đồng ý như vậy, tôi thấy yêu đời hơn, và chân tôi như bớt đau hơn. Rồi thời gian trôi qua, tôi và em nhắn tin trò chuyện với nhau, chia sẻ với nhau, nhưng chúng tôi chỉ nhắn tin và chưa bao giờ nói chuyện qua điện thoại.
  
Đến một hôm, em vô tình nhắn tin cho tôi: "Mày là Phương à...! Dám trêu tao hả, mày cũng được đấy"... Lúc ấy tôi cũng chỉ “Ah...uhk..." rồi chúng tôi nói chuyện với tư cách là hai người bạn gái rất thân thiết. Những ngày sau đó tôi vẫn lấy danh nghĩa là Phương - bạn của em. Thi thoảng em có điện thoại cho tôi, nhưng tôi không dám nghe vì sợ bị lộ. Nhưng rồi chuyện gì đến cũng sẽ đến, tôi không thể giấu mãi thân phận của mình, hôm đó tôi cho anh trung đội trưởng mượn điện thoại... Thật không may mắn cho tôi, đúng lúc đó em  lại gọi cho tôi, và anh trung đội trưởng bất ngờ nghe máy... Một giọng rất dễ thương cất lên: "Alo! Phương à, mày đang làm gì thế?".
Đầu máy từ số điện thoại của tôi cất lên... "Phương nào! Em nhầm máy rồi, đây là số điện thoại của Nam".
       
Em đã không nói gì nữa rồi tắt máy. Anh trung đội trưởng sang phòng tôi đưa điện thoại và bảo "Có em nào ấy, gọi hỏi là Phương à, anh bảo là không của Nam"... Tôi lúc ấy chỉ có thể thốt lên rằng "Thôi chết em rồi! Anh hại em rồi đấy, em nói dối cô ấy là Phương - bạn của cô ấy"... anh chỉ huy chỉ biết im lặng và bảo tôi là anh có biết như vậy đâu, ai bảo em không dặn anh trước. Tôi đã bắt đầu buồn, và chờ đợi xem cô ấy bảo lại tôi như thế nào. 
Một tin nhắn chát chúa được gửi cho tôi: "Đồ khốn nạn, dám lừa tao hả"... Tôi chỉ ú ớ nhắn tin lại "Anh xin lỗi em nhé! Anh không cố ý như vậy đâu, tại em nhầm anh là bạn em nên anh mới như vậy...”

Tôi không thể có được em, tôi đã mất em như thế (Ảnh minh họa)
“Xin lỗi cái con khỉ, tao không thích loại người như mày. Làm gì có kiểu con trai như vậy chứ..."
    
Tôi cũng rất nóng tính, và tôi nhắn tin cho em ấy: "Uh! Tao thích như vậy đấy, mày làm gì được tao nào, mày muốn sim này không dùng được không?". Em cũng nhắn tin lại cho tôi: "Uh! Tao thích như vậy đấy... mày có trình thì thử làm xem nào, tao thách mày dám làm đấy"...
Rồi cứ thế một thời gian sau đó tôi và em nói chuyện như vậy, toàn xưng tao mày... Nhưng người ta bảo "Ghét của nào trời trao của ấy... Ghét nhau nhiều thì có ngày sẽ thích nhau...", tôi thấy đúng thật, tôi bắt đầu thích em. Trái tim tôi thấy rung động, tôi thấy nhớ em khi em không nhắn tin cãi nhau với tôi. Ngày nào tôi và em cũng nhắn tin cho nhau, nhưng chỉ là những tin nhắn cãi nhau xưng tao-mày. Những câu chuyện ấy cứ trôi qua theo từng ngày, và tôi cũng được gặp em vào một ngày thật tình cờ. Chúng tôi đã nhìn lại vấn đề, thay đổi cách xưng hô và bắt đầu tháng ngày đẹp như mơ... Tôi bắt đầu nói tôi thích em. Em làm tôi thay đổi toàn diện... chúng tôi cùng nhau chia sẻ cuộc sống và tôi vẫn bảo em là chuyện của cả hai giống như cổ tích, nó giống hệt bộ phim "Lập trình trái tim" em à...
Thế rồi chuyện mà không ai thích cũng đã xảy ra, tôi và em là anh em họ hàng xa với nhau, chắc tại anh em cũng xa nên tôi và em không biết điều này. Nhưng ở vùng quê êm ả vẫn thường như vậy, dù là anh em xa nhưng chúng tôi cũng bị gia đình biết, tôi cũng rất thất vọng về điều ấy. Tôi không muốn mọi người nghĩ như thế này thế kia nên đã đồng ý không dành tình cảm của mình cho em nữa. Tôi cũng rất buồn và ít tâm sự với em hơn, đến một hôm em nhắn cho tôi và hỏi tôi:
“Anh… Em mới chuyển ra ở trọ cùng hai em xinh lắm, anh muốn em giới thiệu cho anh không?"
"Có..! Vậy giới thiệu cho anh đi" - Tôi đã trả lời tin nhắn như vậy.
"Anh là đồ tồi, đồ ngốc, tình cảm anh dành cho em là như vậy à? Em biết tình cảm của anh như thế nào rồi".
"Thực ra mình có anh em quái gì đâu chứ, mà có anh em thì cũng xa tít mù tắp rồi"…
"Anh đừng bao giờ nhắn tin hay gọi điện cho em nữa nha..."
Tôi chỉ biết nói xin lỗi em. Có lẽ tôi quá yếu đuối, tôi không vượt qua được những cái gì mà tôi có thể vượt qua. Tôi không thể có được em, tôi đã mất em như thế. Em là một người cá tính, học một trường top đầu, còn tôi chỉ là một người lính thôi, trong tay không có gì. Chúng tôi vẫn nói chuyện nhưng em bảo không được nói chuyện yêu em nữa. Em vẫn luôn quan tâm tới tôi, gặp nhau chúng tôi vẫn trò chuyện vui vẻ, vẫn hay cãi nhau, một khoảng thời gian đẹp đẽ cứ như thế trôi qua, tôi muốn nói là “anh yêu em" nhưng tôi lại không dám nói. Thời gian trôi qua, tôi không còn được trong quân đội nữa, tôi đã ra quân và lại tay trắng, nhưng tôi vẫn thực sự hạnh phúc khi em luôn bên tôi động viên bởi vì em học rất giỏi nên tôi cũng hứa sẽ là cố gắng. Tôi lao đầu vào ôn đại học với hy vọng sẽ ít nhất không thua kém em. Trong lúc học ôn thì cô ấy cũng dạy kèm tôi rất nhiều, tôi mất 3 năm trong quân đội nhưng chỉ được ôn đại học trong 2 tháng, điều kỳ diệu cũng đã đến, bao nhiêu công sức của tôi và em cũng đã đền đáp, tôi đã đỗ đại học, và hiện tại tôi đang học năm cuối. Tôi đã làm em buồn rất nhiều, em đã thất vọng về tôi, bây giờ em đã xa tôi thật rồi, lâu rồi tôi không được gặp và nói chuyện với em. Hy vọng ở một nơi nào đó, hay đến ngày nào đó, em có thể đọc được những dòng tâm sự của anh.

Sunday, September 23, 2012

Lời trần tình của kẻ đã bỏ người yêu sau 11 năm yêu nhau

"Vợ của tôi bây giờ là cô gái trẻ trung và biết làm tôi cười. Tôi bắt đầu so sánh Hằng với người đó. Hằng già hơn, tính tình khó gần và bản tính nhà quê của Hằng không thể gột rửa được. Người đó lại rất nhẹ nhàng và phong cách hiện đại ... "


Hôm nay tình cờ lên mạng, tôi đọc được bài viết về Hằng và tôi hiểu được câu chuyện bài báo nói là chuyện tình của mình.

LTS: Ngay sau khi đăng tải bài viết chân dung thật thiếu nữ phát điên vì thạc sĩ phản bội, đã nhận được 1 bức thư tự nhận là thạc sĩ khiến thiếu nữ phát điên. Chàng trai đã nêu thẳng những lý do cuộc tình tan vỡ. Chúng tôi xin đăng tải khách quan để độc giả cùng nhận định.

Tôi cũng yêu chân tình không giả dối

Tôi chính là “gã đểu cáng” như cách gọi của mọi người trong câu chuyện. Tôi không cố lên đây để trần tình, thanh minh cho mình mà vì tôi thấy cần được chia sẻ cho lòng thoải mái. Nhất là với gia đình của Hằng, tôi muốn họ không nhìn tôi với ánh mắt căm hận bởi hai nhà chúng tôi cách nhau chưa đầy 2km.

Tôi xin kể qua câu chuyện tình của chúng tôi. Gia đình Hằng đã nói đúng, tôi yêu cô ấy từ khi vào lớp 10. Ngày đó, trong tâm trí của tôi Hằng là hoàng hậu, là công chúa. Hằng không những hát hay, múa mềm mà còn viết chữ rất đẹp. Ở trường, Hằng luôn được thầy cô yêu quý. Tôi hãnh diện vì có người yêu như Hằng. Tình cảm tôi dành cho cô ấy rất chân thành.

Ngày Hằng không đỗ đại học, tôi vẫn động viên Hằng gửi nguyện vọng vào cao đẳng để chúng tôi được ở gần nhau hơn. Những năm tháng sinh viên, tình yêu của chúng tôi rất đẹp. Ngày đó, điện thoại không có, xe máy cũng không. Hằng thuê trọ ở Minh Khai, tôi trọ ở Cầu Diễn, chúng tôi chỉ hẹn hò nhau qua tin nhắn Yahoo.

Khoảng cách xa xôi, cái nghèo đói của sinh viên khiến chúng tôi trân trọng từng giờ phút bên nhau. Có hôm, khi Hằng đến chơi, tôi không có tiền đãi người yêu ăn cơm. Chúng tôi chỉ có 1 nghìn đồng mua ba quả cà chua về nấu làm canh rồi cắm cơm lên chan với canh loãng mà vẫn cười vui vẻ.

Có khi, cả hai cùng tìm đến nhà nhau chơi rồi lại tình cờ nhìn thấy nhau ở trạm xe bus. Noel năm nào hai đứa cũng gửi xe đạp tại Bách Khoa rồi đi bộ ra Nhà thờ lớn để cầu nguyện tình yêu. Tôi đã nghĩ, chúng tôi sẽ hạnh phúc mãi mãi.

Chúng tôi dọn về ở chung nhưng tình cảm vẫn không có gì thay đổi. Tôi vẫn yêu và cảm phục Hằng vì cô ấy là cô gái mạnh mẽ. Nếu tôi chán nản, Hằng lại hát cho tôi nghe.

Nhiều đêm, cô ấy nằm gối lên chân tôi và hát rất nhiều. Hạnh phúc của hai đứa đơn giản lắm. Bạn bè cùng học với chúng tôi ai cũng biết hai đứa là một cặp từ lâu.

Sự thay đổi không phải vì tiền, vì danh vọng

Ai cũng trách tôi là kẻ hám danh chạy theo đồng tiền. Tôi không trách bởi trong chuyện tình yêu người ra đi bao giờ cũng là kẻ phụ bạc. Hơn ba tháng nay, ai cũng trách tôi như thế.

Ở quê, người ta còn chửi cả bố mẹ tôi hám tiền nên bội ước với gia đình Hằng. Nhà tôi chấp nhận hết, chuyện tình cảm người ngoài cuộc làm sao hiểu được.

Gần 4 năm ở chung, tôi chưa một ngày đánh mắng Hằng. Chuyện tình cảm, tình yêu tôi không lừa dối cô ấy. Sinh nhật Hằng tôi chưa bao giờ quên tặng quà.

Thậm chí, tôi còn bóp mồm, bóp miệng dành tiền mua điện thoại tặng người yêu nhân kỷ niệm 10 năm yêu nhau trong khi bố mẹ tôi ở quê chưa bao giờ tôi tặng họ được cái gì.
Hằng phát điên không phải lỗi của tôi. Ảnh minh họa
Hằng phát điên không phải lỗi của tôi.

Sự thay lòng đổi dạ của tôi hoàn toàn không phải vì tiền. Khi chúng tôi nhắc đến chuyện làm đám cưới, tôi thấy trong lòng trống rỗng và hụt hẫng chứ không hề thấy vui và hạnh phúc. Bởi, tôi cảm thấy chưa thực sự muốn làm chồng của Hằng.

Trong khi tôi cố quên đi cái đám cưới thì Hằng liên tục nhắc và mong chờ nó. Sự háo hức của cô ấy khiến tôi cảm thấy mọi thứ mơ hồ quá. Gần một năm nay, tôi không còn cảm giác như ngày trước với Hằng.

Tôi thấy đời đáng chán và tẻ nhạt quá. Tôi có tâm sự với người bạn thân của tôi và Hằng. Cô ấy cho rằng yêu nhiều quá nên sinh ra mất dần cảm giác yêu mà chỉ sống theo bản năng có nhau và nghĩa vụ tình cảm phải gánh.

Nhiều đêm tôi mất ngủ nằm nghĩ đến những lời bạn nói. Tôi thấy bạn mình nói đúng. Tôi cảm thấy sự có mặt của Hằng trong cuộc sống của tôi chỉ là thói quen, không có thấy thiếu thiếu như một thứ gia vị trong bữa ăn chứ không phải là tình yêu sâu đậm như ngày xưa.

Trong khi đó, vợ của tôi bây giờ lại là cô gái trẻ trung và biết làm tôi cười. Tôi bắt đầu so sánh Hằng với người đó. Hằng già hơn, tính tình khó gần và bản tính nhà quê của Hằng không thể gột rửa được. Người đó lại rất nhẹ nhàng và phong cách hiện đại.

Nhiều lần, tôi bảo Hằng hãy bỏ giọng nói địa phương. Tôi không muốn nghe cái giọng lớ giữa quê và phố của Hằng. Tôi khuyên thì Hằng lại giận cho rằng tôi có mới, nới cũ.

Khi nhận ra mình không còn tình cảm với Hằng cũng là lúc tôi biết mình đã phải lòng vợ tôi bây giờ. Không phải vì tiền, vì bố cô ấy là trưởng phòng của tôi mà đơn giản cô ấy khiến tôi thấy có được nụ cười như ngày đầu yêu nhau.

Hằng không thể giúp tôi lấy lại nụ cười hạnh phúc như xưa nên tôi nghĩ sự giải thoát là an toàn nhất. Nhiều lần, tôi định nói chuyện với Hằng và có lời chia tay chính thức chứ không phải âm thầm lấy vợ. Nhưng Hằng không bao giờ muốn tôi nhắc đến chuyện tạm xa nhau để bình tâm và suy nghĩ lại.

Người ta yêu nhau không biết vì sao nhưng khi chia tay lại có ngàn lý do để nói. Tôi không muốn nói lên sự thật rằng tôi đã hết yêu Hằng. Khi tình yêu không còn thì không cần phải cố gắng níu kéo.

Điều tôi không bao giờ cảm thấy có lỗi là trong suốt năm tháng yêu nhau, tôi chưa bao giờ hai lòng với cô ấy. Hằng phát điên không phải lỗi ở tôi mà do cô ấy đặt trái tim nhầm chỗ. Phần lớn phụ nữ đều như vậy nhưng họ đều vượt qua, Hằng là trường hợp hi hữu.

Saturday, September 22, 2012

Bà lão bán rau


Đã không ít người rơi nước mắt sau khi đọc câu chuyện này.
-Ăn rau không chú ơi? 
Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy. 
-Ăn hộ tôi mớ rau...
Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã, ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh: 
-Dạ cháu không bà ạ! - Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. "Mình thương người thì ai thương mình" - cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã. 
- Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi! - Tiếng bà cụ yếu ớt. 
- Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn! 
Tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ. Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà: 
- Rau này bà bán bao nhiêu? 
- Hai nghìn một mớ. - Bà cụ mừng rỡ. 
Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ. 
- Sao chú mua nhiều thế? 
- Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy! 
Rồi gã cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui. 
Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ... 
ba-lao-ban-rau
Ảnh minh họa.
- Nghỉ thế đủ rồi đấy! 
Giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã. Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ. Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm. Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ. 
Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và có lẽ gã cũng thích thế. Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện. Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo: 
- Bà bán rau chết rồi. 
- Bà cụ hay đi qua đây hả chị? - Chị bán nước khẽ hỏi. 
- Tội nghiệp bà cụ! - Một giọng người đàn bà khác. 
- Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh. 
Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi. Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia... 
Gã không ngờ...

Thursday, September 20, 2012

Mình đã chia tay rồi sao anh?


Mình đã chia tay rồi sao anh nên ước mơ ta từng nói hứa cùng nhau thực hiện cũng hóa thành nước bốc hơi lên những đám mây...
Mình đã chia tay rồi sao anh nên mỗi sáng không ai gọi em dậy để đi học, cũng không ai bảo em ngủ sớm…

Mình đã chia tay rồi sao anh nên chẳng ai nhắc em mang dù khi bầu trới xám xịt những mây đen…

Mình đã chia tay rồi sao anh nên em để mặc tóc xõa tung bay trong gió giữa trưa hè nắng chói chang , từ trong tâm khảm mong lắm một lời anh nhắc nhở , anh la mắng…

Mình đã chia tay rồi sao anh nên em lầm lũi đi trong cơn mưa một mình ướt đẫm , mong mình sốt thật cao, bệnh thật nặng để anh lại về bên em, dỗ dành, chăm sóc em…

Mình đã chia tay rồi sao anh nên mỗi lần nghe giai điệu quen thuộc của bài “You raise me up” em lại òa khóc, anh nói anh sẽ bên em bảo vệ em cơ mà…

Mình đã chia tay rồi sao anh nên em cứ khóc dài trong những cơn mơ và ngủ dậy với đôi mắt mọng đỏ…

Mình đã chia tay rồi sao anh nên khi nhìn người ta tay trong tay hạnh phúc dao phố cuối tuần em lại tự ôm chặt vai mình để nó không run lên bần bật vì đau đớn…

minh-da-chia-tay-roi-sao-anh
Mình đã chia tay rồi sao anh nên ngày bỗng như dài hơn vì em chẳng biết đi đâu hay làm gì mà không có anh…

Mình đã chia tay rồi sao anh nên em loay hoay trong những vụn vỡ cố lần mò chắp ghép lại hồi ức xem em đã làm sai điều gì mà anh lại ra đi…

Mình đã chia tay rồi sao anh nên em chỉ một mình cô độc trong quán café quen trong ánh mắt thắc mắc ngờ ngợ của cô chủ quán…

Mình đã chia tay rồi sao anh nên những con đường mình về chung đôi cũng hóa rêu phong, em biết em sẽ tự giết chết mình khi bước lại quãng đường đó trong đơn độc…

Mình đã chia tay rồi sao anh nên ước mơ ta từng nói hứa cùng nhau thực hiện cũng hóa thành nước bốc hơi lên những đám mây...

Mình đã chia tay rồi sao anh nên những bức hình ta chụp chung em gói trọn vào hộp, những đồ vật anh từng tặng em cũng giấu một góc thật kín và mong giá như chúng chưa từng xuất hiện…

Mình đã chia tay rồi sao anh…

Em biết, mọi thứ chỉ là ảo vọng nơi em.

Em biết, mọi thứ đã quá rõ ràng.

Mà sao vẫn thật khó để chấp nhận.

Em biết nhưng em vẫn hỏi “Mình đã chia tay rồi sao anh?” Và cầu mong nơi anh một sự trở về…

Wednesday, September 19, 2012

Hà Nội: Đau lòng con trai giữ mẹ cho bố đánh đến gãy cổ


Sự mất nhân cách của người chồng, bất hiếu của người con trai đang gây ra một làn sóng phẫn nộ với không chỉ người dân ở khu phố Trương Định, Hà Nội.
Đêm ngày hôm qua (19/9), tổ 45B phường Trương Định, quận Hoàng Mai (Hà Nội) náo loạn vì vụ việc con trai và bố khóa trái cửa đánh mẹ gãy đốt sống cổ và đến nay, theo chuẩn đoán của bệnh viên là đang có nguy cơ bị liệt nửa người vĩnh viễn. 

Đến ngày hôm nay, khi PV đến để tìm hiểu sự việc, người dân sống sống ở tổ 45B vẫn chưa hết bàng hoàng và phẫn nộ kể lại chuyện “động trời” chưa từng xảy ra  ở nơi đây. Được biết, người con trai tên là N.T.Khôi (SN 1985), “là  người có học, hiện đang công tác ở một công ty lớn, khóa trái cửa, túm tóc lôi ngửa cổ để bố đánh”- C. Luân, em gái của chị Liên kể lại.

Người chồng đánh vợ tên là N.D.Tiến (SN 1956) - giáo viên dạy Toán lớp 9 của trường THCS Nguyễn Phong Sắc (Quận Hai Bà Trưng) thì không ngừng la lớn “Tao sẽ đánh mẹ mày tới chết” khi hàng xóm tới đập cửa để giải cứu.

Nạn nhân là chị Lê Thị Liên (SN 1958) hiện đang nằm trong khoa Sọ não, bệnh viện Thanh Nhàn trong tình trạng chấn thương nặng, từ khi cấp cứu cho đến hôm nay nước mắt vẫn không ngừng chảy ướt đẫm, nhìn chị ai cũng hiểu nỗi đau đớn trong lòng lúc này còn nặng nề hơn rất nhiều nỗi đau trên thân thể.

Chị H., Hàng xóm của gia đình, kể lại: “Khi chúng tôi vào được nhà, cô Liên đã nằm sóng xoài bất tỉnh, máu mũi chảy ướt áo và thậm chí, những cú đánh mạnh đã làm cho cô Liên đại tiện ngay tại chỗ. Thằng con trai đập phá hết đồ đạc trong phòng mẹ, còn ông bố thì vẫn không ngừng quát tháo mặc dù cô Liên đã bất tỉnh”.

Tiếp xúc với chị Liên khi chị đã tỉnh, không nói nên lời, không nhắc nhiều đến việc chị bị chồng đánh, chị nghẹn ngào nhắc đến nỗi đau đớn về người con trai muốn “bố đánh mẹ tới chết”.

ha-noi-dau-long-con-trai-giu-me-cho-bo-danh-den-gay-co

ha-noi-dau-long-con-trai-giu-me-cho-bo-danh-den-gay-co
Chị Lê Thị Liên hiện đang nằm trong khoa Sọ não, bệnh viện Thanh Nhàn, tình trạng rất nghiêm trọng có thể dẫn tới liệt nửa người vĩnh viễn.

Được biết, mâu thuẫn của gia đình đã âm ỉ từ lâu, chồng của chị Liên là anh Tiến đã đánh vợ trận lớn trận nhỏ đã 8 năm nay, kể từ khi chị Liên phát hiện chồng ngoại tình ở bên ngoài. Những trận cãi vả xảy ra thường xuyên, những lúc ấy bằng những từ ngữ khó nghe, ông Tiến xúc phạm, lăng mạ vợ mình trước mặt con cái. 

Chị Liên kể trong gia đình, kinh tế phụ thuộc chính vào chồng đi dạy, chị mở một tạp hóa nhỏ ở nhà để bán hàng nhưng chồng phá quán không cho bán, "dồn tôi đến chân tường, để tôi bỏ nhà mà đi". Hễ có việc gì, anh Tiến lại dùng tiền để dụ dỗ con trai hùa theo bố và chởi bới mẹ. "Mẹ không có tiền cho con, trong khi bố nhiều tiền, con trai đã hùa theo mẹ để đánh bố, mỗi lần hùa theo nó nhận được tiền từ bố nó". - Chị Luân kể lại

Từ đó cho đến nay, ngày yên ổn trong gia đình thì ít, mà ngày cãi vã thì nhiều. 8 năm qua, chị Liên sống trong lời chửi bới, miệt thị của con trai và chồng đến suy nhược thần kinh. 

Đến ngày hôm qua, lại là một cuộc cãi vã như bao ngày, thế nhưng anh con trai có học thức nghe bố xúi“hôm nay đánh một trận cho nó khỏi già mồm” đã lôi mẹ từ tầng 1 lê trượt lên tầng hai, sau đó túm tóc mẹ, bật ngửa ra để bố đánh, đấm và đạp vào cổ mẹ. Người con trai của chị còn cài chốt cửa lại, vừa chửi vừa cùng bố đánh mẹ đến khi mẹ ngất xỉu.

Kể đến đây, nước mắt chị Liên ứa ra, chị nói: “Bây giờ, còn có con Linh (con gái của chị) chưa lấy chồng, còn nhỏ, cần mẹ. Còn nếu không tôi cũng muốn chết ngay lúc này... Mẹ khổ quá các con ơi, người làm mẹ như mẹ không ân hận vì ngày con trai lấy vợ, mẹ cũng được về Thanh Hóa hỏi vợ cho con, cho con được 24 triệu để con lấy vợ. Con không thương mẹ nhưng mẹ vẫn dõi theo con. Nhưng hôm qua con đánh mẹ, mẹ đau quá. Mẹ van xin con tha cho mẹ, mà con vẫn đánh...” – Nói đến đây, chị Liên lại lả đi.

Đến giờ thăm, hàng xóm đến chật phòng bệnh để thăm, động viên chị Liên. Ai ai cũng vô cùng phẫn nộ về việc làm bất đạo của người con trai. Đặc biệt, tuy bị tạm giữ ở đồn công an Phường Tương Mai, anh Tiến vẫn gọi điện về cho con gái và nói rằng: “Tao sẽ chạy tiền để ra khỏi đồn, đừng để tao lại phải đánh chết mẹ mày”. 

ha-noi-dau-long-con-trai-giu-me-cho-bo-danh-den-gay-co
Cô con gái của Chị Liên đang trông mẹ ở trong bệnh viện.

Con gái của gia đình là N.L.D.Linh (SN 1991), run run nói về mối quan hệ rạn nứt của gia đình đã gần 10 năm nay: Kể từ khi bố của mình ngoại tình từ năm 2004 thì nhiều lần bố về kiếm cớ gây chuyện với mẹ để có ý đuổi mẹ ra khỏi nhà. Ngày cưới anh, bố dẫn một cô gái về và công khai đó là vợ sắp cưới, mẹ ngậm đắng nuốt cay để hôn lễ của anh được diễn ra tốt đẹp nhưng rồi, sau ngày ngang nhiên công khai đó, những gần gây sự đó, sự lăng mạ, chửi đánh nặng nề hơn. Đến tối hôm qua, bố lại lấy cớ đánh mẹ và không ngờ lại nặng tay như vậy. 

Chú Thành, em rể chị Liên kể lại: "Không thể dung tha được hành động máu lạnh của đứa con trai. Hôm qua, khi công an đến đến giải hai bố con đến đồn, cả hai vẫn thản nhiên, vẫn nhìn vào gia đình nhà ngoại thách thức mà chúng tôi không khỏi phẫn uất. Đến hôm nay, cả hai vẫn chưa có dấu hiệu hối cả, vẫn gọi điện về cho con bé Linh dọa nạt nó. Không thể hiểu nổi, một người giáo viên như anh Tiến thì dạy học sinh được như thế nào?"

Tử vi 19/9: Ngày yêu cho Bạch Dương


Niềm vui, sự hiềm khích hay giận hờn đang chờ đợi tình yêu của hai bạn? Hãy ghé xem tử vi tình yêungày 19/9 để chuẩn bị tâm lí cho mình.
Cung Bạch Dương
Tử vi 19/9: Ngày yêu cho Bạch Dương - 1
(21/03 - 19/04)
Hôm nay là ngày dành cho tình yêu. Không cần phải nghĩ ra một điều gì mới lạ, Bạch Dương có thể lôi những "mánh khóe" cũ từng chinh phục người ấy ra áp dụng. Không có gì là "sến" ở đây cả.
Với Bạch Dương độc thân, cuộc sống của bạn xáo trộn nhưng rồi bỗng một người xuất hiện và giúp bạn thấy yêu đời hơn. Người đó là ai vậy? Hãy ghi nhớ lại nhé, bởi họ sẽ sớm quay lại trong cuộc sống của bạn mà thôi.
Cung Kim Ngưu
Tử vi 19/9: Ngày yêu cho Bạch Dương - 2
(20/04 - 20/05)
Cảm xúc của Kim Ngưu dành cho người ấy trong ngày hôm nay bỗng nhiên lại mãnh liệt và dữ dội hơn. Đừng cố kiềm chế mình, hãy chiều theo cảm xúc và để nó giúp bạn đem đến những điều thú vị trong tình yêu. Hôm nay chắc chắn sẽ là một ngày đáng nhớ.
Với Kim Ngưu cô đơn, mọi thứ đang dần thành hình nhưng cuộc đua chưa kết thúc. Hãy nghỉ ngơi một chút để có năng lượng sẵn sàng cho mọi việc.
Cung Song Tử
Tử vi 19/9: Ngày yêu cho Bạch Dương - 3
(21/05 - 20/06)
Hôm nay, Song Tử hãy giảm bớt công việc và dành thời gian cho người ấy. Những giây phút bên nhau sẽ giúp bạn hiểu rõ hơn người ấy, cả về tâm hồn lẫn thể xác.
Với Song Tử độc thân, hãy tìm một cộng sự mà bạn có thể hợp tác lâu dài trong công việc. Điều đó giúp bạn cải thiện năng suất ở công ty, đồng thời tạo cơ hội mở rộng mối quan hệ xã hội.
Cung Cự Giải
Tử vi 19/9: Ngày yêu cho Bạch Dương - 4
(21/06 - 22/07)
Hôm nay, hãy để người ấy tạo cảm hứng cho bạn. Một chút tinh tế trong cách nhận niềm vui mà họ mang đến sẽ giúp Cự Giải tăng sự gắn kết với người ấy.
Với Cự Giải cô đơn, hãy nghĩ về những thứ mất mát những người bạn không thích - thậm chí có thể là kẻ thù - biết đâu những thứ này sẽ đem lại cho bạn sự quyết tâm để sống tốt hơn.
Cung Sư Tử
Tử vi 19/9: Ngày yêu cho Bạch Dương - 5
(23/07 - 22/08)
Hôm nay, Sư Tử hãy nhóm lên một ngọn lửa trong tâm hồn. Bỏ qua tất cả những điều quen thuộc, nhàm chán để khám phá phần nổi loạn trong bạn. Buông thả cảm xúc và bạn sẽ có một ngày đặc biệt với người ấy.
Với Sư Tử độc thân, đây là lúc để bạn "khoe" vũ khí của mình - đó có thể là một tài lẻ nào đó mà chưa ai biết hay đơn giản chỉ là tài xoay chuyển tình thế của bạn đã giúp ai đó thoát khỏi rắc rối trong gang tấc.
Cung Xử Nữ
Tử vi 19/9: Ngày yêu cho Bạch Dương - 6
(23/8 - 22/09)
Hôm nay, hãy kỷ niệm tình yêu theo một cách đặc biệt. Vận dụng sự sáng tạo để đảm bảo là bạn và người ấy sẽ có một buổi tối thú vị, ngọt ngào.
Với Xử Nữ cô đơn, cuộc sống của bạn đang có vẻ ổn định và bạn không muốn làm xáo trộn nó bằng những trách nhiệm đau đầu. Tuy nhiên, đó là những điều không tự nhiên mất đi nên Xử Nữ đừng "ngó lơ" nữa nhé!
Cung Thiên Bình
Tử vi 19/9: Ngày yêu cho Bạch Dương - 7
(23/09 - 22/10)
Hôm nay, Thiên Bình và người ấy sẽ có một ngày vui vẻ. Đừng để điều gì khiến bạn phải trì hoãn thời gian bên người ấy nhé!
Với Thiên Bình độc thân, hãy dành vài phút để... đọc báo và nạp vào đầu những câu chuyện đang diễn ra trên thế giới. Đó là "mẹo" giúp bạn khởi đầu câu chuyện với một người lạ dễ dàng hơn đấy!
Cung Hổ Cáp
Tử vi 19/9: Ngày yêu cho Bạch Dương - 8
(20/10 - 21/11)
Hôm nay, Hổ Cáp hãy dành thời gian để ở bên người ấy - một bữa tối dưới ánh nến, đi ra ngoại thành hay đi dạo quanh hồ chẳng hạn. Đừng làm điều gì cầu kỳ, sự đơn giản đôi khi đem lại cảm giác ngọt ngào hơn cả.
Với Hổ Cáp cô đơn, hôm nay, người nói quan trọng hơn nội dung lời nói. Vì vậy, khi bạn nghe thấy một câu chuyện phiếm nào đó về bạn hay đồng nghiệp, hãy cân nhắc đến người đang nói và động cơ của họ.
Cung Nhân Mã
Tử vi 19/9: Ngày yêu cho Bạch Dương - 9
(22/11 - 21/12)
Điều Nhân Mã cần trong ngày hôm nay là không gian riêng bên người ấy. Hãy cho người ấy biết và tận hưởng một buổi tối hạnh phúc.
Với Nhân Mã độc thân, hãy cẩn thận bởi xung quanh bạn đang có không ít người cố tình "tâng bốc" và làm quá những điểm tốt của bạn. Hãy tỉnh táo hơn chút và bỏ qua những lời xu nịnh!
Cung Ma Kết
Tử vi 19/9: Ngày yêu cho Bạch Dương - 10
(22/12 - 19/01)
Hãy nói với người ấy những điều họ làm khiến bạn hạnh phúc. Nếu không muốn nói trực tiếp, bạn có thể tìm cho mình một cách diễn đạt sáng tạo hơn, chẳng hạn như một bức thư tình hay một bản nhạc phù hợp.
Với Ma Kết cô đơn, thời gian là hữu hạn và cảm xúc thường tồn tại rất ngắn. Vì vậy, đừng lãng phí thời gian vào những điều không đáng nữa, hãy tập trung vào những người, những mối quan hệ thực sự có ý nghĩa với bạn.
Cung Bảo Bình
Tử vi 19/9: Ngày yêu cho Bạch Dương - 11
(20/01 - 18/02)
Hôm nay, Bảo Bình hãy lên kế hoạch cho một buổi tối lãng mạn với người ấy. Hãy bắt đầu bằng việc chia sẻ cảm xúc và để cho trái tim dẫn dắt cả hai.
Với Bảo Bình độc thân, sự dễ dãi của bạn đã khiến nhiều người có thói quen "đẩy" công việc thừa sang cho bạn. Nếu thấy quá tải, bạn hãy học cách nói không và để họ tự giải quyết rắc rối của mình.
Cung Song Ngư
Tử vi 19/9: Ngày yêu cho Bạch Dương - 12
(19/02 - 20/03)
Song Ngư cảm thấy mối quan hệ của mình đang tiến triển tốt và điều đó giúp bạn có tâm trạng tốt khi được ở bên người ấy trong ngày hôm nay.
Với Song Ngư cô đơn, bạn đừng kỳ vọng quá nhiều vào một mối quan hệ đang bắt đầu nở. Hãy để nó tự nhiên và bạn sẽ có được điều mình muốn.