Google+ Blog tình yêu, những câu chuyện tình yêu đẹp, lời muốn nói Điều kì lạ của mưa 2 | lời trái tim muốn nói

Wednesday, July 4, 2012

Điều kì lạ của mưa 2


3.Mùa thu
“Thành thị loang khói bay, ngỡ màn sương. Giăng phủ xa mờ…”

Tháng 9 khai giảng mà vẫn chưa vơi cái nóng. Tôi đi học như một bóng ma vất vưởng. Tụi con gái lẫn con trai trong lớp nhốn nháo mỗi khi Minh (Minh kia nhé, không phải tôi) xuất hiện trước cửa lớp để chào Vũ. Buồn cười ghê thế. Tôi cứ như bị tước hết mọi thứ thuộc về mình, bởi một tên vô lại.
Nhưng tôi không còn chịu nổi khi một sớm mưa dai dẳng kết thúc hè, Vũ gọi cho tôi, thì thào bằng giọng khản đặc: 

- Tớ bị ốm rồi. Qua đây đi mà. Đừng giận nữa.

- Sao lại ốm?!

- Hôm trước hẹn nhau với Minh kia, nhưng cậu ấy không đến. Hà, tớ chờ nửa tiếng dưới mưa, không có chỗ trú luôn. Đáng lẽ tớ nên mang theo ô…

Vũ kể cho tôi, không phải một lần cô ấy bị bỏ quên. Cũng không phải duy nhất một lần cô ấy ước tôi ở bên cạnh. Tôi im lặng một lúc, rồi nói cho Vũ sự thật tôi đã nhìn thấy. Tôi hiểu ra rằng, yêu thương cô bạn theo cách im lặng đó là một cách khác để khiến nỗi đau thêm dài ra. Vậy là, tôi sẽ chấm dứt cách tôi đã làm đau Vũ vô tình như thế. Và cô bạn chết lặng đi trước sự thật đó. Chỉ biết rằng, sau ấy Vũ ngồi dậy, nắm chặt ống nghe, im lặng. Sự im lặng đưa chúng tôi chìm vào đâu đó giữa tiếng mưa…

Chiều hôm ấy, ở lớp xảy ra một vụ động trời. Chẳng là tôi hẹn Minh ở góc sân trường cuối giờ. Ngày xào xạc gió. Và tôi là người bắt đầu trước: Đấm cho hắn một cú giữa mặt. Minh ngã ra đất, rồi vùng dậy, lao vào thụi tôi. Cả hai xông vào nhau thâm tím mặt mày, cho đến khi có người lôi tôi và Minh kia ra thì đã tả tơi lắm rồi. Cuối cùng, hắn bị án treo, còn tôi, đình chỉ một tuần. Bêu xấu cái học bạ đến đó hình như chưa đủ, tôi còn bị mời phụ huynh và bên nhà Minh đòi tiền “viện phí”.
Nhưng một thứ nguy hiểm thứ hai sau việc mời phụ huynh là phải đối mặt với Vũ. Cuối cùng thì cô ấy cũng biết tôi đã tống cho Minh vài cú vào bụng. Và được đình chỉ một tuần. Dễ dàng vậy đấy. Tôi lo lắng không biết cô ấy sẽ mắng nhiếc mình thế nào đây, và điều đó cứ đeo bám suốt quãng đường về. Sương giăng trắng trên con phố, càng làm tăng sự cô đơn trong tôi.

***

Ngày hôm sau nằm nhà, tôi biết tin Minh bị đá. Đúng hơn là bị phanh phui ra chuyện bắt cá mấy tay. Mọi người xì xào Vũ là người dũng cảm, nhưng tôi chỉ thấy cô ấy lặng yên ở mọi nơi, và lặng yên ngay cả khi tôi đến nhà. Tiếng gió xao xác ngoài cửa, báo hiệu cơn mưa tháng mười đến, nhạt nhoà tựa màn sương bay, giăng kín khoảng không.

- Lại sắp có mưa rồi – Cô ấy phát biểu một câu, cũng chẳng biết câu cảm thán hay không. Khuôn mặt chẳng hướng nhìn tôi lấy một lần.

Tôi khẽ cười, cố gắng tỏ ra vui vẻ:

- Happy Rainy Day!

Với tay lấy cây đàn guitar xanh coban ở góc nhà, và một cách lặng lẽ, tôi cũng ngồi xuống cạnh Vũ, đan tay vào những ngón tay nhỏ nhắn của cô bạn. Những ngón tay ấm. Tôi tựa hồ một cảm giác thân quen và yên bình được tạc nên. 

- Cậu nhớ bài này không “Thành thị loang khói bay, ngỡ màn sương. Giăng, phủ xa mờ…” – Vũ dịu nhẹ.

- Đó là Thành thị của Nguyễn Duy Hùng mà. Cậu đã bật cả trăm lần.

- Ừ, nhưng để lâu quên. Quên rồi lại thấy nhớ.

Cô ấy cười nhẹ, tiếng cười có chút ảm đạm, và tựa đầu vào vai tôi. Cái chạm vai rất nhẹ, tựa hồ làn gió thấm đẫm hơi ẩm của cơn mưa sắp đến. Thấy mập mờ điều gì đó như dự cảm không vui vẻ của thời gian, nhưng tôi vẫn bình tâm. Tôi nghĩ, nếu có thể bảo vệ và làm bờ vai cho Vũ lúc này, hoặc cả sau này, tôi chắc chắn sẽ làm. Cả hai ngồi đó, nhìn ra cửa sổ trời mưa lắc rắc. Căn phòng của Vũ tràn ngập ánh sáng màu cam dịu nhẹ, đâu đó phảng phất hương oải hương. Tôi gẩy một vài dây đàn kêu, như một sự đồng tình dành cho bối cảnh và không khí này. Tôi chợt nhận ra những nốt nhạc rời rạc đang bắt đầu giống âm thanh của thành thị. Phải rồi, “Có những lời ca dịu dàng trôi qua năm tháng xanh ngời”.

Rồi đột nhiên, hoặc rồi cuối cùng – điều tôi đã đoán trước – Vũ khóc. Cô ấy gục đầu vào vai tôi và làm ướt hết vai áo. Chà, thật lạ là tôi đã từng muốn được ngắm cô ấy khóc. Cô ấy khóc rồi thì tôi không muốn nữa. Hoặc bởi cô ấy khóc vì một người khác, một tên tồi, nên tôi bối rối vô cùng. Vậy nên tôi vẫn giữ nguyên tư thế. Qua khung cửa, tôi thấm nhuần hình ảnh Hà Nội cổ xưa, một Hà Nội của những mái ngói thâm nâu đã mục, thấp thoáng, giấu mình dưới bầu trời chiếu muộn. Bỗng Vũ khẽ thì thầm một câu nói dịu dàng:

- Cám ơn cậu. Xin lỗi cậu

- … 

- Đáng lẽ cậu nên nói cho tớ việc bị đình chỉ. Chỉ vì tớ.

- Không, là do tớ. Đáng lẽ tớ nên nói cho cậu sớm hơn về bản chất của Minh. Chỉ vì tớ sợ. Tớ là một thằng hèn nhát. Ừ, thật may là không còn hèn nhát nhiều nữa sau khi đấm được bạn Duy Minh ấy.  

4.Mùa đông

“Có, những mùa đông lạnh, mà nghe sao ấm áp…”

Tôi quyết chí học hành lại để cày bớt phần bêu xấu học bạ. Vũ cũng đạt 9,0 môn lý một tiết, chuẩn bị cho ngành kiến trúc sau này. Vũ bảo, cô muốn bay tới Pháp để biết về lối kiến trúc cũng như văn hoá người Hà Nội xưa mà người Pháp đã làm nó trở nên tinh hoa, rồi:

- Tớ sẽ về xây dựng lại Hà Nội!

Cô ấy đã nói thế. Vậy thì tôi cũng phải cố gắng lên thôi.

Chúng tôi không thành đôi ngay được, vâng, sao mà dễ dàng thế. Vũ vẫn còn nhớ nhiều về quá khứ. Nhưng cô ấy đã không còn buồn nữa. Có lẽ còn vì tình cảm ấy chỉ thoáng qua thôi. Và vì cậu ta đâu phải Hà Nội của Vũ. Vậy là cô ấy vẫn phải ngồi sau yên xe tôi, mỗi ngày.

Hà Nội có những điều rất đẹp mà bạn không thể bỏ qua. Đôi khi còn là những điều kì lạ giúp những con người gắn kết lại, như là cơn mưa giăng trên phố hôm ấy. Như là dưới cơn mưa của mùa đông này, lần đầu tiên tôi đã tặng cô ấy nụ hôn nhẹ trên trán. Và để biết rằng bên cạnh nhau thế này, cảm nhận sự bình an từ nhau như vậy, mới là tình yêu.

No comments:

Post a Comment