Google+ Blog tình yêu, những câu chuyện tình yêu đẹp, lời muốn nói October 2013 | lời trái tim muốn nói

Tuesday, October 29, 2013

Là bạn thân, chúng mình vẫn yêu nhau được chứ?

Vì là bạn thân nên cậu cũng chẳng khách sáo mà ném vào mặt tớ mấy câu “độc ác” khi tớ mắc lỗi hay thất bại nhưng sau đó cậu lại là người ôm tớ mà khóc.

Vì là bạn thân nên cậu có thể khóc ngon lành trước mặt tớ, khóc chán rồi lại cười mà chẳng chút ngần ngại.
 
Cậu không cần phải “làm duyên” trước mặt tớ. Bên nhau chúng ta được là chính mình.
Vì là bạn thân nên cậu cũng chẳng khách sáo mà ném vào mặt tớ mấy câu “độc ác” khi tớ mắc lỗi hay thất bại nhưng sau đó cậu lại là người ôm tớ mà khóc. 
 
Vì là bạn thân nên chúng ta có thể phá lên cười như hai đưa dở hơi mà chẳng ai hiểu có chuyện gì đang xảy ra. 
 
Vì là bạn thân nên chúng ta có thể nói với nhau đủ thứ chuyện mà chẳng bao giờ chán. Chúng ta đã cùng nhau trải qua biết biết bao vui buồn để rồi một ngày tớ nhận ra tình cảm tớ dành cho cậu đã trên mức tình bạn. 
 
Phải, tớ yêu cậu mất rồi!
 
Tớ luống cuống khi thấy cậu khóc, muốn đưa khăn giấy cho cậu nhưng rồi lại để cậu tự lấy tay quệt ngang dòng nước mắt. Vẫn như trước, vì chúng ta là bạn thân.
 
Là bạn thân, chúng mình vẫn yêu nhau được chứ? 1
 
Một cú hích tay thật khẽ, một cái bá cổ như thường ngày thôi nhưng cũng làm trái tim tớ loạn nhịp. Lồng ngực muốn nổ tung ra nhưng vẫn nghiêm mặt “con gái gì mà thô lỗ thế sau này đứa nào dám yêu?”.  Cậu thì cười xòa nhưng tớ lại đang nghĩ “cậu đừng bá cổ ai khác ngoài tớ nhé!”.
 
Đôi khi tớ ngốc nghếch vậy đó. Tớ ghen khi thấy cậu nói chuyện với đứa con trai khác, tớ muốn cậu chỉ cười nói với mình tớ, tớ muốn cậu chỉ là của riêng mình thôi. Khi yêu người ta thường ích kỉ như thế đấy cậu à.
Tớ đã phải đắn đo biết bao nhiêu cậu biết không? Tớ sợ tớ sẽ không giữ được tình bạn của chúng mình nếu tớ nói cho cậu biết rằng tớ yêu cậu. Nhưng tớ quyết định sẽ sống thật với trái tim mình. Và biết đâu cũng cũng yêu tớ rồi. 
 
Tớ đã đọc ở đâu đó rằng: “Gặp được nhau giữa cái thế giới bảy tỷ người này là cái duyên nhưng đến được với nhau còn cần cái nợ”. Định mệnh buộc chúng ta vào với nhau với danh nghĩa “bạn thân” rồi, giờ chuyển đổi thành “người yêu” chắc cũng không quá khó phải không cậu?
 
Dù chúng mình là bạn thân hay người yêu thì cậu hãy cứ là chính mình, cậu chẳng phải thay đổi đâu vì như thế tớ không quen. Tớ yêu bạn thân của tớ cơ mà chứ  không phải một người chỉ mang hình hài của bạn tớ. 
 
Tớ biết rằng là bạn thân có thể thành người yêu nhưng chiều ngược lại thì rất khó. Nhưng cậu hãy tin tớ như tin vào tình bạn bao nhiêu năm của chúng mình. Tớ không hứa hẹn điều gì cả, tớ chỉ có tình bạn và tình yêu song hành thôi, như thế cậu có sẵn sàng bước đi cùng tớ không? 
 
Và vì chúng mình là bạn thân nên yêu nhau được chứ?

Một lần nữa, tôi trở về yêu anh!

Anh vội vàng lau đi nước mắt lem trên má tôi, tiếng gọi rất nhỏ, vỗ về cũng rất nhỏ, chỉ vừa đủ cho tôi nghe thấy. Đó là một trong những lần hiếm hoi anh nói rằng anh yêu tôi...

1. Những ngày giao mùa, gió hanh hao gợi nhớ nhiều những lọn quá khứ xếp tầng trong cái hộp nhỏ mang tên là kỷ niệm. Tôi thường hay nhớ về quá khứ và nâng niu một cách vụng về. Hình như tôi đã lỡ đẩy tay cho một người đi xa mãi, một người quan trọng mà khi người ấy ở bên cạnh, tôi đã không thể nhận ra. Chỉ khi người ta không còn tiếp tục đủ kiên nhẫn đồng hành, chỉ khi trên con đường cô độc lủi thủi một mình, tôi mới nhận ra điều đó.

Không ít ngày tôi lần về quá khứ, nhớ nhung anh một cách tuyệt vọng, rồi khóc nấc lên như một đứa trẻ giữa căn phòng chìm trong thinh lặng. Tôi giấu giếm nỗi đau của mình giỏi đến mức không một ai có thể nhìn ra nó, nhưng khi phải đối diện với mình, nhìn vào chính mình trong gương, nỗi đau ấy lại xộc lên khóe mắt, cay lạ.

Tôi đã từng có một mối tình khờ những năm tôi còn rất trẻ. Những năm ấy, có một chàng trai luôn ở bên cạnh quan tâm và dõi theo tôi. Hẳn là khi yêu thương một cô nhóc chưa có nhiều suy nghĩ, anh đã phải rất mệt mỏi và phiền lòng. Nhưng anh chưa bao giờ ngừng yêu thương tôi. Tình cảm ấy với tôi cũng là thứ tình cảm đáng trân trọng nhất, vốn dĩ sẽ kéo dài, kéo dài mãi, cho đến lúc tôi trưởng thành.

Nhưng rồi chuyện gì đó đã xảy ra, chúng tôi không còn bên nhau nữa. Cái cách mà tôi đón nhận sự đổ vỡ bình thản như thể quên đi một vết cắt vào tay đang chảy máu. Chỉ là đau thôi mà, có cảm nhận gì được nữa đâu!
Thế rồi tôi cố gắng để quên đi, để vùi lấp một người ở trong quá khứ. Những năm tháng đầu tiên tôi đã làm rất tốt, với sự kiêu hãnh của một đứa con gái sau thất bại tình đầu, với sự bướng bỉnh đến khó tin, tôi quên đi anh một cách nhanh chóng. Nhưng cho đến những ngày gần đây, hình như tôi làm điều ấy không còn tốt nữa. Chỉ cần một chút ký ức lướt qua cũng khiến tôi run người và bật khóc ngon lành.

Tôi vẫn nhớ anh, da diết như những ngày còn yêu anh!
 
Yêu anh, thêm một lần nữa... 1
2. Thật ra, nếu từ sau khi chia tay, anh không xuất hiện một lần nào nữa trong cuộc sống của tôi thì có lẽ mọi chuyện đã khác. Nhưng thỉnh thoảng anh vẫn xuất hiện. Vốn không phải là sự xuất hiện bất ngờ, nhưng thầm lặng đến khó tin. Vẫn là khi tôi cần, anh đến. Phải, anh luôn có mặt đúng lúc mà tôi cần anh nhất, đến mức dù tôi có là một đứa ngang ngạnh và bướng bỉnh đến đâu chăng nữa cũng không thể từ chối sự giúp đỡ từ anh. Bởi ngoài anh, tôi còn biết bấu víu vào đâu nữa?

Tôi nhớ, sau khi chia tay anh, tôi vẫn chỉ là một con bé mười tám tuổi, thi đỗ đại học và bắt đầu một cuộc sống tự lập mới. Sau đó vài ba tháng, tôi được tán tỉnh, được theo đuổi, như một cách ngông cuồng để tự tin rằng chỉ cần yêu một người khác, tôi có thể sẽ quên được anh, mãi mãi. Tôi nhận lời yêu, có một người ở bên cạnh, có một người quan tâm chăm sóc và không cho tôi nhiều khoảng thời gian trống để nghĩ về anh nữa. Tôi vẫn nghĩ rằng khi người ta đã bị cắt lìa sợi dây của định mệnh, thì dù có sống chung dưới một thành phố, hít thở dưới một bầu trời, cũng sẽ không dễ dàng gì để có thể gặp lại nhau lần sau nữa. Vậy mà chúng tôi gặp nhau, thậm chí cả khi lúc bấy giờ anh đang ở một thành phố khác, xa lạ và giản đơn hơn cái thế giới sống tôi vẫn luôn ôm bên mình.

“Em ở đâu?”

“Trời tối rồi, ngồi yên ở đó nhé, đừng đi đâu cả!”


Lần đó tôi bị lạc, trước khi bị lạc tôi bị rút mất ví tiền đeo bên ngoài. Tôi trở thành một con bé thảm hại, loanh quanh trong cái thế giới sống chật hẹp của mình. Tôi không đủ can đảm để gọi cho người yêu mới, tôi sợ sẽ bị mắng một trận vì tội bất cẩn. Thế là tôi ngồi khóc ngon lành tại một điểm chờ xe bus. Tôi cứ ngồi đó với mắt mũi lấm lem mà đầu óc trống rỗng, không định hình được mình sẽ làm gì tiếp theo. Ngớ ngẩn là tôi đã nhắn tin cho anh, chỉ để nói rằng tôi bị lạc, và rồi anh xuất hiện.

- Lên xe đi nào! Trời lạnh lắm, anh đưa em về!

Cho đến khi đến gần bên cạnh, nhìn vào đôi mắt anh, nhìn thấy những đường nét thân thuộc, tôi vẫn chưa thể tin rằng anh bỏ tất cả để đến bên tôi. Trời mưa phùn và lạnh, cái rét cứa vào da thịt, tôi ngồi phía sau nghe gió thổi thốc. Hình như đó là lần đầu tiên tôi gặp lại anh kể từ sau khi chia tay.

3. Tôi giống như một đứa ngốc, luôn đi phủ định những gì đang diễn ra trong hiện tại của mình. Sau lần được anh giúp đỡ đưa về nhà, tôi tự nhủ sẽ không bao giờ làm phiền anh nữa. Kể cả chỉ nhắn tin trò chuyện với anh cũng không. Thực tế là sau khi chia tay, chúng tôi vẫn nói rằng sẽ tiếp tục mối quan hệ bạn bè, nghĩa là vẫn trò chuyện, vẫn liên lạc chứ không hẳn là cắt đứt tất cả. Nhưng tất nhiên tôi là đứa không chấp nhận được điều đó. Vì tôi còn yêu anh, nên tôi không thể tiếp tục làm bạn với anh. Còn anh thì vẫn kiên trì và nhẫn nại làm bạn với một đứa như tôi. Có vẻ như anh sợ tôi bị sốc sau chuyện chia tay đó, nên anh vẫn còn bên cạnh tôi.
 
Yêu anh, thêm một lần nữa... 2
Nhưng hình như tôi lại là một đứa không giỏi lắm trong việc thực hiện lời hứa của chính bản thân mình. Một lần khác, tôi lại tiếp tục gặp rắc rối. Lúc bấy giờ tôi đã trở về là một đứa độc thân, không còn bất kỳ chàng trai nào bên cạnh. Trước khi mọi chuyện xảy ra, anh đã gọi cho tôi và hai chúng tôi có một cuộc trò chuyện khá lâu. Chúng tôi tôn trọng nhau, tôn trọng cả quá khứ và tôi thì vừa đủ lớn hơn một chút để không tiếp tục chặn các cuộc gọi từ anh. Tôi nghĩ đơn giản rằng nghe một cuộc điện thoại hay trả lời một tin nhắn của anh thì cũng không thể làm phiền anh thêm được.

Vậy mà tôi sai rồi. Ngày hôm ấy tôi xấu hổ đến mức muốn lập tức biến mất. Ánh mắt anh nhìn tôi vẫn trầm lặng và ấm áp như những ngày đầu tiên, chỉ có tôi là đổi khác, thấy mình trở nên xấu xí, nhỏ bé và vô cùng tệ hại khi tiếp tục làm phiền đến cuộc sống của anh.

- Em có lạnh lắm không?

- Anh có đi nhanh quá không?


Anh luôn hỏi những câu hỏi như thế khi tôi ngồi ngoan ngoãn phía sau xe. Quả thật là tôi không đủ can đảm để trả lời bất cứ câu hỏi nào của anh cả. Tôi vẫn chỉ thấy mình là một đứa tệ hại và xấu xa. Tôi cảm thấy như mình lợi dụng anh hết lần này đến lần khác mặc dù anh thì không cho là thế.

- Tại sao anh phải giúp em? Anh không thấy em làm phiền anh à?

- Đừng hỏi nhiều nữa, ngủ đi!

Tôi thu hết can đảm để nhìn vào mắt anh và nói. Tôi có cảm giác chỉ cần anh nói ra một câu trả lời nào đó thôi thì cũng khiến tim tôi như vỡ toác ra. Tôi vẫn nhớ rất rõ mỗi lần chạm mặt anh, hầu hết đều có cảm giác tim đập nhanh hơn bình thường, má đỏ hồng hơn bình thường, nhưng không phải là yêu thương hay hạnh phúc, mà là sợ hãi và xấu hổ. Tôi sợ mình sẽ lại một lần nữa đi vào con đường cũ, và mang cảm giác tội lỗi khi hết lần này tới lần khác làm phiền đến cuộc sống của anh.

4. Cho đến khi tôi đủ lớn, đủ trưởng thành và đủ chín chắn để tự lập, rốt cuộc trước mặt anh, tôi cũng chỉ là một đứa nhóc khó chiều. Tôi có thể sống một mình, thay vì sợ bóng tối và sự cô độc thì tôi lại bấu víu vào chúng để làm bạn, để khiến cho mình không cảm thấy bị bỏ rơi. Tôi cũng không gà mờ đến mức phải lạc đường lên xuống nữa. Có lẽ cuộc sống của tôi cũng giản đơn hơn nhiều, những cung đường đi đơn thuần là đến trường và về nhà, cảm xúc cũng bị mai một dần, sống lặng lẽ và rải rác những mảnh buồn cho những ngày gió thổi. Với những gì đang diễn ra ở hiện tại, tôi vẫn nghĩ mình có thể tách hẳn ra khỏi cuộc sống của anh rồi, sẽ không còn bất cứ lần nào làm phiền đến anh nữa. Bởi đằng sau những lần gặp gỡ ngắn ngủi ấy, tôi cứ thấy mình lem nhem như một con mèo bị ướt nước. Ướt sũng, mắt môi đều ướt sũng, và tim thì nấc lên từng hồi. Có thể tỏ ra mạnh mẽ trước mặt anh, nhưng như tôi đã nói, khi đối diện với chính mình thì tôi cũng chỉ là một đứa không giỏi lắm trong việc lừa dối bản thân mình.
 
Yêu anh, thêm một lần nữa... 3
“Này, ra Q café nhé? Lâu lắm không gặp rồi!”

Cái hẹn đột ngột của bạn thân làm tôi hơi khó nghĩ. Sau khi loay hoay đủ mọi thứ, tôi trả lời không đến được.

“Hay là gọi anh ấy đến đón cậu nhé?”

Có lần anh đã gặp bạn tôi, rồi họ cũng trở nên quen biết nhau. Tôi vẫn luôn cố gắng lánh xa cuộc sống của anh nên cũng không hỏi han gì nhiều. Chỉ biết rằng giữa tôi và anh có thêm một người bạn chung, vậy thôi.

Tôi bỏ quên điện thoại khi đi ra ngoài, về nhà mới bắt gặp tin nhắn ấy, cũng bỏ quên hai cuộc gọi nhỡ từ số của anh.

“Em đang ở đâu?”

“Anh qua đón nhé?”

“Không cần nhưng mà nữa đâu, chuẩn bị đi, anh qua đón bây giờ!”

Nói rồi anh tắt máy, nhanh đến mức tôi còn không kịp chuẩn bị lời để từ chối. Tôi luôn bị ám ảnh những lần mình vô ý chạm vào cuộc sống của anh. Nhưng tất nhiên, tôi cũng biết rằng, dạo gần đây nỗi nhớ anh ùa về nhiều hơn trước, việc nghe thấy giọng nói của anh, gặp lại anh sau rất nhiều ngày cố gắng để lánh xa… có đôi chút khác lạ. Tôi sợ một điều vô cùng đơn giản, đó là sợ mình một lần nữa yêu anh.

5. Một lần khác, tôi theo anh đến một nơi có bạn bè anh ở đó. Giữa chúng tôi vẫn là một mối quan hệ không thể gọi tên được. Tôi cũng không cố gắng đẩy anh ra xa mình nữa, cũng không cố gắng đến gần. Chỉ đơn giản là có thể gặp nhau đôi lần, kể cho nhau nghe những câu chuyện trôi qua trong cuộc sống. Mọi thứ vẫn nhẹ nhàng nhất có thể, như một cách để không làm cho quả bong bóng tình cảm vỡ tung. Tôi biết, tôi sợ hãi chứng kiến quả bong bóng vô hình ấy bị vỡ, tim tôi chắc sẽ xuất hiện nhiều vết xước hơn nữa. Thật ra, khi không thể thành thật với tình cảm của chính mình, thì nỗi đau đã trở thành câu trả lời.

- Thật sự thì tớ thấy không thích cậu lắm! Cậu có biết vì sao không?

- …

- Vì cậu bắt ông anh tớ phải chờ những năm năm! Suốt năm năm đó, ông ấy không yêu ai, không có bất kỳ mối quan hệ với ai. Đến việc yêu cậu cũng bị cậu xua đuổi. Cậu nói xem, có tội ông ấy không?

Tôi ngỡ ngàng giữa những lời trách cứ. Một người bạn của anh cầm một chén rượu đầy, đặt vào tay tôi, nói rằng tôi buộc phải uống hết chén rượu ấy vì đã làm anh quá khổ sở. Tôi quay sang nhìn anh, anh chỉ mỉm cười, đỡ lấy chén rượu từ tay tôi, tự mình chạm vào cốc của người kia và uống cạn.

-  Thật ra…

Tôi bắt đầu lí nhí, hơi nóng từ những ồn ã xung quanh, từ những cặp mắt soi mói mối quan hệ giữa chúng tôi. Tôi cảm thấy mình trở nên nhỏ bé và tệ hại, tình cảm của mình cũng trở nên nhỏ bé và đáng thương.

- Cậu có biết năm năm trước, ai là người nói chia tay trước không? Là anh ấy chứ không phải là tớ. Tớ… không cho phép mình đuổi theo người đã nói chia tay với mình. Nhưng mà… Cũng là anh ấy, lúc nào cũng ở bên cạnh quan tâm, lo lắng cho tớ, nhưng chưa bao giờ cho tớ biết! Năm năm qua, tất cả mọi người đều biết anh ấy yêu tớ, nhưng tớ thì lại không được biết điều ấy. Có phải là lỗi của tớ không?
 
Yêu anh, thêm một lần nữa... 4
Nước mắt tôi vỡ òa trên hàng mi, chảy dài trên má bỏng rát. Mọi người im lặng. Tiếng nấc của tôi nghèn nghẹn, chìm nghỉm giữa những tạp âm láo nháo của một quán ăn ven đường. Tôi đã giấu mình quá lâu, giấu đi tình yêu của mình quá kỹ. Việc tiếp tục gặp lại anh và bình thường mối quan hệ với anh đã là một sự cố gắng quá sức tưởng tượng. Vậy mà tôi không thể đóng cho tròn vai diễn, rốt cuộc thì trước mắt anh, tôi vẫn là con bé yêu anh khờ dại, ngốc nghếch và đáng thương hại. Tôi luôn luôn yếu đuối một cách đáng xấu hổ như thế trước tình yêu của mình…

Trong khi tôi còn mải mê đuổi quanh những ngày tháng quen anh từ trong quá khứ. Có không ít lần tôi chạy trốn khỏi anh, lánh xa anh, nhưng ngay sau đó lại về vùi mình trên giường và khóc nấc. Vốn dĩ biết yêu anh là khổ, nhưng vẫn cố chấp để yêu, rồi lại vụng về cất giấu tình yêu ấy đi thật kỹ càng, gói ghém lại trong một cái hộp vô hình mà chỉ khi có một mình mới dám lôi ra ngắm nghía.

- Ngoan nào, đừng khóc. Anh yêu em mà.

Anh vội vàng lau đi nước mắt lem trên má tôi, tiếng gọi rất nhỏ, vỗ về cũng rất nhỏ, chỉ vừa đủ cho tôi nghe thấy. Đó là một trong những lần hiếm hoi anh nói rằng anh yêu tôi, nhưng khi nói câu ấy, trong đáy mắt anh ngập lên những tia hy vọng, lúc ấm áp gần gũi, lúc lại xa xôi dịu vợi. Tôi vẫn trốn tránh ánh mắt ấy mỗi lần gặp anh, cuối cùng cũng tình nguyện mà chìm vào ánh mắt ấy nhiều hơn một lần.

Những điều mà tôi học được từ trong mối quan hệ giữa chúng tôi không đơn thuần là tình yêu được thể hiện qua lời nói, mà còn là những hy sinh thầm lặng, là sự nhẫn nại đến khó tin, là sự chờ đợi gần như vô vọng. Có những thứ dù không thể hiện ra bên ngoài thì vẫn đủ sức để làm rung động trái tim của người còn lại, chỉ cần thật tâm yêu thương nhau. Và có lẽ vì những điều giản đơn ấy, tôi nhận ra tình yêu là thứ không thể cắt bớt, không thể trốn chạy, càng không thể san sẻ cho một ai đó khác.

Tôi trở về bên anh với trái tim nhiều mâu thuẫn. Một lần nữa, tôi trở về yêu anh!

Friday, October 4, 2013

Yêu nhau, thì đừng làm tổn thương nhau

Chúng ta yêu nhau, xuất phát từ cảm xúc thật, nhưng cũng sẽ bị chi phối bởi vô vàn những thứ khác nữa. Nhưng cho dù thế nào thì đã yêu nhau rồi, nhất định đừng làm tổn thương lẫn nhau.

Anh có biết không, yêu thương quá sâu đậm cũng chính là con dao hai lưỡi, nó có thể khiến người anh yêu hạnh phúc, nhưng nó có thể làm cho người ấy bị tổn thương bất cứ lúc nào!
 
Biết bao nhiêu cặp đôi hợp rồi lại tan trong khi vẫn yêu nhau say đắm, đơn giản bởi vì, với họ, tình yêu vốn ngọt ngào đã trở thành gánh nặng, để rồi khi hai người bị đối phương làm cho thương tổn đầy mình mới nhận ra, càng yêu, càng dễ làm tổn thương người mình yêu.
 
Bởi vì quá yêu, nên mới quan tâm quá mức, đến độ mất kiểm soát, đến độ khiến đối phương cảm thấy nghẹt thở. 
 
Bởi vì quá yêu, nên mới nảy sinh lòng tự ti trong tình yêu, luôn sợ hãi tình yêu trao đi mà đối phương chẳng thể mở rộng lòng để nhận lấy toàn bộ.
 
Yêu nhau, thì đừng làm tổn thương nhau 1
Bởi vì quá yêu, nên trong lòng luôn tồn tại những nỗi canh cánh để ôm vào những cơn ác mộng chia ly, để gánh gồng mệt mỏi, để đánh rơi mất dần hạnh phúc, mà chỉ còn lại những dằn vặt tự tâm.
 
Bởi vì quá yêu, nên mới lỡ nhầm đường mà sinh ra thù hận, bởi vì cố chấp để yêu nên mới không nhận ra, mình không chỉ làm tổn thương đối phương, còn làm tổn thương sâu sắc chính bản thân mình. 
 
Bởi vì quá yêu, nên đột nhiên quên cách yêu, quên cách phải yêu thương thế nào mới có được hạnh phúc.

Thế nên anh à, yêu nhau, nhưng nhất định làm tổn thương nhau, anh nhé!
 
Chúng ta có thể quan tâm nhau, nhưng nhất định chừa cho nhau một khoảng trống trong thế giới của riêng mình, để có thể tập sống một cách độc lập chứ không phải suốt ngày dính vào nhau dựa dẫm, để có thể tập yêu nhau một cách chín chắn và trưởng thành.
 
Chúng ta có thể có hiểu lầm và mâu thuẫn, nhưng nhất định hãy giữ một lòng tin nhất định vào nhau, để không vì ghen tuông nhất thời mà làm tổn thương nhau, để không vô tình làm nhau đau đến rơi nước mắt.
 
Chúng ta có thể hạnh phúc với mối quan hệ hiện tại, nhưng đừng vì thế mà lo sợ rằng tình yêu của mình một ngày nào đó sẽ biến mất, hoặc nghĩ quá nhiều về sự chia ly. Bởi nếu hợp tan là điều khó tránh, thì việc nơm nớp suốt ngày đâu thể kéo dài nó đâu?
 
Yêu nhau, thì đừng làm tổn thương nhau 2
Chúng ta có thể sai, có thể đúng, chúng ta có thể yêu nhau một cách quá con trẻ mà nhất thời quên đi cảm nhận của đối phương, nhưng hãy biết dừng lại trước khi một trong hai cảm thấy mệt mỏi.
 
Và nhất là, khi yêu nhau, đừng gọi tên cái tôi quá lớn!
 
Em đã sớm hiểu rằng, tình yêu sẽ chẳng đẹp như trong phim ảnh và tiểu thuyết. Tình yêu sẽ là một chuỗi những ngọt ngào – hiểu lầm – tổn thương – dằn vặt rồi tan vỡ. Chúng ta yêu nhau, xuất phát từ cảm xúc thật, nhưng cũng sẽ bị chi phối bởi vô vàn những thứ khác nữa. Nhưng cho dù thế nào thì đã yêu nhau rồi, nhất định đừng làm tổn thương lẫn nhau.
 
Để khi yêu thì tôn trọng, nâng niu, khi chia tay rồi cũng đừng quá chua chát, phũ phàng.
 
Cũng xin đừng gieo cho nhau những thương tổn không đáng có…

Chấp nhận buông tay

Hóa ra, duyên phận với một người chỉ có thể ngắn ngủi như vậy mà thôi. Hóa ra, đã buông tay cho tình trôi thì tình mãi xa xôi như vậy.

1. Tôi biết cô ấy trong một lần cãi nhau với thằng bạn. Chỉ là biết thôi chứ không quen. Có lẽ trong lúc đầu cái đầu nóng bừng, chân tay lấm lem vết máu, tôi bắt gặp nụ cười của cô ấy rất tươi, dù chỉ là thoáng qua nhưng nụ cười ấy khỏa lấp tất thảy những suy nghĩ điên rồ trong tôi. Tôi đã mất một khoảng thời gian khá dài để ngắm nhìn cô ấy, một cách trực diện không giấu diếm, đến mức phải khiến thằng bạn tôi giật mình. Nó vốn dĩ cũng đang sốt sình sịch vì cãi nhau với tôi lại đâm ra lạ lùng, vỗ vai tôi mấy cái.

Sau buổi đó, tôi trở thành khách quen của quán mà cô ấy đang làm. Tất nhiên cô ấy không để ý đến tôi, cũng không biết tôi là ai, trong mắt cô ấy hẳn nhiên tôi đơn thuần chỉ là một gã khách vãng lai, nếu đến nhiều thì quen mắt hơn một chút, ngoài ra không có gì đặc biệt.

Một lần tôi lại có mặt ở quán mà cô ấy đang làm, việc đó giống như một thói quen khó bỏ, còn cô ấy thì giống như một người đã bị cất giấu quá lâu trong cái khối màu đỏ thẫm vẫn ngày ngày đập thình thịch bên khuôn ngực trái. Từ ánh mắt, nụ cười, giọng nói, và những cử chỉ quen thuộc cô ấy hay làm, tôi đều ghi nhớ không bỏ xót lấy một chi tiết nào. Có lẽ, tôi yêu thật. Lần đầu tiên với những cảm xúc lạ lẫm dần thành hình, tôi nhận ra là mình biết yêu một người con gái, theo một cách đặc biệt.

- Anh là đầu gấu à?

Cô ấy ngước mắt nhìn tôi, tay vẫn giúp tôi sát trùng vết thương. Buổi hôm đó tôi gặp mâu thuẫn với bạn, tất nhiên như thói quen thường lệ, chúng tôi giải quyết mâu thuẫn bằng những trận đòn. Tôi đã ngà ngà say nên không ý thức được việc giữ thể diện trước mặt cô ấy, và theo thói quen, chúng tôi lao vào nhau, như những con thú hoang cắn xé lẫn nhau. Cô ấy cùng mọi người ở quán đều chứng kiến, sau cùng có bảo vệ ra can thì chúng tôi mới dừng lại. Đột ngột chạm cái nhìn sững sờ của cô ấy, tôi bất giác thấy run. Tôi lần đầu tiên biết sợ, trước ánh nhìn của một người con gái.

- Không. Anh không phải là đầu gấu.

Tôi nén sự xấu hổ ngại ngùng xuống, cố gắng nói thật rành rọt. Tôi ý thức được rằng mình vừa hành động thô lỗ và điên rồ, nhưng bất giác tôi mỉm cười, vì những hành động ấy mà tôi mới được gần cô ấy hơn.

- Anh thử để kiểu tóc khác xem sao, biết đâu hợp với anh hơn đấy!

Trước khi quay đi cô ấy mỉm cười và nói với tôi câu đó, tôi gãi gãi cái đầu trọc lóc của mình, cúi gằm mặt xuống. Thật may khi cô ấy để mắt đến tôi, dù chỉ là một chút…
 
Chấp nhận buông tay 1
2. Chẳng ai tin được rằng tôi và cô ấy trở thành một cặp. Kể cả tôi còn không thể tin vào điều ấy, cho đến trước khi cô ấy gật đầu và xác nhận.

Cách chúng tôi ở bên nhau cũng giống như những cặp đôi khác. Tôi quan tâm tới cô ấy nhiều hơn, thay vì đều đặn xuất hiện ở chỗ cô ấy làm, tôi đưa đón cô ấy mỗi ngày, sau khi cả hai xong việc thì chúng tôi cùng đi ăn ở đâu đó, thi thoảng đi chơi hoặc về nhà nhau cùng xem một bộ phim.

Nhưng cuộc sống của tôi trước khi có cô ấy xuất hiện vốn đã ồn ào. Việc tôi cố gắng giữ cho nó ít ồn ào hơn có chăng chỉ là một khoảng thời gian ngắn. Điều cô ấy không ngờ nhất lại chính là điều khiến tôi đau khổ nhất.

Tôi không phải là đầu gấu, thật sự không phải là đầu gấu. Nhưng tôi lại là một người trong một băng xã hội đen. Thế giới ngầm của tôi gắn liền với những cuộc ẩu đả, gắn liền với tiếng chửi rủa của dân phòng và cả ánh nhìn khinh bỉ của mọi người. Người ta vẫn nói thế giới của chúng tôi chỉ có máu và tiền, vẫn trùm lên cho chúng tôi một xã hội riêng biệt, một thế giới ngầm khuất sâu trong trí tưởng tưởng bằng một màu duy nhất: màu đen.

Tôi cố gắng bảo vệ cô ấy bằng tất cả khả năng của mình, cố gắng để cố ấy biết rằng tôi yêu cô ấy theo cách mà một người đàn ông yêu người phụ nữ của mình. Vì vậy, cô ấy vẫn an toàn, vẫn hạnh phúc, cho đến một ngày…

- Thật sự thì… anh đang làm công việc gì thế?

Cô ấy cuộn tròn người trong vòng tay của tôi, bàn tay nhỏ đan lấy bàn tay tôi to bản, siết nhè nhẹ. Tôi ý thức được sự quan trọng trong từng câu chữ, lời trong miệng vốn định nói ra lại trôi tuột đi mất.

Tôi thực sự sợ mất đi cô ấy, một người mà tôi thật lòng yêu thương.

- Công việc chính của anh á? Mỗi ngày yêu em hơn một chút. Nói xem, có khó khăn vất vả không?

Cô ấy không mỉm cười chấp nhận câu trả lời đã được lặp đi lặp lại nhiều lần như trước, bất giác ngước lên nhìn tôi rồi thở dài.

- Em đã nghĩ là câu trả lời của anh sẽ khác đi.

Nói rồi cô ấy rời khỏi nhà, bỏ lại tôi một mình với những ngổn ngang suy nghĩ.

3. Cô ấy biến mất hoàn toàn trước cuộc sống của tôi. Không một lời chia tay, không một lời oán trách. Kể từ sau lần đó, cô ấy đột nhiên mất hẳn liên lạc với tôi. Tôi đã đến nhà tìm gặp nhiều lần nhưng không được, ở nơi cô ấy làm việc cũng không có tin tức gì. Trước khi tôi mất kiên nhẫn và định nhờ người lục tung thành phố lên để tìm thì cô ấy xuất hiện, với một cái hẹn ngắn, tại nhà cô ấy.

- Dạo này anh thế nào rồi?

- Anh vẫn ổn. Em thì sao? Sao tự nhiên lại biến mất?

Tôi gần như phải cố gắng lắm mới giữ được bình tĩnh. Cô ấy gầy hẳn đi, nước da trắng xanh, khuôn mặt tái nhợt. Khi ôm cô ấy vào lòng tôi cảm giác trái tim mình như tan ra. Không có bất cứ một thằng đàn ông nào có thể chịu đựng được việc để người con gái mình yêu đi ra ngoài vòng kiểm soát của mình, để rồi sau đó khi cô ấy quay lại, như trở thành một con người khác, mỏng manh hơn trước rất nhiều lần.

- Nhà em có việc, em không tiện cho anh biết.

- …

- Mà… anh có gì cần nói với em không?

Cô ấy hơi chau mày, giọng nghiêm hơn một chút. Tôi khẽ thở dài, đan những ngón tay vào lọn tóc xòa trên trán cô ấy, vén chúng lên cao hơn một chút, đặt một nụ hôn khẽ lên tóc, lên trán, lên mũi và lên cằm. Cô ấy bé nhỏ trong vòng tay tôi, nếu tôi nói ra, chỉ là một phút bất cẩn, tôi có thể sẽ mất cô ấy mãi mãi.

- Có muốn nghe lại câu trả lời mà em thuộc như nằm lòng rồi không?

- Tất nhiên là không. Nói cho em biết sự thật, nhé?

Bất giác điện thoại đổ chuông, tôi lấy cớ công việc để trốn khỏi câu hỏi mà cô ấy đưa ra, chăm chú dõi mắt theo để chờ đợi một câu trả lời thỏa đáng.

- Anh đi có việc. Xong việc anh sẽ nói cho em biết. Ngoan!

Tôi hôn cô ấy rồi từ biệt, khuất sau cánh cửa, tôi biết người con gái mà tôi yêu đang khóc, khóc một cách vụng về và ngốc nghếch. Chỉ vừa nghĩ đến điều đó thôi đã khiến tim tôi đau thắt lại.

Nếu có một sợi dây thừng để cứu vớt cuộc sống của tôi lúc này, chỉ mong sao nó đủ sức kéo tôi ra khỏi màu đen mà cuộc sống của tôi trước đây mắc phải. Tôi từng nghĩ, nếu tình yêu của mình với cô ấy đủ lớn, thì cô ấy sẽ đủ can đảm để chấp nhận tôi. Nhưng khi ấy, tôi lại không cho phép mình để cô ấy phải chấp nhận. Vì cuộc sống của tôi vốn đã quá khắc nghiệt, nếu cô ấy xuất hiện và phải hứng chịu bất cứ thương tổn nào, đó sẽ là điều làm tôi ân hận nhất. Còn nếu không, tôi sẽ học cách bước ra khỏi cuộc sống thân thuộc trước đây, hòa vào cùng với cuộc sống của cô ấy. Vốn dĩ, con người ta luôn luôn phải sống để đưa ra sự lựa chọn…

4. Cô ấy tiếp tục biến mất, giống như lần trước, không có bất cứ dấu hiệu nào báo trước, cũng không có bất cứ một lời từ biệt nào. Biến mất chỉ đơn giản là không xuất hiện trong cuộc sống của tôi.

Nhưng lần này tôi liên tiếp được gặp những người khách lạ. Ban đầu là cậu bạn làm cùng chỗ làm của cô ấy, với những câu hỏi ngỏ.

- Anh là bạn trai của Vy đúng không?

- Anh có biết Vy đang ở đâu không?

- Nếu có chuyện gì xảy ra với cô ấy, anh có chịu trách nhiệm được không?

Chúng tôi ngồi đối diện nhau, hai người cùng hút thuốc, những vòng khói trắng quẩn quanh tạo ra một không gian đặc quánh mùi hình sự. Cậu ấy giống như đang tra hỏi, lại giống như đang trách móc, vừa có phần thăm dò lại vừa có phần cảnh cáo. Câu cuối cùng khi kết thúc cuộc độc thoại, cậu ta buông lại một câu.

- Nếu anh yêu cô ấy, thì hãy buông tha cô ấy đi!

Nói rồi cậu ta biến mất, nắm đấm trên tay tôi còn chưa kịp tung ra thì cậu ta đã khuất dạng. Lần đầu tiên tôi thấy tình yêu của mình bị coi thường. Nhưng tôi vẫn có thể chịu đựng được. Chỉ cần tìm ra cô ấy, yêu thương và bảo vệ cô ấy, tôi nghĩ là mình có thể chịu đựng được.

Lần thứ hai, là khi một cô gái trẻ đến tìm gặp tôi. Cô ấy khóc, cô ấy hỏi tôi về việc của Vy, vẫn là những câu hỏi đó, vẫn là ánh nhìn như van nài tôi ra đi, ra đi trong chuyện tình cảm của chính mình.

- Anh có thể rời xa Vy được không? Nó đã đủ khổ lắm rồi!

Lần này, mặt tôi tái đi, những lời của cô gái ấy khiến tôi như hóa đá, chết lặng.

- Lần trước anh có biết vì sao nó biến mất không? Nó bị người của bọn anh đánh. Nhưng nó bắt tôi phải giấu anh. Nó vẫn muốn tự anh nói ra tất cả. Với nó, việc bị người yêu lừa dối đã là đau đớn nhất. Anh đã bao giờ đủ can đảm để thú nhận với nó chưa?

Từng câu từng chữ của cô gái va vào nhau leng keng, khiến đầu óc tôi gần như nổ tung. Tôi chỉ kịp xác nhận vài điều.

- Nếu là người của tôi thì sẽ không bao giờ động vào cô ấy!

- Thế thì ai làm nó ra nông nỗi này? Anh nói đi! Không phải là xã hội đen các anh thì là ai?

Cô ấy đưa ra những tấm ảnh chụp khi Vy nằm trên giường bệnh viện, nụ cười trên môi nhạt nhòa, ánh mắt đượm buồn và khuôn mặt mỏi mệt hiện rõ.

- Cô ấy đang ở đâu?

- Anh không cần biết. Anh rời xa nó đi, để cho nó yên!

- Cô ấy đang ở đâu?

Tôi vịn vào vai người đối diện mà lắc mạnh, cho đến khi nào cô ấy nói cho tôi biết câu trả lời. Tôi sợ hãi đánh rơi cả lòng tự trọng, khóc lóc như một đứa trẻ, trước mặt một cô gái lạ.

5. Vy vẫn đang bị người thân giữ ở nhà. Sau khi biết chuyện Vy với tôi là một cặp, lại thêm chuyện cô ấy bị đối xử tệ bạc bởi những người được coi là “người của tôi” thì không một ai muốn cô ấy tiếp tục mối quan hệ với tôi. Trong khi đó, Vy vẫn một mực tin tưởng và yêu thương tôi, vì lẽ đó mà cô ấy bị buộc phải ở nhà, gần như bị giam lỏng.

Tôi tìm gặp tất cả mọi người có thể gặp. Có những người trong số họ cho tôi thời gian một vài phút, sau khi nhìn thấy tôi, họ lắc đầu. Có những người thậm chí còn không muốn gặp, chưa kịp nhìn mặt tôi đã buông lời chửi rủa.

Tôi vốn nghĩ định kiến ở đời không đáng sợ, đáng sợ là bản thân mình không thể làm cho người ta thay đổi định kiến đó đi. Nhưng trong trường hợp này, khi mà tôi gần như chỉ còn biết cầu xin vào sự thay đổi suy nghĩ của người khác thì tôi mới vỡ lẽ ra rằng, cuộc sống này bất cứ một định kiến nào từ kẻ khác cũng vô cùng đáng sợ, bởi mình không thể khống chế được, lại càng không thể làm cho nó biến mất, chỉ có thể để tự họ làm cho nó biến mất mà thôi.

Tôi trượt dài ra khỏi mối quan hệ tình cảm khi không thể tìm thấy lối thoát. Dẫu vậy, tôi vẫn thấy nhớ Vy, thậm chí càng xa lại càng nhớ. Tôi gần như thu mình lại, hòa nhập với những nỗi sợ hãi mà khi xưa yêu cô ấy tôi phải đối mặt. Cuối cùng, điều tôi làm được lại không phải là điều tôi mong muốn. Tôi không đủ sức để thay đổi cả thế giới, càng không đủ sức để níu giữ được mối tình của mình. Một mối tình dù thành thật, dù được nâng niu, cuối cùng vẫn phải phá bỏ, bởi những nguyên tắc và định kiến rất đời thường.

- Em vẫn luôn muốn biết đúng không? Phải, anh là như em và mọi người vẫn nghĩ đấy. Sự thật anh vẫn luôn là người như thế đấy!

Vy đến tìm tôi sau khi được người nhà cô ấy thu xếp một cuộc gặp mặt ngắn ngủi, ngay trước cửa phòng tôi. Tôi phải chấp nhận đánh đổi một vài phút được nhìn thấy cô ấy bằng cuộc tình của mình. Trong cuộc đánh đổi này, tôi mất tất cả, nhưng cũng sẽ được tất cả. Mất cô ấy, và được nhìn thấy cô ấy hạnh phúc.

- Không sao. Em biết rồi. Chỉ cần anh…

- Còn nữa. Anh muốn nói là chúng ta ở hai thế giới khác biệt. Em sẽ không bao giờ đủ can đảm để bước chân vào thế giới sống của anh. Anh cũng vậy, không bao giờ anh thấy mình phù hợp với cuộc sống của em. Thế nên, dừng lại ở đây thôi. Anh chán em rồi, Vy ạ!
 
Chấp nhận buông tay 2
Nếu có điều gì khiến tôi đau khổ nhất thì chắc chắn là khi phải nói dối trắng trợn tình cảm của mình, tự tay phá tan đi tình yêu của mình. Và phải chứng kiến người con gái mình yêu rơi nước mắt vì những điều xuẩn ngốc ấy. Thế mà khi nhìn thấy cô ấy khóc, tôi vẫn có thể giả vờ cười cái điệu cười nhếch mép cho tròn vai. Chỉ biết là lúc bấy giờ, tôi không đủ tỉnh táo để ý thức được nỗi đau là gì, thậm chí cho đến khi cô ấy đi khuất.

***

Những ngày cuối cùng trước khi phải chuyển chỗ ở mới, thuộc một thành phố mới, tôi có đi ngang qua quán cũ mà cô ấy từng làm, nơi đầu tiên tôi bắt gặp nụ cười ấy. Chủ quán vừa thấy tôi đã lấy làm ngạc nhiên, khi đưa menu có kèm theo một tờ giấy được gấp vuông vắn.

- Bạn gái cậu có đến đây. Cũng vừa mới đi thôi, bảo nếu thấy cậu quay trở lại đây thì gửi cho cậu cái này.

Tôi cầm lấy tờ giấy trên tay chủ quán, chưa kịp mở ra đọc thì vội chạy đi mất. Tôi muốn gặp cô ấy, thêm một lần nữa, chỉ để biết chắc chắn rằng cô ấy đang ổn, kể cả khi không có tôi bên cạnh thì vẫn ổn. Nhưng thành phố này dù bé nhỏ hay vòng tròn, tôi mãi mãi không thể tìm gặp lại. Hóa ra, duyên phận với một người chỉ có thể ngắn ngủi như vậy mà thôi. Hóa ra, đã buông tay cho tình trôi thì tình mãi xa xôi như vậy.

"Cuộc đời này vốn đầy ngạo ngược. Kẻ khiến mình yêu nhiệt tình như lửa, lại vĩnh viễn phải tránh xa, yêu được nhưng không tài nào có được. Còn người cho mình cảm giác an toàn, và biết yêu mình thiết tha, thì từ sâu thẳm trong lòng, mình chẳng bao giờ yêu họ với lòng say đắm nhất.

Rồi em sẽ đi mãi, cố quên anh là ai…"

Đó là những gì còn xót lại sau chuyện tình của chúng tôi. Không nức nở bi thương, không hạnh phúc ngọt ngào, nó đơn thuần là một sự lựa chọn từ chính người trong cuộc. Đôi khi tôi thấy mình nên tức tưởi trách than số phận, song lại nhận ra rằng mình mới là người đem lựa chọn để giết chết tình yêu. Sự thật thì tôi vẫn mong cô ấy hạnh phúc, và bây giờ vẫn vậy, chỉ có điều, người làm cho cô ấy hạnh phúc mãi mãi không thể là tôi nữa…