Google+ Blog tình yêu, những câu chuyện tình yêu đẹp, lời muốn nói December 2012 | lời trái tim muốn nói

Friday, December 28, 2012

Em cần tiền...rất cần tiền..

"Anh sẽ về, nhất định em phải đợi anh nhé." Anh ôm chặt lấy cô vào lòng, hôn lên tóc cô và thì thầm nói. Nép vào ngực anh, cô lặng lẽ gật đầu, bao nhiêu điều muốn nói nhưng không thể nói ra. Nước mắt cô lăn dài trên má. Vậy là chỉ cần trời sáng, chỉ cần đồng hồ cất lên 9 tiếng chuông lạnh lùng, anh sẽ xa cô và chẳng để lại cho cô điều gì ngoài một chữ ‘đợi’. Anh, con nhà giàu, đẹp trai, sự nghiệp sáng lạng được biết bao người ngưỡng mộ. Cô, chỉ là một đứa trẻ mồ côi, tứ cố vô thân không nơi nương tựa, tương lai của cô chỉ có thể dựa vào tấm bằng đại học còn chưa lấy được. Đơn nhiên chuyện tình của họ cũng như bao chuyện tình không môn đăng hộ đối khác. Gia đình anh, bạn bè anh phản đối và nhìn cô với ánh mắt khinh thường. Khinh thường một con nhỏ trèo cao không biết thân phận. Nhưng tình yêu có bao giờ chịu thua số phận, anh bất chấp tất cả để ở bên cô, sống với cô. Cô đã từng hạnh phúc, đã từng mơ và rồi giấc mơ ấy cũng tan vỡ. Bố mẹ anh dùng đủ mọi cách bắt anh ra nước ngoài, thậm chí là dùng cả sức khỏe và mạng sống của họ. Anh đầu hàng số phận và ra đi. Cô không trách, cũng không thể trách điều gì cả, nếu giữa tình yêu và bố mẹ thứ anh chỉ có thể mất là tình yêu. Nhìn bóng lưng anh đi xa dần, cô khuỵu xuống đất, nấc lên không thành tiếng. Chỗ dựa duy nhất của cô, người thân yêu duy nhất của cô đã đi. Giờ đây cô lại chỉ có một mình. *** 4 năm, đối với một số người trôi qua thật nhanh, nhưng đối với anh đó là quãng thời gian dài dường như vô tận. Bốn năm, giờ đây anh đã có được tất cả những gì mà một con người thành đạt cần có. Nhưng tình yêu của anh thì đã mất và có thể mãi mãi không thể tìm lại được. Khi anh đi cô đã hứa sẽ đợi anh, vậy mà tất cả những gì cô có thể làm là bặt vô âm tín rồi chỉ sau 2 năm anh nghe tin cô lấy chồng. Một người chồng giàu có, lớn tuổi và có thể cho cô tất cả những gì cô muốn. Anh đã không muốn tin nhưng không thể liên lạc với cô để hỏi rõ mọi chuyện. Anh đau khổ, dằn vặt, chờ đợi, cho tới một ngày một tấm thiệp cưới được gởi tới cho anh và tên cô nghiễm nhiên nằm trên đó. Anh đã tin và bắt đầu chấp nhận. Giờ đây khi quay trở lại, mong ước duy nhất của anh là tìm cô để nhìn thấy cô thật sự hạnh phúc…. Và đó cũng là lần cuối anh muốn gặp cô. *** Khi những chiếc lá đã bắt đầu ngả màu vàng, khi mà thời tiết đã bắt đầu trở lạnh, cô vội vã khoác lên mình chiếc áo ấm dày, với tay kéo chiếc mũ sụp xuống che đi gương mặt mình. Cô nhanh tay vơ lấy những tờ tiền vươn vãi trên tấm gra giường nhàu nhĩ và bước vội ra khỏi khách sạn. Cô cứ cúi mặt đi, đi rất nhanh như để lẩn trốn ánh mắt dè bỉu của mọi người. Cũng có thể chẳng ai nhìn cô đâu, nhưng một khi đã sai trái thì cảm giác bị người khác khinh rẻ luôn bám theo mình. Vô tình, lúc cô bước đi, một người nhìn thấy cô và sửng sờ làm rơi chiếc cốc rượu. Anh đứng phắt dậy, đẩy bàn và chạy theo bóng dáng người phụ nữ kia. Có thể cách ăn mặc, trang điểm lòe loẹt và chiếc mũ che đi gần hết khuôn mặt nhưng với anh, hình ảnh của cô đã in đậm trong kí ức nên không thể nào anh không nhận ra cô. Chạy nhưng điên cuồng về phía trước, anh thấy cô đứng lặng lẽ bên cột đèn đường, ánh đèn hắt lên người cô một cách mờ ảo. Anh định chạy tới níu lấy tay cô nhưng rồi một chiếc xe sang trọng trờ tới, cô bước lên xe một cách lạnh lùng và khi chạy lướt qua anh, anh thấy người đàn ông trên xe bắt đầu nhào tới kéo áo cô như một con thú, điên cuồng. Chết lặng…. đây đâu phải là viễn cảnh anh từng nghĩ tới. Người chồng của cô kia ư? hạnh phúc của cô là kia ư? vậy cô đến khách sạn để làm gì? Bao nhiêu câu hỏi dằn vặt anh, bao nhiêu nghi ngờ dồn nén trong anh bộc phát khiến anh không sao trả lời cho chính mình được. Cầm trên tay những tờ tiền xanh nhạt cô nhẹ nhàng vuốt thẳng nó một cách cẩn thận và yêu chiều. Với một số người đây là đồng tiền bẩn thỉu nhưng với cô đây là tất cả những hi vọng cô có thể gom lại để mua lấy một hạnh phúc mong manh. Cầm xấp giấy được thám tử đưa cho mình, nhìn gương mặt cô hiện rõ trên tờ giấy phẳng phiu đó…. Anh bỗng thấy lợm người, tờ giấy trắng trong tay, khuôn mặt tươi cười của cô khiến anh cảm thấy thật buồn nôn. Thì ra đây chính là con đường cô đã chọn, nhơ nhớp và đáng khinh làm sao. Cô vẫn đứng lặng lẽ trên vỉa hè để chờ người khách tối nay. Chiếc váy đỏ nhẹ nhàng ôm lấy cô làm cô thật nổi bật, vẻ nổi bật đó được đổi lại nhờ ánh mắt soi mói của người đi đường. Khẽ nhếch môi, chính cô còn khinh mình nữa là…. Nụ cười của cô chợt tắt ngấm khi nhìn người đang đứng trước mặt mình. Anh nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lẽo tăm tối nhất. Trong trí nhớ của cô anh luôn nhìn cô ấm áp và dường như hiểu ra mọi chuyện cô bất ngờ cười lớn, cười thật to nhưng đuôi mắt đã ươn ướt từ lúc nào. Nắm tay cô kéo lên xe, anh lái như điên tới một nơi vắng vẻ…. Sau giây phút yên lặng để anh và cô nhìn nhau, tìm ở nhau những điểm gì thay đổi sau từng ấy năm xa cách và thoáng giật mình khi cả hai cùng nhận ra rằng anh vẫn vậy nhưng cô đã thay đổi gần như hoàn toàn. "Anh nghe nói em đã lấy chồng, vậy chồng em đâu?" anh lạnh lùng nhìn cô rồi cất giọng. "Em thì nghe nói anh đã lấy vợ, vậy vợ anh đâu mà để anh đi tìm ‘gái’ thế này?" cô nheo mắt hỏi ngược lại anh. Anh sửng sờ nhìn cô. Trò đùa gì thế này? Nhíu mày nhìn cô, anh không thể thốt lên một lời nào cả. Thì ra có những việc, mọi người sắp đặt thật là khéo, thật là hay…. Dù đó là hiểu lầm nhưng nhìn cô lúc này anh cũng không thể nào nguôi hận. Cứ cho là vì anh, cô cũng không nên biến mình thành loại người như hôm nay. "Anh nhìn đủ chưa? Đủ rồi thì đưa em về lại chỗ cũ ngay đi…." Cô gắt lên. Đưa tay mở cửa xe. "Tại sao?" mắt vẫn không nhìn cô, bàn tay siết chặt lấy vô lăng anh hỏi cô một cách nặng nề, mệt mỏi. "Em cần tiền…." Tiền, tất cả chỉ vì đồng tiền thôi sao? Anh tức giận đưa tay lôi cô vào xe và nhấn ga lao đi. Thoáng bàng hoàng nhìn anh, nhưng rồi cô nhanh chóng lấy lại vẻ mặt bất cần của mình. Có gì đâu, khi bây giờ đã không còn đáng được yêu thương và tôn trọng. Chiếc xe lao nhanh đến một khách sạn gần đó, anh lôi cô vào trong, nhận chìa khóa rồi lại kéo tay cô lôi lên phòng. Đẩy mạnh cô xuống giường, anh đưa tay đè cô xuống và hôn tới tấp vào môi cô. Nụ hôn mạnh bạo chứa đầy tức giận, đau khổ, không còn là những cữ chỉ âu yếm ngọt ngào như trước đây. Khi chiếc váy trượt xuống khỏi cơ thể, những vết bầm tím trên vai, ngực cô hiện lên rõ ràng dưới ánh đèn, anh ngừng lại. Cô bây giờ không còn là cô gái trong sáng chỉ thuộc về anh, cô bây giờ đã nhàu nhĩ cũ nát và héo úa đến mức đáng giận. Đẩy cô ra, anh đứng dậy nhặt chiếc áo sơ mi mặc vội vào người. Trước khi quay đi, anh vung tay ném *** cho cô những tờ năm trăm ngàn mới tinh rồi bước vội ra khỏi phòng. " Em cần tiền…. Chỉ cần tiền mà thôi…." Cô cười lên như điên dại, nhặt những đồng tiền anh vứt ra như nâng niu một thứ gì đó đáng quý nhưng rất tiếc là đã vỡ nát mất rồi. *** Những ngày sau đó anh lao vào công việc. Những ngày sau đó cô lại lao vào kiếm tiền. Chỉ khi đêm về anh lặng lẽ ôm vào lòng khuôn mặt cô cách đây bốn năm, một khuôn mặt xinh đẹp, trong sạch. Chỉ khi đêm về, cô lại lê những bước chân nặng nề trên nền gạch bệnh viện, lặng lẽ ôm vào lòng hạnh phúc nhỏ nhoi của riêng cô bằng tấm thân nhơ nhuốc của mình. Và họ không gặp nhau, dù là vô tình hay cố ý. *** Anh lái xe chậm rãi trên những con đường trước đây anh và cô cùng đi qua. Những kỉ niệm đẹp bỗng trở về nhưng không còn mang lại hơi ấm hạnh phúc, ngọt ngào mà dường như chỉ gợi lại những chua chát, đau thương. Thẩn thờ nhìn về phía bên kia đường, một cảnh tưởng đập vào mắt khiến anh khó chịu. Một người đàn bà to béo đang ra sức đánh chửi tới tấp vào mặt một cô gái trẻ. Một tay bà nắm tóc cô, tay kia ra sức kéo tay cô ra và tát mạnh vào mặt cô. Đúng. Cô gái đó chính là cô ấy, là người một thời anh yêu thương, ôm ấp. Những câu chửi rủa từ người đàn bà đó và từ những người xung quanh đập vào tai anh, nhức nhối. " Con điếm, mày chết đi…. Dám bu bám theo chồng bà à…. Mày đúng là thứ cặn bã mà." " Cái thứ này không đáng để cứu…." "Cặn bã…." " Sao chúng nó còn chường mặt ra ngoài xã hội nhỉ…." "Chỉ biết đổ lỗi cho hoàn cảnh…." …. Anh bật cười, cái giá cho đồng tiền em kiếm được chỉ như vậy thôi đấy. Em thấy không, đến anh còn thấy khinh em nữa là người khác. Cúi đầu bật chìa khóa, anh không còn muốn can thiệp vào cuộc đời cô nữa rồi. Một tiếng hét chói tai vang lên, kéo sự chú ý của anh trở lại nơi cô đang đứng…. Cô lấy sức đẩy người đàn bà đó ra, nhưng lại bất ngờ bị bà ta đẩy ngược lại một cái thật mạnh. Cô bị đẩy ra đường, một chiếc ô tô bất ngờ lao tới không thể tránh kịp đã tông vào cô. Cô nằm đó, máu cứ không ngừng chảy, ướt đẫm mặt đường. Đẩy cửa xe thật mạnh anh chạy tới chỗ cô, đưa đôi tay run rẩy nâng cô dậy. Anh nhìn cô đau đớn, nỗi đau đè nặng lồng ngực khiến việc gọi tên cô cũng thật khó khăn. Cô nhìn anh, ánh mắt mờ đục, đưa tay quờ quạng như muốn tìm một thứ gì đó. " Giúp em…. ………. Túi……. Xách ……" cô thều thào nhìn anh van nài. Nhặt chiếc túi xách đưa cho cô, cô run rẩy mở túi xách, nhưng sức cô yếu quá rồi, đến chiếc khóa kéo cũng không thể mở được. Gỡ tay cô ra, anh cúi đầu mở túi, bên trong không có gì cả, ngoài một cuốn sổ cũ kĩ và ố vàng, một tấm ảnh chụp một đứa bé trai ngộ nghĩnh đang cười toe toét. Ấn cuốn sổ vào tay anh, cô ôm lấy tấm ảnh rồi khẽ mỉm cười. "Giúp ……………. Em .............. cứu đứa….trẻ này….. được không?" Không kịp nghe câu trả lời từ anh, mắt cô dần khép lại, đôi tay vẫn ôm chặt tấm ảnh vào lòng, môi mỉm cười. Nụ cười cuối cùng của một cuộc đời đầy nước mắt. Trời bắt đầu mưa nặng hạt và cô đã ra đi mãi mãi…. *** Nhiều khi anh cũng tự cảm thấy bản thân mình là một người lạnh lùng. Kể cả lúc nhìn thấy cô nằm trên vũng máu đỏ, đến lúc nhìn chiếc xe cứu thương chở xác cô đi tuyệt nhiên anh không rơi một giọt nước mắt. Ngồi lặng lẽ trong căn phòng quen thuộc của mình, chiếc áo sơ mi trắng anh mặc trên người vẫn loang lỗ những vệt máu của cô. Đưa tay giở từng trang sổ, nét chữ nghiêng nghiêng quen thuộc, từng dòng, từng dòng, những tâm sự của cô chất chứa trong bốn năm hiện lên trước mắt anh.
--
Ngày.... Tháng …. Năm…..
--
Hôm nay anh đi, em về lại căn nhà của chúng ta mà sao thấy trống vắng quá. Thật sự em không muốn như vậy chút nào, nhưng em vẫn sẽ đợi. Em hứa chắc đấy! Ngày…. Tháng…. Năm…. Lâu lắm rồi không nghe được tin tức gì từ anh vậy mà lúc nghe được lại là tin anh lấy vợ. Em thật sự hoang mang lắm, không biết có nên tin hay không đây? Nhưng anh yên tâm, em đã hứa sẽ đợi thì nhất định em sẽ đợi…. Ngày…. Tháng…. Năm…. Hôm nay em thấy khó chịu trong người quá, đã mấy ngày nay không thể ăn được gì cả. Em nhớ anh, nếu anh ở đây anh sẽ chạy ngược chạy xuôi mua thuốc và thức ăn cho em. Hạnh phúc chỉ như vậy thôi nhưng sao lại ngắn ngủi vậy hả anh? Ngày…. Tháng…. Năm…. Em có thai rồi, đáng lẽ ra phải vui nhưng sao không thể cười nỗi,nước mắt cứ không ngừng tuôn ra. Có con, nhưng em như vậy làm sao nuôi được con đây, làm sao báo cho anh biết đây…. Em bổng tủi thân, tủi thay cho cả con của mình…. Ngày…. Tháng…. Năm…. Bụng em ngày càng lớn, em phải nghỉ học thôi, ước mơ của em chắc chỉ có thể được đến như vậy. Nhưng cũng thật may, có người nhận em vào làm tạp vụ tại một quán ăn, lại thêm một việc nữa để em có thể kiếm tiền mua cho con một chút đồ gì đó khi con ra đời. Anh à, bao giờ anh sẽ trở về hả anh?
----
Ngày…. Tháng…. Năm….
-----
Hôm nay tự nhiên lại ngã, nhìn máu chảy ra không ngừng em sợ lắm, em không muốn mất con đâu…. Đi khám thì tất cả vẫn ổn, không sao cả, em mừng đến phát khóc anh ạ,. Tối nay lại đau không chịu được, em vỗ nhẹ và thì thầm với con ‘thương mẹ thì đừng làm mẹ đau nữa nhé, làm xong việc này mẹ sẽ về cho con nghỉ ngơi mà’. Đúng là con của anh, ngoan lắm, em hết đau ngay lập tức. Có thể với em bây giờ là hạnh phúc. Ngày…. Tháng…. Năm…. Con ra đời rồi anh ạ, trông đáng yêu lắm. Nhìn con ngủ ngoan trong tay mình em lại thấy mắt cay cay, ước gì anh ở đây để bế con. Chỉ một lần thôi…. Ngày…. Tháng…. Năm…. Sinh nhật con tròn hai tuổi, nhưng ông trời lại tặng con mình món quà độc ác quá anh ạ. Nó đã không có bố, không được sống đầy đủ vậy mà giờ đây lại mắc bệnh ung thư máu. Phải làm sao hả anh? Em nhìn con mê man trong cơn sốt, nhìn những vết bầm tím trên người con mà không thể cầm lòng. Đến giờ phút này em không thể mạnh mẽ được nữa rồi….

Ngày…. Tháng…. Năm….

Xin lỗi anh, em không còn cách nào khác. Tiền điều trị cho con cao quá, em không thể cầm cự được nữa rồi. Công việc hàng ngày của em không đủ đề chi cho những ngày con nằm viện. Em không muốn mất con, em muốn con được ăn ngon, được uống thuốc, em đành phải đánh mất chính mình thôi. Lần đầu làm thật không dễ, nhưng rồi sẽ quen thôi. Em quyết định sẽ không đợi anh nữa vì con cần em hơn. Xin lỗi!!!! Ngày…. Tháng…. Năm….. Cuối cùng anh cũng trở về, thật buồn cười khi giờ đây anh nhìn em như vậy. Thấy em khác quá nhiều so với tưởng tượng của anh đúng không? Anh nhìn em bằng ánh mắt gê tởm, đúng là con người em đã rách nát thật rồi. Anh vung tiền cho em để xem sĩ diện của em có còn hay không hả? Xin lỗi anh em không cần sĩ diện nữa rồi, em cần tiền. Tự nhiên em lại thấy vui, tối nay con lại được tiêm thuốc, ăn ngon và là lần đầu tiên con có quà sinh nhật từ bố. Chắc con cũng sẽ vui như em….

Ngày…. Tháng…. Năm….

Tủy của em không tương thích với con, nhưng em nghĩ anh sẽ thích hợp. Sáng mai em sẽ tìm anh, em sẽ cho con gặp anh…. Chờ em nhé…. Một giọt nước mắt nhỏ lên những trang giấy đã nhòe nhoẹt nước mắt của cô. Ôm cuốn nhật kí vào lòng anh khẽ khóc lên không thành tiếng. *** Anh nhẹ nhàng khép cửa, đứa bé ngước đầu nhìn anh mỉm cười, mặc cho người y tá lấy đi một xi lanh đầy máu, nó vẫn không khóc lấy một tiếng chỉ khẽ nhíu mày. Khuôn mặt đứa trẻ nhìn kháu khỉnh, thông minh và giống anh như đúc. Đưa tay xoa đầu con anh cúi xuống hỏi nhỏ. " Con có đau không?" "Đau…. Nhưng con không khóc đâu, mẹ đã dặn là con trai thì không được khóc." Đưa bàn tay nhỏ gầy guộcđầy dây nhợ nắm chặt lấy vạt áo của anh, đứa bé yếu ớt reo lên. "Bố về rồi, từ giờ con không phải nhìn bố trong ảnh nữa rồi phải không?" "Ừm, bố đã về." Anh nhìn con âu yếm. " Mẹ đâu rồi ạ?" Đứa trẻ lại thều thào hỏi. Ôm con vào lòng, anh vỗ nhẹ vào lưng con. "Mẹ mệt rồi, mẹ phải nghỉ ngơi con ạ. Từ giờ bố thay mẹ chăm sóc con được không?" Thằng bé ngọ nguậy gật đâu, những giọt nước mắt nóng hổi của bố lăng dài và ướt đẫm áo nó. Anh ra đi để lại cho em chữ ‘đợi’ bây giờ em bỏ đi cũng chỉ để lại cho anh một chữ ‘đau’.

Khi yêu 1 người ở xa


Yêu 1 Người Ở Xa
… Là chờ đợi điện thoại mỗi tối đi học về.
… Là trông ngóng khi người ta gọi cho mình hơi muộn.
… Là giận dỗi khi tối đó người ta đi chơi với bạn bè và không nt cho mình.
… Là tắt máy để nghĩ rằng người ta có gọi cho mình nhưng mình không thèm nghe.
… Là rất muốn biết người ta có gọi khi mình tắt máy không.
Lost hope in a faraway place by stolentime Yêu 1 Người Ở Xa
…Là những lúc online
… Là buồn vu vơ mỗi khi trời se lạnh.
…Yêu xa là trông ngóng…
…Yêu xa là nhớ đến mỏi mòn…
…Yêu xa là những khoảnh khắc tủi thân và òa khóc vì cần một bờ vai nhưng không thấy…
…Yêu xa là những lúc thương nghẹn lòng mà không thể ở bên để sẻ chia chút ấm hơi…
…Yêu xa là những lá thư chỉ kể chuyện: bên này nắng ấm… Bên kia mưa rào. Bên này đang thu… Bên kia tuyết phủ… Không dám nhắc đến những Nhớ thương, sợ thương trào thành nước mắt…
… Là thèm 1 buổi la cà ngày chủ nhật.
… Là nghĩ đến người ta khi thấy “cặp đôi” nhiều nhiều trên phố.
… Là một chút tự hỏi rằng ở nơi đó có cô bé nào hơi xinh xắn không.
… Là tự nhủ “mình đâu có cần hắn”.
… Là đau nhói một chút sau lời tự nhủ kia.
… Là đôi khi lo lắng “không biết sau này hai đứa sẽ thế nào?”.
… Là chờ đợi
… Là mong ước
… Là “một chút” bi quan
… Là “hai chút” lạc quan
… Là yêu một người ở xa!

Wednesday, December 26, 2012

Vì sao anh yêu em...


Các bạn đã bao giờ hỏi người ấy: "Vì sao anh yêu em?"...

Khi bạn cảm thấy ánh mắt của họ nhìn thấu tim bạn, chạm vào tâm hồn bạn một cách sâu sắc. 
Một cô gái hỏi bạn trai của mình :
 
− Tại sao anh yêu em?
 
− Sao em lại hỏi như thế, sao anh tìm được lý do chứ! - chàng trai trả lời
 
− Không có lý do gì tức là anh không yêu em!
 
− Em không thể suy diễn như thế được!
 
− Nhưng bạn trai của bạn em luôn cho cô ấy biết lý do anh ta yêu cô ấy.
 
− Thôi được, anh yêu em vì em xinh đẹp, giỏi giang, nhanh nhẹn. Anh yêu em vì nụ cười của em, vì em lạc quan . Anh yêu em vì em luôn quan tâm đến người khác.
 
Vì sao anh yêu em... 1
 
Cô gái cảm thấy rất hài lòng.
 
Vài tuần sau cô gặp phải một tai nạn khủng khiếp, nhưng rất may cô vẫn còn sống. Bỗng nhiên cô trở nên cáu kỉnh vì cô thấy mình vô dụng. Vài ngày sau khi bình phục cô nhận được lá thư từ bạn trai của mình
 
Em có chấp nhận đi cùng anh tới mọi nơi không?
 
"Chào em yêu!
 
Anh yêu em vì em xinh đẹp. Thế thì với vết sẹo trên mặt em bây giờ anh không thể yêu em được nữa.
 
Anh yêu em vì em giỏi giang nhưng bây giờ có làm được gì đâu. Vậy thì anh không thể yêu em.
 
Anh yêu em vì em nhanh nhẹn nhưng thực tế là em đang ngồi trên xe lăn. Đây không phải lý do giúp anh có thể yêu em.
 
Anh yêu em vì nụ cười của em. Bây giờ anh không thể yêu em nữa vì em lúc nào cũng nhăn nhó, than vãn.
 
Anh yêu em vì em quan tâm đến người khác nhưng bây giờ mọi người lại phải quan tâm đến em quá nhiều .
 
Anh không nên yêu em nữa.
 
Đấy em chẳng có gì khiến anh phải yêu em vậy mà… anh vẫn yêu em!
 
Em có cần lý do nào nữa không em yêu?”
 
Vì sao anh yêu em... 2
Cô gái bật khóc và chắc chắn cô không cần một lý do nào nữa.
 
Còn các bạn có bao giờ hỏi những người thân của mình vì sao họ yêu bạn không? Tình yêu đôi khi không nhất thiết phải cần lý do đâu bạn ạ.
 
Khi tim bạn vỡ vụn và đau nhói những lúc họ buồn…
 
Đó mới là yêu.
 
Bạn chấp nhận lỗi lầm của họ vì bạn biết đó là một phần tính cách của họ…
 
Đó mới là yêu.
 
Khi bạn khóc vì những nỗi đau của họ, dù là nhiều lúc đối với những nỗi đau đó, họ còn cứng cỏi hơn cả bạn nữa…
 
Đó mới là yêu.
 
Khi bạn cảm thấy như ánh mắt của họ nhìn thấu tim bạn, chạm vào tâm hồn bạn một cách sâu sắc đến đau lòng…
 
Đó mới là yêu.
 
Bạn bằng lòng đưa trái tim, cuộc đời và cả sự sống cho họ chứ?
 
Nếu có thì đó là yêu.
 
Bạn thân mến, tìm được một người phù hợp để yêu đã khó, chinh phục được tình yêu còn khó hơn nhưng khi có được tình yêu rồi, làm sao để giữ gìn tình yêu ấy là cả một nghệ thuật.

Tuesday, December 25, 2012

Chia tay không phải vì hết yêu


Chia tay không có nghĩa là ngừng yêu! Chia tay chỉ là bắt đầu cho một sự bắt đầu mới.

Có người bảo chia tay là khoảnh khắc nặng nề nhất của cuộc đời, nhất là chia tay người mình yêu thương. Nhưng nếu chia tay là sự giải thoát cho cả hai thì tại sao không chia tay, để bắt đầu cho cuộc sống mới?! Chia tay không phải là ngừng yêu thương. Cũng như thất bại chỉ là sự trì hoãn thành công, là thành công đến muộn mà thôi. Có hai người rất yêu thương nhau, nhưng rồi cuộc sống chẳng trọn vẹn như người ta vẫn muốn, mối bất hòa vì cuộc sống kéo họ ra xa nhau và thế là họ chia tay. Nhưng họ vẫn là những người yêu nhau nhất trên cuộc đời này, chỉ cần biết còn yêu nhau là đủ.
 
Có thể không còn đi chung một con đường...

Có thể không còn bên nhau sẻ chia bất cứ lúc nào...

Có thể không còn tựa vai nhau khi buồn...

Có thể không còn siết chặt tay nhau trên đường đời...

Có thể không còn chung một tương lai, mơ về một mái ấm...


Nhưng điều ấy không có nghĩa là họ không:

Lo lắng cho nhau.

Quan tâm nhau.

Giúp đỡ nhau.

Và yêu nhau...
 
Đừng nghĩ sự chia tay là điều gì buồn bã, chỉ là chút hương vị của cuộc đời, là chút sắc màu cho cuộc sống này... Thà chia tay mà trong tim có nhau, còn hơn ở bên nhau mà lạc lõng, xa lạ. Thà chia tay mà vui vẻ cùng nhau, còn hơn ở bên nhau mà dằn vặt lẫn nhau. Thà chia tay mà gặp nhau bình thản, còn hơn ở bên nhau mà cứ tránh mặt nhau. Thà chia tay mà cố gắng sống tốt vì nhau, còn hơn ở bên nhau mà ngày càng tệ đi.
 
Chia tay không phải là bi quan, nhưng tôi không khuyến khích ai đang hạnh phúc mà chia tay.
 
Vì chia tay ắt sẽ phải đau đớn!

Sunday, December 23, 2012

Noel vắng anh


Đừng vội trông mong tình yêu đến mau chóng mà hãy kiên trì chờ đợi cho đến khi tình yêu hiện hữu trong trái tim họ, nếu không thì bạn hãy an lòng vì trong tim bạn đã có người ấy rồi...

Hãy yêu một người bằng trọn vẹn trái tim mình mà không cần đáp lại. 
 
Gió nhẹ thổi qua từng tán cây, len nhẹ vào từng ngọn cỏ. Mùa đông đến thật rồi, nó mang đến một cảm giác se lạnh, nhẹ nhàng, yên lặng và em cũng không biết nó đến từ bao giờ.
 
Không khí giáng sinh đang tràn ngập khắp nơi trong thành phố bé nhỏ này…
 
Còn em thì lặng lẽ…
 
Anh à! Noel năm nay…
 
Là noel không có anh bên cạnh...
 
Là noel không ai nắm tay em...
 
Là noel không có lời chúc “Giáng sinh vui vẻ em yêu”...
 
Noel vắng anh 1
 
Là noel không ai quàng chiếc khăn to sụ lên cổ em, luồn đôi găng tay vào đôi bàn tay nhỏ bé của em…
 
Noel năm nay…
 
Em đứng lặng lẽ một mình...
 
Em lạc lõng giữa phố đông...
 
Nhưng…
 
Em vẫn mỉm cười nhìn những đôi tình nhân tay trong tay thật hạnh phúc, mỉm cười khi nhớ đến kỉ niệm Noel của em, mỉm cười cho mối tình của chúng ta.
 
Noel vắng anh 2
 
Và em nhớ…
 
Một tình yêu nồng nàn...
 
Một bàn tay dịu êm...
 
Một tấm thiệp hồng xinh...
 
Một chiếc khăn cổ ấm...
 
Noel năm nay, em lặng nhìn dòng người hối hả và em tiếc rằng mình đã không đủ dũng cảm nắm chặt tay anh. Nếu được anh hãy để em yêu anh thêm lần nữa, để tay anh lại nắm lấy tay em, để em được bên cạnh anh, anh nhé. Em sẽ đợi anh về như lời hứa cho đêm Noel “Noel em sẽ không lạnh đâu, anh sẽ mãi là chiếc khăn choàng của em”.

Friday, December 21, 2012

Để quá khứ trôi đi...


Nhớ nhung không phải để níu kéo hay làm sống lại kỉ niệm quá xa, mà là để nhắc nhở bản thân sống xứng đáng với những gì đang có...

Ngay từ khi bắt đầu, anh đã biết nơi anh xuất phát trong trái tim em chưa hẳn từ con số không. Nó là số âm, vì trước anh, em đã có một quá khứ quá vĩ đại.
 
Ngày đầu tiên gặp nhau, trong mắt em đã nặng trĩu những u buồn từ một người con trai khác, một người không biết trân trọng những nỗi nhớ thương từ em, vậy mà em vẫn cố ương bướng bám níu. Anh tìm được em trong cái khoảng màu thẳm tối lẩn khuất, đưa cả bàn tay to lớn vững chải mà em thì lại chẳng buồn nắm. Đúng hơn là em chẳng buồn cầu cứu khi đang chìm dần vào cơn mê tự tạo, đúng hơn là em tình nguyện ở trong đó như một nỗi hiển nhiên, tự huyễn hoặc mình: “ người ấy sẽ trở về”.
 
Để quá khứ trôi đi... 1
Quá khứ không hẳn là một sự đe dọa hay khó khăn, thế nhưng em ơi, trong mối quan hệ vẫn chưa thể đặt tên này, anh khó lòng dửng dưng hay phó mặc để nỗi nhớ mỗi đêm em gửi đến một phương trời khác. Qúa khứ như một khu vườn đầy nắng và gió, hoang tàn nhưng lại đủ sức mê hoặc hiện tại, ở nơi ấy, anh là vô nghĩa trong em.
 
Cả bản thân anh cũng từng trải qua những cảm giác hao hao như em, và dù nỗi đau hay niềm hạnh phúc chúng ta trải qua có từa tựa giống nhau thì cách mà cả hai đối mặt với nó cũng chưa hẳn là một.  Anh trân trọng quá khứ, trân trọng những ngày tháng tạo nên con người chúng ta bây giờ, thế nhưng anh biết đâu là nơi chúng thuộc về, đâu và vị trí đúng đắn để không nhập nhằng cấu víu hạnh phúc mong manh ở hiện tại.
 
Để quá khứ trôi đi... 2
 
Đôi khi ghen trở thành một đặc quyền xa xỉ đối với kẻ cố gắng tạo niềm tin nơi em như anh. Anh không mong một ngày nắng đẹp em hiểu ra tình cảm nơi anh chưa bao giờ vơi bớt hay đổi thay dù trong em quá khứ mang một ánh sáng ma mị khó thể che lấp. Anh chỉ mong em có thể để những thứ ở thì quá khứ thuộc về đúng nơi của nó, để ngày cũ trôi về phía sau, tự cho bản thân một cơ hội bước tiếp quãng ngày dài phía trước.
 
Nhớ nhung không phải để níu kéo hay làm sống lại kỉ niệm quá xa, mà là để nhắc nhở bản thân sống xứng đáng với những gì đang có. Đừng dùng ngày xưa để phán xét bây giờ, đừng lẫn lộn thực tế với miền kí ức xưa cũ, đừng bơm cho bản thân cũng liều thuốc giả để huyễn hoặc yêu thương chưa đi xa. 
 
Rồi đến lúc tất cả ở lại phia sau, trước mặt em sẽ là anh, là con đường mới, là ngày mai không có những ánh nhìn xa xăm. Anh không bận tâm em từng bên ai và dù em có một quá khứ quá vĩ đại thì có là gì khi anh mới là hiện tại. Anh sẽ làm được những thứ mà quá khứ quyền năng có muốn cũng không làm được. 
 
Những gì đã qua hãy để chúng lao đi, hãy cho bản thân thêm một lần nữa học yêu thương, có được không?  

Thursday, December 20, 2012

Nơi đâu là cuối con đường?


Em đã từng hứa đi cùng anh đến tận cuối con đường? Nhưng nơi đâu là cuối con đường hả em?

Em đã từng hứa đi cùng anh đến tận cuối con đường.

Nhưng ta chẳng nói rõ nơi đâu là cuối con đường… Có lẽ giới hạn của mỗi chúng ta đều khác nhau. Và em dừng lại…

Con đường của anh lại quá dài nên anh mải miết đi đến cùng dù đã không còn em bên cạnh.
 
Em đã từng hứa đi cùng anh đến bến bờ hạnh phúc...
 
Nhưng ta chẳng thể nào định nghĩa được hạnh phúc là gì… Có lẽ suy nghĩ của mỗi chúng ta đều khác nhau.

Nên em đã buông tay khi con thuyền vừa cập bến - bến bờ của riêng em.
 
Còn với anh đó chỉ là hòn đảo hoang, chỉ là điểm tạm nghỉ chứ chưa phải là bến bờ - nơi con thuyền cần đến.
Vì chúng ta là những con người khác nhau nên giới hạn được đặt ra đều khác nhau.
 
Và  ta cũng chưa từng lắng nghe những giới hạn đó để biết đâu là điểm dừng hợp lí và mãi mãi.
 
Chúng ta đều yêu nhau nhưng suy cho cùng chúng ta yêu bản thân mình hơn.
 
Nơi đâu là cuối con đường? 1
 
Chúng ta sợ người kia chạm vào những chừng mực giới hạn trong ta, sợ họ thay đổi khiến ta chênh vênh và nếu như họ có bỏ đi ta không còn giữ nổi mình, ta không còn nhận ra mình và ta lạc bước.
 
Chúng ta e sợ nên ta giấu thật kĩ những giới hạn đó trong im lặng?
 
Nhưng nào ngờ chính những điều đó đã làm ta chia lìa đôi đường.
 
Và vì những lặng im chưa nói ấy nên ta chưa bao giờ nghĩ rằng mình sai mà chỉ hoàn toàn nghĩ người kia sai.
Phải chi có lúc ngồi nghe nhau nói, đặt tay mình trong tay người kia, nhìn sâu vào đôi mắt để hiểu những điều tận sâu thẳm.
 
Nhưng cũng chỉ vì ta yêu bản thân mình hơn cả nên ta nóng nảy, giận dữ và bỏ mặc tất cả. Ta không cần nghe giải thích.
 
Cũng chỉ vì ta yêu bản thân mình hơn nên ta làm mọi cách dể kéo hạnh phúc về bên ta, kéo người về bên ta bằng những nông nổi và ngu ngơ nhất. 
 
Ta vẫn hay dùng những suy nghĩ của mình để áp đặt vào người khác, nên cứ lẩn quẩn đuổi bắt vòng quanh.
Ta vẫn không hiểu nhau sau những năm dài.
 
Đường về đã heo may cỏ hoa. Anh thẫn thờ nhận ra những bồng bột đã qua. Nắng vẫn chiếu trên con đường xưa vẹn nguyên tình đầu.
 
Em không hiểu nhưng em vẫn đi con đường mới…
 
Anh không hiểu, anh ngây ngô đợi chờ….mà chẳng biết bao giờ?
 
Em lại về…
 
Ngày xưa anh yêu bản thân mình hơn nên đã sợ mất em...
 
Bây giờ anh vẫn yêu bản thân mình hơn nên vẫn đợi em về…
 
Nơi đâu là cuối con đường của em, của chúng ta…

Friday, December 14, 2012

Đừng cố thay đổi vì em, anh nhé!


Đừng cố kiếm nén nỗi đau khi có em… Hãy khóc khi đau đừng cố chịu đựng, có em bên cạnh mà, không phải chỉ có anh mới biết che chở đâu, em cũng biết nữa đấy, vì thế hãy tin tưởng vào em, chàng trai ạ.

Này chàng trai, sao lại cố thay đổi bản thân thế chứ? 
 
Em không thích anh như thế đâu em thích anh của ngày đầu mới biết cơ, người con trai nước da ngâm ngâm và cái tính ngông ngông ấy. Đừng có cố làm khác bản thân mình anh nhé, em thích anh vì anh là anh, chỉ thế thôi.
 
Đừng cố làm cho da anh trắng hơn khi nghe em vu vơ nói rằng nếu anh trắng tí sẽ đẹp trai hơn, em chỉ đùa anh thôi đấy. Anh có biết khi nhìn thấy bộ dạng anh che nắng với hàng đống thứ trên người em cảm thấy mình có lỗi đến thế nào không, đừng như thế nữa anh nhé.
 
Đừng uống cà phê đá khi thứ anh thích là cà phê sữa đá “con trai uống cà phê men hơn” chỉ là em buộc miệng nói đại thôi mà, em có nói anh không men bao giờ đâu? Đừng thay đổi sở thích vì em anh ạ.
 
Đừng cố chơi bóng rổ làm gì, em biết anh thích chơi bóng đá hơn mà… Đừng bỏ sở thích đam mê của mình vì em thì không đáng chút nào đâu, hãy chơi bóng đá ấy, anh có biết khi anh trên sân trông bảnh thế nào không hả chàng trai, em thích anh vì những điều nhỏ nhoi như thế.
 
Đừng cố thay đổi vì em, anh nhé! 1
 
Đừng vì lỡ hứa với em sẽ ăn kem vào ngày hôm ấy mà bỏ đi cuộc họp mặt với bọn con trai trong hội… Đừng cố chiều em như vậy, bạn bè anh sẽ buồn đấy, và em cũng chả vui nếu đi với em mà anh không thoải mái đâu. Thế nên hãy làm những gì anh muốn anh nhé.
 
Đừng cố kiếm nén nỗi đau khi có em… Hãy khóc khi đau đừng cố chịu đựng, có em bên cạnh mà, không phải chỉ có anh mới biết che chở đâu, em cũng biết nữa đấy, vì thế hãy tin tưởng vào em, chàng trai ạ.
 
Đừng cố làm những gì khi anh không thể anh nhé, hãy là chính anh, sẽ ra sao nếu anh không còn là anh nữa, người em biết sẽ là một con người khác và khi đó em sẽ buồn lắm đấy, chàng trai em thích không còn nữa, anh có vui không khi thấy em buồn, có thoải mái khi anh không còn là anh, hãy sống với bản chất của mình anh nhé.
 
Và còn nữa, là đừng… rời xa em anh nhé!

Sống chậm lại và yêu thương nhiều hơn


Trong cuộc sống, yêu thương không có nghĩa là phải luôn quấn quít bên nhau, yêu thương đơn giản cũng có thể là chỉ cần luôn trân trọng những khoảnh khắc bên nhau.

Nhiều lúc, em cũng tự nhủ lòng mình phải như thế. Em vẫn còn trẻ con anh nhỉ?
 
Có phải con trai vẫn thường thích con gái phải đảm đang, tỉ mỉ, cẩn thận không anh?
 
Thế mà em làm gì cũng vội, nhiều khi em còn hay làm ẩu lắm. Ngày đi học, em cũng vẫn từng không được điểm cao vì toàn làm sai những lỗi kĩ năng. Một đứa con gái như em nhiều khi hồn nhiên, vô tư mà chẳng cẩn thẩn. Em tin là anh cũng biết điều đó. 
 
Có phải vì thế mà khi ngồi cạnh nhau, anh cầm tay em viết. Bàn tay bé nhỏ của em ấm áp trong tay anh. Nét chữ viết nguệch ngoạc lên vở em. Anh không viết cho em lời giải vào vở, mà anh chỉ viết những dòng chữ đủ để sáng sớm hôm sau, em thích mở ra coi lại và có đủ cảm hứng để quyết tâm ngồi học bài dù em buồn ngủ lắm. Em nghĩ về anh và em lại mỉm cười.
 
Sống chậm lại và yêu thương nhiều hơn 1
 
Em dường như cũng đã biết sống chậm lại hơn, sống chậm để cảm nhận những khoảnh khắc cuộc sống diễn ra thật đẹp. Và đôi khi, ở bên anh, em  như được sống chậm lại, em được cảm nhận yêu thương anh dành cho em.
 
Có phải khi một người con trai kể cho người con gái đủ thứ chuyện linh tinh trong cuộc sống của họ cũng là một cách thể hiện tình yêu thương? Dường như ở bên anh những lúc như thế, em lại cảm thấy bình an lắm. Em sẽ cố gắng nghĩ khác đi để nghe hết câu chuyện của anh, anh nhé!
 
Nhưng… anh ơi!
 
Khi mà mỗi đứa một nơi, cuộc sống của em ít thấy hình ảnh của anh. Đó dường như là lúc em dần cảm nhận được những điều ấy… 
 
Sống chậm lại và yêu thương nhiều hơn 2
Em ngược nắng ngược gió để tìm về…
 
Em vẫn muốn mình thật trẻ con để lại được bên anh thật nhiều….
 
Em muốn được yêu thương thật nhiều….
 
Em tiếc vì nhiều lúc không trân trọng những khoảnh khắc mình có, để giờ đây em cứ nhớ, cứ mong….
 
Nhờ anh mà giờ đây, dù ít bên anh nhưng em cũng thật bình an trong cuộc sống này.
 
Nhờ anh mà giờ đây nơi em thật bình yên…
 
Trong cuộc sống, yêu thương không có nghĩa là phải luôn quấn quít bên nhau, yêu thương đơn giản cũng có thể là chỉ cần luôn trân trọng những khoảnh khắc bên nhau.

Tuesday, December 11, 2012

Cứ khóc đi em

Sẽ thật buồn cho ai trong cuộc đời này không biết khóc là gì. Một giọt nước mắt còn lăn trên má để thấy mình còn chưa vô cảm, để thấy mình còn sống...

Em à

Tôi nhớ có ngày nào đó em đã nói với tôi rằng em đã rất mệt mỏi, muốn khóc nhưng không khóc được. Tôi biết, đó là lúc em đã quá đau khổ, mệt mỏi vì đã phải chịu đựng nhiều nỗi đau mà lẽ ra một người như em không đáng phải chịu.
 
Và tôi nhớ em từng chia sẻ với tôi rằng muốn chạy đến một nơi thật xa, chạy trốn cuộc sống, đến một nơi thật bình yên. Với tôi, mọi sự chạy trốn là hèn nhát, nhưng với em, tôi coi đó là điều hiển nhiên của suy nghĩ… Em đã khóc, trên đôi vai này, em vỡ òa như một đứa trẻ bị lạc tìm thấy mẹ. Tôi không khuyên em nín, tôi chỉ bảo em cứ khóc đi, cứ khóc đi cho nhẹ lòng, phải không em?
 
Cứ khóc đi em 1
Ừ, cứ khóc đi em, cuộc đời này có mấy ai không phải đau khổ chứ. Khi em khóc, em có biết cũng có bao người đang khóc cùng em? Có người phải đối mặt với nỗi đau thể xác, có người phải đối mặt với nỗi đau tinh thần. Chúng ta chỉ là không nhìn thấy nhau mà thôi.
 
Con người sinh ra là đã phải chấp nhận rằng mình phải trải qua những hỉ, nộ, ái, ố ở đời mới được coi là sống. Đã có ai nói với em rằng đời người như đời sông. Con sông luôn chảy và không bao giờ lặng lẽ cả.
 
Nên hãy cứ khóc đi em. Sẽ thật buồn cho ai trong cuộc đời này không biết khóc là gì. Một giọt nước mắt còn lăn trên má để thấy mình còn chưa vô cảm, để thấy mình còn sống.
 
Cứ khóc đi em 2
Cứ khóc đi em, em không cần phải sợ mọi người cười em yếu đuối. Bởi em là chính em, em khóc rồi em sẽ trở lại là một con người mạnh mẽ, sẵn sàng đối mặt với những gian nan đang chờ em ở phía trước. 
 
Cứ khóc đi em, khóc xong rồi em sẽ lại tươi cười, một nụ cười thật tươi chào mọi người rằng tôi vừa mới khóc đấy, nhưng tôi không hề sợ hãi, tôi khóc vì đó là khi tôi đang sống.
 
Và cứ khóc đi em, tôi cũng đang khóc cùng em đây, một điều hạnh phúc của con người chúng ta là dù khóc thì chúng ta cũng không bao giờ cô đơn, cũng luôn có người ở đâu đó khóc cùng ta phải không em.
 
Hôm nay cứ khóc đi cho nhẹ lòng em nhé, để ngày mai ta sẽ cười vui vẻ với cuộc đời này. Và hãy nhớ rằng, cuộc đời này không mấy ai không phải đau khổ đâu em…

Sunday, December 9, 2012

Nếu có một ngày bạn thất bại...


Cảm giác thất bại không dễ thở chút nào. Nó khiến ta cảm thấy mình kém cỏi, mình thua người khác, mình vô dụng. Đó là lúc ta cần đọc những bài học về sự thất bại...

Cảm giác thất bại không dễ thở chút nào. Nó khiến ta cảm thấy mình kém cỏi, mình thua người khác, mình vô dụng...
 
Đó là lúc ta cần đọc những bài học về sự thất bại...
 
Một người phụ nữ kể, cô ấy luôn luôn đọc những mẩu chuyện về thất bại. Không phải để soi mói lỗi lầm của người viết mà để nhìn lại bản thân. Cô ấy là người phụ nữ trung niên, nhưng cô cũng giống như người khác, cũng vấp phải thất bại, và cô đọc để xem người khác đối diện với nó như thế nào, để tiếp tục đứng lên.
 
Nếu có một ngày bạn thất bại... 1
 
Thất bại thật sự không dễ thở chút nào. Nhất là trong kinh doanh hay tình cảm. Thất bại trong kinh doanh làm mất một số tiền lớn, đẩy cuộc sống tới bế tắc. Thất bại trong tình cảm khiến con người như vô hồn, mất tinh thần, lãnh đạm, thờ ơ...
 
Nhưng có những người suốt đời sống trong thất bại...
 
Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln thưở nhỏ không có điều kiện đi học. Năm 1816, gia đình ông bị đuổi khỏi căn nhà đang ở, ông phải đi làm thuê. 1818, mẹ ông qua đời. 13 năm sau, ông kinh doanh nhưng thất bại. 1 năm sau đó ông tranh cử vào cơ quan lập pháp nhưng thua. Tiếp theo ông mất việc. Ông đã từng mượn tiền để làm ăn kinh doanh nhưng phá sản. Ông tranh cử cho vị trí phát ngôn viên, ứng cử viên quốc hội liên bang, chạy đua vào quốc hội, xin làm cán bộ sở đất, chạy đua vào thượng viện...tất cả đều THUA.
 
Ông thua 8 lần bầu cử, 2 lần kinh doanh, ông từng đính hôn với 1 người con gái, nhưng cô ấy mất và trái tim ông vỡ vụn...
 
Nhà bác học Thomas Edison thất bại từ 10.000 đến 14.000 lần để tạo ra được chiếc bóng đèn điện. Có người hỏi liệu ông có mệt mỏi và chán nản không khi thất bại nhiều lần như vậy. Ông cười: Không, tôi tìm ra cách làm khác từ những thất bại như vậy. Và ông cứ làm, cứ làm...
 
Nếu có một ngày bạn thất bại... 2
 
Ta nhớ lại bài học về Nhút Nhát và Liều Lĩnh. Nhút Nhát và Liều Lĩnh là 2 người bạn thân. Nhút nhát học rất giỏi, nhưng không có bạn. Cậu thích chơi đùa, nhưng không dám chơi bất kỳ trò chơi nào của tập thể. Nhút Nhát thích vẽ, nhưng lại từ bỏ bởi sợ thất bại. Cậu ấy vào đại học Y, sống một cuộc sống sinh viên nhàm chán và khi không chịu nổi, cậu ta tìm đến Liều Lĩnh. Nhút Nhát hỏi: 
 
- Tại sao cậu có nhiều bạn thế?
 
- Vì tớ chủ động kết bạn với mọi người - Liều Lĩnh trả lời
 
- Nhưng cậu sẽ gặp những người bạn xấu ?
 
- Nhưng nhờ những người bạn xấu mà tớ mới biết quý những người bạn tốt thật sự. 
 
- Cậu dám mở một shop kinh doanh mà không sợ rằng mình sẽ lỗ vốn sao?
 
- Nếu điều đó xảy ra thì tớ vẫn sẽ lời to khi thu về những kinh nghiệm cho mình. 
 
- Tại sao cậu lại yêu thương một người hết lòng khi biết rằng sẽ chẳng có gì là mãi mãi? 
 
- Vì tớ là con người, chứ không phải một cỗ máy, như cậu! 
 
Và... Nhút Nhát lặng im, cậu chưa bao giờ thất bại trong kinh doanh - vì cậu không dám nghĩ đến những ý tưởng quá táo bạo, chưa bao giờ cậu bị những người bạn xấu lừa lọc mình - vì cậu không có một người bạn nào bên cạnh, chưa bao giờ cậu phải đau khổ trong tình yêu - Nhút Nhát không dám mở trái tim mình ra vì sợ nó trầy xước. 
 
Câu chuyện dẫn ta đến một bài học khác, dám làm, dám chịu, và đứng lên để thành công...
 
Từ lý thuyết tới thực tế là cả một chặng đường. Thực tế chẳng mấy ai làm được như Liều Lĩnh và chẳng mấy ai ngã rồi vẫn có thể đứng lên. Quan trọng là sự dũng cảm đối diện. Làm được nó là đã đi được một nửa, quan trọng là ta có đủ bản lĩnh để đi tiếp hay không?
 
Để làm được nó, ta cần tới sự kiên cường và kiên trì. Ai trên thế giới nay cũng từng 1 lần thất bại, nhưng họ khác chúng ta ở chỗ, họ dám đứng dậy và kiên trì đi tiếp...
 
Cứ khóc, cứ suy sụp, nhưng hãy gạt nước mắt đứng dậy, và nhớ rằng:
 
Don't lose hope, you don't know what tomorrow will bring!

Vẫn yêu anh trong từng suy nghĩ...


Cô trả lại mọi thứ về nơi bắt đầu, nhưng trái tim thì không bao giờ nguyên vẹn. Mùa đông, có nắng, nhưng lòng lặng trĩu, ngay cả câu "quên em đi" cô cũng không dám thốt thành lời...

Vân ko đủ kiên nhẫn để uống hết ly nước như mọi lần. Không phải thiếu thời gian, mà bởi trái tim cô không kiên nhẫn cho những nỗi đau đang cào xé. Vân chấp nhận chia tay, ngay cả khi vẫn còn yêu nồng cháy. Duy để cô làm điều đó, để cô tự biến mình thành kẻ phản bội vô lương tâm...
 
Có lẽ anh không hiểu, chưa một lần muốn tìm hiểu... đằng sau đôi mắt lạnh lùng của Vân... ẩn chưa những gì...
22 tuổi, Duy háo hức bước chân ra khỏi giảng đường Đại học, anh muốn đi làm thật nhanh, muốn kiếm thật nhiều tiền, khi công việc ổn định rồi, Duy sẽ “rước” Vân về làm vợ - 1 cái kết đẹp cho mối tình 3 năm. Gia đình khá giả, sẵn có bác làm ở một công ty lớn trên thành phố, Duy nhanh chóng nhận được một công việc ổn định với mức lương hấp dẫn. Còn Vân, mọi thứ với cô trầm lắng như chiều đông ảm đạm.
 
4 năm trước, khi bước chân vào cánh cửa Đại học, bố đã hứa sẽ cầm tấm bằng của Vân và kiếm cho cô con gái cưng một công việc hoàn hảo. Thế nhưng, cuộc đời vốn không thể đoán trước, từ một gia đình buôn bán đất động sản có mức kinh tế khá giả, gia đình Vân bỗng chốc “xuống dốc” bởi nợ  nần. Mọi chuyện đến quá đột ngột… và cô đã định sẽ nói cho Duy biết tất cả…
 
Vẫn yêu anh trong từng suy nghĩ... 1
 
Nhưng, thời điểm này cũng là lúc Vân hiểu rõ hoàn cảnh gia đình Duy hơn lúc nào hết: Một gia đình bề thế, có địa vị xã hội. Họ gia giáo và có phần khắt khe, đủ để mọi người thấy không phải ai cũng có thể “lọt” vào tầm ngắm làm con dâu nhà họ. Ngẫm bản thân ở hoàn cảnh thực tại: Kinh tế gia đình lâm đang khó khăn, việc làm chưa có, tương lai mờ mịt… Sự tự ti trong Vân cứ lớn dần…
 
Duy chưa bao giờ chứng tỏ với Vân rằng anh hơn cô vì cái này cái kia, nhưng sự nhạy cảm khiến lòng tự trọng làm cô bị tổn thương nhiều lần... Quá khứ, cuộc sống của Vân cũng từng là mơ ước của nhiều người, vậy nên thật khó để chấp nhận được sự thật rằng hiện tại, cô thấy mình thậm chí còn không có đủ “tư cách” để yêu Duy... Giữa sức ép mà bản thân cô tự đặt cho mình... cô đã chọn cách chia tay...
 
Vân đã nghĩ... Duy có thể yêu một người hơn cô gấp trăm lần... và người con gái ấy sẽ không đem đến phiền muộn, sự vướng bận cho anh.... Và cũng vì Vân sợ... sợ rằng người ta nói cô lợi dụng anh.
 
"Con người ta... khi quyết định từ bỏ yêu thương dành cho ai đó... Sẽ không có lý do nào là hợp lý hay xứng đáng cả. Bởi yêu thương không thể đong đếm như vật chất tầm thường. Nên dù vì điều gì chăng nữa... Người chọn cách ra đi... luôn là kẻ phản bội..."
 
Hơn một năm qua đi.. Vân lầm lũi trong nỗi cô đơn giằng xé. Mỗi khi màn đêm buông xuống, cô lại nhớ Duy đến cồn cào. Tất cả mọi thứ vẫn vẹn nguyên như khi anh còn ở đó. Từ số điện thoại được lưu trong danh bạ với tên đặc biệt, đến yahoo, facebook, tấm ảnh hai đứa chụp cài trong ví...đều vẫn vậy... Vân chưa từ bỏ Duy, trái tim cô không cho phép làm điều đó... và cô đã ôm nỗi buồn trong trái tim đầy vết cứa...
 
Vẫn yêu anh trong từng suy nghĩ... 2
 
24 tuổi.. Vân không rung động trước bất kì ai. Cô vẫn than trời với bạn bè rằng mình cô đơn, nhưng khi được ai đó giới thiệu 1 chàng trai thì cô lại trốn chạy. Lồng ngực trái... nơi đó cô vẫn dành cho Duy... Giữa những bon chen của xã hội xô bồ, cuộc sống của cô giờ đây đã khá nhiều so với ngày đó, nhưng vết xước trong tim dường như chưa từng phai nhạt... Có lúc, cô tự hỏi... Duy giờ ra sao...?
 
Nhưng rồi bản thân lại đau khi nhận ra rằng lời đáp của câu hỏi kia...vốn không bao giờ dành cho cô nữa...
 
***
 
Kết thúc chuyến tình nguyện trên Lai Châu 2 ngày, Vân về với Hà Nội. Bến xe khách đông người, cô ngồi thẫn thờ trong phòng chờ đợi em trai qua đón. Bất chợt, cô thấy một dáng người quen quen. Mà không phải quen, phải là thân thuộc mới đúng. Tim cô đập nhanh từng hồi, nước mắt tự nhiên tràn khỏi khóe mi..
 
Là Duy... là yêu thương mà cô ôm ấp từng ngày...
 
Duy vẫn thế, vẫn cái dáng gầy xương thanh mảnh, vẫn khuôn mặt hiền lành và ánh mắt ấm áp... Anh có phần trưởng thành hơn.. chững chạc hơn trong từng cử chỉ.
 
Một tay xách đồ, 1 tay nắm chặt tay cô, ánh mắt anh rạng rỡ tia sáng của hạnh phúc. Cô cũng hạnh phúc, cô nhìn anh cười tít mắt, chỉ thích bên anh để ríu rít, vui đùa. Anh là của cô, là của yêu thương, hạnh phúc... Chỉ những lúc như thế này, cô mới tin rằng anh thuộc về cô, hoàn toàn và trọn vẹn...
 
Thế nhưng... đó chỉ là quá khứ...
 
Vẫn con người đó, ánh mắt đó, cử chỉ đó... nhưng người con gái đi bên cạnh đã chẳng phải là Vân. Cô không khóc vì Duy, mà khóc vì sự dại khờ ngu ngơ trong quá khứ. Ngày ấy, chẳng phải cô đã chọn cách rời bỏ anh... Vậy mà cô vẫn trách anh vì chưa một lần anh níu giữ... Và bây giờ, lại thoáng chút giận hờn khi Duy dành cho ai đó yêu thương... Nếu ngày đó, Duy nắm tay cô níu lại... liệu rằng cô có buông tay...?
 
Vân vẫn nuôi trong mình niềm tin... Còn yêu thương thì còn quay lại... Cô quên mất rằng, Duy đâu biết người con gái bỏ rơi anh ngày ấy vẫn yêu anh nồng cháy. Và Duy của hôm nay, có quyền tìm cho mình 1 bến đỗ khác, không phải là cô - người con gái phụ bạc trong mắt anh mà anh chưa một lần níu giữ...
 
Nhòe mi... Vân để lạc mất Duy trong dòng người hối hả, như một năm về trước cô đã bỏ rơi anh với một cuộc tình... Lý trí bảo buông xuôi những thứ không thuộc về mình, nhưng trái tim thì không nguôi tìm kiếm. Vân muốn được nhìn Duy thêm một lần nữa, dù chỉ một lần... Rồi sau đó, sẽ trả anh về với yêu thương còn dang dở. Cô không thể xóa tên anh đi, nhưng sẽ học cách cất giữ anh vào một góc nhỏ của riêng mình...
 
Duy đứng trước mắt Vân, ánh mắt đằm thắm như ngày nào... Lần này là thật. Anh nhìn cô chăm chú không chớp mắt. Toàn thân cô như rụng rời, cảm xúc đột nhiên chết lặng. Lúc này.. chỉ có anh, người chiếm trọn tâm hồn cô từ rất lâu rồi...
 
Vẫn yêu anh trong từng suy nghĩ... 3
 
Vòng tay Duy siết, chặt hơn, chặt hơn nữa. Vân không dám tin, không dám tin vòng tay ấy lại là của mình, nước mắt cô thấm đẫm vai anh. Vân không dừng lại được nữa rồi, không dừng được nữa... Thôi kệ đi... quá khứ qua rồi, tương lai chưa đến... chỉ có hiện tại là ở đây, cô không cần biết thêm điều gì nữa... Hiện tại, Duy đang trong vòng tay cô... Và cô không cho phép cánh tay mình buông lỏng...
 
Mọi thứ đã qua rồi... qua thật rồi... Hôm qua là những nỗi đau, là khoảng cách xa vời tạo nên vết cứa, là những yêu thương biến thành đau thương trong nước mắt... Qua hết rồi.
 
Duy đã tìm về bên Vân. Hơn một năm qua đi, anh không thể xóa trong tim hình bóng người con gái từng khiến anh yêu nhiều hơn tất cả. Duy đã cố gạt đi, nhưng mọi câu hỏi vẫn quẩn quanh trong đầu anh mãi... Tại sao?
 
Tại sao người con gái từng yêu anh đến điên cuồng lại rời bỏ anh trong lúc yêu thương còn đang dang dở? Và Duy, đã cho phép bản thân mình một lần được kéo cái lòng tự trọng xuống thấp. Anh đã tìm cô trong âm thầm, tìm người con gái mà anh từng cho là phụ bạc... cũng tự tìm câu trả lời cho mình trong những hoài nghi chấp chới... Anh biết, rằng cô vẫn còn yêu anh, yêu anh nhiều lắm. Chỉ là, cô quá ngốc...
 
"Vì định mệnh đã lựa chọn anh... ngay từ khi bắt đầu...là yêu thương của em mãi mãi... Nên dù em có xa anh, buông tay anh... thì định mệnh cũng sẽ mang anh quay trở lại, trói buộc anh vào cuộc đời em... không thể tách rời..."

Friday, December 7, 2012

Luôn chờ em cúp máy trước...


"Nhưng người cúp máy sau, thường cảm thấy nuối tiếc, như vừa để tuột mất một điều gì." Cô gái hơi run run giọng. "Vì vậy, anh thà nhận sự mất mát đó, chỉ cần em vui là đủ"...

Ngày ấy, khi cô gái và chàng trai đang yêu nhau thắm thiết. Mỗi lần gọi điện thoại, hai người chuyện trò tưởng chừng không bao giờ dứt...

Cuối cuộc gọi, luôn là cô gái gác máy trước, sau khi đã cố nấn ná, không muốn nói lời tạm biệt, chàng trai lại từ từ cảm nhận hơi ấm còn vương lại của giọng nói trong không trung, và một nỗi buồn man mác, vấn vương, lưu luyến. 
 
Sau đó, hai người chia tay. Cô gái nhanh chóng có người yêu mới, một anh chàng đẹp trai, hào nhoáng. Cô gái thấy rất mãn nguyện, và cũng rất đắc ý. Nhưng rồi về sau, cô dần dần cảm thấy giữa hai người dường như thiêu thiếu một điều gì đó, sự bất an đó khiến cho cô thấy như có một sự mất mát mơ hồ. Là điều gì vậy nhỉ? Cô cũng không rõ nữa. Chỉ là khi hai người kết thúc cuộc gọi, cô gái cảm thấy khi mình chưa kịp nói xong một nửa câu "Hẹn gặp lại", thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng "cạch" cúp máy.
 
Mỗi lúc như vậy, cô luôn thấy cái âm thanh chói tai đó như đóng băng lại trong không trung, rồi xuyên vào trong màng nhĩ. Cô cảm thấy dường như người bạn trai mới giống như một cánh diều đứt dây, đôi tay yếu ớt của mình sẽ không thể níu giữ được sợi dây vô vọng đó. 
 
Luôn chờ em cúp máy trước... 1
 
Rồi cũng đến một ngày, hai người cãi nhau. Anh chàng đó chán nản, quay người bỏ đi. Cô gái không khóc, mà cảm thấy như là được giải thoát. 
 
Một hôm, cô gái chợt nhớ đến người yêu đầu tiên, bỗng thấy bùi ngùi: Chàng "ngốc" đợi nghe cô nói xong câu "Tạm biệt". Cảm xúc đó khiến cô nhấc máy. Giọng của chàng trai vẫn chân chất, bình thản như xưa. Cô gái thì chẳng thốt lên lời, luống cuống nói "Tạm biệt" 
 
Lần này cô không gác máy, một xúc cảm khó gọi thành tên khiến cô im lặng lắng nghe sự tĩnh lặng của đầu dây bên kia. 
 
Luôn chờ em cúp máy trước... 2
 
Chẳng biết bao lâu sau đó, đầu dây bên kia vọng đến tiếng của chàng trai, "Sao em không cúp máy?" Tiếng của cô gái như khản lại, "Tại sao lại muốn em cúp máy trước?". "Quen rồi". Chàng trai bình tĩnh nói, "Anh muốn em cúp máy trước, như vậy anh mới yên tâm". 
 
"Nhưng người cúp máy sau, thường cảm thấy nuối tiếc, như vừa để tuột mất một điều gì." Cô gái hơi run run giọng. "Vì vậy, anh thà nhận sự mất mát đó, chỉ cần em vui là đủ." Cô gái không kìm nổi mình, bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm cả vùng kí ức tình yêu thuở nào. Cuối cùng, cô cũng hiểu ra rằng, người không đủ kiên nhẫn để nghe cô nói hết câu cuối cùng, không phải là người mà cả đời này cô mong đợi. 
 
Hoá ra, tình yêu đôi khi thật giản đơn, chỉ một chút đợi chờ, đã có thể nói lên tất cả. 

Thursday, December 6, 2012

Sẽ chẳng là gì của nhau...


... Nếu anh chỉ đi bên em buổi chiều hôm ấy và chào nhau như một người không quen biết, đừng dừng lại xin một nick facebook vu vơ để rồi tiếp tục với những câu chuyện không đầu không cuối.

Sẽ chẳng là gì của nhau nếu anh chỉ đi bên em buổi chiều hôm ấy và chào nhau như một người không quen biết, đừng dừng lại xin một nick facebook vu vơ để rồi  tiếp tục với những câu chuyện không đầu không cuối.
 
Sẽ chẳng là gì của nhau nếu anh đừng giả vờ say để lấy can đảm bắt đầu một mối quan hệ mới với em, không còn là những người dưng vô tình lướt qua nhau...
 
Sẽ chẳng là gì của nhau…
 
Nếu ta không yêu nhau và em đừng yêu anh đến quên cả bản thân mình như thế?
 
Nếu ta không yêu nhau và em đánh rơi mọi hoài bão, mọi ước mơ, quên mất cả lòng kiêu hãnh khi cuộn tròn trong vòng tay anh.
 
Nếu ta không yêu nhau và em giữ lại cho mình chút hoài nghi, chút lý trí, giữ lại cho mình những câu hỏi mà người ngoài ai cũng thấy. 
 
Sẽ chẳng là gì của nhau... 1
 
Mình là gì của nhau…
 
Khi thật ra chút rung đông rất khẽ mà anh bảo chỉ là cơn say nắng đã lấy đi quá nhiều tình cảm vốn vẫn dành cho em?
 
Khi ánh mắt anh nhìn người con gái ấy đã đầy những đam mê, những nồng nàn như cách anh nhìn em trước đây?
 
Khi bên em, sự bình yên đã thôi lấp lánh nơi đáy mắt anh...
 
Em quay mặt cho nước mắt rơi và anh quên cả cách vẫn dùng bàn tay lau nước mắt em ngày ấy, chỉ khó chịu hỏi: Em lại sao thế?
 
Đến bây giờ, mình là gì của nhau? Là gì? Là gì? Người yêu, bạn gái, hay người cũ…
 
Quá lâu rồi em không đặt câu hỏi trong tình yêu chúng mình? Nhưng câu hỏi này làm sao để không hỏi đây anh? 
 
Em tự huyễn hoặc bản thân có lẽ cũng đủ rồi.
 
Sẽ chẳng là gì của nhau... 2
 
Em câu trả lời của anh dẫu trong lòng đầy những lo sợ, những bất an. Em sợ!
 
Nhưng…dẫu khi anh tới, tình mình có tiếp tục hay chấm dứt. 
 
Ngày mai ta có là gì hay chẳng là gì cả.
 
Em có khóc vì hạnh phúc hay để tim mình nghẹn lại trong nỗi đau...
 
Anh…
Em vẫn đợi anh… Đợi câu trả lời của anh cho tình yêu chúng mình!