Google+ Blog tình yêu, những câu chuyện tình yêu đẹp, lời muốn nói November 2012 | lời trái tim muốn nói

Friday, November 30, 2012

Gửi cô gái ngốc nghếch của tôi!


Cuộc đời còn dài, những va vấp sẽ còn rất nhiều, nhưng đừng vì thế mà che dấu cảm xúc hay cố tỏ ra mình mạnh mẽ. Hãy sống thật với con người của mình, cô gái nhé!

Này cô gái ngốc nghếch…
Tôi còn nhớ cô có nụ cười trong veo, lấp lánh, lúc nào cũng ríu rít râm ran như con chích chòe, nỗi buồn lớn nhất của cô chỉ là bởi chẳng được đi chơi, và nước mắt rơi chỉ vì hậu đậu tự cắt vào tay mình mà thôi.

Cô gái ngốc của tôi ơi,
 
Tôi nhớ lắm cô gái có nụ cười rạng rỡ, ánh mắt tinh nghịch, lúc nào cũng là tâm điểm của mọi cuộc vui, cô mang lại tiếng cười, mang niềm vui đến cho bạn bè, cho người thân, cô chẳng biết dấu diếm cảm xúc, khóc khi buồn và tươi tắn khi vui, cô trẻ con, cô hạnh phúc.
 
Vậy mà sao giờ đây…
 
Đứng trước tôi là một cô gái mệt mỏi với nụ cười gượng gạo. Cô vẫn cười vẫn nói, vẫn suốt ngày triền miên trong những cuộc vui bạn bè nhưng sao đôi mắt cô lại mênh mông thế kia.
 
Cô gái ngốc nghếch của tôi…
 
Cô học ở đâu cái cách che dấu cảm xúc, tự khoác lên mình chiếc mặt nạ vô hồn rồi lạc long giữa những huyên náo, ồn ào? Cô có thể tự đeo cho mình cái mặt nạ vui tươi nhưng làm sao cô có thể dấu đi đôi mắt buồn, trống rỗng kia được.
 
Ngốc… cô đang tự đánh mất chính mình đấy, biết không?
 
Cô đừng ngụy biện. Tôi biết, tôi biết hết chứ, cuộc sống màu hồng của cô đã vỡ vụn, những va vấp, tổn thương, trái tim chẳng còn vẹn nguyên nhưng cô không thể vịn vào đấy để trốn chạy con người của mình được, cô có biết điều bất hạnh nhất là việc không còn là chính mình nữa không?
 
Gửi cô gái ngốc nghếch của tôi! 1
 
Cô ngốc của tôi ơi!
 
Tôi biết đây là quãng thời gian thật tồi tệ với cô, có quá nhiều chuyện không vui cứ đến cùng một lúc đang khiến cô dần gục ngã. Cô mạnh mẽ, cô bướng bỉnh, cô kiên cường một mình chịu đựng, nhưng cô có biết cô chẳng phải trẻ con, nhưng cũng chưa đủ chín chắn và trưởng thành, cô không phải là badman để có thể tự gánh vác được mọi chuyện.
 
Ơ kìa, cô ngốc cô đang khóc đấy ư?
 
Ừ, thì cô hãy khóc đi, khóc thật to lên, đừng kìm ném, hãy để nước mắt xóa đi cái vỏ bọc dày cộp trên gương mặt kia, đôi mắt cô có thể sưng húp lên, nhưng đấy là đôi mắt có cảm xúc. 
 
Cô gái ngốc của tôi ơi!
 
Gió mùa lại sắp tràn về, cái lạnh tê tái sẽ tiễn biệt tháng 11 nhiều cảm xúc nhưng tôi không cho phép cô xóa sạch mọi kí ức tháng 11 đâu, bởi cô là cô gái của tháng 11 kia mà. Đừng tự trách mình vì những hành động lố bịch, những lời nói ngu ngốc vì tất cả đều xuất phát từ cảm xúc của cô, cuộc đời còn dài, những va vấp sẽ còn rất nhiều, nhưng đừng vì thế mà che dấu cảm xúc hay cố tỏ ra mình mạnh mẽ, sống thật với con người của mình đấy là điều tôi luôn muốn ở cô. 
 
Cô ngốc ơi, tôi biết dù cô có lớn đến chừng nào nữa thì cô vẫn mãi chỉ là một cô ngốc mà thôi. Vì ngốc nên cô đã đẩy con người thật của mình đi quá xa rồi đấy. Hãy gọi cô ngốc của ngày xưa trở về đi, tôi muốn lại được nhìn thấy nụ cười trong veo và đôi mắt lấp lánh niềm vui của cô. Cô ngốc ơi, tôi tin rồi cô sẽ trở về…

Thursday, November 29, 2012

Học cách im lặng...


Đôi khi im lặng lại là môt điều kì diệu dành tặng cho những ai không muốn phân bua phải trái. Nói ra được thì tốt, nhưng có khi im lặng lại tốt hơn.

Ta nên học lắng nghe để hiểu, dừng lại để thương. Khó đấy, bài học này chỉ dành tặng cho những ai đã biết buông bỏ ngạo mạn, biết đời sống là vô thường bất chợt...
 
Vừa rồi trò chuyện với người bạn, anh ta nói trong cuộc sống rất ít người chịu học lắng nghe và im lặng. Bởi là vì họ không muốn thua kém, không muốn khiêm cung để nghe rõ những gì người khác nói. Thậm chí, họ giành nói như để tận dụng hết thời gian gặp nhau, sợ thiệt thòi khi ra về mà đối phương chưa rõ hết câu chuyện.
 
Thì vậy, cuộc sống là muôn màu!
 
Ngày xưa, ngay chính ta cũng ham nói, vào cuộc họp cứ huyên thuyên bất tận, ra café với bạn thì lắm nỗi niềm… lúc nào cũng muốn nói ra, muốn trút xuống có khi quá cao trào bi đát khóc thương. Nghĩ lại, ngày xưa ta ích kỷ thật, chỉ muốn nói cho thỏa. Thậm chí, hay gân cổ cãi lại mỗi khi có vấn đề gì đó về quan điểm. Người sai rồi, ta là đúng!
 
Rồi… ta đã được gì trong "đúng sai" đó?
 
Học cách im lặng... 1
 
Thật vậy, nhu cầu chia sẻ ai cũng có. Nhưng để làm người hứng chịu và biết lắng nghe, đếm được mấy người? Cảm xúc con người vô cùng phức tạp, tuổi càng cao trái tim càng thu nhỏ, dù đã được bao bọc rất kỹ, nhưng chỉ cần một lời nói vu vơ cũng có thể như mũi nhọn xé nát lòng người.
 
Thành ra, người lớn họ chỉ nghĩ mà không cần nói, còn người trẻ thì cứ nói mà không cần nghĩ!
 
Người ta càng về già càng thấy cô đơn, hay hoài niệm về thời son trẻ, rồi bới tìm, rồi thở dài… Có lẽ, họ tiếc nuối điều gì của ngày đã qua. Người trẻ thì nôn nao mong cho ngày mau tới, sẽ vứt bỏ nếu không thích, cần gì người khác sẽ hiểu. Và dĩ nhiên không bao giờ chịu im lặng!
 
Ta ví cuộc đời như trò chơi xếp chữ. Ai cũng được phát cho 1000 miếng, ai cũng có thời gian hoàn thành giống nhau. Chỉ có điều là con người ít khi kiên nhẫn chịu xếp cho mình đến mảnh cuối cùng để tận hưởng vẻ đẹp thực sự nằm bên trong đâu đó. Đa phần người ta than thở, hoặc nóng nảy và cố gắng chắp vá, chồng chéo tất cả vào nhau. Rối tung, mệt mỏi, chán nản, trách đời bất công, sao ông Trời khó khăn với người này, dễ dãi với người kia…?
 
Chỉ có những ai đi đến cuối cùng của sự tận tụy, mới nhận ra bức tranh cuộc sống thật đẹp, thật xứng đáng. Và có khi để hoàn thành nó người ta đã âm thầm đi tìm… Luôn kiên nhẫn và im lặng!
 
Học cách im lặng... 2
 
Người ta phải nhẹ nhàng tìm kiếm, kể cả chẳng may ghép vài lần mà không đúng. Thì đã sao? Ta có 1000 cơ hội kia mà. Lần này chưa được, lần sau sẽ được… Chỉ cần bạn đủ niềm tin.
 
Vì… Tin sẽ thấy, tìm sẽ gặp…
 
Nếu ta tin chắc chắn mình sẽ hạnh phúc. Thì đã có hạnh phúc rồi đấy!
 
Hạnh phúc ngay giây phút này đây, yên bình và thanh thản. Không một chút quấy rầy, không chết chóc hay chiến tranh. Đẹp quá phải không?
 
Nếu có nhiều hạnh phúc hơn thế, hãy mang chia sớt nhé. Nhưng nhớ hãy lặng thầm và im lặng... Khẽ thôi, họ sẽ biết cảm nhận.
 
Yên tâm...

Wednesday, November 28, 2012

Bi kịch trai ham giàu


Tôi muốn li hôn kết thúc cuộc sống nhiều tiền mà tình dần cạn, mong rằng đó là một cách có thể tự sửa sai.Nhưng vì cô ấy mà tôi có tất cả, thì khi ra đi tôi cũng sẽ mất hết những gì tôi đã từng tham vọng.
Tôi đã từng nghĩ rằng, đối với một người đàn ông, tiền tài, địa vị là quan trọng nhất. Khi có được hai thứ ấy, thì chắc chắn sẽ có được hạnh phúc bên người đàn bà mình chọn. Vậy mà khi đạt được ham muốn, tôi mới nhận ra bi kịch chính mình phải gánh chịu cho một sự lựa chọn mù quáng.
Tôi có một thời sinh viên bên mối tình đẹp, ấm áp với cô gái nghèo cùng huyện, ở cách nhà tôi không xa, lại cùng nhau học Đại học dưới Hà Nội. Chúng tôi đã cùng vượt qua những tháng ngày khó khăn nhất nơi đô thị bon chen. Khi ra trường, không có ai thân quen tạo cơ hội bám trụ ở thành phố, cả hai trở về quê hương lập nghiệp. Cô ấy nhanh chóng được nhận vào vị trí kế toán của một công ty nhỏ, tuy ổn định nhưng lương không cao. Còn ngành tôi học khá khó có được công việc với mức lương đủ trang trải. Bố mẹ ngày càng già yếu, ốm đau làm đứa con duy nhất như tôi càng trở nên lo lắng, vừa tìm việc, vừa tranh thủ làm thêm trong suốt thời gian dài.
Thế rồi, thật may mắn khi một công ty nhà nước tuyển viên chức, tôi như mở cờ trong bụng. Đây là cơ hội vàng, dù rất nhiều đối thủ giỏi, thậm chí có "ô" che chở, nhưng có lẽ sự quyết tâm đã giúp vượt qua kỳ tuyển dụng xuất sắc, có được một vị trí mà không mất đồng tiền nào. Ở đây, tôi quen một cô gái xinh đẹp, giỏi giang là con gái một cán bộ cốt cán. Cô ấy đã cho tôi biết một sự thật buồn: Khi không có người nâng đỡ, dù vào được cơ quan, thì tôi mãi là nhân viên quèn với mức lương khiêm tốn, không thể tiếp tục lên cao. Tôi không dám tin vào điều ấy. Nếu vậy thì sao tôi có thể đổi đời, lo cho bố mẹ già luôn mong mỏi con thành đạt? Tôi lại khôn khéo dựa vào sự thân thiết với cô gái trẻ ấy để quen biết nhiều hơn và tạo cơ hội lên vị trí mới.

Cô ấy rất quý con người tôi. Đó là lý do để tôi muốn tiến xa hơn, ngỏ lời yêu và để thực hiện được những ước mơ mang đầy tham vọng. Có cô ấy, tôi sẽ có tiền bạc và địa vị được nâng cao. Nhưng người con gái tôi yêu vẫn đang chờ đợi đến ngày hạnh phúc. Đứng giữa hai dòng nước, tôi càng ngày càng hoang mang, không biết lựa chọn con đường nào cho cuộc đời mình? Tôi suy nghĩ thật nhiều, có người yêu trong cái nghèo đeo bám, hay chọn sự giàu sang với người mình chỉ hơi xao lòng? Nhưng cơ hội chỉ có một lần, không thể chần chừ để tuột mất, người như cô ấy biết bao chàng trai theo đuổi. Vậy là tôi quyết định chia tay với người yêu trong đớn đau với lý do không hợp nhau, không còn yêu mà không dám thêm một lời giải thích. Giấc mộng gia đình bất chợt tan vỡ, cô ấy đã khóc hàng tuần liền, không ra ngoài gặp ai. Các anh chị cô ấy đã mắng chửi tôi rất nhiều, và luôn canh chừng cô em để không làm điều gì dại dột. Tôi chỉ biết âm thầm dõi theo tất cả cho đến khi mọi chuyện yên bình trở lại.

Sau đó, tôi có cuộc tình mới với người thứ hai, dù không môn đăng hậu đối nhưng vẫn khôn khéo vượt qua sự ngăn cấm của nhà gái. Đám cưới diễn ra một cách suôn sẻ, tôi bắt đầu một cuộc sống mới với thân phận ở rể, rồi dần được lên chức, lương, thưởng,... cũng tăng theo, báo hiếu bố mẹ và mua được nhà riêng. Đứa con gái đầu lòng ra đời làm tôi có đầy đủ tất cả những gì mọi người mong muốn: Tiền bạc, địa vị, gia đình. Người ta luôn nói tôi may mắn, "chuột sa chĩnh gạo", nhưng họ đâu biết tôi đã phải trở thành kẻ thực dụng đến thế nào để đạt được vẻ bề ngoài hào nhoáng như thế. Đôi lúc, tôi cảm thấy day dứt lương tâm, và thầm nhủ sẽ phải dành hết tình yêu cho người vợ của mình để đền đáp.

Mặc dù tôi có sự kính trọng và nể nang của tất cả mọi người, nhưng ngoại trừ gia đình nhà vợ. Từ đầu, bố vợ đã nghi ngờ về con người tôi, giờ sự thay đổi nhanh chóng của tôi chỉ là kết quả tất yếu của việc lấy con gái họ, càng không có gì đáng khâm phục, coi trọng. Giờ đây, dù có tất cả, nhưng tôi luôn phụ thuộc quá nhiều vào vợ và bố vợ, không được tự quyết định một điều gì, mà phải nghe theo sự sắp đặt của những "bề trên" ấy. Vì người ta có địa vị và tiền bạc, lời nói sức nặng ngàn cân, và dường như cũng không quá tin tưởng tôi. Phải chăng họ đủ nhạy cảm để biết sự thực dụng của tôi, hay chỉ là đa nghi lo sợ tôi âm mưu gì đó? Tôi đã từng mơ ước là người đàn ông trụ cột gia đình, gánh vác trọng trách làm bố, làm cha. Nhưng giờ đây, tôi như một con rối bị điều khiển, mất đi chính kiến của bản thân mình. Mỗi lần tôi bày tỏ quan điểm, vợ lại nói rằng: "Em và bố chỉ muốn tốt cho anh, anh phải nghe em", càng làm tôi chán nản.
Và mâu thuẫn được đẩy lên đến đỉnh điểm, như núi lửa phun trào vào một buổi tối vợ chồng tranh luận dẫn đến cãi vã. Men rượu vẫn còn từ buổi chiều tiếp khách như xúc tác khiến tôi nói lên tất cả những suy nghĩ của mình. Đó cũng là lần đầu tiên chính cô ấy đáp trả lại rằng: "Nếu không có tôi, anh có được như ngày hôm nay không, bố mẹ anh có được mở mày mở mặt không? Anh còn đòi hỏi gì nữa, hay muốn đè đầu cưỡi cổ tôi?". Có lẽ đó là những lời nói thật lòng nhất mà chỉ lúc nóng giận, không kiểm soát được mình người ta mới nói. Phải chăng cô ấy cũng coi thường thân phận của tôi, hay là đã nhận ra sự giả dối của tôi mỗi khi vô tâm, hững hờ nhớ đến người yêu cũ. Tôi không thể nói được câu gì hơn, vì từ lúc đầu tôi đã không lấy cô ấy vì tình yêu thật sự, mặc dù bây giờ tôi đã thay đổi và muốn gắn bó trọn đời vì cô ấy.
Gương vỡ không thể lại lành. Những lời nói từ hôm ấy càng tạo thêm khoảng cách vợ chồng. Tôi đã có lỗi với tất cả mọi người: người tôi yêu, vợ tôi, bố mẹ tôi. Tôi muốn li hôn kết thúc cuộc sống nhiều tiền mà tình dần cạn, mong rằng đó là một cách có thể tự sửa sai. Nhưng vì cô ấy mà tôi có tất cả, thì khi ra đi tôi cũng sẽ mất hết những gì tôi đã từng tham vọng. Giờ tôi không biết phải làm sao, bố mẹ và con tôi sẽ thế nào khi gia đình tôi tan vỡ? Nhưng nếu tiếp tục cuộc sống thế này, thì không biết tôi có thể tiếp tục chịu đựng đến bao giờ.

Giờ tôi rất nhớ em, người con gái tôi yêu nhất. Lúc này, tôi chỉ muốn trở lại bên em làm lại từ đầu, dù nghèo, vẫn là người đàn ông thực sự mang trọng trách lớn lao, được làm bờ vai vững chắc như hồi sinh viên hai đứa sát cánh bên nhau. Nhưng tôi lại không dám một lần nữa cướp đi hạnh phúc của em, khi nỗi đau cũ mới nguôi và đã có người mới giúp em tìm lại niềm tin trong cuộc sống. Tôi đã rơi vào bế tắc mà không thể chia sẻ cùng ai. Phải chăng tôi sẽ phải mất cả hai người phụ nữ? Nỗi đau từ một lần lựa chọn sai lầm sẽ còn day dứt mãi không nguôi. Giờ tôi mới hiểu một điều quá đỗi giản đơn: Tiền bạc là phù du, con người và tình cảm từ trái tim mới là quan trọng nhất.

Nếu yêu em, anh sẽ khổ lắm đấy...


Để nói ra tiếng yêu thật đơn giản nhưng để dành trọn vẹn trái tim cho người mình yêu lại chẳng dễ một chút nào...

Nếu anh yêu em…

Anh sẽ phải chiều em lắm đấy, vì em rất trẻ con mà, anh biết là khi chơi với trẻ con thì sao rồi đấy? Hay khóc nhè, hay giận dỗi, hay lấy cớ này nọ, thích gì cũng phải làm bằng được nhưng có rồi thì chẳng bao giờ biết giữ gìn.

Anh phải chạy theo vô vàn những tính xấu của em, sẽ có lúc em giận dỗi vô cớ, sẽ có lúc em khóc, mè nheo mà chẳng cần lí do, sẽ có lúc em cho anh leo cây mệt nghỉ mặc cho anh chờ, anh đợi, sẽ có lúc anh mệt mỏi đến phát điên lên, anh làm được không?

Cho dù em có khóc, em có dỗi anh cũng không được bỏ rơi em, phải luôn bên em, phải luôn ân cần với em, phải luôn yêu em thật nhiều, anh sẽ trở thành người yêu khổ sở nhất cái thế giới này. Anh, Anh làm được không?

Nếu anh yêu em…

Yêu là khi bạn trao cho ai đó trọn vẹn cả trái tim mình, là khi ánh mắt đó chỉ hướng về một người, là khi mọi suy nghĩ đều chiếm trọn tâm trí, là khi ngủ, là khi mơ, là khi bất giác tỉnh dậy, là mỗi buổi sớm mai, là những buổi tối chỉ có duy nhất một hình ảnh người ấy mà thôi. và như thế, anh sẽ là người hạnh phúc biết bao, phải không anh?

Nếu yêu em, anh sẽ khổ lắm đấy... 1
Nhưng...

Nếu anh yêu em...
Anh sẽ không bao giờ được như thế, em vẫn sẽ hướng ánh mắt của mình về một anh chàng đẹp trai nào đó khi đang ở ngoài phố, để suy nghĩ treo ngược cành cây về một hình bóng không phải là anh, em sẽ nhắn tin thâu đêm với một người em thầm ngưỡng mộ, là buổi sáng mai thức dậy người đầu tiên em nghĩ đến không phải là người yêu em?

Có phải khi ấy trái tim và tâm trí của em chưa dành trọn cho anh, đúng không? Vậy đấy, nếu anh yêu em, anh sẽ là người khổ nhất thế gian này!

Nếu anh yêu em…

Em đã nghe ai nói rằng: “Nếu bạn yêu một cô gái tổn thương hãy yêu cô ấy hơn chính bản thân mình”. Anh có nhận ra em là cô gái ấy không? Em nhạy cảm, em dễ vui dễ buồn, dễ yêu dễ ghét dễ cười dễ khóc…

Em sợ khi bắt đầu với một ai đó, em sợ anh bỏ rơi, em sợ một ngày trái tim anh lang thang đâu đó và chẳng tìm đến em, em sợ có một bàn tay nắm em rồi lại buông ra không một lời giải thích, em sợ những lời yêu thương, những thói quen cứ mất dần, mất dần trong hư vô, em sợ, sợ trái tim mình chẳng chịu thêm một nỗi đau nào nữa.

Nếu yêu em, anh sẽ khổ lắm đấy... 2

Anh có đủ tình yêu để che chở cho trái tim yếu đuối đó không? Anh có đủ niềm tin để yêu em đến khi em sẵn sàng buông tay chứ không phải là anh hay không? Anh có sẵn sàng dắt em đi qua những giông tố của cuộc đời này mà chắc rằng không bao giờ mệt mỏi hay bỏ cuộc vì sợ hãi hay không? Anh có dũng cảm để chấp nhận con người thật của em tệ hơn nhiều cái lớp vỏ hào nhoáng, em đã tạo ra hay không?

Và anh… Có đủ can đảm để trở thành người khổ nhất thế gian này không?

Hãy cứ thế này thôi anh nhé, chẳng cần phải yêu đâu, chẳng cần phải đau khổ làm gì, chẳng cần anh phải gật đầu hay là một tiếng: “Ừ, anh chấp nhận tất cả”.

Chẳng cần gì cả, chỉ cần anh luôn ở bên em như thế này thôi, chúng ta vẫn sẽ là người hạnh phúc nhất thế gian này, phải không anh!

Tuesday, November 27, 2012

Hai đường thẳng song song...


Anh, một sinh viên Kinh tế "khô khan" và có những nguyên tắc sống riêng. Em, một cô nữ sinh ướt át, lãng mạn và không bao giờ tuân theo một chuẩn mực nào.

Anh - 1m73, dáng người cao và khỏe. Em - 1m52, nhỏ bé và mong manh.
 
Anh bảo thích mẫu người bạn gái cao ráo, hơi béo một chút vì anh không thích ôm "cây sào" vào lòng. Em thì không thích những người đàn ông quá lớn vì không muốn phải "bắc thang" lên hôn người ấy.
 
Anh đam mê kinh tế, thương mại điện tử. Em thích văn thơ và mê đọc sách.
Anh hay nói về công việc, về những công nghệ hiện đại. Em thích lắng nghe những câu chuyện đời thường và kể về những người thân yêu của mình.
 
Anh muốn làm những việc lớn lao, muốn trở thành trụ cột trong gia đình, có ý chí làm giàu. Em chỉ mong có một cuộc sống êm đềm, nhẹ nhàng trong một ngôi nhà nhỏ cùng tiếng cười trẻ thơ.
 
Anh yêu Rock. Em yêu Trịnh.
Anh yêu mùa đông, còn em thì ghét nó.
Em thường bảo anh vô tâm vì chẳng bao giờ chịu để ý đến cảm xúc của em. Anh thì thấy tâm hồn em giống như bông cỏ may, rất dễ tổn thương.
 
Có đôi lúc em vẫn tự hỏi sợi dây nào đã gắn bó anh và em - hai con người quá khác biệt? Có phải chúng ta chỉ là hai đường thẳng song song chạy ngược chiều nhau?
 
Hai đường thẳng song song... 1
 
 
Em và anh - liệu chúng ta có cần thay đổi điều gì đó không?
Em có nên bớt đa cảm hơn không? Bớt suy tư, trăn trở và yếu đuối hơn không? Bớt hờn ghen một cách vô lý, bớt bướng bỉnh hơn không? Bớt? Bớt...?
 
Anh có cần phải quan tâm đến em nhiều hơn nữa hay không? Lắng nghe những cảm xúc của em nữa hay không? Có cần phải hiểu rằng những gì to lớn đều bắt nguồn từ những điều nhỏ vụn nhất hay không?
 
Anh muốn là chỗ dựa cho em lúc yếu mềm.
Em muốn là động lực cho anh đi lên.
 
Chúng ta gặp nhau... có phải là bù đắp những gì đang thiếu hay không? Em không biết nữa. Nhưng em vẫn nhớ có một triết lý nói rằng: "Con người ta giống nhau là để hiểu nhau, khác nhau là để yêu nhau". Và có thể lắm chứ, chúng ta nên giữ lại những điều khác biệt đó, bởi nếu chúng ta quá giống nhau thì hai đường thằng song song kia cũng chỉ còn lại là một và khi đó anh không còn là anh và em cũng không còn là được chính mình.
 
Có thể suốt cuộc đời này chúng ta chỉ là hai đường thẳng song song, nhưng mà anh biết không, em không muốn chúng chạy ngược chiều nhau bao giờ. Anh hãy mãi là đường thẳng của riêng anh và em cũng vậy, nhưng sẽ xuôi về phía nhau anh nhé! Cho đến khi nào đường thẳng của anh hay của em không thể kéo dài hơn được nữa.
 
Viết đến đây em chợt nhận ra rằng cũng có khi hai đường thẳng song song trở thành tiệm cận. Anh và em đều là những con người biết sống bằng tấm lòng đó thôi, đều biết yêu thương và trân trọng những lẽ sống trong đời đó thôi, đều biết hy sinh cho những người thân yêu của mình đó thôi và đều có những người thật sự yêu thương mình.
 
Phải không anh?

Monday, November 26, 2012

Khi người bạn yêu thương ra đi...


... Thì đừng tuyệt vọng mà hãy hy vọng, hãy cố gắng vì cuộc sống còn nhiều điều tốt đẹp đang chờ bạn, và vì để biết rằng người đó sẽ không bao giờ muốn thấy bạn đau đớn như thế.

Khi người bạn yêu thương ra đi, đừng câm lặng. Hãy khóc, khóc cho vơi nhẹ lòng, để thấy bản thân càng thêm mạnh mẽ hơn.
 
Khi người bạn yêu thương ra đi, đừng cố quên. Hãy nhớ, nhớ thật nhiều, để biết rằng người đó đã và đang quan trọng với bạn thế nào.
 
Khi người bạn yêu thương ra đi, đừng tuyệt vọng. Hãy hy vọng, hãy cố gắng vì cuộc sống còn nhiều điều tốt đẹp đang chờ bạn, và vì để biết rằng người đó sẽ không bao giờ muốn thấy bạn đau đớn như thế.
 
Khi người bạn yêu thương ra đi, đừng giấu nỗi buồn cho riêng mình. Hãy chia sẻ, để biết rằng xung quanh còn những người bạn tốt luôn đồng hành cùng bạn, luôn hiểu bạn và sẵn sang bảo vệ chở che bạn.
 
Khi người bạn yêu thương ra đi... 1
 
Khi người bạn yêu thương ra đi, đừng chạy trốn. Hãy dũng cảm đối mặt với sự thật, hãy  lập kế hoạch nhỏ vượt qua, để bản thân biết rằng thế nào là đau đớn, để đón nhận một sự trưởng thành mới hơn.
 
Khi người bạn yêu thương ra đi, hãy kiên nhẫn với bản thân. Để biết rằng thời gian sẽ là liều thuốc thần kỳ cuốn trôi đi tất cả, những nỗi buồn đã qua.
 
Khi người bạn yêu thương ra đi, hãy hướng về tương lai. Để biết rằng nhịp sống của bạn sẽ sớm trở lại một cách hạnh phúc và trọn vẹn đến nhường nào.
 
Bất kì ai trên thế giới này, cũng đều ít nhất phải trải qua một lần cảm giác mất mát. Và vì thế, hãy nhớ rằng, ấy mới chính là cuộc sống. Đó không phải là một tấm thảm trải hoa hồng và những niềm vui và hạnh phúc kẹo ngọt, mà đó là một thế giới thực với những tình cảm thực.
 
Chúng sẽ giúp bạn nhận ra một điều rằng, những người bạn yêu thương sẽ luôn luôn ở trong tâm trí bạn, dù cho bạn ở bất cứ nơi đâu. 

Sunday, November 25, 2012

Cài lại trái tim


Tớ muốn thay đổi chính mình, tớ muốn đổi màu cuộc sống. Tớ rất hay cài lại Windows trên máy tính.Thế nên lần này, tớ sẽ tìm phần mềm để cài lại tim mình, được không cậu?

Mỗi người sinh ra đều mang trong mình một trái tim. Ai cũng vậy thôi. Vậy mà lớn lên, trái tim điều khiển mỗi người theo mỗi hướng khác nhau, kẻ ác, người hiền.
 
Cũng như ai, tớ cũng có một trái tim thôi nhé. Tớ lớn lên theo nhịp đập của trái tim mình, lúc bình lặng, yên ả, lúc thì dồn dập, mạnh mẽ. 
 
Khẽ thôi, bật mí cho cậu điều này, cũng như máy vi tính, tim tớ chứa rất nhiều thư mục đấy. Cậu muốn biết không? 
 
Thư mục đầu tiên tên là quê hương. Khắc vào tim tớ hình ảnh cánh đồng, ruộng lúa, con đò… có cả những điệu hò, những lời ru êm ả. Có con cua, con ốc, có bầy gà con nữa đấy. À, đó là quê gốc của tớ và những dấu ấn trong hai năm tớ về quê học. Còn quê hương hiện tại của tớ thì không thơ mộng như thế nhưng đầy ắp kỷ niệm đáng nhớ với bạn bè tớ và cả mối tình đầu lúc ấy chưa chính thức, và hiện tại đó là nơi tớ thường xuyên về vì mối tình đầu của tớ đang sống và làm việc ở đó. Quê hương mình ngày ấy, bây giờ và mãi mãi. Mai này, dù tớ, và cậu, hay bất cứ ai có đi đến nơi xa xôi nào đó, xin một chút, một chút thôi, hãy thật nhớ hai từ “quê hương”.
 
Cài lại trái tim 1
 
Thư mục tên gia đình. Gia đình với ba mẹ, ông bà, anh chị em. Hình ảnh ba vất vả mưu sinh cho cuộc sống hằng ngày. Hình ảnh mẹ lo lắng khi tớ bị sốt vào lúc khuya. Hình ảnh tớ đánh nhau với em trai chỉ vì em ấy chọc con cún bông của tớ - con cún mà bạn trai tớ tặng trong ngày sinh nhật... Tớ sẽ không quên đâu cậu, bởi đó là gia đình... Gia đình, đâu nhất thiết phải là người thân ruột thịt. Gia đình cũng là những con người cùng thương yêu và đùm bọc lẫn nhau. Gia đình là khi tớ bật khóc khi em bé ở làng trẻ SOS gọi tớ là “chị hai”. Nhớ, gia đình là nơi cho mình nương tựa, là tất cả yêu thương là che chở lẫn nhau bởi tình cảm chân thành và thiêng liêng nhất, nhe cậu.
 
Có một thư mục mang tên bạn bè. Lúc tớ vui, cũng như khi tớ buồn, bên cạnh tớ luôn luôn có những người bạn tốt. Tớ nhớ, khi tớ cùng lũ bạn thả diều trên bãi ruộng mùa khô, cùng lội và nghịch nước năm cuối cấp hai. Tớ nhớ, lúc tớ và lũ bạn lấm la lấm lét trốn tiết để về sớm. Tớ hiểu, không phải nhiều bạn là tốt, tốt nhất là nên nhận biết rõ, ai là bạn tốt của mình. Nhớ điều này nhe cậu, những người bạn tốt sẽ luôn ở cạnh khi cậu khó khăn, hay khi cậu vấp ngã. Thế nên, dù cuộc sống có đưa đẩy, có bạc bẽo, dù con người có phũ phàng, tớ hứa, và cậu cũng hứa đi nhé, mình sẽ là bạn tốt của nhiều người dù nhiều người không xem tớ là bạn tốt. 
 
Còn một thư mục rất ư nặng, tên là cuộc sống. Kể từ khi nhận thức được mình đang sống, thế nào là sống, thì cuộc sống cũng dạy tớ nhiều điều. Nó dạy tớ thế nào là vui, là buồn, thế nào là cười, là khóc. Cuộc sống cho tớ những lời khuyên khi tớ chán nản. Cho tớ niềm tin, ước mơ, và hi vọng. Vì tớ đã “lỡ” sống, nên tớ sẽ tập quen dần với những qui luật của tự nhiên. Không khó cũng chẳng dễ, chỉ cần tớ và cậu cố gắng và kiên trì, phấn đấu vì ước mơ của mình, cuộc sống sẽ luôn mỉm cười với mình đấy, tin nhe cậu!
 
Cài lại trái tim 2
 
Thư mục cuối mà tim tớ chứa được có tên là tình yêu. Tớ đã yêu một người, và yêu hết lòng. Mối tình đầu không phải là đẹp, nhưng khó quên. Tình yêu dạy tớ thế nào là nỗi đau, là nghẹn ngào.. dạy tớ cách nhường nhịn, cách cư xử, những bài học giúp tớ trưởng thành. Tim đau khi tớ chia tay mối tình đầu. Tim khóc khi nước mắt tớ trào ra. Tim mang nhiều vết thương, và đã có nhiều vết sẹo… Nhưng tớ biết, rồi tớ sẽ lại yêu, sẽ không ngần ngại và sợ sệt. Tớ lại yêu hết lòng cho một người mà tớ gửi gắm yêu thương. Cậu hãy cứ tin, tớ sẽ tìm được hạnh phúc của đời mình ở một người nào đó, một nơi nào đó mà bây giờ tớ cũng chưa rõ.
 
Tớ muốn thay đổi chính mình, tớ muốn đổi màu cuộc sống. Tớ rất hay cài lại Windows trên máy tính.Thế nên lần này, tớ sẽ tìm phần mềm để cài lại tim mình, được không cậu?
 
Cài lại tim, tớ giữ lại những tập tin có hình ảnh quê hương, gia đình, hình ảnh bạn bè và cuộc sống. Tớ biết, mỗi người chỉ có một trái tim, chỉ sống một lần, và chỉ có một cơ hội để yêu thương. Dù có thêm một lần được sống, thì những hình ảnh ấy mãi mãi là vô giá, và không bao giờ tìm lại được. Vậy nên, tớ giữ lại nhé. Những thư mục ấy, tớ giữ lại và đặt vào một nơi thật an toàn. Mong cậu và tớ đừng sơ ý mà xóa thư mục ấy, mình sẽ hối hận lắm đấy cậu.
 
Cài lại trái tim, tớ không xóa hình ảnh những giọt nước mắt, những đau buồn, tổn thương và những kỉ niệm của tình yêu. Không xóa đâu cậu ạ, vì những kỉ niệm ấy đã dạy tớ lớn lên. Tớ sẽ không quên và cũng không thể khuyên cậu quên. Tớ sẽ làm nó thành một tập tin ẩn, không phải ẩn trong máy vi tính đâu nhé, mà là ẩn trong tim tớ. Tập tin ấy vẫn tồn tại, chỉ có điều nó sẽ ẩn đi một thời gian mà thôi. Mong một dịp tình cờ nào đó, mở tập tin đó ra, và tớ sẽ nhớ về nó như một kỉ niệm đẹp và đáng trân trọng. Thế nên, tớ sẽ giữ lại tất cả.
 
Cài lại trái tim 3
 
Bây giờ, tớ đang tìm nhiều phần mềm để cài lại trái tim mình. Có những phần mềm trước đây, tớ sẽ giữ lại. Tớ cũng muốn cài thêm nhiều phần mềm mới, những phần mềm chứa đựng niềm hăng say học tập, mơ ước tương lai, chứa nhiều sự mới lạ và đổi thay. 
 
Giờ tớ mới nhận ra, vì tim tớ vẫn còn đập, nên tớ sẽ mãi tìm kiếm phần mềm và cài vào trái tim mình. Và việc ấy sẽ dừng lại khi tim tớ ngừng đập mà thôi.
 
Cài lại trái tim… Tớ chỉ cậu cách cài vào mình thêm niềm tin, thêm lòng dũng cảm, và thêm mơ ước. Nếu cậu muốn, thì hãy cài lại theo cách tớ đã làm nhé. Đừng làm khác đấy.
 
Nhớ, mình chỉ có một trái tim thôi, nên hãy thật yêu quý và giữ gìn nhé! 
 

Vì anh đã mắc nợ em rồi…


Nếu có một ngày em hết yêu anh, em sẽ lãng quên tất cả những kỉ niệm ngọt ngào giữa chúng ta, cả những giận hờn vu vơ đã có...

Nếu có một ngày em hết yêu anh, em sẽ quên đi những buổi trưa của hè nắng gắt, anh và em ngồi cùng những ly cà phê đắng ngắt, mà sao tim em vẫn thấy ngọt lạ lùng.
 
Nếu có một ngày em hết yêu anh, em sẽ quên đi những tin nhắn yêu thương em gửi: "I love you", đổi lại anh gửi cho em hàng chục câu nói Anh yêu em bằng nhiều thứ tiếng trên thế giới.
 
Nếu có một ngày em hết yêu anh, em sẽ quên đi những ly chè đậu xanh, thứ chè anh thích anh nhất mỗi khi vào quán chè quen thương trên đường gần cổng trường em. 
 
Nếu có một ngày em hết yêu anh, em sẽ quên đi những buổi tối hôm đó, khi anh nói anh đã gặp lại cô gái đó, mối tình đầu của anh, và anh lại rung động. Em còn biết làm gì nữa, níu giữ anh ư? Em không làm được, em yếu đuối lắm. Có lẽ em sẽ để anh đi vì hình bóng ấy trong anh quá lớn chăng?
 
Nếu có một ngày em hết yêu anh, em sẽ quên đi những lời thương nhớ, những lúc giận hờn vu vơ, chỉ có anh giận em, chỉ vì em cứ muốn gần anh, muốn làm phiền anh, muốn chọc cho anh cười hoài, cười mãi…
 
Vì anh đã mắc nợ em rồi… 1
 
Và có lẽ ta chia tay chỉ vì cái sức nặng triền miên đó mà anh không thể gánh vác được.
 
Nếu có một ngày em hết yêu anh, em sẽ quên đi những câu đề nghị giúp đỡ của anh, nhưng em đã bảo rồi, nếu yêu em hãy để em đi bằng chính đôi chân của mình.
 
Nếu có một ngày em hết yêu anh, em sẽ lãng quên tất cả những kỉ niệm ngọt ngào giữa chúng ta, cả những giận hờn vu vơ đã có. Bởi vì em biết anh đã không còn thuộc về em nữa, dẫu có níu kéo đâu có để làm gì?
 
Ấy là nếu em hết yêu anh thôi, còn hiện tại, em vẫn yêu cái con người ngốc nghếch đó trong vô vọng. Vì em biết ít ra em đã khắc vào trong tim anh một dấu chấm hỏi mà cả đời này anh sẽ không quên.
 
Vì anh đã mắc nợ em rồi, phải không anh?

Wednesday, November 21, 2012

Lạc lối yêu thương


Có lẽ chúng ta đều đã từng say nắng một ai đó. Những tình cảm thoáng qua có lúc trôi đi nhẹ nhàng như áng bây lướt ngang bầu trờ,i cũng có khi từ từ thấm dần vào tim, trở nên sâu sắc và tồn tại tưởng như mãi mãi.

Và chúng ta rơi vào những mông lung cảm xúc trong vô chừng vô định, đến lúc giật mình nhận ra thì đã đi quá sâu rồi. Nhưng lẽ nào chúng ta lại cứ để mình trôi dạt đi, để mình cứ cho đi trong miệt mài mà không mong nhận lại được gì sao…
 
Một ngày, tôi đánh bạo gõ một tin nhắn dài gửi vào facebook của một anh chàng hot boy.
 
“Chúng ta đã từng gặp nhau một lần ở một chuyến đi xa, chắc hẳn là anh không nhớ ra em, vì em khá là mờ nhạt trong đám đông. Có lẽ yêu cầu này hơi mạo muội nhưng em nghĩ mình nên đánh liều một phen. 
 
Anh có thể xóa đi 1 friend trong list của anh và add facebook em vào được không. Facebook anh nhiều người kết bạn đến mức ngày nào em cũng cố thử cả chục lần để add facebook anh nhưng đều không được.
 
Em không muốn phải bấm surbicse , em muốn anh cũng đọc được những status của em. Em không muốn cứ mãi ở trong bóng tối mà âm thầm lặng lẽ. Dẫu chẳng là gì nhưng mong anh hãy làm như vậy.
Ngoài ra em chẳng yêu cầu anh gì hơn cả.
 
Con trai dặc biệt như anh em chỉ để dành bỏ túi và lấy ra ngắm mà thôi. Ở cao quá em không dám với, với lại không tới, mà liệu có tới được cũng phải tranh giành, giành được lại không giữ được lâu dài. Nên thà không ép mình từ đầu sẽ dễ thở hơn về sau.
 
Nhưng em không muốn mình cứ như một con ngốc cứ làm một việc toàn tâm toàn ý đến vô vọng. Ít ra anh nên biết có sự tồn tại của em.
 
Hẳn rằng tin nhắn này sẽ nằm lẫn trong hàng loạt tin nhắn của các cô gái khác, có thể anh sẽ chẳng bao giờ đọc hoặc dĩ anh đọc mà cảm thấy em thật điên cuồng thì cũng đành chịu. Vì quan tâm anh vì nghĩ đến anh mà em thấy mình đã- không- còn- bình- thường nữa rồi.
 
Lạc lối yêu thương 1
 
Bấm nút send gửi đi và tôi chợt thấy mình vừa làm một việc vừa dũng cảm nhất vừa ngu ngốc một cách tàn tệ nhất. Cảm xúc cứ hỗn loạn cả lên, thấy xốn xang trong lòng đến khôn tả.
 
Tôi quyết định ra khỏi nhà đi dạo một chút cho thư giãn và suy nghĩ giả như thế này giả như thế kia, anh có quan trọng với tôi đến thế chăng hy chỉ là do tôi bốc đồng và ngông cuồng quá thể…
 
Đi dạo vào khu bán đồ lưu niệm, những quầy tiệm kê dài nối liền, những sản phẩm được đặt gọn gàng trong tủ, ánh đèn vàng tỏa rực làm nổi bật từng màu sắc đường nét . 
 
Hôm nay phố cũng đông người, nhớ ra thì hôm nay là cuối tuần, tôi cứ hay bị mất khái niệm về thời gian, cứ ngơ ngẩn ở đâu ấy. Nhiều lúc cứ thấy mơ hồ với thực tại mà chẳng biết tìm đường nào để trở về.
 
-Mọi người làm ơn dạt qua một chút ạ, chúng tôi có dàn cảnh để chụp hình.. Tiếng một anh phụ việc nói lớn vẻ ôn hòa.
 
Mọi ngươi nghe thấy thế liền tránh sang một bên. Tôi vừa nhủ bụng thật là khó chịu khi mà cuối tuần mọi người đi dạo đông đen mà lại dàn cảnh chup chỉ làm chật chội thêm thôi.
 
Nhưng vừa nhìn qua thì đã thấy anh cùng với cô người mẫu với vài ekip nữa đang nói gì với nhau đó. Thì ôi thôi tôi vỡ lẽ ra, thì ra cái người mà tôi thầm mắng lại là anh.
 
Ơ mà tự nhiên lại thấy vui chẳng buồn mắng nữa, sao mà khéo thế này. Tôi đứng phía đối diện nép vào bên hông quán mà lặng nhìn anh.
 
Anh có khuôn mặt rất đẹp, phải nói là khí chất hơn người, thần thái lúc nào an nhàn vui vẻ làm cho người đối diện có cảm giác thoải mái và bình yên. Hơn nữa dáng người cũng rất chuẩn, anh cao đến cũng phải hơn 1m85, bắt mắt, ấn tượng và chuyên nghiệp.
 
Anh cùng cô người mẫu tạo dáng để chụp, cứ mắt cười, môi cười...
 
Ước gì là tôi đứng đó nhỉ, ước gì tôi được cùng anh chụp ảnh như thế nhỉ. Anh gợi cho tôi những ước muốn viển vông đến điên rồ. Mà tôi không còn kiếm soát được bản thân mình nữa.
 
Lạc lối yêu thương 2
 
Liệu đây có phải là một cơn say nắng, một sự hâm mô hay còn nhiều hơn thế, dẫu rằng biết cho đi sẽ chẳng bao giờ được nhận lại. Điều đáng buồn của chúng ta là luôn biết mình sai nhưng không có cách nào để dừng lại. Biết trước mặt là vực thẳm mà chân không chịu ngừng.
 
Tôi nhìn anh bằng đôi mắt thật buồn, nếu có ai vô tình chạm phải sẽ phải giật mình vì những cảm xúc da diết , một đôi mắt bao phủ mờ mờ hơi nước và có cái nhìn đau đáu như muốn vạch trần những đớn đau thống khổ bên trong.
 
Đứng đến khi đã chụp xong và mọi người thu dọn ra về, tôi vẫn đứng đó và nghĩ giá như đừng gặp mặt đừng nghe nói cười , thà ở xa xôi trên phim ảnh báo chí chẳng bao giờ gặp mặt ngoài đời thì lại tốt hơn. Thà đừng gặp gỡ để lòng khỏi nhớ mong. Tiếc rằng thế giới này quá nhỏ, có những người gặp nhau rồi vô tình để lại vết thương lên người khác nhưng lại chẳng hề hay biết.
 
Dẫu họ không biết nhưng chúng ta vẫn đau với nỗi đau rất thật.
                                           
Hôm sau tôi mở fb lên xem thử có tin nhắn gì lại từ anh không, nhưng không có, mọi thứ cứ như chưa có gì xảy ra, và có lẽ tin nhắn của toi đã nằm chết ỉm trong hàng loạt tin khác. Có lẽ anh cũng không có thời gian để đọc.
Những người con trai ở quá cao chúng ta sẽ khó khăn để với tới, dẫu có bỏ biết bao tâm tư ra đi nữa. Cứ tưởng như chuyện đùa nào ngờ dư âm lại quá dài lâu.
 
Tôi không bấm surbise nhưng hàng ngày vẫn vào fb anh để xem anh nói gì, anh đi đâu, anh chụp ảnh nào, mọi thứ về anh tôi đều dành sự quan tam hết mức đến ngu ngốc.
 
Vài ngày sau tôi lại gặp anh trong một lớp học thêm. Anh có vẻ mệt mỏi vì phải diễn show nhiều quá thì phải. Anh vận 1 cái áo somi màu cam caro, vừa vào lớp đã ngồi gục xuống bàn  nhưng khuon mat van giữ vẽ thoải mái tự nhien và thân thiện. Thật đáng nể những người luon biết tiết chế và điều khiển cảm xúc của mình.
 
Lạc lối yêu thương 3
 
Tôi cố lơ anh đi, dù sao anh cũng chẳng biết tôi là ai, chỉ có tôi tự làm mình làm mẩy với chính mình, cố dặn lòng cứ khong được nhìn anh, hãy cố quên anh đi truoc khi quá muộn.  Nghe tiếng anh nói cười với mấy cô bạn trong lớp thì thấy anh có vẻ khá hòa đồng và cực kì thân thien với phái nữ, các cô nàng cứ liếc mắt đưa tình về phía anh. Trách làm sao được khi anh quá nổi bật như thế.
 
Tôi chợt cảm thấy mệt mỏi với mọi thứ và kể cả những tình cảm tôi dành cho anh, tôi đeo tai phone vào , bật nhạc thật to và mong cho hết giờ giảng.
 
Đến lúc về thu dọn thật nhanh và tôi chẳng ngoái nhìn anh thêm lần nào nữa. Chẳng phải vì tôi giận anh hay hờn dỗi điều gì mà tôi chỉ giận minh ngốc nghếch đặt tình cảm lầm chỗ.
 
Đi bộ dọc đường mà tôi cứ rấm rứt mãi, hàng cây mọi ngày vẫn xanh rì rào chào đón thì hôm nay lại ủ rũ lạ thường, chẳng buồn động đậy, mới hay trời không có gió. Vậy mà tôi thấy mắt mình cay, như có bụi vào xốn xang.
 
Điện thoại đổ chuông, giai điệu bản waiting here for you vang lên dìu dặt, tôi chán nản mở điện thoại nghe.
 
-Alo…
 
-Về nhà mau đi em, bà qua đời rồi… Giọng chị tôi nghẹn ngào nức nở nói.
 
Tôi biết chị không đùa, làm sao lại dám đùa với cái chết của người thân yêu được. Tôi vội vã chạy về mà nước mắt tuôn dài như mưa, khóc như bị cắt đi da thịt, đau đớn mất mát vô cùng.
 
Đám tang bà, hoa trắng treo đầy nhà, áo quần trắng, màn cửa trắng, màu trắng tang tóc thê lương giăng khắp.
Bà là cả tuổi thơ của tôi. Ngày nhỏ, bố mẹ thường phải đi công tác xa, chỉ có mỗi mình bà chăm tôi. Tôi vẫn thường lẽo đẽo sau bà hỏi cái này cái kia, quấn chân bà không rời như con mèo ngoan theo chủ.
 
Bà bị ung thư cũng đã 2 năm nay, bác sĩ nói chỉ cầm cự qua ngày, đến lúc bà sẽ đi và bảo cả nhà chuẩn bị tinh thần. Tôi biết nhưng không thể ngờ khi bà rời đi thật cảm giác này như cáo xé tôi ra, lòng quặn thắt tưởng như ngộp thở đến nơi.
 
Bà vẫn hay vuốt tóc tôi mỗi khi tôi buồn, thường tự tay đan cho tôi cái nón len, cái khăn choàng. Những đêm khó ngủ tôi vẫn thường ngủ cùng với bà, nằm trên giường bà, nghe mùi hương quen thuộc từ bà, tôi thấy mình như thưở còn bé, chẳng giấc ngủ nào gặp mộng mị.
 
Bên bà là bình yên, là tiếng cười trong vắt, là cả niềm thương tin yêu và trân trọng.  Tôi gục bên quan tài bà mà khóc đến lả người đi, bố dìu tôi vào nghỉ, bố bảo : “ Bà vẫn luôn ở bên con , người ta vẫn sống khi luon tồn tại trong trái tim người khác. Chỉ cần con nhớ về bà thì bà mãi mãi bất tử".
 
Lạc lối yêu thương 4
 
Những ngày tháng đau đớn đó dần nguôi ngoai, tôi vẫn thường ra thăm mộ, đặt trước mộ bà những đóa hoa thơm ngát và kể cho bà nghe những chuyện đã xảy ra hàng ngày.
 
Và tuyệt nhiên trong khoảng thời gian đó tôi chẳng hề nhớ đến anh , một anh chàng hot boy mà tôi hằng mơ tưởng, nhớ nhung, dằn vặt mình.
 
Chợt nghĩ những lúc tôi buồn, tôi đau đớn thì anh nào có kề bên và tôi cũng chẳng hề nhớ đến anh. Có lẽ anh là cơn say nắng dịu ngọt trong tôi, chỉ ùa đến để tôi nhận ra được nhiều điều.
 
Thay vì cứ chạy theo ai đó, thì hãy tìm một ai đó có thể bên mình những khi mình buồn, mình lao đao thì thật sự hữu ích hơn nhiều.
 
Đôi khi phải gặp một ai đó khiến mình đi lạc để rồi nhận thức ra mình phải đi ra sao, đi như thế nào. Anh có thể là mặt trời sáng rực nhưng anh không phải là nơi tôi cần đến, tôi cần tìm một điều gì đó gần gũi hiện thực hơn. Anh là một cơn mơ êm đềm như những sáng mùa đông ngửi thấy trong gió mùi hương hoa dịu dàng.
 
Và cứ tưởng như mọi thứ bế tắc đến nơi rồi bỗng nhiên lại bừng sáng lại chói lòa con đường ra, khi trái tim quay về đúng chỗ nó sẽ không phải khóc, phải thổn thức nữa. Nó sẽ cứ bình yên đợi đến những mùa vui sau.
Tôi ngồi trước mộ bà, nhìn khoảng trời xanh ngắt trên đầu , đã tưởng như người ấy là cả bầu trời của mình nhưng giờ đây nó chỉ là một màu xanh đến tận cùng. Anh như những đám mây cứ trôi dạt rồi biền biệt.
 
Một tình yêu âm thầm đã kết thúc nhưng nó đã mang lại những sự nhận thức đúng đắn để biết dừng lại ở đâu và khi nào, nên yêu người ở bên ta đừng tìm kiếm chi xa vời.
 
Cứ tưởng tượng như một sáng nào đó bước ra đường, vô tình va phải ai đó, rồi mắt tình cờ chạm nhau, tình yêu nảy sinh từ đó. Tình yêu đến một cách nhẹ nhàng và tinh tế như vậy, chứ chẳng phải đến từ nước mắt sự theo đuổi và ham muốn chiếm hữu…

Monday, November 19, 2012

Lời thầy dạy thuở ấy…


Thầy dạy rằng trái tim không biết thứ tha là một trái tim đã chết, con người không biết tha thứ vẫn chỉ là gỗ đá mà thôi.

Gửi những người chèo đò mải miết giữa sông xưa.
Gửi thầy con, người mải miết chèo lái những dòng đời xuôi ngược…
 
Con còn nhớ rõ hình bóng thầy trên bục giảng năm ấy. Mái tóc pha hơi sương, chiếc cặp sách cũ, nụ cười hằn những vết chân chim đượm màu thời gian đã theo chúng con đi hết những năm tháng cuối của thưở học trò có lớn mà không có khôn…
 
Bụi phấn rơi rơi theo từng dòng thầy viết, rơi vào cả tâm hồn non nớt chúng con những bài học về cuộc đời.
Thuở ấy, chúng con nào biết làm người phải có lấy một ước mơ, dù giản dị, nhỏ nhoi hay cao sang to lớn. Chiếc bảng đen, từng trang giấy trắng, những lời giảng dạy của Thầy chính là đoạn đường dài dẫn chúng con với những ước mơ đầu tiên ấy!
 
Thưở ấy, chúng con nào biết cuộc đời chỉ có những bà tiên và ông bụt, rằng Lý Thông, mụ gì ghẻ, hay quỷ dữ chỉ có trong truyện mà thôi… Cuộc đời này vẫn luôn là bài một bài toán khó, mà đi hết cả quãng đường dài chúng ta mới nhận ra chẳng có lời giải nào tốt hơn ngoài hai từ “trải nghiệm”. 
 
Lời thầy dạy thuở ấy… 1
 
Thầy dạy rằng bước vào đời chúng con cần có một đôi mắt sáng và một trái tim biết yêu thương, để đối tốt với những người ngay và tránh xa những toan tính, bon chen của những kẻ độc ác.
 
Thưở ấy, chúng con nào biết “tha thứ” là một động từ đẹp nhất chỉ sau “yêu”. Thầy dạy chúng con đừng quay lưng với những người đã nhận lỗi, đừng mang ngõ cụt đến cho những người đã biết mình sai, đừng nhẫn tâm với những người đã biết quay lại… Thầy dạy rằng trái tim không biết thứ tha là một trái tim đã chết, con người không biết tha thứ vẫn chỉ là gỗ đá mà thôi.
 
Thưở ấy, chúng con nào biết cậu bạn kia lấm lem bùn đất chỉ vì giúp ba cày thêm ruộng lúa, đâu biết cô bạn thỉnh thoảng ngủ gật trong lớp kia tối qua thức khuya trông em cho mẹ ốm, đâu biết cậu bạn bên cạnh mình có người thân bệnh nặng nên bỏ học thường xuyên…
 
Chúng con vẫn chỉ là những đứa trẻ ngây thơ nhìn cuộc đời bằng một ánh nhìn như vốn dĩ, mà vô tình lãng quên đi đằng sau nó có thể là cả một câu chuyện dài. 
 
Thầy dạy chúng con hãy biết để ý và chăm sóc đến những người xung quanh, hãy biết trân trọng những điều tưởng như rất bình thường nhưng vô cùng quý giá. Bởi có một ngày, yêu thương cũng có thể là quá muộn… khi mà hợt hời và vô tâm đã bỏ xa khoảng cách giữa những con người.
 
Lời thầy dạy thuở ấy… 2
 
Thưở ấy, chúng con nào biết cuộc đời luôn là những vòng quanh. Những khúc gập, những quanh co, những thác ghềnh luôn là một phần không thể thiếu. Đừng mơ tưởng về cuộc đời là một đường thẳng… Nếu cuộc đời con không có những khúc ngoặt, hiển nhiên nó đã vô nghĩa đi rất nhiều rồi.
 
Thầy còn dạy chúng con phải biết ngẩng đầu trước thất bại, đừng dừng lại khi phía trước còn nhiều lắm những chông gai… Quá nửa cuộc đời con đã sống như lời thầy dạy, con lớn thêm một chút rồi, thầy ơi…
 
Dẫu đông dài, hạ trắng, nắng gắt hay mưa giông…
 
Những người chèo đò vẫn mải miết qua sông đưa khách…
 
Dẫu gió lạnh, đèn khuya, lưng áo mỏng…
 
Thầy tôi trăng hắt những đêm kia, vẫn mải miết chèo đời…

Con nợ Thầy một ước mơ...


Thầy ơi, con vẫn muốn gọi tên thầy như cái ngày đầu tiên con gọi tiếng thầy thật ấm áp ấy. Ngày ấy của 6 năm về trước, vào một buổi sáng mùa thu trong xanh, nắng nhẹ nhàng đậu lại bên song cửa...

"Thầy ơi, sẽ chẳng bao giờ thầy nghe tiếng con gọi nữa ?"
 
Bụi phấn kia ơi, sao buồn tênh chẳng rơi trên bục giảng năm xưa, không vương lại trên mái tóc thầy pha sương để con biết được thầy vẫn đến lớp môi ngày. Nhưng bụi phấn trắng mỏng tang, nhẹ tênh phải chăng đã theo làn gió cuối thu bay miên man trong chiều mưa bụi ấy.
 
Thầy ơi, con đã bước qua cái tuổi thơ ngây, khờ dại của tháng năm học trò, xa thầy, xa những trò đùa một thời dấu yêu-để hôm nay chỉ còn là hoài niệm xa xăm trong con. Bây giờ con đã là cô sinh viên năm 3 với những suy nghĩ, lo lắng và cả những bộn bề cho cuộc sống xa nhà. Ở nơi xa, hình ảnh một người thầy hiền từ, giản dị vẫn luôn hiện hữu trong trái tim bé nhỏ của con.. Một người thầy - một quân nhân mà suốt đời con kính trọng. Chiến tranh qua đi không những cướp đi hạnh phúc thời trai trẻ mà còn để lại trong con người thầy một vết thương chưa lành, mỗi khi trái gió trở trời nó lại đau nhức nhối.
 
Thầy ơi, con vẫn muốn gọi tên thầy như cái ngày đầu tiên con  gọi tiếng thầy thật ấm áp ấy. Ngày ấy của 6  năm về trước, vào một buổi sáng mùa thu trong xanh, nắng nhẹ nhàng đậu lại bên song cửa, gió miên man hàng phượng vĩ xanh rờn, cô học trò nhỏ bỡ ngỡ giữa một không gian rộng lớn, xa lạ. Con bước vào cấp 3 với nhiều cảm xúc lẫn lội, tất cả dường như đều mới tinh tươm. Nhút nhát, lạc lõng con chọn cho mình vị trí cuối hàng để đứng. Đôi mắt con đưa nhìn xung quanh thấy ai cũng xa lạ, thầy cô bạn bè làm con thấy sợ thầy ạ. Con không dám ngước nhìn lên trên, chỉ khi nghe một giọng nói trầm ấm, đều đều với bài đọc diễn văn thật ý nghĩa con mới ngửa mắt lên trông.
 
Con nợ Thầy một ước mơ... 1
 
Hình ảnh một người thầy đã già, dáng người nhỏ bé, đôi mắt thầy dường như mờ đi sau cặp kính. Ở gương mặt của thầy toát lên vẻ đẹp nhân hậu, bao la. Phút giây đó cho đến bây giờ con vẫn nhớ như in, như cái ngày nào con là một cô bé non nớt. Con thấy lòng mình bỗng dưng tươi mát hơn khi nghe thầy nói sẽ chủ nhiệm lớp chuyện Văn của khối 10. Thật hạnh phúc và vui sướng, mặc dù con chưa biết thầy là người như thế nào nhưng ấn tượng về thầy đã cho con niềm tin để tin vào điều đó. Một mình lủi thủi cuối hàng, nghịch chiếc lá bàng vừa rơi rụng xuống sân, bỗng một giọng nói cất lên:
 
-Sao người bé thế này mà lại ngồi hàng cuối cùng thế ?
 
Là thầy, là thầy thật, con bối rối không biết nói như thế nào, ấp úng mãi mới nói được chữ :
 
-Dạ…Dạ…em…
 
 Lần đầu nói chuyện với thầy, lần đầu nhìn thẳng vào mắt thầy, vừa run vừa vui thầy ạ. Như vậy đó thầy nhỉ…kỉ niệm đầu tiên về thầy là buổi tựu trường đáng nhớ nhất đối với con. Có những thứ nhỏ bé, bình dị nhưng đôi khi lại là điểm bắt đầu cho một cuộc sống phải không thầy?  Điểm thi môn Văn của con cao nhất lớp nên được bầu làm lớp phó học tập, vì thế càng được gặp thầy nhiều hơn, hiểu thầy nhiều hơn. Ngày đầu đến lớp, ai cũng ngạc nhiên trước cách ứng xử của thầy đối với học trò. Thân thiện, dễ mến, hiền hậu, nhiệt tình. Con thấy mình thật may mắn khi được làm cô học trò của thầy. 
 
Năm ấy, lần đầu tiên con đi học xa như vậy, nên đôi khi con thấy mệt mỏi thầy à. Thời tiết vào mùa đông với những cơn mưa bất thường kéo theo từng đợt gió mùa khiến mấy cô cậu học trò tím tái hết cả mặt. Con đường đi đên lớp lầy lội đất với bùn, bánh xe đứa nào cũng  dính đầy sỏi. Đã nhiều lần con bắt gặp thầy đạp xe đến trường trong những ngày mưa gió như vậy, chiếc xe đạp màu xanh cũ kĩ, dáng thầy nhỏ bé ghì lưng đạp đi giữa buổi chiều ngược gió ấy. Lòng con bỗng dưng đứng lặng mỗi lần nhìn thấy gương mặt ướt đầy nước mưa vẫn còn chưa kịp lau khô trên mặt thầy.
 
Con nợ Thầy một ước mơ... 2
 
Dạo ấy, thầy gầy đi rất nhiều, mặt nhợt nhạt và đôi khi thầy con dừng dạy giữa chừng vì cơn ho kéo dài. Thầy đã gìa rồi. Vâng. Con vẫn chỉ nghĩ thế thôi thầy à! Một ngày, hai ngày trôi qua không thấy thầy đến lớp. Con thực sự rất lo lắng, ngồi học mà cứ ngóng ra ngoài của lớp xem thầy có đến không. Nhưng chờ mãi vẫn không thấy bóng dáng thầy. Con và lớp trường hỏi địa chỉ nhà để đến thăm thầy. Con đường vào nhà thầy không ngờ lại ngoằn nghèo,khúc khuỷu đến như vậy. Lại không phải đường bê tông mà là đường đất bui bay mù trời, cỏ dại mọc ven đường dày như nêm. Trời cứ mưa lâm thâm suốt khiến con và Lan suýt ngã mấy lần. Nhà thầy ở cuối con đường đất dẫn ra đồng lúa, ngôi nhà màu xanh dương đã cũ, trước cổng là hai cây bưởi xum xuê lá. Không khí vắng lặng đến lạ thường. Con cất tiếng gọi :
 
- Thầy ơi! thầy có ở nhà không ạ! Chúng con đến thăm thầy ạ!
 
Một lúc sau cánh của từ từ mở ra. Ôi! Tim con thắt lại, hai đứa đứng lặng một chỗ mà không nói nên lời. Con không tin nổi vào mắt mình nữa. Sao thầy tiều tụy, xanh xao đến như vậy. Bỗng dứng một làn gió lùa vào mắt khiến một giọt nước bé tý rơi xuống. Vẫn nụ cười hiền hậu ấy, thầy khẽ nói:
 
- Thế nào cô học trò nhỏ, mới có hai hôm không gặp thầy mà nhớ thầy đến rơi nước mắt vậy à ?
 
Vẫn ấm áp, dịu dàng nhưng con thấy lòng mình buốt giá. 
 
-Dạ …Dạ…con đến thăm thầy ạ!
 
-Đến thăm thầy mà hai đứa bây định đứng ngoài sân à, vào nhà đi khỏi lạnh.
 
Thầy vẫn gọi thân mật như vậy với học trò. Hai đứa bước vào bậc thềm rêu phong phủ đầy, những sạch sẽ lắm. Con vẫn không nghĩ đây là ngôi nhà của một giáo viên dạy giỏi, giản gị, mộc mạc, nếu không nói là thiếu thốn. Căn nhà quá neo người, con nhìn quanh để tìm cô nhưng không thấy đâu. Lấy can đảm con hỏi thầy:
 
-Thầy ơi, cô đi đâu à thầy?
 
Ánh mắt thầy thoáng buồn nhưng miệng vẫn cười :
 
-Thầy sống một mình con à!
 
Một mình. Một mình…Choáng váng, chết lặng, cổ họng con như bị một bàn tay vô hình bóp chặt. Trong đầu con cứ day dứt câu hỏi ấy. Thầy sống một mình suốt bao nhiêu năm sao? Con thầy mình ích kỉ, vô tâm quá. Con đã không quan tâm đến cuộc sống riêng tư của thầy. Con thật đáng trách phải không thầy. Thầy ơi, con xin lỗi. Đến hôm nay, lần đầu tiên, chúng con mới  nghe thầy kể về quá khứ nhiều đau buồn của thầy. Thầy lớn lên giữa bom đạn chiến trường, khi đất nước cần thanh niên nhất thời đứng lên, thầy xếp bút nghiên lên đường vào miền Nam chống giặc.
 
Khi chiến tranh đi qua thầy trở về quê hương làm nghề giáo. Thầy mang trong mình vết thương của chiến tranh, mảnh đạn vô tình ấy cắm sâu vào cột sống. Thầy bảo khi thời tiết thay đổi ở cột sống lại đau nhức nhối. Nhưng cũng từ đó thầy đánh mất đi tuổi thanh xuân, người con gái thầy yêu thầm lặng đã theo đò sang ngang khi thầy đang ở chiến trận. 
 
 
Thầy ơi, lúc ấy con mới hiểu không phải thầy ốm bình thường mà thầy đau vì quá khứ, vì chiến tranh tàn nhẫn kia không chịu rời bỏ thầy. Con thương thầy nhưng con không biết làm thế nào. Thầy vẫn khen những trang viết của con giàu cảm xúc nhưng mà một câu an ủi thầy con cũng không thốt lên được. Con thấy hổ thẹn với thầy nhiều lắm.
             
Thầy sống một mình, hằng ngày vẫn đến trường đúng giờ mà không lời than vãn. Lặng lẽ. Âm thầm. Miệt mài mang chữ đến cho chúng con. Nhưng đám học trò vô tư trong sáng nào đâu có hiểu cho nỗi lòng thầy. Suốt 3 năm gắn bó với thầy, con xem thầy như người cha thứ hai, luôn quan tâm, hỏi han, động viên con học tập. Con thấy yêu thêm những lời thầy giảng, yêu môn Văn mà mọi người vẫn bảo khô khan. Những kì thi căng thẳng là chướng ngại vất khó khăn nhất với chúng con.
 
Con nợ Thầy một ước mơ... 3
 
Ở trong đội tuyển tỉnh môn Văn, thầy dành cho con một sự quan tâm đặc biệt hơn, chu đáo hơn. Con là đứa học trò cứng đầu, học theo hứng, đôi khi làm thầy buồn lòng nhưng thầy vẫn nhẹ nhàng với con như vậy. Con lên đường xuống thành phố thi học sinh giỏi, thầy đã nắm tay con và đưa cho con một lá bùa hộ mệnh. Thầy nói nó sẽ mang lại tự tin và may mắn cho con. “Thành công nằm ở trong tay mình con nhé, hãy nắm giữ nó thật chặt”. Con vẫn nhớ mãi lời nói ấy. Nhưng vì một vài thiếu sót mà con đã làm buồn lòng thầy. Kì thi đó con đã trượt. Con đã khóc rất nhiều, xin lỗi thầy nhưng thầy vẫn nhẹ nhàng, ôn tồn nắm lấy đôi vài gầy đang run lên trong tiếng nấc :
 
- Đời người ai cũng có thất bại con à, nhưng từ thất bại đó con phải học cách đứng dậy. Như thế mới trưởng thành được. Cố gắng lên nhé !
 
Con đã cố gắng để thi vào đại học, ước mơ làm nhà báo luôn nung nấu trong con, nhưng không dám nói với thầy. Hôm đó trời không mưa nhưng hanh khô, con và thầy đến sớm nhất lớp, thầy bảo:
 
- Minh à, đến lúc con phải xác định cho mình một conn đường để đi, một ước mơ để sống và phấn đấu.
 
- Dạ! Con biết thầy ạ!... Con …con …
 
Thầy thấy con có tố chất làm giáo viên dạy văn. Với tâm hồn nhạy cảm, biết rung động trước cuộc sống, say mê nghiệp văn, con sẽ làm tốt đó. Con biết thầy muốn hướng con đi theo nghề cao quý ấy. Nhưng con lại không thích sư phạm. Con thích chạy nhảy, đi nhiều và con đã đăng kí thi vào Học viện báo chí tuyên truyền. Thầy chỉ nhẹ nhàng an ủi:
 
- Thầy tôn trọng quyết định của con, cố lên nhé !
 
Nhưng con biết thầy buồn vì điều này. Con đã không nghe lời thầy. Ngày con nhận giấy báo đậu đại hoc, người đầu tiên con nghĩ đến là thầy, người mang đến cho con kiến thức, kinh nghiệm sống. Con đạp xe một mạch đến nhà thầy, con đường tự nhiên thấy ngắn hơn mọi ngày. Thấy con, thầy xúc động ôm con vào lòng và con nhận ra khóe mắt thầy đỏ hoe. Thầy khóc ư ? Ôi thầy…
 
-Chúc mừng con nhé! Cô học trò yêu quý của thầy.
 
Đôi mắt thầy sâu kín, buồn thăm thẳm. Thầy lo cho con về con đường con sắp đi.
 
-Con gái đa cảm vất vả lắm con à. Nhưng thầy tin vào con, tin vào sự lựa chọn của mình. Con hãy làm theo lí trí của mình nhé ! Thầy sẽ chẳng thể ở bên con chỉ bảo con mỗi ngày được nữa. Nhưng thầy vẫn luôn theo dõi bước con đi.
 
Nắm tay thầy thật lâu, con mới nói được một câu:
 
-Thầy à! Năm nay thầy cũng đã nhiều tuổi rồi, sức khỏe thầy lại không tốt, thầy nên nghỉ hưu sớm đi thầy ạ.
 
-Uhm, năm nay thầy cũng về nghỉ hưu con à…già đi nhiều rồi, để cho thế hệ trẻ chúng con tiếp bước chứ.
 
Học đại học xa nhà, xa thầy, xa những thứ thân quen, con lại bắt đầu với nhiều điều mới mẻ, như 6 năm về trước con gặp thầy. Hà Nội là nơi con ấp ủ bấy lâu nay nhưng bước chân ra đây con thấy xa lạ, lạc lõng quá. Sân trường ngày xưa con gặp thầy giờ đây lại lớn thêm rồi thầy à. Con đã khóc rất nhiều, con sợ mình sẽ gục ngã trước dòng đời nổi trôi. Những lúc như vậy con ước mình được bé lại để lắng nghe lời thầy kể…
 
Ai về bến cũ sông xưa
 
Tìm cho em với câu thơ của thầy
 
Xin đừng ngược những vần quay
 
Để cho kỉ niệm đong đầy tháng năm…
 
Năm đó, con được nghỉ ngày Hiến chương nhà giáo, lòng háo hức về nhà khiến con vui lắm. Xa thầy mấy tháng mà trông thầy gầy đi rất nhiều, thời gian trôi đi vội vàng đến như vậy sao, tàn nhẫn đến như vậy sao. Thầy khen con trưởng thành lên nhiều, con về thầy xúc động không nói nên lời. Nhưng có cuộc vui nào lại không tàn, hội ngộ rồi chia ly. Con lại hành trình ra thủ đô theo đuổi ước mơ của mình với nhiều lo toan hơn.
 
Con nợ Thầy một ước mơ... 4
 
Thầy vẫn bảo rằng thời gian không đứng đợi ai bao giờ, con nên nắm giữ nó để hiểu rằng cuộc sống luôn cần sự kiên nhẫn. Con nhớ mãi cái ngày đó, cô sinh viên năm hai vội vã về quê với nhiều niềm vui, năm nay con được học bổng và con đã đoạt giải ở cuộc thi “Nét bút tri ân” viết về lời tri ân thầy cô. Chuyến xe hôm ấy chạy nhanh hơn, lòng con háo hức chờ giây phút gặp thầy để khoe với thầy. Nhưng cái giá lạnh của năm nay dường như tê tái hơn, gió lùa qua khung của ướt buốt lạnh đôi bàn tay. Về tới ngõ, mẹ vội vã bảo:
 
-Minh à, con nhanh chân đến nhà thầy Kha đi con, thầy đang hấp hối…
 
Nghẹt thở khi nhận được tin trời đánh ấy. Thực sự lúc ấy con không còn biết mình phải làm gì nữa, mọi thứ đảo lộn.
 
-Thầy ơi…Thầy…Thầy đợi con thầy ơi, con có nhiều điều muốn nói với thầy lắm, thầy đợi con nhé…
 
Tiếng khóc vỡ òa ra từng mảnh, làm sao con có thể nhặt nhanh, tìm lại được những giọt nước mắt khi đã đánh rơi ấy. Thầy đã về bên kia, thầy không đợi con về để nói lời vĩnh biệt. Thầy ốm đã hai tháng nay mà con không hề hay biết. Con vẫn là đứa học trò vô tâm như vậy. Thầy đã ra đi giữa con mưa chiều lặng lẽ rơi ấy. Sống một đời thầm lặng và thầy cũng ra đi theo cách thầy đã sống. Có phải chăng thầy đi tìm gặp người con gái một đời thầy vẫn yêu, vẫn chờ…
 
Thầy ơi! Con vẫn muốn gọi tên thầy mãi, như cái ngày đầu tiên con bẽn lẽn nhìn thầy. Năm nay, gần đến ngày Nhà giáo Việt Nam rồi thầy ạ. Nhưng con không còn cơ hội để tặng thầy bó hoa Ly tươi thắm thầy vẫn thích nữa.  Con nhớ thầy nhiều lắm thầy ơi…
 
Con vẫn nợ thầy một ước mơ… ước mơ ấy con mãi mãi nợ thầy.
 
Con không đi theo con đường thầy hướng nhưng con sẽ cố gắng đi thật tốt con đường mình đã chọn…Con sẽ khắc ghi lời thầy nói: “ Lựa chọn cho mình một con đường đi đã khó nhưng đi như thế nào trên con đường ấy lại không dễ dàng”.
 
 Con xin gửi lời tri ân gửi đến người suốt một đời con mãi mãi khắc ghi.