Google+ Blog tình yêu, những câu chuyện tình yêu đẹp, lời muốn nói May 2014 | lời trái tim muốn nói

Thursday, May 29, 2014

Hãy sống để tự hào về mình của ngày hôm qua

Một ngày mai mà khi nhìn về quá khứ sẽ lặng lẽ gật đầu vì đã sống như thế. Cuộc sống có rất nhiều thứ khiến tâm trí mỗi người phải bận rộn suy nghĩ, tính toán. Quá khứ đã qua còn níu kéo, nuối tiếc, thở than, muốn một lần trở lại đi tìm. Hiện tại trằn trọc, xô bồ đẩy con người vào vòng xoáy quẩn quanh. Tương lai chênh vênh cứ chập chờn trêu đùa sự hoài nghi về điều sẽ đến. Vậy điều gì sẽ đến, rồi đến như thế nào, chẳng ai có thể biết trước được. Ngày mai tưởng chừng như rất gần nhưng chạm tay mãi cũng thấy xa vời, hun hút… Chúng ta khó có thể nắm chắc được định mệnh cho ngày sau. Nhưng ít nhất mỗi người vẫn có thể viết nên từng dòng kí ức cho ngày mai. Điều này có chăng là ảo mộng, là không thể nhưng chúng ta đang sống trong hiện tại có nghĩa là chúng ta đang từng ngày tạo kí ức cho ngày mai. Nếu mình muốn có một kí ức tốt đẹp thì hôm nay mình sống như thế để ngày mai mình có thể nhớ lại. Bởi vốn dĩ kí ức là một phần quan trọng trong cuộc sống. Tôn trọng kí ức, tạo nên nó và giữ gìn nó chính là chúng ta đang tôn trọng chính cuộc đời mình. Một cuộc sống hiện tại đầy rẫy khó khăn cần phải gồng mình vượt qua, có thể sẽ buộc lòng đánh đổi nhiều thứ, với hi vọng rằng nước mắt của hôm nay sẽ vẽ nên những nụ cười cho ngày mai. Một ngày mai mà khi nhìn về quá khứ sẽ lặng lẽ gật đầu vì đã sống như thế. Tuổi trẻ chỉ gõ cửa một lần trong đời, dù sau này có nhớ quay quắt, muốn đập vỡ bức tường thời gian để giành giật từng giây từng phút của năm tháng sống nhiệt huyết như vậy. Hôm nay, chúng ta có rất nhiều mối quan hệ vây quanh, chúng ta muốn gom tất cả lại chứ không phải là rải đều khắp nơi. Ai cũng muốn để lại một mảnh kí ức nhỏ nhưng tươi đẹp trong lòng người khác để khi nhớ về ta họ chạnh lòng mong một lần gặp lại. Bởi rằng thời gian trôi đi có ngoái đầu hay dừng một chút để ai đó sống với những khoảnh khắc không bao giờ trở lại ấy. Cơn mưa tuổi trẻ, một cơn mưa dù bị cảm lạnh thì ai cũng nên dầm mưa một lần… Rồi đến lúc nào đó, chúng ta “kịp” cưới một ai đó, “kịp” có những đứa trẻ nhỏ, chúng ta cố gắng mang lại một tuổi ấu thơ êm đẹp để sau này chúng nhớ về ngày hôm nay như cách mà chúng ta muốn. Bởi dù sao thì ta cũng không thể mang đến ngày mai cho những đứa trẻ, nhưng chúng ta có thể viết nên kí ức tốt đẹp trong tâm hồn của con trẻ. Viết nên những dòng kí ức cho ngày mai, dường như nghe rất xa vời, ảo tưởng nhưng thực ra lại rất đơn giản. Hãy sống để ngày mai có niềm tự hào về mình của ngày hôm qua…

Tuesday, May 27, 2014

Đám cưới đó có người tôi yêu

Người cũ tôi bảo, bây giờ, cô ấy đã không còn được hợp pháp nhớ tôi. Nên cũng mong tôi, hãy chấp hành luôn điều đó. Cứ để chuyện xưa hóa thành chuyện cũ, cố nhân bình thản làm cố nhân… Duyên số giữa con người đúng là chuyện đầy bỡn cợt. Chúng ta có thể yêu một người thiết tha, rồi sau đó nhìn họ hạnh phúc bên người khác. Đám cưới đó, sẽ là nơi kết thúc những hi vọng hàn gắn của tôi – nhưng lại là nơi bắt đầu một cánh cửa mới cho em bước tiếp. Thế mới nói, yêu một người là việc phải chấp nhận niềm vui của họ làm tổn thương chính bản thân ta. Người cũ tôi bảo, lấy chồng với con gái chỉ là chuyện trước sau. Cô ấy xin lỗi vì tôi không trở thành chú rể. Lời hứa ngày xưa cuối cùng chỉ là lời ước hẹn. Sự thật vẫn là cô ấy không thuộc về tôi… Dù tôi là người buông tay, nhưng vì cô ấy không níu giữ người đã tàn nhẫn bỏ đi. Nên trong lễ đường, người cạnh cô ấy là chàng trai không bao giờ đẩy em vào cảnh khổ sở giằng co giữa nhớ quên và chật vật học cách níu lấy một bàn tay đã từng nắm. Con gái là thế, họ cần một người cho mình cảm giác yên an. Người cũ tôi bảo, nếu muốn cô ấy hạnh phúc thật tâm thì hãy đến chia vui. Còn nếu đến chỉ để gửi phong bao, thì tôi đừng xuất hiện. Vì trong đám cưới, người – yêu – cũ có quyền vắng mặt không cần nói lý do. Chúng tôi đã chẳng thể như ngày xưa, vì giờ đây em đã vĩnh viễn thuộc về tổ ấm khác. Nơi có mái nhà và người đàn ông hết đời yêu thương, chăm lo cho cô ấy. Nơi em là mẹ, là vợ, là người vun vén cho một gia đình chứ không còn là một nửa của chuyện tình quá đỗi những thứ lênh đênh… Người cũ tôi bảo, bây giờ, cô ấy đã không còn được hợp pháp nhớ tôi. Nên cũng mong tôi, hãy chấp hành luôn điều đó. Cứ để chuyện xưa hóa thành chuyện cũ, cố nhân bình thản làm cố nhân… Tôi còn biết làm thế nào hơn? Vì đó là người tôi yêu nhưng chàng trai kia mới được số trời định đoạt làm chồng cô ấy. Còn tôi, chỉ là kẻ đã dại dột tự tay buông bỏ hạnh phúc của mình đi xa. Trong lễ đường, em sẽ đứng đó với chốn dừng chân yên ả sau những xốc nổi lạc mất của thanh xuân. Còn tôi, sẽ chọn đứng từ xa và chân thành chúc phúc. Có lẽ, ai cũng phải một lần đi qua những phút giây như thế - nhìn thương mến một đời của mình mỉm cười với người thứ ba..

Sunday, May 4, 2014

Ngày vắng anh!

Là những ngày trang sách em cầm nhòe vệt nước, nước mắt đầu trên môi, nước mắt có vị gì anh biết không? Những ngày vắng anh, buồn thật nhiều và thương nhớ thật nhiều! Là những ngày em rong ruổi chỉ một mình em. Giờ tan tầm, phố lên đèn, nhộn nhịp… Là những ngày câu ca của bài tình ca anh vẫn hát, vỡ làm đôi, gẫy vụn, tiếng đàn guitar không còn da diết bên hiên quán trầm buồn… Là những ngày trang sách em cầm nhòe vệt nước, nước mắt đầu trên môi, nước mắt có vị gì anh biết không? Những ngày vắng anh, buồn thật nhiều và thương nhớ thật nhiều! Em nhủ lòng không được phép cô đơn, không cho mình trống trải. Không được thả nỗi nhớ đi hoang, không được một mình nâng niu yêu dấu… Em nhủ lòng đi ngược lại với đớn đau, là cười thật khẽ thật tươi, là để niềm vui hắt lên trên vầng trán thông minh bướng bỉnh. Là em bước ra phố, phố chìm phố nổi, phố thưa người phố cũng vắng anh… Em vẫn hay chạy loanh quanh đây đó, thành phố chật hẹp, thành phố vồn vã, thành phố lại trải rộng mênh mông để không va vấp phải người quen. Thành phố của anh, thành phố của em biết ngày chia tay buồn lạ. Thành phố mưa… Học cách tiễn đưa một mối tình bằng cách gặm nhấm nỗi đau từ trong tiềm thức. Em pha một tách café ít sữa, ngồi trầm ngâm trên ban công, lật giở quyển album tình nhân cũ kỹ. Ảnh của anh đang cười, nụ cười trên môi em tắt ngấm. Học cách vượt qua nỗi đau bằng cách đi tìm một ai đó mới mẻ hơn, chân thành hơn và yêu thương em nhiều hơn. Em cũng hẹn hò, cũng mau chóng tìm quên. Một chút bông đùa người ta không biết rằng em ghét cho hành vào món phở, người ta cười gượng, em lại đắng lòng nuốt nước mắt vào trong. Phải rồi, chỉ có người thương yêu em vừa mới cũ, mới biết rằng em không vui, mới biết rằng em chưa ổn, mới biết rằng em cô đơn nhiều lắm! Nhưng rồi sao? Người thương em cũng đã thôi không còn thương em nữa. Người thương trở thành một người thương vừa mới cũ. Em học cách quên dần, sẽ học cách quên dần để nhạt bớt một chữ thương… Đề rồi, em thấy, những ngày vắng anh, có-một-em-thật-khác…